4.161 chữ · ~28 phút đọc
34. Làm người vẫn tốt hơn
Chu Hâm thiếu điều lật tung chăn của Quý Đồng lên, đây đã là lần thứ bảy bà vào phòng gọi cô dậy.
Đêm hôm qua, sau khi chia tay Hà Phong, Quý Đồng lại trằn trọc suy nghĩ miên man rất lâu, nửa đêm rồi mà cứ lăn qua lăn lại, mãi mà không ngủ được.
Sáng sớm, Quý Đồng thức dậy với đôi mắt sưng húp, uể oải đi đánh răng rửa mặt. Chu Hâm bận bịu trong bếp, thỉnh thoảng lại cằn nhằn vài câu giục cô mau nhanh lên.
Bữa sáng có cháo bí đỏ và bánh bao chiên, chỉ vì hôm qua Quý Đồng vô tình lỡ lời nói muốn ăn bánh bao hiệu Cảnh Hoa Lũng nên Chu Hâm đã dậy thật sớm, chạy xe đến tận nơi cách đó ba cây số để mua về.
Thiếu ngủ khiến đầu óc Quý Đồng quay cuồng, ăn uống cũng chẳng thấy ngon miệng. Cô chỉ ăn đúng một cái bánh, húp vài ngụm cháo rồi đi học. Chu Hâm thấy sắc mặt cô không tốt nên rất lo lắng, lái xe đưa đi mà cằn nhằn suốt cả quãng đường, lúc cô đã vào tận cổng trường rồi vẫn không quên dặn với theo thật lớn: “Buổi trưa nhớ ăn nhiều vào nhé! Không khỏe thì xin phép thầy cô về nhà nghỉ!”
Quý Đồng không bị muộn, khi cô bước vào lớp, tiếng chuông vừa vặn vang lên. Cam Đình đang vắt chân hình chữ ngũ ăn bánh mì, thấy Quý Đồng đến thì vội vàng rụt chân lại: “Hôm nay muộn thế, mình đợi cậu mãi!”
“Mình ngủ quên.”
“Không ngủ được à? Nhìn mắt cậu đỏ sọc lên kìa.”
“Cũng ổn, chỉ là mình thức hơi khuya thôi.” Quý Đồng lấy đề thi với sách vở từ trong cặp ra, xếp lại cho ngay ngắn.
Cam Đình nhét nốt miếng bánh mì cuối cùng vào miệng, l**m l**m ngón tay, cầm hộp sữa uống ực một hơi rồi thúc giục: “Nhanh nhanh, đưa mình chép với.”
Quý Đồng chẳng buồn tìm, đưa nguyên một xấp đề cho cô: “Mình làm hơi vội, chắc có nhiều chỗ sai đấy.”
“Không sao, có vẫn còn hơn không.” Cam Đình lôi tờ đề trắng tinh của mình ra, bắt đầu hí hoáy chép.
“Cậu vẫn nên…” Quý Đồng nuốt lại nửa câu sau, thu hồi tầm mắt, mở bừa một trang trong sách tiếng Anh ra. Giữa hàng từ vựng chi chít, chẳng hiểu sao cô lại nhìn trúng từ đó, nhỏ giọng đọc: “Ghost.”
“Cười cái gì đấy?” Cam Đình vừa múa bút liên hồi vừa liếc nhìn cô: “Biểu cảm của cậu hơi lạ à nha, có chuyện gì với Lý Khúc rồi đúng không? Hay là để mắt đến cậu bạn nào rồi? Có cần mình làm bà mai cho không?”
Có vẻ như Quý Đồng không nhận ra mình đang mỉm cười, cô đưa tay lên xoa xoa hai má để kìm lại cảm xúc: “Không có.”
“Có thì cậu cũng giấu mình thôi.” Cam Đình “hừ” một tiếng: “Đồ không có nghĩa khí.”
Quý Đồng đột nhiên hỏi cô: “Cậu có tin vào kiếp trước không?”
Cam Đình vẫn cắm cúi chép bài, cười nhẹ một tiếng: “Tin chứ.”
