3.951 chữ · ~27 phút đọc
31. Núi xác chất chồng
Tạ Trì đổi hướng đi Sơn Đông, dọc đường phải chuyển mấy chặng xe mới vào được đến địa phận Duyện Châu. Cô không dám mạo hiểm chạy thẳng lên núi mà đến nhà họ Bùi trước, nhưng lại thấy cửa lớn nhà họ Bùi đã bị dán giấy niêm phong, biển hiệu trên cửa cũng đã rơi rụng hết.
Tạ Trì đến một quán trà gần đó để nghe ngóng tình hình. May mắn thay, ở đó có hai người đang bàn tán về chuyện thổ phỉ, cô liền gọi một ấm trà, ngồi xuống bàn bên cạnh, lặng lẽ dỏng tai lên nghe.
Người mặc áo vàng nói: “Cái thằng Lưu Nhị Cẩu đó mạng lớn thật, bảo là ngã xuống sông rồi bị nước cuốn trôi xuống hạ lưu, đúng là có phúc, đại nạn lớn thế mà không chết. Nghe đâu bọn Nhật lên núi giết đến đỏ cả mắt, bất kể già trẻ lớn bé trên đó không một ai sống sót.”
Người mặc áo xanh đáp: “Ác thế cơ à? Nhưng đám thổ phỉ đó kết oán gì với chúng mà chúng lại ra tay tàn độc như thế?”
Người áo vàng bảo: “Nghe nói trước kia tên cầm đầu đám thổ phỉ đã dẫn theo thuộc hạ giết rất nhiều lính Nhật, còn giết cả một người đàn bà và đứa trẻ người Nhật nữa, vậy nên chúng mới lên núi báo thù. Nói là báo thù, thực ra là đang nhắm vào mỏ than đấy. Chúng ở đây bấy lâu, đàm phán mãi không xong nên mới nhân cái cớ này tiêu diệt sạch đám thổ phỉ để chiếm mỏ, ai mà chẳng nhìn ra.”
Người áo xanh cảm thán: “Thế thì cũng không đến mức đồ sát cả ngọn núi chứ, phải đến cả trăm cả ngàn mạng người ấy nhỉ?”
Người áo vàng bất lực lắc đầu: “Còn không phải thế à, trên núi đâu phải chỉ toàn là thổ phỉ. Nhưng lũ quỷ Nhật Bản nào có quan tâm, hễ thấy người là vung đao giết.”
Người áo xanh nhíu mày: “Huyện trưởng không quản sao?”
“Quản cái con khỉ, lão dám đắc tội quân Nhật à? Đừng nói là huyện trưởng, ngay cả quân đội có súng cũng chẳng dám ho he gì.” Người áo vàng liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói, “Lão Tưởng còn đang mải miết đánh đấm bên kia, hơi đâu mà lo cho đám thổ phỉ cỏn con này. Tôi thấy cứ để mặc bọn quỷ Nhật Bản làm càn trên đất mình thế này, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra đánh nhau to thôi.”
Người áo xanh lo lắng: “Nếu đánh nhau thật thì liệu có bắt chúng ta phải đi lính không?”
Người áo vàng nhấp trà: “Chẳng biết được, bây giờ bọn quỷ Nhật đang hoành hành ở Đông Bắc kia, dã tâm đã rõ rành rành như ban ngày rồi còn gì! Chúng đã chiếm hết bao nhiêu mỏ than ở vùng Sơn Đông này rồi! Cái gì cũng cần đến than, nếu sau này có đánh nhau thật thì vật tư đúng là một vấn đề nan giải biết bao!”
Người áo xanh tức giận chửi: “Mẹ kiếp, cái lũ ch* đ* này.”
Người áo vàng thong thả đặt chén trà xuống: “Hầy, đều tại cái mỏ than mà ra, thổ phỉ vừa bị diệt xong là nhà họ Bùi cũng gặp chuyện luôn. Từ giờ coi như lính Nhật đã chính thức đóng quân ở đây rồi, chẳng biết còn gây ra nghiệp chướng gì nữa.”
Người áo xanh vỗ đùi: “Cần mỏ than thì cứ đưa cho chúng là xong, việc gì phải đối đầu gay gắt với quân Nhật để rồi chuốc lấy kết cục như thế?”
“Ông thì biết cái gì! Thổ phỉ là hạng người nào, đời nào chịu nhục như thế?” Người áo vàng phủi mông đứng dậy, “Không còn sớm nữa, tôi đi làm việc đây, ông trả tiền trà đi nhé.”
