3.584 chữ · ~24 phút đọc
Hồi nhỏ Chu Hồi hay ốm vặt, Chu Trinh Vinh thường xuyên đưa anh đi rèn luyện thân thể, bồi dưỡng đủ loại môn thể thao. May là Chu Hồi không hề bài xích, bất kể là bóng đá, bóng rổ, bowling, bơi lội, bắn súng, hay các môn thể thao trên băng… món nào anh cũng làm rất tốt.
Thậm chí Chu Trinh Vinh còn từng có ý định để con trai sau này trở thành vận động viên, chỉ có điều, anh lại có thiên phú và đam mê với âm nhạc hơn nhiều.
Mùa xuân năm ấy, nhà họ Chu vẫn chưa di cư sang Canada, Chu Hồi vừa tròn bốn tuổi, thường xuyên chơi cùng anh trai hàng xóm.
Từ nhỏ anh đã cao ráo, chân tay dài ngoằng, anh hàng xóm dù lớn hơn hai tuổi vẫn phải ngước lên nhìn anh. Hôm đó, cả hai đang đánh cầu lông trong cái sân lớn của nhà họ Chu, không may là trái cầu bị mắc lên cây. Đây là quả cầu lông cuối cùng rồi, hai đứa trẻ không còn cách nào khác, đứng dưới gốc cây ngửa cổ bàn bạc, lúc thì lấy đá ném, lúc thì lấy sào tre chọc, nhưng quả cầu mắc cao quá, chẳng cách nào có tác dụng.
Anh hàng xóm cuống quýt ôm lấy thân cây to lớn lắc lắc, nhưng cành cây vẫn chẳng mảy may nhúc nhích.
Chu Hồi bảo anh dừng lại: “Rung thế này không rớt xuống được đâu, anh qua đây, em leo lên rồi anh đưa sào cho em.”
Anh hàng xóm lùi lại vài bước: “Em đã leo cây bao giờ chưa?”
Chu Hồi đáp: “Chưa ạ.”
“Em không biết leo thì đừng có leo, cẩn thận ngã xuống là bị mắng đấy, đợi bố em về rồi bảo chú ấy lấy cho. Hoặc là mình đi mua quả khác cũng được.”
Chu Hồi không nghe, trẻ con vốn dĩ luôn thích mạo hiểm: “Để em thử xem.”
Anh hàng xóm hơi lo lắng: “Hay là thôi đi.”
“Em sẽ cẩn thận mà.”
Chu Hồi ôm lấy thân cây, hai chân đạp vào vỏ cây, thoắt cái đã vọt lên được nửa mét. Càng leo, anh càng hưng phấn, tốc độ cũng nhanh hơn không ít, loáng một cái đã leo đến giữa thân cây.
Anh cẩn thận ngồi lên chạc cây, đưa tay về phía anh hàng xóm: “Đưa sào cho em nhanh.”
Anh hàng xóm vội giơ cây sào tre lên cho anh. Chu Hồi đón lấy, chọc một cái về phía trên bên phải, quả cầu lông đang mắc trên cành lập tức rơi xuống đất. Anh hàng xóm nhặt cầu lên: “Thế mà em còn bảo chưa leo bao giờ.”
Chu Hồi cúi xuống nhìn anh: “Thật sự là chưa leo mà.”
Anh hàng xóm cười lớn: “Thế thì chắc chắn em là khỉ đầu thai rồi!”
“Anh mới là khỉ đầu thai ấy.” Nói đoạn, Chu Hồi bẻ một cành cây nhỏ ném xuống.
“Em cẩn thận đấy, cao thế kia, đừng để bị ngã.”
Chu Hồi ngẩn người một lát, có cảm giác như đã từng nghe câu này ở đâu đó rồi.
“Em ngẩn người ra đấy làm gì? Mau xuống đi chứ.”
Chu Hồi hoàn hồn, không nghĩ ngợi nhiều mà bắt đầu leo xuống.
Anh hàng xóm tiến lên hai bước, dang tay ra, đề phòng anh ngã thì có thể đỡ được ngay: “Em chậm thôi.”