Quý Đồng đang định hào hứng kể thì đã nghe cô nàng nói tiếp: “Chắn chắn kiếp trước mình là một tiểu thư giàu có ở Thượng Hải, từng đi du học Paris, vô số chàng trai phải gục ngã dưới chân mình. Mình chỉ cần mỉm cười một cái là cả bến Thượng Hải phải điên đảo theo luôn.”
“…”
Cam Đình tranh thủ ngước mắt nhìn cô, cười đến mức đôi mắt cong lại thành vầng trăng khuyết: “Mình xem bói trên mạng đấy, cậu có muốn thử một quẻ không?”
“Không cần đâu.” Quý Đồng tiếp tục xem sách, nhưng chưa đọc được hai dòng lại hỏi: “Vậy cậu có tin trên đời này có ma không?”
“Tin chứ.”
Quý Đồng lại thấy hứng thú.
“Đang đứng ngay sau lưng cậu kìa.”
Quý Đồng thế mà lại quay đầu lại nhìn thật.
Cam Đình cười lớn: “Sao cậu ngây thơ thế, dễ lừa quá đi mất! Mình bảo có ma là cậu tin luôn à! Ban ngày ban mặt đào đâu ra ma chứ, ha ha ha.”
“…” Chẳng còn chuyện gì để nói nữa, Quý Đồng thầm thở dài: “Cậu lo chép cho nhanh đi.”
“Canh chừng giúp mình nhé, giáo viên đến thì gọi mình.”
“Được.”
…
Cả ngày hôm đó, Quý Đồng không thấy Hà Phong đâu. Để đạt được thứ hạng cao trong kỳ thi tháng sắp tới, cô quyết tâm dành toàn bộ thời gian vùi đầu vào học tập, ngay cả mười phút ra chơi cũng không lãng phí. Cô có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi anh, cho nên lần đánh cược này, cô nhất định phải thắng.
Hà Phong biến mất rồi.
Ban đầu Quý Đồng chỉ nghĩ là do anh sợ ảnh hưởng đến việc học của mình nên mới tránh mặt vài ngày, nhưng ngay cả khi kỳ thi đã kết thúc, dù cô có gọi khản cả cổ, Hà Phong vẫn không xuất hiện.
Quý Đồng bắt đầu lo lắng, sợ anh lại không lời từ biệt mà đi mất như lần trước, lại sợ anh đang gặp rắc rối trong công việc.
Còn một ngày nữa mới đến kỳ nghỉ, buổi tối vẫn có tiết tự học như bình thường.
Quý Đồng không còn tâm trí nào để học, lòng cứ bồn chồn mong đến lúc hết giờ. Càng mong chờ, dường như thời gian lại càng trôi chậm lại, cô đếm từng phút một, chỉ hận không thể lập tức bay về nhà.
Thế nhưng khi về đến nhà, Hà Phong vẫn không xuất hiện.
Quý Đồng nằm bò ra bàn, chán nản xoay cây bút, lắng nghe tiếng tích tắc của đồng hồ, một câu cũng không làm nổi.
…
Ngày hôm sau, kết quả của hai môn thi đã có, điểm số không tệ, nhưng cô lại chẳng thấy vui chút nào. Một phần vì mấy ngày trước cố gắng quá sức nên trong người mệt mỏi, phần khác là vì sự vắng mặt của Hà Phong, niềm vui không có người chia sẻ khiến tâm trạng cô càng thêm tồi tệ.
Cả ngày hôm đó, Quý Đồng cứ như người mất hồn.
Chập tối, tiếng chuông tan học vang lên, cả tòa nhà tràn ngập trong tiếng reo hò.
Được nghỉ lễ rồi.
Chu Hâm không đến đón, Quý Đồng một mình lủi thủi đi bộ về nhà.
Hà Phong đang đứng dưới một gốc cây ngô đồng đợi cô.
Khoảnh khắc Quý Đồng nhìn thấy anh, bước chân cô hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó, cô làm như không có chuyện gì mà đi lướt qua người anh.
Hà Phong không nói lời nào, lặng lẽ đi theo sau.
Quý Đồng đợi mãi không thấy anh giải thích, trong lòng càng thêm bực bội, cuối cùng không nhịn được nữa mà quay phắt người lại: “Anh đã đi đâu thế?”
“Có chút công việc.”