Người áo vàng cũng đứng dậy định đi, Tạ Trì vội vàng ngăn lại: “Xin chờ một lát.”
Người áo vàng thấy đối phương là một cô gái xinh xắn như hoa như ngọc thì tươi cười hớn hở: “Gì thế cô bé?”
“Cháu vừa nghe bác nói chuyện thổ phỉ trên núi, bác có biết Hà Phong thế nào rồi không? Chính là Thiếu đương gia trong trại ấy ạ.”
Người áo vàng hỏi: “Có phải là cái cậu rất thân thiết với nhà họ Bùi không?”
“Vâng.” Tạ Trì gật đầu lia lịa, mong chờ nhìn đối phương: “Bác có nghe tin tức gì về anh ấy không?”
“Không nghe thấy gì cả.” Người áo vàng gãi đầu ngẫm nghĩ, “Nhưng bắt giặc phải bắt vua trước, hẳn là mấy tên đương gia đó đều không chạy thoát được đâu.”
Tạ Trì lại hỏi dồn dập: “Nhưng không phải có người trốn ra được sao? Hiện giờ người tên Lưu Nhị Cẩu đó đang ở đâu ạ?”
Người áo vàng đáp: “Cái này thì tôi không biết, tôi cũng nghe người khác kể lại thôi.”
Sắc mặt Tạ Trì trắng bệch.
Người áo vàng quan sát cô: “Cô dò hỏi chuyện đám thổ phỉ làm gì? Trên núi đó có người thân của cô à?”
Tạ Trì không trả lời, chỉ hỏi: “Người Nhật còn ở trên núi không ạ?”
Người áo vàng hỏi lại: “Cháu không định lên núi đấy chứ? Đừng lên, bây giờ trên với dưới núi toàn là lũ quỷ Nhật Bản thôi.”
“Cháu biết rồi, cảm ơn bác.” Tạ Trì xoay người đi thẳng.
Người áo vàng tốt bụng dặn thêm một câu: “Cái lũ ch* đ* đó không phải là người đâu, cháu đừng có dại dột mà xông vào đấy.”
…
Tạ Trì hỏi thăm mãi mới tìm thấy chỗ ở của Lưu Nhị Cẩu.
Lúc cô đến, anh ta đang thu dọn hành lý chuẩn bị đi Thanh Đảo nương nhờ người thân, vừa thấy Tạ Trì thì lập tức sợ hãi cúi đầu khom lưng, đậu phộng trên tay rơi vãi đầy đất: “Thiếu… thiếu phu nhân, cô vẫn còn sống ạ?”
“Hà Phong đâu?”
“Tôi không biết.” Lưu Nhị Cẩu bỗng quỳ sụp xuống, vỗ mạnh vào mặt mình hai cái, “Thiếu phu nhân, tôi không phải là người, tôi sợ chết, do hỏa lực của quân Nhật mạnh quá nên tôi bỏ chạy. Sau đó ngã xuống sông, đầu đập vào đá ngất đi, lúc tỉnh lại thì đã trôi xuống khu vực hạ lưu con sông rồi.”
“Anh đứng lên đi.”
Lưu Nhị Cẩu không chịu đứng.
Tạ Trì ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Lần cuối cùng anh nhìn thấy anh ấy là khi nào?”
“Lúc đó đánh nhau loạn quá, tôi không thấy Thiếu đương gia đâu cả.”
“Thế còn những người khác? Đại đương gia, Trần Dung Dung, đại ca, còn cả người của Lôi Trại, Thanh Trại nữa?”
“Trong Thanh Trại có nội gián, chính Tống Diệp là người đã đưa bản đồ sơn trại cho quân Nhật, vậy nên chúng mới có thể lẻn vào trại lúc nửa đêm mà ám sát nhiều người như vậy. Nhưng chúng còn chưa kịp mò tới thì có người tỉnh giấc, thế là xảy ra đánh nhau to. Hình như có tất cả chín tên quỷ Nhật lén lẻn vào trong, tất cả đều bị giết sạch.”
“Tống Diệp là ai?”
“Con trai của Tống Nhị đương gia, anh họ của Tống Thanh Đào.”
“Thế còn Tống Thanh Đào? Cả Thanh Trại đều phản bội sao?”
“Không ạ, nghe nói Tống Thanh Đào đã tự tay bắn chết Tống Diệp, sau đó đánh nhau với quân Nhật, Thiếu đương gia còn dẫn người đến giúp họ nữa.”
