3.711 chữ · ~25 phút đọc
49. May đo
Sinh viên xuống đường biểu tình suốt cả buổi chiều, tiếng hò hét vang đến tận trước phủ Tổng thống, cảnh sát phải cầm súng ra duy trì trật tự, chẳng mấy chốc đã giải tán sạch sẽ đám đông bên ngoài.
Buổi tối, Tạ Trì ở lại cửa tiệm may quần áo thêm một lúc. A Như đã về từ sớm, các cửa hàng xung quanh đều đã đóng cửa, bên đường cũng không còn chiếc xe kéo nào. Cô khóa cửa lại, đi bộ về nhà.
Một người đàn ông đạp xe lao vụt qua, rải truyền đơn đầy đất. Tạ Trì tùy tiện nhặt một tờ lên, bên trên vẫn là nội dung tuyên truyền kháng Nhật y như cũ. Cô gấp tờ giấy trong tay, vừa đi vừa cuộn, đến khi ra đến đầu phố thì tờ truyền đơn đã bị cuộn tròn lại thành một mảnh nhỏ.
Có người đang theo dõi cô.
Tạ Trì lập tức thay đổi lộ trình. Bước chân của kẻ này hơi nặng, dù đã cố ý đi khẽ nhưng vẫn không giấu được sự vụng về. Không phải là một tên béo thì cũng là một gã cao lớn.
Tạ Trì rẽ vào hẻm nhỏ, nơi đó vừa dễ cắt đuôi, cũng vừa dễ ra tay.
Gã đàn ông đi nhầm hướng, phát hiện cô đã mất dạng thì rảo bước nhanh hơn, chạy loạn xạ không có mục đích. Đến một góc cua, gã đột nhiên bị siết chặt cổ, một con dao kề sát dưới cằm. Trong ngõ tối om, nhưng không khó để nhận ra diện mạo. Không phải ai khác, chính là lão chủ tiệm gạo ban ngày đã đến Vũ Hoa Đài lấy tin tức kia.
Tạ Trì giả ngu với gã: “Nửa đêm nửa hôm đi theo tôi làm gì? Cướp của? Hay là cướp sắc?”
“Câu này tôi phải hỏi cô mới đúng, dạo này cô theo dõi tôi như thế là có ý gì?” Vừa dứt lời, gã đàn ông đã nhanh chóng tóm lấy cổ tay cô, định bẻ quặt ép vào tường. Cánh tay Tạ Trì đau nhói nhưng vẫn nắm chặt dao không buông, cô giơ chân định đá nhưng đối phương khỏe hơn, túm lấy đầu cô đập mạnh vào tường.
Tên Hán gian này khỏe quá, Tạ Trì không có lấy nửa phần sức kháng cự. Cô buông dao để nó rơi xuống, rồi lập tức dùng tay trái đón lấy, đâm thẳng vào bụng gã. Nhưng gã phản ứng rất nhanh, ngay lập tức lại tóm chặt lấy tay cô.
“Hung dữ thật đấy, nhưng hung dữ đến mấy cũng chỉ là đàn bà thôi. Muốn đánh lén à, cô còn non lắm.” Gã đoạt lấy dao của Tạ Trì, đẩy mạnh một cái khiến cô ngã nhào lên đống gỗ bên cạnh. “Xinh đẹp thế này, thật đáng tiếc.”
Gã vung dao lao tới, Tạ Trì vơ lấy một khúc gỗ bên cạnh, đập một nhát vào đầu gã. Gã đàn ông chẳng màng đau đớn, lại vung tay đâm tới thêm lần nữa. Tạ Trì dùng hai tay giữ chặt cánh tay gã, ngăn con dao đang ép xuống. Mắt thấy lưỡi dao sắp sửa c*m v** ngực, cô đột ngột buông tay, cơ thể trượt xuống vài phân.
Mũi dao lập tức cắm phập vào vai, nửa thân dao ngập vào trong da thịt.
Nhân lúc gã đàn ông đang nở nụ cười đắc thắng, Tạ Trì nhanh chóng dùng tay chọc vào mắt gã, móc sống một bên con ngươi ra. Gã đàn ông đau đớn buông dao, rống lên một tiếng rồi chộp lấy tay cô.