“Thế thì ít ra anh cũng phải nói với em một tiếng chứ.”
“Sự việc đột xuất quá, tôi không kịp ghé qua. Nhưng tôi đã sớm sắp xếp người trông chừng rồi, xung quanh đây rất an toàn, không có con quỷ nào dám bám theo em đâu.”
“Em không sợ bị bám đuôi, vấn đề là em…” Quý Đồng cuống quýt nói không nên lời: “Em lo cho anh, cũng sợ anh lại giống như lần trước, đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi. Lỡ như anh xảy ra chuyện gì, gặp phải ác quỷ hung dữ, bị cấp trên làm khó, hay họ bắt anh đi đầu thai thì sao? Thế thì em biết tìm anh ở đâu?”
Hà Phong không nhịn được mà khẽ mỉm cười: “Em yên tâm, không có chuyện đó đâu.”
Anh vừa cười, Quý Đồng lập tức hết giận. Cô phồng má, vẫn còn chút hờn dỗi, tiếp tục bước đi, còn cố ý nói: “Anh đừng đi theo em nữa.”
Cô vừa bước lên được hai bậc cầu thang, Hà Phong đã chắn ngay trước mặt: “Xin lỗi, đáng lẽ tôi nên báo trước cho em biết mới phải.”
Quý Đồng quay mặt đi chỗ khác: “Tránh ra.”
“Sẽ không có lần sau nữa đâu.”
“Vậy thì anh phải đền bù cho em.”
Hà Phong ngẩn ra: “Đền bù thế nào?”
“Đi xem phim với em.” Quý Đồng lập tức đổi sắc mặt, tươi tỉnh hẳn lên: “Dạo trước vừa có một bộ phim mới ra rạp, em đã muốn đi xem từ lâu rồi.”
“Khi nào?”
“Ngày mai, ngày nghỉ lễ Quốc khánh đó. Hôm nay em thi xong rồi, có thể nghỉ ngơi một chút, ngày mai ra ngoài thư giãn.”
“Thi cử thế nào rồi?”
“Mới có điểm hai môn thôi, khá tốt, nhưng tạm thời không nói cho anh biết đâu, đợi khi nào có hết kết quả thì em mới nói.”
“Ừ.”
“Thế có đi xem phim không?”
“Được.”
“Anh không được nuốt lời đâu đấy, cũng không được giục em về làm bài tập nữa.”
“Được.”
Quý Đồng mỉm cười: “Vậy chúng ta về nhà thôi.”
…
Bà nội đang nhặt rau dưới bếp, nghe thấy tiếng mở cửa thì hỏi: “Đồng Đồng về rồi đấy à? Sao hôm nay về sớm thế cháu?”
“Ngày mai tụi cháu được nghỉ lễ ạ.”
“Đói chưa? Còn một lát nữa cơm mới chín. Trên bàn có sữa với bánh quy đấy, ăn lót dạ tạm đi.”
Quý Đồng cầm hộp sữa về phòng, đóng chặt cửa lại rồi mới dám lên tiếng: “Chúng ta có thể nói chuyện được rồi.”
Hà Phong dịch chuyển tức thời đến bên cạnh cô, đưa mắt nhìn hộp sữa trên tay cô: “Uống hết đi rồi học bài. Mai đi chơi rồi nên hôm nay phải học nhiều hơn một chút.”
“…” Quý Đồng nhíu mày: “Lát nữa là ăn cơm rồi mà.”
“Cơm chưa chín, học nửa tiếng đi.”
“Nói chuyện một lát đi, ăn cơm xong em sẽ học sau.”
Hà Phong im lặng.
“Được không?” Cô nhìn anh với vẻ mong chờ: “Hôm qua vừa thi xong, em mệt lắm.”
Hà Phong đành chịu thua: “Năm phút thôi đấy.”
“Vâng.” Quý Đồng mở hộp sữa, vừa uống vừa nhìn anh: “Mấy ngày nay anh đi làm gì thế?”
“Bắt một con quỷ.”
“Có nguy hiểm lắm không?”
“Cũng bình thường, chỉ là nó hơi xảo quyệt, làm tốn chút thời gian thôi.”
“Nó đã làm chuyện ác gì vậy?”
