3.947 chữ · ~27 phút đọc
Sáng sớm hôm sau, trời quang mây tạnh, những tâm trạng tồi tệ đều đã bị bỏ lại trong đêm khuya.
Chu Hồi kết thúc buổi chạy bộ sáng sớm, mua bữa sáng mang về nhà. Trong những ngày sống chung với Quý Đồng, anh đã vứt bỏ thói quen ăn uống lành mạnh đến mức khắc nghiệt như trước đây, đắm mình vào những món dầu mỡ bên lề đường như quẩy, sủi cảo chiên, thậm chí còn coi dưa chuột và củ cải muối như trân bảo.
Quý Đồng đang đánh răng, nghe tiếng mở cửa liền thò đầu ra nhìn.
Quần áo Chu Hồi ướt đẫm mồ hôi, thấy biểu cảm của cô thì bật cười: “Sao thế?”
Quý Đồng rụt đầu lại, nhanh chóng thu dọn rồi đi ra. Chu Hồi đã bày sẵn bát đũa và thức ăn, anh ra ban công lấy quần short rồi đi vào nhà vệ sinh, giữa chừng bị Quý Đồng chặn đường, cô kiễng chân hôn lên môi anh một cái.
Chu Hồi ôm lấy cô, quyến luyến một hồi: “Anh đi tắm đã, em ăn trước đi.”
“Ừ.”
Quý Đồng nhẩn nha ăn, Chu Hồi nhanh chóng tắm xong đi ra, vừa lau tóc vừa treo khăn lên, mỉm cười nhìn Quý Đồng: “Em sắp muộn làm rồi đấy.”
“Hay là em không đi nữa nhé, dù sao cũng là ngày cuối cùng rồi, ở nhà với anh.”
“Ngày cuối rồi, đi làm cho tử tế đi.” Chu Hồi ngồi xuống đối diện với cô, bóc một quả trứng gà: “Không phải tối nay còn định mời đồng nghiệp đi ăn sao?”
“Anh đi cùng nhé.”
“Anh không đi đâu, mọi người cứ chào tạm biệt nhau cho thoải mái, đợi lúc chúng ta kết hôn sẽ mời họ sau.”
“Thế hôm nay anh làm gì?”
“Anh ra ngoài mua ít đồ dùng hàng ngày, sau đó ở nhà đọc sách chờ em.” Anh ăn xong quả trứng trong hai miếng: “Em đang lo cho anh à?”
Quý Đồng im lặng thừa nhận.
Chu Hồi vươn tay véo má cô: “Đừng lo, anh không sao đâu.”
Quý Đồng bắt lấy tay anh: “Từ ngày mai em sẽ dành toàn bộ thời gian cho anh.”
“Mau ăn đi.”
Quý Đồng nhìn đồng hồ, uống hai ngụm sữa đậu nành rồi đứng dậy lấy túi chạy ra cửa: “Em đi đây.”
“Điện thoại kìa.”
Cô lại chạy ngược vào lấy điện thoại, tiện đường hôn anh một cái: “Buổi trưa cùng ăn cơm nhé.”
“Được.”
…
Buổi tối, hơn chín giờ Quý Đồng mới về đến nhà. Cô chạy vào trong, nhưng không ngờ Chu Hồi không có nhà, cô gọi điện cho anh nhưng cũng không kết nối được.
Đang lúc nghĩ ngợi lung tung thì Chu Hồi gọi lại.
Cô vội vàng bắt máy: “Anh đang ở đâu?”
“Về rồi à? Em xuống hầm gửi xe đi, anh đợi em ở cửa thang máy.”
Quý Đồng không hỏi lý do, cô chỉ muốn lập tức gặp anh, cúp điện thoại rồi vội vã chạy vào thang máy.
Cửa vừa mở, Chu Hồi đã đứng ngoài đợi cô. Quý Đồng bước ra, nắm lấy tay áo anh: “Anh ở đây làm gì thế?”