Chu Hồi không nói gì, ôm cây từ từ tụt xuống, khi cách mặt đất gần hai mét thì buông tay, nhảy thẳng xuống rồi tiếp đất trên thảm cỏ.
Anh hàng xóm vội chạy lại xem xét: “Có đau không?”
Chu Hồi đứng dậy, phủi phủi tay, biểu cảm vô cùng đắc ý: “Không đau, leo cây vui thật đấy!”
“Chúng mình đánh cầu lông tiếp đi.”
“Vâng.” Hai đứa trẻ trở lại giữa sân.
Anh hàng xóm phát cầu trước, Chu Hồi nhìn chằm chằm vào quả cầu đang bay tới, nhảy vọt lên đón lấy một cách hoàn hảo.
Hình như anh luôn có thiên phú dị bẩm với những môn vận động kiểu này.
…
Năm đó, Chu Hồi vừa thi đỗ đại học, cả gia đình đi châu Âu nghỉ dưỡng. Sau khi về nhà, anh lao vào sáng tác quên ăn quên ngủ. Một buổi sáng nọ, anh đang soạn nhạc trên gác mái, đoạn nhạc này đã viết đi viết lại hai ngày rồi mà vẫn giậm chân tại chỗ.
Anh thử đi thử lại nhiều lần, đôi tay đang lướt trên phím đàn bỗng đàn ra một giai điệu chưa từng nghe qua bao giờ, hơn nữa còn mượt mà đến khó tin, cứ như thể nó đã in sâu vào trong ký ức từ lâu. Đầu óc Chu Hồi trống rỗng một hồi, anh ghi lại bản nhạc rồi đi tìm Chu Trinh Vinh.
Chu Trinh Vinh đứng bên đàn piano, đeo kính lão. Anh vào phòng, nói với ông: “Bố, bố nghe thử đi.”
Tiếng đàn vừa vang lên, Chu Hồi lại đàn theo một cách liền mạch đến lạ lùng, ngón tay thoăn thoắt nhảy múa trên phím đàn đen trắng, thậm chí còn không cần nhìn bản nhạc, mọi thứ trôi chảy một mạch từ đầu đến cuối.
Kết thúc bản nhạc, Chu Trinh Vinh nheo mắt tháo kính xuống, mỉm cười hỏi: “Khá lắm, con sáng tác à?”
“Không phải ạ.” Chu Hồi hỏi dồn: “Bố đã nghe thấy bản nhạc này bao giờ chưa?”
“Chưa.”
Thật kỳ lạ, đây không phải là một danh khúc thế giới, không chỉ có anh chẳng có chút ấn tượng nào, mà ngay cả người cha có vốn kiến thức rộng rãi của anh cũng hoàn toàn xa lạ, vậy thì không thể có chuyện nghe rồi thuộc lòng được.
Chu Hồi nhìn bản nhạc, tự lẩm bẩm: “Con cảm thấy nó rất quen thuộc, cứ như đã nghe ở đâu rồi ấy.”
“Có lẽ là trong mơ đấy.” Chu Trinh Vinh nói đùa một câu, thấy Chu Hồi vẫn nhìn chằm chằm bản nhạc, ông bèn vỗ vai anh: “Đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa, ra ngoài đi dạo đi, con nhốt mình lâu quá nên đầu óc mụ mị rồi.”
Cũng có lý.
Hai cha con chậm rãi đi dạo trên con đường nhỏ, Chu Hồi cứ nhìn theo một cặp vợ chồng ở phía xa, thấy họ nắm tay nhau, thỉnh thoảng lại mỉm cười nhìn nhau đắm đuối.
Anh cảm thấy cảnh tượng này thật ấm áp, thuận miệng hỏi Chu Trinh Vinh: “Bố này, bố nghĩ con người có linh hồn không?”
“Chắc là có.”
“Thế có đầu thai không ạ?”
“Con có thể nghĩ như vậy.” Chu Trinh Vinh chắp tay sau lưng, nở nụ cười hiền hậu, “Nghệ sĩ thì luôn cần một chút lãng mạn mà.”
Ông khoác vai Chu Hồi: “Nếu thật sự có thì kiếp trước con trai bố chắc chắn là một bậc đại văn hào.”