“Hại chết một mạng người.”
“Thế thì chắc là phải bị đày xuống địa ngục rồi nhỉ.”
“Đúng vậy.”
“Có phải anh thường xuyên đi bắt những con quỷ như thế không?”
“Ừ.”
“Có con nào thực sự đáng sợ hay khó bắt không?”
“Có chứ, năm kia tôi gặp một con, phải truy đuổi hơn một tháng trời mới bắt được.”
“Trước đây em thấy ở ngang hông anh có quấn một thứ gì đó màu trắng cơ mà, sao giờ không thấy nữa?”
“Cái đó gọi là Bạch Tiên.”
“Em nghe Mạnh Nguyên nói rồi, đó là một món vũ khí rất lợi hại.”
“Cô ấy còn nói gì nữa?”
“Không có gì nữa, cô ấy kín miệng lắm, chẳng chịu nói gì cả.” Quý Đồng hớp một ngụm sữa, mím môi hỏi: “Em có thể xem cây roi của anh được không?”
“Không được.”
“Tại sao ạ?”
“Sát khí của nó quá nặng, không tốt cho em.”
“Không sao đâu mà, em chỉ nhìn một cái thôi mà.”
“Không được.”
“Một cái thôi mà.”
“Em còn nửa phút nữa.”
“…” Quý Đồng đành bỏ cuộc: “Vậy tối nay anh có việc gì nữa không?”
“Có thể là không.”
“Vậy anh ở lại muộn một chút được không?” Quý Đồng cố ý nhấn mạnh: “Ở lại giúp em học bài.”
“Được.”
“Thế anh có thể…”
“Hết giờ rồi.” Hà Phong nghiêm giọng: “Đến lúc phải học rồi.”
“Vâng ạ, sao mà nghiêm khắc thế không biết.”
“Phải biết đúng giờ đúng giấc, đã hứa thì phải thực hiện.”
Quý Đồng mỉm cười nhìn anh: “So với Hà Phong trong ký ức của em thì anh của bây giờ khác đi nhiều quá.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Hà Phong im lặng một lúc: “Khi đó còn trẻ người non dạ.”
Quý Đồng thở dài, buồn thiu lôi xếp đề ra: “Em học đây.”
Hà Phong nhìn xuống cô, đột nhiên thấy mềm lòng.
Dù sao cô cũng chỉ mới mười bảy tuổi, liệu mình có hơi khắt khe quá rồi không.
“A Chi.”
Quý Đồng ngẩng lên nhìn anh: “Vâng?”
“Nói chuyện với em thêm năm phút nữa.”
Ánh mắt Quý Đồng hiện rõ ngạc nhiên xen lẫn vui vẻ.
“Năm phút cuối cùng thôi đấy.”
“Được ạ!”
…
Hà Phong không đi đâu xa, anh quanh quẩn ở gần đó suốt cả đêm.
Khi ánh mặt trời ló dạng, đám quỷ hồn đua nhau lẩn trốn vào những chỗ tối tăm. Anh cũng ẩn thân vào một bìa rừng để nghỉ ngơi một lát.
Mạnh Nguyên đến tìm anh. Cô nàng chạy nhảy loạn xạ, cất giọng gọi í ới cả lên: “Anh ơi… anh… anh trai ơi.”
“Không phải đã nói là không muốn gặp lại tôi nữa sao?” Hà Phong mở mắt, liếc nhìn cô nàng một cái: “Hết giận rồi à?”
Mạnh Nguyên treo ngược người trên cây, vẻ mặt đầy oán trách: “Ai mà dám giận anh chứ.”
“Có việc gì?”
“Không có việc gì cả.”
“Thế tìm tôi làm gì?”
“Không có việc gì thì không được tìm anh à?” Mạnh Nguyên “hừ” nhẹ một tiếng: “Chán quá đi mất, rảnh rỗi đến mức tôi muốn đi đầu thai luôn rồi đây.”
“Thế thì vừa khéo, để tôi đến Thập Điện xin cho cô một suất.”
“Ấy ấy, tôi nói đùa thôi mà, ai thèm đi đầu thai chứ, tôi không muốn làm người đâu.”