Chu Hồi không trả lời, nắm tay cô, dẫn cô đi quanh co trong bãi đỗ xe một hồi, cuối cùng dừng lại ngay trước một chiếc xe thương mại nhỏ màu đen. Quý Đồng hơi ngẩn ra: “Anh mua xe à?”
Chu Hồi kéo cửa xe ra: “Đúng vậy.”
Quý Đồng nhìn vào bên trong, hóa ra là một chiếc xe nhà di động. Thấy cô sững sờ, Chu Hồi vỗ nhẹ vào mông cô một cái: “Lên xem đi.”
Quý Đồng bước lên xe, nhìn vào bên trong. Bàn ăn, nhà bếp, nhà vệ sinh, không thiếu thứ gì, trong cùng là một chiếc giường rộng lớn trải tấm thảm màu cà phê mềm mại, cửa sổ treo rèm hai lớp màu trắng sữa, toàn bộ đều là tông màu cô thích.
Chu Hồi mở các ngăn kéo và tủ đồ ra, giới thiệu cho cô từng thứ một: “Đây là đồ dùng hàng ngày, đây là đồ bảo hộ, đây là thuốc men, đây là đồ ăn vặt và đồ uống em thích, bát đũa ở đây, còn có cả dụng cụ nấu ăn và gia vị. Anh đã chuẩn bị một cái lều và hai túi ngủ, như vậy chúng ta có thể cắm trại trên núi. Băng vệ sinh của em, anh chuẩn bị mấy gói theo đúng nhãn hiệu và loại em hay dùng ở nhà. Ở đây để sẵn ít socola, kẹo, bánh quy, đồ hộp và nước tăng lực dự phòng, chỉ khi gặp tình huống đặc biệt mới được động vào. Còn mấy món đồ dã ngoại và dụng cụ lặt vặt khác, sau này anh sẽ chỉ dần cho em.”
Anh ấn vai Quý Đồng ngồi xuống: “Còn chỗ này nữa, anh nhét hai chiếc xe đạp gấp vào trong rồi, chúng ta có thể đạp xe cùng nhau.”
“Anh chuẩn bị kỹ quá.” Quý Đồng rút một cái gậy leo núi ra: “Cảm giác rất chuyên nghiệp.”
Chu Hồi đưa tay che trên đầu cô, kéo cô đứng dậy: “Đã nói là cùng nhau đi du lịch rồi, em tưởng anh chỉ nói suông thôi hay sao?”
“Vậy nên dạo này anh toàn chuẩn bị cái này à?”
“Ừ, chuyện bằng lái cũng lo xong rồi, may mà chứng minh thư vừa tròn mười tám tuổi, không thì rắc rối to.”
Quý Đồng đặt gậy xuống, đi vào trong ngồi thử lên chiếc giường lớn: “Thoải mái quá.”
“Mẫu xe này hơi nhỏ một chút, nhưng với hai người chúng ta là đủ rồi. Anh không thích xe lớn lắm, lớn quá đi đến một số nơi cũng không tiện.” Chu Hồi nằm bò bên cạnh cô: “Thích không?”
Quý Đồng vòng tay qua cổ anh: “Thích lắm luôn.”
“Anh chọn bố trí nội thất kiểu này, chủ ý là để cho giường rộng một chút.” Chu Hồi nằm đè lên người cô, hai tay bắt đầu không yên phận. Quý Đồng lăn ra xa: “Cửa xe chưa đóng kìa.”
Chu Hồi bật cười, gối đầu lên cánh tay, ngửa mặt nhìn lên trần: “Để anh nghĩ xem còn gì chưa chuẩn bị không.”
Quý Đồng lại bò về bên cạnh anh: “Trước đây anh từng đi du lịch bằng xe di động chưa?”
“Từng đi ba lần.” Chu Hồi thuận tay ôm lấy eo cô: “Em yên tâm, tay lái của anh rất tốt.”
Quý Đồng thở phào: “Vậy thì tốt, nhiều năm rồi em không lái xe. Nhưng ở những chỗ vắng người thì có thể đổi cho em lái đi.”