“Sau đó thì sao?”
“Chúng ta đánh không lại, do quân Nhật vũ trang tốt quá. Lúc đó chúng tôi cầm cự được một lúc, cuối cùng thì ngay cả tên cũng hết sạch, ai ngờ quân Nhật lại kéo pháo tới, còn có cả mấy khẩu súng máy nữa. Chúng tôi không thể chống đỡ nổi.”
“Rồi sau đó, anh đã bỏ chạy ư?”
Lưu Nhị Cẩu cúi đầu: “Thiếu phu nhân, cô bắn chết tôi đi.”
“Còn ai khác trốn thoát được không?”
Lưu Nhị Cẩu lắc đầu.
Lòng Tạ Trì lạnh ngắt, cô cảm thấy không thể hỏi thêm được thông tin gì hữu ích nữa, liền chậm rãi đứng dậy, xoay người rời đi.
Lưu Nhị Cẩu gọi cô: “Thiếu phu nhân, cô đi đâu? Cô định lên núi sao? Trên núi nguy hiểm lắm, không thể đi lên đó được đâu!”
Tạ Trì lạnh lùng quay lại nhìn anh ta. Lưu Nhị Cẩu rùng mình, không dám đối diện với ánh mắt của cô.
Cô nói: “Ai cũng sợ chết, sợ chết không có gì sai. Anh muốn đi thì mau đi đi.”
…
Tạ Trì phải đi tìm hắn, cho dù chỉ còn mỗi một cái xác, cô cũng phải xác định xem đó có đúng là hắn không.
Quân Nhật đã chiếm đóng ngọn núi, cô không dám đi đường chính, thay vào đó lại đi tìm lối mòn trong núi mà Hà Phong từng nhắc tới. Phải tìm mất một ngày mới thấy cây hòe già đó, sau đó tiếp tục men theo đường thủy và bậc thang đá sau thác nước để lên núi.
Đường lên núi mờ mịt, trong không trung nồng nặc mùi tro tàn và một thứ mùi kỳ quái nào đó. Đợi đến khi Tạ Trì lên đến đỉnh núi thì trời đã gần hoàng hôn.
Nhà cửa của Vân Trại đã bị thiêu rụi gần một nửa, khắp nơi toàn là xác chết, còn có những phần tay chân chưa cháy hết, chất chồng lên nhau thành một núi xác nhỏ.
Tạ Trì sững sờ trước cảnh tượng chẳng khác nào địa ngục trần gian trước mắt.
Cô ngồi sụp xuống đất, nhìn lũ chim ưng rỉa những phần thịt người còn sót lại.
Không có một thi thể nào còn nguyên vẹn, cũng không thể nhận dạng được khuôn mặt, thế thì cô biết nên tìm hắn ở đâu đây?
…
Tạ Trì lục tung cả sơn trại để tìm kiếm manh mối. Cô thấy trong viện của Hà Trạm có hai cái xác đang ôm chặt lấy nhau. Giữa họ chỉ có một khe hở rất nhỏ, Tạ Trì thoáng thấy một ánh vàng lấp lánh, hình dáng giống như một chiếc vòng tay bằng vàng.
Cô nhận dạng kỹ lưỡng, xác định đó chính là Tống Uyển và Trần Tranh.
Tạ Trì không thể tưởng tượng nổi trước khi họ chết đã xảy ra chuyện gì. Nhìn động tác này, chắc hẳn là Trần Tranh đã liều mạng bảo vệ cô ấy. Nhưng tại sao họ lại chết trong viện của Hà Trạm?
Đầu óc Tạ Trì quay cuồng, cô bước vào trong phòng, thấy thi thể của Hà Trạm trên giường. Anh ta không bị thiêu rụi, nhưng vì phơi xác nhiều ngày nên cơ thể đã bắt đầu tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc khó chịu.
Tạ Trì thực sự không thể nhịn thêm được nữa, bám vào khung cửa mà nôn thốc nôn tháo.
Lũ người đó là cầm thú.
Không một ai thoát nạn.
Hà Trường Huy, Trần Dung Dung, bà đầu bếp, Vương Đại Chủy, người già, và cả trẻ nhỏ.
Rõ ràng chỉ mới hôm qua thôi, tiếng nói cười vẫn còn văng vẳng khắp trại.