Hà Phong phất tay một cái, bảo cô nàng đứng xuống cho đàng hoàng: “Đi đứng cho hẳn hoi vào.”
Mạnh Nguyên bĩu môi: “Đến cái này mà cũng quản, anh bị bệnh nghề nghiệp nặng quá rồi đấy.”
“Dạo này tên nhóc đó không tìm cô sao?”
“Tên nhóc nào?” Mạnh Nguyên cố gắng nhớ lại: “À, cái thằng nhóc vắt mũi chưa sạch đó hả, nó chạy không nhanh bằng tôi, bị tôi cắt đuôi lâu rồi.”
“Cô tự lo đi, nếu thực sự không giải quyết được thì mới tìm tôi.”
“Cái gì mà không giải quyết được, xét về tuổi quỷ thì tôi lớn hơn anh đấy, nhóc con ạ.”
“Lớn thì đã sao, cô cũng đâu có chịu nổi một bạt tai của tôi.”
“Đấy là chuyện ngày xưa, giờ trên người anh đang đóng hai cái đinh, tôi chẳng sợ anh đâu.” Mạnh Nguyên bật cười: “Ai lợi hại hơn ai còn chưa biết đâu nhé.”
“Tôi đã hồi phục gần xong rồi, cô có thể thử xem.”
Mạnh Nguyên lắc đầu, lảng sang chuyện khác: “Anh ở đây làm gì thế?”
“Đợi đến chiều dẫn A Chi đi chơi.”
“Hừ, cẩn thận tôi lên Thập Nhất Điện tố cáo anh đấy nhé, cái tội lạm dụng chức quyền, đeo bám con gái nhà lành.”
“Đi đi.”
“…” Mạnh Nguyên bay đi chỗ khác: “Nói chuyện với anh chán thật, tôi thà đi xem người ta đánh bạc còn hơn.”
…
Hà Phong nghỉ ngơi một lát rồi lại quanh quẩn gần đó, đến chiều mới sang nhà Quý Đồng.
Anh đã hứa hôm nay sẽ cùng cô đi xem phim.
Hôm nay Chu Hâm hiếm khi được nghỉ một ngày, nghe Quý Đồng nói muốn đi chơi với bạn, bà vừa buộc tóc vừa định đi theo: “Để mẹ chở con đi, đợi mẹ chút.”
“Không cần đâu ạ, con đi xe buýt là được rồi, con đi đây, đi đây.” Quý Đồng sợ mẹ đi theo nên nhanh chân nhảy phắt xuống cầu thang.
Hà Phong đang đợi dưới bóng râm bên lề đường, cách cô khoảng hai mét.
Quý Đồng mỉm cười chạy về phía anh: “Đi thôi.”
Lúc lên xe buýt, Quý Đồng chọn ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nói nhỏ: “Sáng nay không thấy anh, anh đi đâu thế?”
“Đi loanh quanh gần đây, vừa giáo huấn một lão quỷ xong.”
“Lão quỷ ạ?”
“Lão muốn xin ít tiền để mua cây gậy chống mới, thế là nhập vào người con dâu, hành hạ người ta đau đớn suốt mấy ngày trời.”
“Rồi sau đó thì sao ạ?”
“Chẳng sao cả, tôi lôi lão ra đấm cho hai quả.”
“…” Quý Đồng chết lặng.
Hà Phong nhìn cô: “Đánh nhẹ thôi, không đau đâu.”
“Thế lão ấy có xin được tiền mua gậy không?”
“Không.”
“Đáng thương thế.”
“Nếu lão nhập vào em thì em sẽ không thấy đáng thương nữa đâu.”
“Thế anh nhập thử vào em xem.” Quý Đồng liếc nhìn anh một cái: “Để em cảm nhận chút.”
“Cái thân hình nhỏ bé này của em không chịu nổi tôi đâu.”
“Chưa chắc, cứ thử mới biết được.”
“Không cần thử, chắc chắn là như vậy.”
Quý Đồng im lặng một hồi: “Thật ra em thường xuyên bị nhập lắm, tất cả là do thể chất của em ấy.”
Hà Phong nhìn về phía trước, giọng trầm hẳn xuống: “Có tôi ở đây, sau này sẽ không như thế nữa.”