“Không cần đâu, để anh, em cứ nghỉ ngơi là được.”
“Anh có thích lái xe không?”
Chu Hồi nghĩ một lát: “Anh thích lái xe tăng.”
“Hả?”
Chu Hồi lười biếng nở nụ cười: “Đùa em thôi, anh đã được lái bao giờ đâu. Anh không có cảm giác gì với xe cộ cả, anh thích những thứ có sinh mệnh hơn. Ví dụ như động vật, thiên nhiên chẳng hạn.”
“Em cũng thế.” Quý Đồng dán sát vào người anh: “Vậy khi nào chúng ta xuất phát?”
“Nếu em muốn thì bây giờ luôn cũng được.”
Quý Đồng cười khúc khích.
“Cười gì thế?”
“Muốn đi với anh ngay lập tức.”
“Lên nhà dọn quần áo đi.”
Quý Đồng hôn “chụt” vào mặt anh một cái: “Em gọi điện cho mẹ đã.”
…
Chu Hâm nhận được điện thoại liền chạy tới ngay, vui vẻ giúp Quý Đồng thu dọn hành lý.
Lúc sắp đi, bà còn thần thần bí bí gọi Chu Hồi ra một góc, lén lút nhét cho anh hai lá bùa: “Hôm nọ cô có nhắc với cháu đấy, hồi nhỏ Đồng Đồng dễ vướng phải mấy thứ không sạch sẽ, tuy giờ đã ổn rồi nhưng vẫn phải đề phòng. Đây là bùa hộ thân, đây là bùa trừ tà. Nó không chịu mang theo, toàn lén đốt đi thôi, cháu giữ lấy, đừng để nó thấy. Ở đây có ba lá, cháu để trên xe một lá, trong túi xách một lá, còn một lá thì mang theo trên người.”
Đương nhiên Chu Hồi biết là không cần thiết, thứ “không sạch sẽ” trong miệng bà ấy… chính anh cũng từng là một trong số đó mà. Nhưng anh cũng không muốn phụ lòng Chu Hâm nên vâng dạ hứa hẹn: “Cháu sẽ giấu kỹ, cô ấy nhất định không tìm thấy đâu, cô yên tâm ạ.”
Chu Hâm vỗ vai anh, tỏ vẻ hài lòng.
Trước khi nổ máy, Quý Đồng lại thấy có chút lưu luyến, vì dù sao cũng đi vắng mấy tháng, nhưng Chu Hâm lại tỏ ra rất dứt khoát, cười hớn hở tiễn họ đi.
“Chơi cho vui nhé, chụp nhiều ảnh vào.”
“Chú ý chống nắng đấy.”
“Đừng có bắt nạt Tiểu Chu nghe chưa, chăm chỉ vào…”
“Con cũng chẳng còn nhỏ nhắn gì nữa đâu! Học cách chăm sóc người khác đi!”
“Lái xe chậm thôi, an toàn là trên hết.”
“Tạm biệt nhé Tiểu Chu…”
Quý Đồng nhìn người mẹ đang vui vẻ qua gương chiếu hậu: “Sao cứ có cảm giác anh mới là con trai bà ấy vậy nhỉ? Cứ sợ anh chịu thiệt thòi thôi, mà hai người còn cùng họ nữa chứ.”
Cô nhìn sang Chu Hồi, nụ cười tắt dần, cảnh tượng này cô nhớ đến lúc ở Thượng Hải, Hà Phong đã lái xe đưa cô lao thẳng xuống sông Hoàng Phố.
Cô quay mặt đi, có chút buồn bã.
Chu Hồi như cảm nhận được điều gì đó, nắm lấy tay cô: “Trước tiên anh đưa em về quê anh xem đã nhé.”
“Ừ.”
Quê mà anh nói chính là Sơn Đông.
Vân Trại của nhà họ Hà.