Cô vẫn nhớ rõ từng chi tiết một, nhớ ánh trăng sáng đêm đó, nhớ dáng vẻ tao nhã thổi tắt nến sinh nhật của Hà Trạm, nhớ tiếng hát trong trẻo của A Kim, nhớ điệu múa thanh thoát của Tống Uyển, nhớ tiếng cười sảng khoái của Vương Đại Chủy…
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Nhớ đôi mắt sáng trong của Hà Phong, tựa như dải ngân hà cuộn trào sóng nước. Tay hắn dịu dàng vuốt tóc cô, nhẹ nhàng thì thầm bên tai cô: “Say rồi à?”
…
Đêm nay trời không có mây, trăng sao soi sáng đỉnh núi.
Hận thù khiến người ta phẫn nộ, cái chết khiến người ta bi thương, nhưng cô tự thấy mình vẫn chưa yêu Hà Phong đến mức cam tâm tuẫn tình vì hắn, cũng chưa đến nỗi không biết tự lượng sức mình mà đi tìm người Nhật báo thù.
Cô phải rời khỏi đây. Nhưng đường đêm quá hiểm trở, thú dữ lại thường xuyên xuất hiện, cô không muốn chết trên đường xuống núi.
Tạ Trì tìm thấy một chiếc xe đẩy nhỏ, thu dọn những phần chi thể còn sót lại xung quanh rồi xếp vào một căn phòng chưa bị nổ sập.
Vì tin vào quỷ thần nên cô đã tìm cho họ một ngôi mộ che mưa che nắng, không cầu tâm an, chỉ cầu hàng ngàn vong linh trên trời có thể phù hộ cho phần đời còn lại của mình được suôn sẻ.
***
“Em chính là A Chi.”
“Vậy nên những thứ đó không phải là mơ, mà là ký ức kiếp trước của em.”
Hà Phong im lặng.
“Anh nói gì đi chứ.” Quý Đồng đứng dậy tiến về phía anh, “Hà Phong.”
Hà Phong loáng cái đã lùi ra xa ba mét.
“Anh tránh cái gì?”
Mạnh Nguyên bỗng nhiên đáp xuống trước mặt cô: “Vãn Chi, cô nhớ ra rồi à! Thế cô có nhớ tôi không?”
Quý Đồng không có tâm trí đâu mà quan tâm đến cô ấy. Lúc này, cô vẫn đang hoàn toàn chìm đắm trong những ký ức vừa lạ lẫm vừa thân thuộc của một người khác.
Hà Phong kéo Mạnh Nguyên ra: “Cô tránh ra trước đi.”
Mạnh Nguyên bĩu môi: “Được rồi, hai người cứ hàn huyên chuyện cũ đi.”
“A Chi.”
Tiếng gọi ấy như có một ma lực đặc biệt, lập tức bóp nghẹt trái tim cô, khiến hốc mắt cô nóng lên, kéo theo nước mắt cứ thế không tự chủ được mà rơi xuống.
“Đừng khóc.” Hà Phong trông cực kỳ bình thản, bình thản đến mức lạnh lùng, không giống như chàng thiếu niên năm xưa – người luôn bộc lộ mọi cảm xúc một cách khoa trương như thể chỉ sợ người khác không biết nội tâm của mình đang dao động, “Bây giờ em về nhà tắm rửa, thay bộ đồ khô ráo rồi uống một ly nước nóng trước đã. Đợi em làm xong những việc đó, tôi sẽ đến tìm em.”
“Thật không?”
“Thật.”
Quý Đồng không nói gì thêm, xoay người chạy thẳng về nhà. Bên ngoài vẫn đang mưa tầm tã, bà nội chưa về, có lẽ bị kẹt ngoài chợ. Quý Đồng lao ra ban công lấy quần áo, sau đó vào phòng tắm bắt đầu xả nước.
Nước nóng khiến da thịt cô đỏ ửng. Cả người Quý Đồng không ngừng run rẩy, dùng lực cấu thật mạnh vào cánh tay mình.
Đầu óc cô tràn ngập hình ảnh nhà cửa đổ nát, thi thể chất đống, cứ như thể chính bản thân cô đang đứng giữa ngọn núi năm đó, xung quanh sực mùi cháy két hòa lẫn với mùi xác thối.
Ấn tượng về thời đại đó vốn chỉ đến từ phim ảnh, dù có phẫn nộ đến đâu thì cũng chỉ thấy qua màn hình chứ chẳng thể hoàn toàn đồng cảm. Vậy mà giờ đây, những cảnh tượng máu me thảm khốc ấy lại trở nên sống động trong tâm trí Quý Đồng. Cô thấy sợ hãi, vừa không biết phải làm sao, vừa khó lòng mà chấp nhận nổi.