“Đấy là bố thôi,” Chu Hồi nhếch môi, “Biết đâu con lại là kẻ đánh võ thì sao.”
Họ rẽ vào con phố bên ngoài khu nhà, đúng lúc gặp một đoàn người đạp xe đi qua, trên đầu mỗi chiếc xe đều treo một lá quốc kỳ Trung Quốc nho nhỏ.
Chu Trinh Vinh nhìn thấy đồng hương, vẫy tay chào: “Chào mọi người, cố lên nhé!”
Mấy người Trung Quốc vẫy tay đáp lễ: “Cảm ơn anh!”
Chu Hồi cứ nhìn chằm chằm vào lá cờ đỏ thắm ấy, mãi cho đến khi họ biến mất ở cuối con đường: “Đợi lần tới con được nghỉ, hay là chúng ta về nước nhé? Ba năm rồi chưa được về.”
“Được thôi, bố cũng nhớ nhà rồi.” Chu Trinh Vinh nhẹ nhàng thở dài một tiếng, ông yêu Trung Quốc hơn, chẳng qua năm đó Du Na cứ nhất quyết muốn sang Canada nên ông mới bất đắc dĩ phải đi cùng: “Về thì ở lâu lâu một chút, bố nhớ món lạp xưởng bà nội con làm quá.”
“Lạp xưởng ngon thật, con cũng thích.” Chu Hồi chạy lên phía trước vài bước, vừa đi lùi vừa nhìn ông: “Vận động đi bố, dạo này bố hơi béo rồi đấy.”
Dứt lời, anh quay người chạy vù đi mất.
Chu Trinh Vinh đuổi theo: “Cái thằng này, chạy chậm thôi, đợi bố với.”
…
Tuy Chu Hồi nổi tiếng từ sớm, nhưng anh vẫn không hề kiêu ngạo, phần lớn là nhờ sự giáo dục của Chu Trinh Vinh và các thầy giáo. Tuổi thơ của anh chủ yếu trôi qua bên cạnh người lớn và các buổi biểu diễn, hiếm khi được vui chơi với bạn bè cùng trang lứa. Sau này thi đỗ vào nhạc viện Juilliard, anh mới làm quen được với nhiều người bạn thú vị hơn.
Chu Hồi không ham mê ăn chơi nhưng bạn bè thì cũng không ít, quốc gia nào cũng có, ngoại trừ Nhật Bản. Từ nhỏ anh đã không thích người Nhật, không hẳn là ghét cay ghét đắng, nhưng không hiểu sao cứ thấy không hợp, lại càng không thể thích nổi. Tuy từ nhỏ đã theo bố mẹ đổi quốc tịch nhưng anh luôn thấy từ trong xương tủy mình vẫn là một người Trung Quốc, vả lại anh cũng hiểu rõ lịch sử và hiện trạng đất nước mình, có lẽ đó là lý do khiến anh không mấy thiện cảm với đất nước Nhật Bản.
Ngoài thời gian học tập và vận động ra, Chu Hồi hoặc là ở nhà đọc sách xem phim, hoặc là tụ tập với bạn bè, phần lớn những người bạn của anh cũng học về nghệ thuật. Khiêu vũ, hội họa, thiết kế, âm nhạc… lĩnh vực nào anh cũng đều có vài người bạn khá thân thiết.
Thứ Bảy, Chu Hồi đang luyện đàn thì David đến phòng tập gọi anh cùng đi tham gia một buổi tiệc, nhưng vì tận chín giờ tiệc mới bắt đầu nên họ đi xem triển lãm tranh trước. David có một người bạn ở học viện mỹ thuật tham gia triển lãm lần này và đạt giải nhì, cậu ta muốn đến tặng hoa.