Đúng như Quý Đồng nói, bao nhiêu năm trôi qua, nơi này đã thay đổi quá nhiều.
Ngay cả Chu Hồi cũng phải đi vòng vèo mãi một lúc, may mắn là anh vẫn tìm thấy ngọn núi đó, và cả con đường bí mật dẫn lên núi.
Điểm khác biệt duy nhất chính là thác nước đã biến mất.
Khi lần nữa đặt chân lên con đường mòn này, Quý Đồng khó có thể diễn tả nổi tâm trạng lúc này của mình, cứ ngỡ thời gian đã quay ngược lại trăm năm, trở về lúc cô bất chấp tất cả để tìm anh.
Nhưng thứ chờ đợi cô khi đó lại là một cảnh tượng tang thương hãi hùng.
Cô hít sâu một hơi, lồng ngực bí bách vô cùng.
Cỏ trên núi xanh mướt như một chốn bí cảnh cách biệt với thế gian, không người lui tới.
Tuy chưa được khai phá, nhưng những kiến trúc đổ nát khi xưa đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại vài bệ đá thấp tè hỏng hóc.
Quý Đồng bỗng nhìn thấy một cái cây long não lớn, bèn kéo mạnh tay áo Chu Hồi: “Anh nhìn kìa!”
Chu Hồi cũng đã thấy nó, nắm tay Quý Đồng cùng tiến lại gần.
“Em nhớ cái cây này, anh còn nhớ không?”
“Nhớ chứ, còn từng trèo lên nữa.” Chu Hồi nắm lấy cành cây, muốn hái một chiếc lá để làm kỷ niệm, nhưng vừa chạm vào cuống lá lại buông tay, vẫn không nỡ hái. Anh v**t v* thân cây, khẽ nói với nó: “Không ngờ mày vẫn còn ở đây.”
Quý Đồng cảm thán nhìn nó: “Em nhớ hồi đó rất nhiều cây quanh trại đều bị thiêu chết, vậy mà nó lại sống sót được.”
Chu Hồi nhếch môi: “Thiên nhiên và sinh mệnh đều rất vĩ đại.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Dứt lời, anh dắt tay Quý Đồng đi về hướng Tây, dùng ngón tay đo đạc một hồi lâu, bỗng tìm một cành cây bẻ gãy rồi đào một cái hố trên mặt đất.
“Anh giấu gì ở đó à?”
“Lát nữa em sẽ biết.”
Quý Đồng cũng tìm thấy một cành cây khác giúp anh đào, một lát sau, cô đụng trúng một thứ cứng cứng. Chu Hồi gạt lớp bùn đất ra, đào cái hũ nhỏ bên trong lên.
“Rượu ạ?”
“Ừ.”
“Rượu cả trăm năm đấy!”
Chu Hồi lau sạch thân hũ, cười nói: “Nếm thử đi.”
Quý Đồng ấn tay anh xuống, ôm lấy hũ rượu: “Anh chưa thành niên, không được uống, của em hết.”
“Anh đã thành niên từ tuần trước rồi.”
“Mới thành niên cũng không được uống.”
Chu Hồi nắm lấy tay cô, kéo một cái rồi ấn cô xuống dưới thân.
“Làm gì đấy!”
“Làm em.”
“Đồ thổ phỉ.”
“Ừ.”
Quý Đồng không vùng vẫy, cũng không hề bài xích cảm giác này, nó khiến cô nhớ về lần đầu tiên của họ, cũng là trong một khung cảnh như thế này, chỉ là khi đó bầu trời trong xanh hơn rất nhiều.
Ngay khi cô vừa có cảm giác, Chu Hồi lại đứng dậy rời đi: “Mộ tổ tiên còn ở đây mà, xuống núi rồi nói sau.”
“…”
Chu Hồi ôm hũ rượu, dắt Quý Đồng đi theo hướng khác. Đang đi, anh bỗng dừng bước. Cô va vào cánh tay anh, định hỏi có chuyện gì thì thấy anh cúi người, gạt đám cỏ rậm phía trước sang hai bên, để lộ ra một tấm bia mộ.