Cô cố ý tăng nhiệt độ nước nóng lên, nhưng vẫn cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Còn cả Tống Mãng nữa.
Quý Đồng giơ đôi tay lên, dường như có thể thấy chúng đang dính đầy máu.
Cô ra sức chà xát, khổ sở vò đầu bứt tai, không biết phải làm sao để có thể xua đi những ký ức u ám đáng sợ này.
…
Quý Đồng không chỉ làm xong những việc Hà Phong dặn mà còn sấy tóc khô một nửa. Cô bất lực ngồi trên giường, người vẫn còn run rẩy nhè nhẹ, hồi lâu sau mới khẽ giọng gọi tên anh.
Hà Phong xuất hiện trước mặt cô.
Vào khoảnh khắc này, trong lòng cô chợt bình tĩnh trở lại, bao nhiêu bất an tức khắc tan thành mây khói. Cô ngước mắt nhìn anh, bờ môi hơi run rẩy, có vô số điều muốn nói, nhưng chỉ nghe anh bảo: “Tôi không thể thường xuyên ở bên cạnh em, em phải biết yêu quý bản thân, đừng để như ngày hôm nay nữa.”
Quý Đồng không còn dè dặt như trước, hình như nhờ có tầng ký ức và mối quan hệ này, một vài yêu cầu hay nũng nịu củ cô đều trở nên tự nhiên hơn bao giờ hết: “Anh có thể bỏ mũ xuống không?”
Hà Phong không đáp lời.
Quý Đồng bỗng đứng thẳng lên giường.
Hà Phong hơi ngước mắt lên: “Sao thế?”
“Em muốn nhìn rõ mặt anh.”
Hà Phong im lặng hồi lâu rồi nói: “Em ngồi xuống đi.”
Quý Đồng không chịu.
“Ngồi xuống rồi tôi cho em xem.”
Lúc này Quý Đồng mới chịu ngồi xuống.
Hà Phong quỳ một gối trước mặt cô, đưa tay tháo chiếc mũ lớn trên áo choàng xuống.
So với trước kia, đường nét trên khuôn mặt của anh đã trở nên sắc nét hơn. Mặc dù đã gầy đi nhiều, nhưng ngũ quan đều cao thẳng như tượng tạc.
Anh đã trưởng thành hơn, sắc sảo hơn, và cũng trở nên phong trần hơn xưa rất nhiều.
Quý Đồng im lặng ngắm nhìn anh thật lâu, rồi sự chú ý lại chuyển sang chiếc bịt mắt. Nó không hoàn toàn là màu đen, mà còn ẩn hiện những đường vân đỏ, trông giống như một loại họa tiết mãnh thú nào đó.
Cô hỏi: “Mắt anh làm sao vậy?”
“Không sao cả.”
Quý Đồng nhớ lại chuyện kiếp trước, sống mũi cay cay: “Anh tháo nó ra cho em xem đi.”
“Có thể không xem được không?”
Hà Phong suy nghĩ một lúc rồi quyết định tháo bịt mắt ra, nhưng Quý Đồng bỗng ngăn anh lại: “Đợi đã.”
Khóe môi cô hơi trễ xuống, nước mắt lã chã rơi: “Thôi, không xem nữa.”
Hà Phong vô thức giơ tay, định lau nước mắt cho cô, nhưng đến giữa chừng mới nhớ ra mình là ma, thế là lại hạ xuống: “Đừng khóc.”
Quý Đồng khóc càng dữ dội hơn: “Đau lắm phải không?”
Hà Phong cực kỳ khó chịu: “Tôi không mù, chỉ là bên trong con mắt này đặt một thứ đồ không tiện để người khác nhìn thấy thôi.”
Quý Đồng dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn anh.
“Nếu em gọi tôi đến chỉ để xem em khóc, thế thì lần sau tôi sẽ không đến nữa.”
Quý Đồng vội vàng lau nước mắt.
Hà Phong nói: “Em nói em nhớ lại rồi.”
Quý Đồng gật đầu lia lịa.
“Nhớ lại những gì?”
“Anh là thổ phỉ.”
Hà Phong ngẩn người, quay mặt đi cười một cái rồi lại quay đầu nhìn cô: “Phải.”
“Em bị người của anh bắt lên núi.”
“Còn gì nữa?”
“Anh dạy em bắn cung, bắn súng. Chúng ta cùng nhau bắt cá, cưỡi ngựa.”