Lúc bảy rưỡi tối, phòng triển lãm tranh rất náo nhiệt, nằm ở khu phố cổ, trên tường và dưới đất đầy những hình vẽ graffiti cá tính. Đây là lần đầu tiên Chu Hồi tới đây, cảm thấy khá thú vị.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
David bận nói chuyện với mấy người bạn, anh đành tự mình đi dạo loanh quanh để thưởng thức tranh. Ở đây không chỉ trưng bày tranh sơn dầu mà còn có cả tranh hội họa tổng hợp, điêu khắc và các tác phẩm khác. Dù cũng có chút tế bào nghệ thuật nhưng có một số tác phẩm quá mức trừu tượng, anh xem cũng không hiểu lắm.
Chu Hồi lang thang bước vào phòng triển lãm cuối cùng, bên trong trưng bày tranh Trung Quốc, gồm có tranh vẽ chim chóc, sông nước, nhân vật và cả tranh thủy mặc hiện đại. Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đang giơ máy ảnh lên chụp, bên cạnh là một cặp đôi đang ôm nhau thì thầm trước một bức tranh hoa điểu.
Chu Hồi dừng chân trước một bức tranh vẽ phong cảnh. Nó không lớn, cũng không quá mức hùng vĩ, bối cảnh trong tranh chỉ có một cây cầu nhỏ bắc ngang một dòng suối, ở phía xa xa là núi xanh mây trắng dập dờn.
Chu Hồi nghĩ, đây có lẽ là cảnh sắc vùng Giang Nam. Anh chưa từng đến Giang Nam, nhưng luôn cảm nhận được vẻ đẹp của nó qua thơ ca và sách vở.
Chu Hồi nhìn bức tranh đến xuất thần, nhất thời không thể rời mắt nổi, bỗng thấy cảnh tượng này vô cùng quen thuộc, cứ như đã từng thấy ở đâu rồi.
David tìm anh rất lâu, đứng ở cửa phòng triển lãm gọi đến ba lần, thấy Chu Hồi đang ngắm nghía bức tranh đến thẫn thờ thì đi tới vỗ vai anh: “Này, xem gì mà say mê thế?”
Lúc này Chu Hồi mới thoát ra khỏi bức tranh, anh thoáng ngẩn người, nhìn bạn mình: “Hả?”
David nhìn bức tranh mà anh đang ngắm nghía đến mê mẩn kia: “Tranh của nước Trung Quốc các cậu à?”
“Ừ,” Chu Hồi mỉm cười, “Đẹp đúng không?”
“Đẹp, nhưng mà chúng ta phải đi thôi.”
…
Đến tận rạng sáng buổi tiệc mới kết thúc, David giới thiệu cho Chu Hồi một người bạn mới, là một cô gái người Nga xinh đẹp năng động, hát hay múa giỏi tên là Lilian. Họ trò chuyện khá hợp, còn trao đổi số điện thoại.
Ngày hôm sau, Lilian hẹn Chu Hồi đi xem nhạc kịch, cô đặc biệt có hứng thú với người đàn ông phương Đông vừa đẹp trai vừa lịch thiệp lại tài hoa này, và Chu Hồi đã nhận lời mời.
Một tuần sau đó, họ lại gặp nhau thêm hai lần nữa. Lilian đến trường tìm Chu Hồi, còn mang theo món ăn Nga do chính tay cô làm. Các bạn học đều tỏ ra vô cùng ghen tị với anh.
Buổi tối tập đàn xong, vì phép lịch sự, anh đã lái xe đưa Lilian về nhà. Cô đề nghị tiến tới quan hệ yêu đương, nhưng anh đã từ chối. Lilian không hề buồn bã, cô rất phóng khoáng bày tỏ rằng họ vẫn có thể làm bạn.
Trên đường về, David lập tức gọi điện đến mắng anh một trận tơi bời: “Cậu đang nghĩ gì thế hả? Cô gái xinh đẹp như vậy mà cậu cũng nỡ lòng từ chối? Trời đất ơi, cô ấy nóng bỏng như thế cơ mà! Tại sao, tại sao chứ?”
Chu Hồi bình thản nói: “Cứ cảm thấy thiếu thiếu cảm giác gì đó, mình cũng không diễn tả được.”
David im lặng hồi lâu, đột nhiên hỏi một câu: “Alexis, không lẽ cậu là…”
Chu Hồi hiểu cậu ta đang ám chỉ điều gì, cười đáp: “Không phải đâu.”