Tim Quý Đồng lập tức đập loạn nhịp không thể kiểm soát.
Tấm bia này vậy mà vẫn còn…
Chu Hồi ngồi xổm xuống rút một tờ giấy lau qua, những chữ trên đó hiện rõ ra.
Quý Đồng ngượng ngùng đứng sau lưng anh, nhìn những con chữ ngoằn ngoèo được khắc bằng dao trên đó.
“Mộ của Hà Phong”.
Góc dưới bên trái là mấy chữ nhỏ:
“Vợ Vãn Chi lập”.
Chu Hồi kéo cô ngồi xổm xuống: “Vợ Vãn Chi.”
Anh cười nhìn cô: “Vợ.”
Quý Đồng quay mặt đi chỗ khác, Chu Hồi lại xoay mặt cô lại: “Vợ, Vãn Chi.”
Quý Đồng bịt miệng anh: “Chuyện quá khứ rồi.”
Chu Hồi gạt tay cô ra: “Trong này chôn cái gì?”
“Mộ trống thôi, không có gì cả.”
“Thật không?”
“Anh không tin thì đào lên mà xem.”
“Tin mà.”
“Có muốn mang nó đi không? Để làm… kỷ niệm.”
Chu Hồi dắt cô đứng dậy: “Cứ để nó ở đây canh giữ những vong linh phía sau đi.”
“Năm đó em đã kéo hết hài cốt vào những nơi che mưa che nắng được, coi như cũng được yên nghỉ phần nào.”
“Anh biết, sau này anh đã quay lại chôn cất từng người bọn họ rồi.” Chu Hồi nhìn ra xa: “Giờ họ đều đang ngủ ở đây.”
Quý Đồng nhìn theo tầm mắt anh, chỉ thấy phía trước là một vùng đồng cỏ tốt tươi, lác đác nở vài bông hoa trắng.
“Không biết ai là ai, mộ cũng chẳng còn, cha với anh cả chắc cũng ở đây thôi.” Chu Hồi thở dài thườn thượt, hồi tưởng lại những ký ức đứt quãng suốt mười bảy năm ở đây, từng người bạn, từng người thân, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Thứ ngăn cách ở giữa, không chỉ là một kiếp người.
Chu Hồi bỗng nhiên quỳ xuống.
Quý Đồng không quá ngạc nhiên, quỳ xuống theo anh, cùng anh dập đầu.
Hồi lâu sau, Chu Hồi dắt cô đứng dậy: “Đi thôi.”
“Ừ.”
Trên đường xuống núi, Chu Hồi luôn giữ im lặng.
Đến lưng chừng núi, Quý Đồng nắm lấy cánh tay anh lắc lắc. Chu Hồi nhìn sang, thấy cô mỉm cười với mình. Chu Hồi cũng cười theo, ôm lấy vai cô: “Tiếp theo muốn đi đâu nào?”
“Đi cưỡi ngựa? Thảo nguyên nhé?”
“Đi luôn.”
…
Hai người đi đi dừng dừng, trên đường đến thảo nguyên đã đi qua rất nhiều nơi, ví dụ như một cánh đồng hoa đang độ nở rộ.
Quý Đồng bắt đầu yêu thích việc chụp ảnh, nhưng với chiều cao của cô thì không thể chụp được sự hùng vĩ của cánh đồng hoa, vì thế Chu Hồi nhận ra mình đáng lẽ ra mình nên mua một chiếc flycam. Nhưng tạm thời không có chỗ mua, anh dứt khoát để Quý Đồng cưỡi lên cổ mình.
Quý Đồng giơ điện thoại ngồi vững vàng, cô không chụp ảnh mà mở chế độ quay video, cứ thế hướng thẳng vào đầu Chu Hồi mà quay.
Chàng trai bên dưới không hề hay biết: “Đẹp không?”
“Đẹp lắm.”
“Cho anh xem với.”