Tạ Trì rút dao khỏi vai, vung lên rạch ngang cổ gã.
Tức thì máu tươi phun đầy lên mặt cô.
Trong con ngõ không có một ai, mà dù có thì cô cũng không dám kêu cứu, cứ thế vịn vào tường mà bước đi. Một lát sau, có tiếng còi cảnh sát hú vang, hẳn là mấy tiếng gào thét vừa rồi của tên Hán gian kia đã làm kinh động đến cư dân gần đó.
Cô bịt vai rảo bước nhanh hơn, nhưng cảm thấy sức lực càng lúc càng cạn kiệt. Vết dao quá sâu, máu chảy không ngừng. Ngay lúc sắp ngã xuống, một người đàn ông đã đỡ lấy cô: “Ráng chịu đựng một chút.”
Cô còn chưa nhìn rõ mặt người đó thì đã ngất đi.
Tiết Đinh Thanh không dám đưa cô đến phòng khám gần đó, thay vào đó lại cõng cô chạy đi xa hơn hai dặm. Anh ta cũng không dám nán lại phòng khám, sau khi xử lý vết thương và lấy thuốc xong thì lập tức đưa cô rời đi.
Tạ Trì mất máu quá nhiều, đến sáng hôm sau tỉnh dậy khó tránh khỏi hoa mắt chóng mặt. Cô nằm trên một chiếc giường khung, căn phòng xung quanh trông vừa cũ vừa nát, giống như chưa được tu sửa quét dọn trong nhiều năm, trên xà nhà cũng vương đầy mạng nhện. Cô hất tấm chăn nồng nặc mùi ẩm mốc trên người ra, định xuống giường.
“Em tỉnh rồi à?” Tiết Đinh Thanh cầm khăn lau mặt bước vào, “Đừng động lung tung, cứ ngồi yên đó đi.”
Tạ Trì thấy anh ta thì lập tức ngồi bật dậy, khiến vết thương đau đến thấu xương.
“Em mau nằm xuống đi.” Tiết Đinh Thanh đi tới bên giường, thấy cô đang nhìn mình đầy cảnh giác thì nói tiếp: “Vãn Chi, em không nhận ra anh sao?”
Dường như có vài phần quen thuộc.
“Anh là Tiết Đinh Thanh đây.”
Trước đây Tạ Trì vốn không có ấn tượng sâu đậm về người này, bao nhiêu năm trôi qua nên lại càng không nhận ra, nhưng cô lại nhớ cái tên này: “Sao anh lại ở đây?”
“Anh đến Nam Kinh công tác, đêm qua mất ngủ đi dạo một vòng thì gặp em. Người em đầy máu, lúc đầu anh không dám nhận, đi theo một đoạn mới chắc chắn là em.” Tiết Đinh Thanh ngồi xuống cạnh giường, “Sao em lại ở Nam Kinh? Những năm qua em luôn ở đây à?”
“Tôi mới tới từ năm kia.”
Anh ta đưa khăn mặt cho cô: “Anh lau máu trên mặt cho em rồi, những chỗ khác em tự lau đi.”
Tạ Trì không nhận: “Cảm ơn anh, nhưng tôi phải đi rồi.”
Cô định xuống giường, Tiết Đinh Thanh vội vã đứng dậy: “Bên ngoài đang lùng sục em khắp nơi đấy. Kiểm tra gắt lắm, vả lại vết thương này của em lộ liễu quá, hay là chờ thêm chút nữa đi.
Anh ta đặt khăn xuống: “Em yên tâm, anh sẽ không bán đứng em đâu.”
Cũng đúng, thôi thì đợi thêm một chốc nữa rồi đi vậy.
Thế là cô nằm lại: “Vậy làm phiền anh rồi.”
“Người… người em giết là ai vậy? Có phải em là…” Tiết Đinh Thanh gượng cười hai tiếng, “Thôi, cứ coi như anh chưa hỏi vậy.
Tạ Trì nhìn vào đôi mắt sạch sẽ của anh ta: “Đây là nhà anh à?”
“Không, nhà của chị gái anh, cả nhà chị ấy vừa chuyển đến Quảng Châu từ năm ngoái, thành ra nhà cứ để trống thế này. Anh cũng mới tới được vài ngày, đang trọ ở bên ngoại, vốn đang định tìm người đến dọn dẹp, nhưng nhiều việc quá nên quên khuấy mất.”