“Ừ, còn gì nữa?”
“Em gái em bị Tống Thanh Đào giết, cô ta còn hành hạ em, rồi em giết cha cô ta.” Ánh mắt Quý Đồng tối sầm lại.
Với nhận thức lâu dài do nền giáo dục hiện đại mang lại, đây chính là một tội ác tày trời.
“Đó là do em tự vệ.” Hà Phong nhìn thấu nỗi khổ tâm của cô, đánh lạc hướng sự chú ý: “Còn nhớ gì nữa không?”
“Anh luôn bảo vệ em, sau đó chúng ta…” Quý Đồng cắn môi, cúi gằm mặt xuống, trong đầu lại hiện lên những hình ảnh thân mật đó, “Anh…”
Trong phòng bỗng chốc im lặng.
Hà Phong quá hiểu cô, vừa thấy biểu cảm này là biết cô đang nghĩ gì.
Quý Đồng nắm chặt thành giường, vội vàng chuyển chủ đề: “Em còn nhớ chúng ta cùng đi dự thọ yến ở nhà họ Bùi, sau đó quân Nhật tấn công, anh quay về sơn trại. Em không thấy anh ở đó nên đã về Vô Tích trước, sau đó thấy tin tức về mọi người trên báo nên đi tìm anh, bằng con đường bí mật ẩn sau thác nước kia.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó, em thấy sơn trại đã biến thành một đống phế tích, mọi người đều chết cả. Em muốn xuống núi nên đã nhảy xuống sông, cuối cùng ký ức đột ngột đứt đoạn ở đây.” Quý Đồng gõ gõ vào đầu mình, “Những chuyện sau đó, em không tài nào nhớ ra nổi.”
Hà Phong như trút được gánh nặng, sắc mặt dịu đi rất nhiều.
“Nhưng em nhớ anh nói anh chết năm 48 cơ mà? Sau đó anh đã đi đâu? Đã xảy ra chuyện gì?”
“Tôi trốn thoát được.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì sống bình thường thôi.”
“Vậy tại sao anh không đến tìm em?”
“Có tìm, nhưng không thấy.”
“Tại sao em lại không nhớ nổi chuyện sau đó? Giữa chúng ta không còn giao điểm nào nữa sao?”
Hà Phong nhìn sâu vào mắt cô, nhàn nhạt đáp: “Không có.”
“Anh lừa em.”
Hà Phong im lặng.
“Nếu không có giao điểm, vậy tại sao Mạnh Nguyên lại biết em? Hơn nữa trông còn rất thân thiết, nhưng em hoàn toàn không nhớ nổi cô ấy là ai. Cô ấy luôn đi theo anh, vậy nên giữa chúng ta chắc chắn còn xảy ra chuyện gì đó.” Quý Đồng thấy anh ngậm miệng không nói thì lại hỏi: “Anh có thể nói cho em biết sau đó đã xảy ra chuyện gì được không? Anh chết thế nào? Em chết thế nào?”
“A Chi.” Hà Phong thản nhiên nhìn cô, “Tôi không biết em chết thế nào, cũng không biết em chết khi nào, ngay cả sổ sinh tử dưới địa phủ cũng không có tên em. Tôi có thể nói cho em biết rằng sau lần ly biệt đó, chúng ta có gặp lại nhau, rồi sau đó lại xa nhau. Em cũng biết đấy, đó là một thời đại loạn lạc, trước vận mệnh quốc gia thì sinh mệnh và tình yêu đều chẳng thấm vào đâu.“
Quý Đồng cảm thấy đau đớn khôn nguôi.
“A Chi, tôi đã nói vậy rồi, em còn gì muốn hỏi tiếp nữa không?”
Cô im lặng nhìn Hà Phong.
Đôi mắt từng sạch trong và sáng ngời như sao của anh, giờ đây đã biến thành một đầm nước lặng tĩnh mịch không chút gợn sóng.
Cô ép mình mỉm cười, lắc đầu, nuốt ngược vị chua xót vào trong: “Trước kia anh không như thế này. Cả dáng vẻ lẫn tính cách của anh đều đã thay đổi rất nhiều.”
“Người em nhớ là tôi của năm mười bảy tuổi. Nếu không chết thì bây giờ tôi đã hơn một trăm tuổi rồi.”
***
Lời tác giả:
Phần thổ phỉ tạm dừng ở đây, tiếp theo sẽ là mười mấy chương tình người duyên ma ngọt ngào.
Truyện kết HE.
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.