“Chưa quay xong mà.” Quý Đồng từ từ hạ tay xuống, điện thoại hướng thẳng vào mặt anh.
Chu Hồi nhìn thấy mình trên màn hình, cười ngốc nghếch: “Em quay trộm anh nhé.”
Anh ôm chặt chân Quý Đồng: “Đừng quay nữa, bám chắc vào, anh đưa em bay.”
Quý Đồng một tay ôm cổ anh, vừa siết chặt thì Chu Hồi đã nhanh chân chạy vụt đi.
Quý Đồng sợ hãi buông điện thoại, hai tay ôm chặt lấy anh: “Chậm lại chút đi!”
“Sắp rớt xuống rồi! Chậm lại, chậm lại mau!”
…
Nhiệt độ ở Nội Mông khá thấp, vào buổi trưa thảo nguyên cũng không quá nóng, ngược lại thời tiết ở đây rất thất thường, lúc thì mây đen vần vũ như sắp đổ mưa, lúc lại quang đãng trong xanh.
Chu Hồi và Quý Đồng thuê một căn lều Mông Cổ, ở lại trên thảo nguyên một tuần. Mỗi ngày đều cưỡi ngựa, bắn tên, ăn uống vui chơi thỏa thích. Quý Đồng không buồn chống nắng như lời Chu Hầm dặn, cổ tay và phần da lộ ra đã lệch hẳn hai tông so với màu da của cơ thể.
Lúc hoàng hôn, Quý Đồng nằm tựa lên đầu xe, lúc thì nhìn đàn cừu đang lững thững về chuồng, lúc thì nhìn mây trôi trên trời.
Chu Hồi thu dọn hành lý cất vào xe, sáng sớm mai họ sẽ rời khỏi đây để đến địa điểm tiếp theo.
Anh cầm một cuộn dây thừng, đi tới bên cạnh Quý Đồng: “Nghĩ gì thế?”
Quý Đồng thở dài: “Muốn được ở đây mãi mãi quá.”
“Vậy sau này chúng ta định cư ở đây.”
“Nhưng em còn muốn đi nhiều nơi lắm.”
“Vậy thì mỗi nơi mình đều ở lại một thời gian.”
Quý Đồng nhìn sang anh, mỉm cười nói: “Bám được đại gia đúng là tốt thật, em phải ôm chặt đùi anh cả đời mới được.”
“Ôm đùi à?” Chu Hồi dùng tay kia xoa đầu cô, “Chẳng phải đây là sở trường của em sao?”
Quý Đồng biết anh đang ám chỉ điều gì, nhớ lại lúc ở sơn trại suýt bị Tống Giao bắt đi, đúng là nhờ có cái đùi của anh nên cô mới thoát nạn thật.
“Liệu có ngày nào đó anh chán em rồi đi tìm mấy em gái trẻ đẹp khác không?”
“Em thấy sao?”
“Không đâu.”
“Sau này đừng hỏi mấy câu ngớ ngẩn thế nữa.” Chu Hồi véo mặt cô một cái: “Gió lạnh rồi, vào trong thôi.”
“Ừ.” Quý Đồng nhảy xuống xe, khoác tay anh: “Tối nay ăn gì nhỉ?”
“Em muốn ăn gì?”
“Dưa hấu.”
“Cái này thì anh chịu rồi, phải vào thành phố mới có.”
“Vải thiều?”
“Em mơ đi.”
“Thèm quá đi mất.”
“Còn muốn ăn gì nữa không?”
“Nhiều lắm…”
“…”
…
Trên đường đi, họ gặp được rất nhiều người bạn thú vị, nào là sinh viên đi du lịch bụi, cặp vợ chồng già bị lạc đường, chàng trai trẻ bị trộm mất hành lý, rồi còn cả những người đeo ba lô đi xuyên qua hàng vạn dặm non nước…
Họ cũng từng cho vài người đi nhờ một đoạn đường, cùng nhau trò chuyện về quê hương, chia sẻ những câu chuyện thú vị trong quá khứ, bàn về lý tưởng, kể về tương lai…
Không ai cảm thấy Chu Hồi chỉ mới mười bảy tuổi, cũng không ai thấy Quý Đồng đã tròn ba mươi tư. Họ giống như một cặp vợ chồng trẻ ngoài hai mươi, từ ngoại hình đến tâm hồn đều cực kỳ xứng đôi vừa lứa.