Tạ Trì lau vết máu trên cổ, không đáp lời.
“Hơi bẩn một chút, em đừng để ý nhé.”
“Không sao, tôi còn phải cảm ơn anh nữa kìa.”
Tiết Đinh Thanh tìm một chiếc áo bông màu xanh sẫm: “Đồ sạch đấy, áo của chị anh.”
Anh ta giũ giũ chiếc áo ra: “Để lâu nên chắc hơi ẩm, để anh mang ra ngoài phơi một lát.”
“Cảm ơn anh.”
Một lát sau, Tiết Đinh Thanh quay lại, không quên mang theo chút đồ ăn cho cô: “Không biết em thích gì nên anh mua ít bánh ngọt đây, trước đây anh từng nghe anh tư của em nói em thích ăn.”
“Cảm ơn.”
“Em đừng khách sáo thế.” Tiết Đinh Thanh rót cho cô ly nước, “Đừng nói cảm ơn nữa.”
Tạ Trì đón lấy, nhẹ nhàng mỉm cười: “Được.”
“Những năm qua em không về nhà sao?”
“Không.”
“Nghe nói sức khỏe của cha em không tốt lắm.”
“Tôi không có cha.”
Tiết Đinh Thanh im lặng một hồi rồi hỏi: “Vậy em kết hôn chưa?”
“Chưa.”
Vẻ mặt anh ta lập tức giãn ra, cười nói: “Anh cũng chưa.”
Anh ta ngồi xuống phía cuối giường cô: “Em thay đổi nhiều quá.”
“Vậy sao?”
“Xinh đẹp hơn trước rồi.”
Tạ Trì nghĩ đến bộ dạng đầu bù tóc rối đầy máu của mình lúc này, thấy anh ta đúng là nói dối mà không biết ngượng.
“Nhưng tính cách thì lại chẳng thay đổi mấy.”
“Anh thì hoạt bát hơn nhiều rồi đấy.”
“Có lẽ ở bên ngoài lâu nên bị ảnh hưởng.” Ánh mắt Tiết Đinh Thanh trở nên cẩn trọng dè dặt hơn, “Như thế không tốt sao?”
“Rất tốt.”
“Giờ em đang làm gì? Còn vẽ tranh nữa không?”
“Không vẽ nữa, tôi mở một cửa tiệm sườn xám.”
“Cũng tốt, hôm nào anh qua tham quan nhé.”
“Được.” Tạ Trì ăn sạch hộp bánh, đưa tờ giấy gói cho anh ta, “Làm phiền anh rồi.”
“Em lại khách sáo rồi.” Tiết Đinh Thanh cầm lấy, gấp lại đặt lên bàn, “Dù trước đây chúng ta không thân thiết lắm, nhưng dù sao cũng là thế giao, lại còn suýt chút nữa thì đã đính…”
“Chuyện cũ rồi, anh đừng nhắc lại nữa.”
Những lời định nói nghẹn lại nơi cổ họng, sau đó chỉ đành nuốt ngược vào trong. Tiết Đinh Thanh ngồi bên bàn, lặng thinh không nói.
Tạ Trì cảm thấy mình hơi thiếu lịch sự nên chủ động hỏi: “Giờ anh đang làm công việc gì?”
“Luật sư.”
“Tốt quá.”
Bầu không khí hơi gượng gạo, Tiết Đinh Thanh bèn đứng dậy: “Em nghỉ ngơi thêm đi, hôm nay anh xin nghỉ rồi, ở ngay phòng bên cạnh, có việc gì cứ gọi anh.”
“Được.”
…
Trời vừa tối, Tạ Trì đã đòi đi ngay.
Chiếc áo bông rất rộng, cô mặc vào trông cực kỳ lùng bùng. Thay đồ xong, Tạ Trì đem bộ quần áo cũ đi đốt rồi tạm biệt Tiết Đinh Thanh.
“Bộ quần áo này, tôi sẽ giặt sạch rồi đem trả cho anh.”
“Không cần đâu, chị anh đã không mang đi thì chắc là không còn cần nữa, em tìm chỗ nào vứt đi là được.”