David suýt xoa một tiếng, đang định nói gì đó thì bị Chu Hồi ngắt lời: “Về rồi nói sau.”
Dứt lời, anh cúp máy.
Chu Hồi bẻ lái rẽ vào một con đường rộng thênh thang, vừa định tăng tốc thì một chú chó nhỏ màu trắng đột ngột băng ngang qua đường . Anh đạp phanh gấp, đầu bị giật mạnh về phía trước một cái.
Chu Hồi nhìn chú chó chạy qua đường rồi lủi vào một con hẻm nhỏ, sau đó thu hồi ánh mắt, trong đầu bỗng lóe lên một bóng trắng, giống chó, cũng giống sói, đang lao đi vun vút trong rừng rậm.
Có lẽ là một phân cảnh trong bộ phim nào đó anh từng xem chẳng hạn.
Anh khẽ lắc đầu, không nghĩ ngợi nhiều mà tiếp tục lái xe.
Chu Hồi không về chỗ ở, mà lại lái xe đến một quán bar nhỏ. Không hiểu sao anh lại muốn uống chút rượu, chẳng phải vì lý do gì cả.
Chu Hồi không phải người nghiện rượu, thi thoảng anh mới nhâm nhi vài ly, nhưng tửu lượng của anh bẩm sinh đã rất tốt, nghe Chu Trinh Vinh nói là thừa hưởng từ ông nội.
Thế nhưng hôm nay anh lại uống hơi nhiều, bỗng thấy tâm trạng xuống dốc lạ thường. Gần đây anh thường xuyên như vậy, dù rõ ràng chẳng có chuyện gì khiến anh phải phiền lòng.
Có ba cô gái lần lượt đến bắt chuyện với anh, Chu Hồi đều giả vờ ngơ ngác, chẳng đáp lại một ai.
Đến khi tối muộn, anh mới gọi tài xế lái hộ để về nhà. Anh ngồi ở ghế phụ, đầu hơi đau.
Vừa chợp mắt định ngủ, trong đầu bỗng vang vọng một giọng nói:
“Thổ phỉ…”
Anh đột ngột mở mắt, nhìn người đàn ông đang ngồi ở ghế lái với vẻ khó hiểu: “Gì cơ?”
Người đàn ông cũng khó hiểu không kém: “Gì là gì ạ?”
Chu Hồi cảm thấy có lẽ do uống nhiều quá nên mới gặp ảo giác, anh giơ tay vỗ vỗ đầu: “Không có gì.”
Về đến nhà, Chu Hồi đi tắm rồi thay đồ ngủ.
Anh đứng trước gương dùng khăn lau tóc, vò vò một lúc, đầu óc bỗng trở nên hỗn loạn, lần này thứ lướt qua tâm trí anh là bóng dáng của một người phụ nữ mặc sườn xám.
Gương mặt cô mờ ảo, dịu dàng vẫy tay với anh: “Mau lại đây.”
Chu Hồi nhìn chính mình trong gương, tát mạnh vào mặt một cái, tự lẩm bẩm: “Tỉnh táo lại đi.”
Anh cũng chẳng để tâm, uống một ly sữa rồi lên giường đi ngủ.
Sau khi chìm vào giấc ngủ, ngoài trời bắt đầu đổ mưa.
Nhưng đến sáng hôm sau thì đã tạnh.
…
Hôm đó là một ngày cuối tuần.
Trong xe đang phát đi phát lại những bản nhạc của Mozart.
Tâm trạng Chu Hồi khá tốt, anh đang trên đường tới Tarrytown để thăm một vị nhạc sĩ có tiếng trong giới.
Bên cạnh có một chiếc xe thể thao vượt qua, hai người phụ nữ trên xe hò hét để chào hỏi anh. Chu Hồi liếc nhìn sang, thấy cô gái tóc nhuộm màu hồng xám đang mỉm cười gửi nụ hôn gió cho mình. Anh không đáp lại, chỉ lịch sự mỉm cười rồi thu hồi tầm mắt, tiếp tục lái xe.