Kinh nghiệm đi lại của Chu Hồi rất phong phú, cứ như một bản đồ sống. Nhiều khi Quý Đồng không phân biệt được phương hướng, anh luôn đóng vai một cái la bàn chỉ dẫn cho cô.
Quý Đồng không cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì, bởi vì bạn đồng hành của cô là một người cực kỳ chu đáo, biết mang lại cảm giác an toàn cho người khác.
Anh là một Chu Hồi nho nhã lãng mạn, cũng là một Hà Phong quyết đoán nhanh nhẹn.
Còn việc duy nhất Quý Đồng làm chính là yên tâm đi theo anh.
Một buổi sáng nọ, họ đi qua một huyện thuộc thành phố Ngân Xuyên.
Chu Hồi bỗng dừng xe, bước ra ngoài. Quý Đồng khoác một chiếc khăn choàng đi ra theo, thấy anh đang giơ điện thoại chụp ảnh.
Chỉ là một khu nhà cao tầng rất bình thường, Quý Đồng hơi thắc mắc: “Chụp nhà làm gì thế? Có gì đặc biệt đâu?”
“Năm mươi sáu năm trước anh từng đến đây, khi đó nơi này vẫn còn là một mảnh hoang vu.” Chu Hồi mãn nguyện ngắm nhìn những tòa nhà cao tầng san sát, cảm thán: “Đất nước của chúng ta ngày càng lớn mạnh rồi.”
Anh im lặng một lát, lại nói: “Sau này sẽ không ai dám bắt nạt chúng ta nữa.”
Quý Đồng xúc động nhìn anh: “Có phải anh đã nhớ ra hết rồi không?”
Chu Hồi không trả lời, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng Quý Đồng đã hiểu tất cả.
Anh ôm lấy Quý Đồng, bất thình lình hôn lên môi cô, ngón tay đồng thời nhấn vào nút chụp, ghi lại khoảnh khắc hai người đang hôn nhau.
Quý Đồng nhìn anh đăng bức ảnh lên mạng xã hội, còn kèm theo một dòng chữ:
“Năm thứ 108 của chúng ta.”
Cô ôm lấy cánh tay Chu Hồi, tựa đầu lên bờ vai rộng lớn của anh: “Chắc chắn bạn bè và người thân của anh sẽ nghĩ não anh có vấn đề cho xem.”
“Thế thì cứ để họ nghĩ như vậy đi, em biết anh không có vấn đề là được.” Chu Hồi vòng tay ôm lấy cô, đặt một nụ hôn lên trán cô, rồi dần dần trượt xuống dưới, khẽ lướt qua sống mũi, chóp mũi, rồi dừng lại trên đôi môi mát lạnh.
Người qua đường ngoái lại nhìn họ, ném tới đủ mọi ánh mắt khác nhau.
Quý Đồng không thích thân mật giữa nơi công cộng, nhưng duy chỉ có chuyện này là Chu Hồi luôn tự làm theo ý mình, lúc nào cũng bất chấp hoàn cảnh mà hôn cô say đắm.
Về chuyện này, anh lại có một cách giải thích rất động lòng người, khiến bạn không nỡ lòng nào từ chối:
“Trước đây chúng ta luôn phải trốn tránh, không thể đợi được đến lúc mặt trăng lăn mặt trời lên, càng không thể đường đường chính chính ở bên cạnh nhau. Từ nay về sau, anh muốn ôm hôn em ở mọi góc phố đông đúc người qua lại. Anh muốn cả thế giới nhìn thấy dáng vẻ anh yêu em.”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.