…
Họ đến hơi sớm, còn hai mươi phút nữa mới đến giờ chiếu phim.
Quý Đồng nhìn vào máy gắp thú bông gần đó: “Em muốn chơi cái kia.”
“Đi đi.”
Quý Đồng thích một chú chó trắng nhỏ, gắp liền tám lần đều bị rơi xuống giữa chừng: “Thôi không gắp nữa.”
Hà Phong thấy cô nản chí thì nói: “Thử thêm lần nữa xem.”
Quý Đồng nhét hai đồng xu vào, tập trung dán mắt vào càng gắp, nhấn nút hạ xuống rồi im lặng chờ đợi. Cái càng lại lỏng ra, chú chó trắng vừa định rơi xuống thì Hà Phong đã dùng chút lực, khiến nó lơ lửng giữa không trung, đi theo cái càng rồi rơi tọt vào trong lỗ.
“Gắp được rồi!” Quý Đồng vui sướng, cúi người lấy con thú bông ra, giơ lên cho anh xem: “Anh nhìn xem có giống Bạch Ca không!”
Người đi đường nhìn cô đứng nói chuyện với không khí bằng ánh mắt kỳ quái, Quý Đồng vội rụt tay lại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nói nhỏ: “Về nhà rồi nói tiếp.”
Cô mua vé ghế ở hàng cuối cùng. Bộ phim này không hot lắm, nhưng vì đúng dịp nghỉ lễ nên người mua vé cũng rất đông. Quý Đồng mua hai vé, dù Hà Phong không phải là người nhưng cũng không thể để anh lơ lửng giữa không trung được.
May mắn là những ghế xung quanh Quý Đồng đều trống không, nhờ vậy nên cô có thể yên tâm thì thầm với anh.
Bộ phim đang chiếu thuộc thể loại tình cảm văn nghệ, thiên về diễn đạt ẩn ý, tình tiết cứ bình bình, mãi đến cuối phim mới có chút cao trào. Quý Đồng chẳng nghe lọt tai chữ nào, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hà Phong bên cạnh, thấy anh cứ nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào màn hình như một bức tượng, đến mí mắt cũng chẳng thèm động.
Quý Đồng đặt cánh tay lên tay vịn ghế, nghiêng người về phía anh, cố ý ho khẽ hai tiếng để thu hút sự chú ý của anh.
Nhưng Hà Phong vẫn bất động như núi, chẳng có lấy nửa điểm phản ứng.
Quý Đồng không bỏ cuộc, ghé đầu sang, che miệng hỏi một câu: “Hay không?”
“Hay.”
“Trước đây chúng ta từng đi xem phim chưa nhỉ?”
“Chưa.” Hà Phong nhìn sang cô: “Tập trung xem phim đi, em cứ xao nhãng suốt thế.”
“Vâng ạ.” Quý Đồng ngồi thẳng lại, nhìn về phía trước.
Sau khi bộ phim kết thúc, Hà Phong không nói với cô câu nào, mà lại đi thẳng xuống hàng ghế thứ ba để nói chuyện với một cậu thanh niên. Lúc này Quý Đồng mới nhận ra, trong rạp phim này không chỉ có mỗi con người.
Nơi này đông người phức tạp, hai dì lao công đang đứng ở lối đi chờ mọi người rời khỏi rạp, Quý Đồng không dám lại gần nói chuyện, đành phải đi theo dòng người ra khỏi rạp phim.
Cô đứng đợi ở cửa, một lúc sau Hà Phong mới ra tới.
“Hai người nói chuyện gì thế?”
“Không có gì, thấy oán khí của cậu ta hơi nặng nên hỏi vài câu.”
“Hỏi gì thế?”
Hà Phong bất lực mỉm cười: “Cái tính hiếu kỳ của em cũng không vừa đâu nhỉ.”
“Anh không muốn nói thì thôi vậy.” Có người đi ngang qua, Quý Đồng vội che miệng lại: “Đi ra ngoài trước đã.”
Hai người rời khỏi rạp phim, đi dạo bên bờ hồ gần đó.
Gió hơi lớn, thổi mái tóc của cô bay tán loạn.