Bất chợt, một cơn chóng mặt ập đến, anh nhìn xuống bàn tay đang đặt trên vô lăng, ký ức như bị xáo trộn, dường như trước mắt lại hiện ra một con sông rộng lớn với những con sóng cuồn cuộn.
Lại có một giọng nói kỳ quái khác vang vọng trong đầu anh: “Hết đường rồi.”
Đầu Chu Hồi đau nhức dữ dội, anh đưa tay ôm lấy đầu, đến khi định thần lại thì suýt chút nữa đã tông vào xe phía trước.
Anh vội vàng đánh lái, bẻ đầu xe sang bên phải.
Một tiếng động cực lớn vang lên, chiếc xe kịp thời phanh lại.
Chu Hồi sững sờ, trong đầu toàn là giọng nói vừa quen thuộc… lại vừa xa lạ ấy.
Chu Hồi đến nhà người thầy ở Tarrytown đúng giờ hẹn, anh nén cơn đau đầu để trao đổi vài thứ với đối phương.
Đến khi chập tối, ngoài trời bỗng đổ mưa như trút.
Chu Hồi không thể về được, anh định đi tìm khách sạn nghỉ tạm nhưng người thầy cứ khăng khăng giữ anh lại ở một đêm, khó lòng từ chối.
Buổi tối, họ dùng bữa đơn giản rồi tiếp tục trao đổi về chuyên môn, mãi đến khuya mới nghỉ ngơi. Nhà của người thầy có có một cái sân rất lớn, nuôi một chú chó đốm và hai con mèo trắng.
Chu Hồi mất ngủ, anh đứng trước cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài, không ngừng suy nghĩ về những chuyện xảy ra gần đây.
Kỳ lạ thật.
Rốt cuộc mình bị làm sao vậy?
…
Ngày hôm sau, Chu Hồi chào tạm biệt thầy để quay lại trường. Anh vừa ăn vừa nghiền ngẫm về những ký ức xa lạ kia, đến mức Will ngồi xuống đối diện lúc nào anh cũng không hay biết.
Will cầm chiếc bánh hamburger, vừa gặm vừa hỏi: “Cậu sao thế? Trông sắc mặt tệ quá.”
Chu Hồi hoàn hồn, nhìn người bạn đối diện: “Không có gì.”
Anh tiếp tục húp cháo, nhưng chỉ một ngụm đã đặt thìa xuống: “Mình thấy dạo này mình không được bình thường.”
“Mình cũng thấy thế.” Will nhướng mày, “Mình nghe nói cậu đã từ chối Lilian, một đại mỹ nhân như thế mà cũng không cần, đúng là không bình thường thật.”
Chu Hồi không muốn tán gẫu với cậu ta về phụ nữ: “Cậu nghĩ con người có tiền kiếp không?”
Will nghiêng đầu cười: “Cậu không chỉ không bình thường đâu, mà còn bị bệnh tâm thần nữa.”
Một câu nói trúng phóc, Chu Hồi thấy dạo này mình đúng là có bệnh. Anh không nói nữa, cũng chẳng có tâm trạng ăn uống, chỉ ngồi một lát rồi rời đi.
Khuya hôm đó, Chu Hồi uống một ly sữa rồi đi ngủ sớm. Anh dự định ngày mai sẽ đến bệnh viện kiểm tra tâm thần.
Mặc dù rất buồn ngủ, nhưng mãi mà anh vẫn không sao ngủ được, cứ trằn trọc thao thức suốt hơn hai tiếng đồng hồ.
Sau khi mơ màng ngủ thiếp đi, anh lại bắt đầu nằm mơ.
Đêm đen tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trong căn phòng bỗng vang lên một tiếng gọi: “A Chi.”
Chu Hồi mở mắt, bàng hoàng nhìn lên trần nhà.
Dường như trong căn phòng vẫn còn vương lại dư âm tiếng hét của chính anh.
Những hình ảnh trong mơ vừa hỗn loạn vừa hoang đường, và anh không biết tại sao mình lại gọi ra hai chữ này.
A Chi… A Chi là ai?
Anh nhíu mày, lầm bầm lặp lại thêm hai lần: “A… Chi.”
“A Chi.”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.