Hà Phong hỏi cô: “Lạnh không?”
“Hơi hơi.”
Đột nhiên gió lặng hẳn, Quý Đồng nhìn những chiếc lá rụng dưới chân mà ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh làm gió ngừng thổi à?”
“Ừ.”
“Anh còn có cả năng lực này nữa ư?”
“Cũng không tính là tinh thông gì đâu.”
“Thế anh còn biết làm gì nữa?”
Tay phải Hà Phong đặt sau lưng, tay trái giơ lên, lòng bàn tay hướng lên trên, vẫy nhẹ một cái. Mấy chiếc lá rụng dưới đất tức thì vòng vòng trước mặt cô như thể đang khiêu vũ.
“Oa.” Quý Đồng đưa tay nhặt một chiếc lá: “Giỏi quá.”
“Trò vặt thôi.”
“Thế anh có biết điều khiển mưa không?”
“Không biết.”
“Tuyết thì sao?”
“Cũng không.”
“Mưa đá?”
Hà Phong bật cười: “Tôi chỉ là quỷ thôi, không phải thần tiên.”
“Thế… thật sự có thần tiên sao ạ?”
“Chưa thấy bao giờ.”
“Cũng đúng, nếu có thật thì chắc là các anh sẽ sợ lắm, có khi còn phải trốn đi thật xa ấy chứ.” Quý Đồng sực nhớ ra: “Đúng rồi, anh vẫn chưa kể chuyện con quỷ ở trong rạp ban nãy đâu đấy.”
“Cũng chẳng có gì lạ, anh ta chết vào đúng ngày hẹn bạn gái đi xem phim, trên đường đi gặp tai nạn nên qua đời. Vì chấp niệm quá sâu nên thường xuyên lảng vảng ở rạp đó thôi.”
“Có thể anh ấy đang chờ bạn gái mình thì sao?”
“Chắc vậy, tôi không hỏi kỹ.”
“Thế anh có bắt anh ấy đi không?”
“Không, anh ta không làm điều gì ác, tôi không có quyền can thiệp vào.”
“Thật ra cũng anh ấy cũng rất tội nghiệp, anh có thể khuyên ah ấy đi…” Quý Đồng đang nói dở thì một chiếc lá đã rơi bộp xuống trán cô.
Hà Phong buông chiếc lá xuống, vẻ mặt nghiêm nghị: “Bớt lo chuyện bao đồng đi, lo cho tốt việc của mình ấy.”
“Anh đánh em.” Quý Đồng xoa xoa trán: “Anh cứ cậy vào việc em không thể đụng vào anh mà bắt nạt em hoài.”
Hà Phong im lặng.
Gió lại bắt đầu thổi, làm lá cây tung bay xào xạc.
“Về nhà nhé?”
“Em muốn ngồi thêm một lát nữa.”
Hà Phong cũng muốn ở bên cô thêm một chút.
Quý Đồng ngồi trên ghế dài, ngón chân kẹp lấy một chiếc lá vàng trên đất, tay nghịch con chó trắng nhỏ vừa gắp được: “Đúng rồi, sau này Bạch Ca thế nào rồi?”
“Chết rồi.” Hà Phong thoáng khựng lại, rồi bổ sung thêm: “Bị người ta ăn thịt rồi.”
Quý Đồng im lặng.
Cô cúi đầu nhìn chiếc lá rơi khỏi kẽ chân, không biết phải an ủi anh thế nào: “Em xin lỗi, em không nên hỏi.”
“Chuyện cũ cả rồi.” Hà Phong nở nụ cười: “Đừng nghĩ nữa, hãy nhìn về phía trước đi.”
Quý Đồng ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, lại không chịu nổi ánh nhìn trực diện của Hà Phong nên lẳng lặng dời tầm mắt đi đi, khẽ thở dài: “Em thật sự rất muốn xuống địa phủ xem thử một lần, cả nơi gọi là Thập Nhất Điện của anh nữa, hẳn là sẽ thú vị lắm.”
“Nơi đó sao có thể so sánh với dương gian được.” Anh im lặng đứng bên cạnh cô, nhìn đôi tình nhân đang ôm nhau ở phía xa: “Làm người vẫn tốt hơn chứ.”
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.