“Vậy cảm ơn anh nhiều nhé.”
“Để anh tiễn em.” Tiết Đinh Thanh không đợi cô từ chối đã giơ tay ra, “Em mất nhiều máu thế, cẩn thận kẻo ngất xỉu thêm lần nữa.”
“Không sao.” Tạ Trì thẳng lưng đi ra cửa, trông chẳng giống người đang bị thương chút nào, “Tôi đi trước đây, khi nào rảnh thì anh có thể ghé tiệm của tôi uống trà, gần khách sạn Phúc Xương thôi, đến đó hỏi là biết.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Anh nhất định sẽ tới.” Tạ Trì bước ra khỏi cửa lớn, Tiết Đinh Thanh lại dặn dò: “Thế đạo loạn lạc, nhớ phải hết sức cẩn thận.”
Cô ngoảnh lại nhìn anh ta: “Anh cũng vậy.”
“Tạm biệt.”
“Được.”
Tiết Đinh Thanh nhìn theo bóng dáng cô, vẫn không yên tâm nên đuổi theo: “Anh vẫn nên tiễn em một đoạn thì hơn.”
Tạ Trì thuê một căn biệt thự nhỏ hai tầng của một người Mỹ. Xe kéo dừng bên đường, Tiết Đinh Thanh định đỡ cô xuống, nhưng cô không nhận: “Tôi không yếu đuối thế đâu.”
Tiết Đinh Thanh mỉm cười, thu tay lại: “Được rồi.”
“Ngại quá, hôm nay lại không mời anh vào ngồi được.”
“Em cứ lo dưỡng thương cho tốt, sau này thiếu gì cơ hội. Bên ngoài lạnh lắm, mau vào đi.”
“Được.”
Tạ Trì thuê tầng hai, còn chủ nhà ở tầng dưới. Bà chủ nhà là giáo viên ở trường nữ sinh, ở trường có ký túc xá nên ít khi về, nhưng mỗi tuần đều bảo dì Lưu đến dọn dẹp hai lần. Vừa khéo, hôm nay dì Lưu cũng đang có mặt ở nhà.
“Cô Tạ về rồi.” Dì Lưu thấy sắc mặt cô không tốt thì quan tâm hỏi: “Cô ốm à?”
“Tối qua cháu không về, ngủ ở tiệm nên bị cảm lạnh thôi.”
“Có đi bệnh viện chưa?”
“Cháu đi rồi, dì cứ bận việc đi, cháu lên lầu ngủ một lát.”
“Được, để tôi đun ít nước nóng cho cô nhé.”
“Không cần đâu ạ.” Tạ Trì vững vàng bước lên cầu thang. Vừa lên đến tầng hai, cô đã không trụ nổi nữa, chỉ đành khom lưng tựa vào tường, từ từ lết về phòng.
…
A Như ở tiệm sườn xám bận đến tối mặt tối mũi, Tạ Trì sợ cô ấy nhận ra điều bất thường nên ở nhà dưỡng thương năm ngày, đợi vết thương lành hẳn mới quay lại tiệm. Buổi tối, cô không về nhà mà ngủ luôn trong tiệm một đêm.
Bên ngoài gió rít vù vù, đến nửa đêm, Tạ Trì đã tỉnh giấc mấy lần. Vì lạnh nên tỉnh hai lần, mơ thấy ác mộng nên tỉnh thêm hai lần nữa.
Trời vừa hửng sáng, cô đã thức dậy.
Cô đi súc miệng rửa mặt, sau đó tự rót một ly rượu.
Hôm nay trời lạnh, Tạ Trì lại tìm một chiếc khăn choàng đắp lên vai, lúc kéo rèm cửa ra mới thấy ngoài trời đã đổ tuyết.
Tuyết năm nay đến thật sớm.
Rượu mạnh xuống bụng, lúc này mới cảm thấy cả người ấm lên được đôi chút. Cô đặt ly rượu xuống, chậm rãi đi xuống lầu, định bụng đi mua chút gì đó để ăn sáng.
Vừa mở cửa, cô đã thấy ngay một người đàn ông mặc áo măng tô đen đang đứng ngoài cửa. Anh hơi khom người, đang quay lưng về phía cô.
Cái bóng lưng này, dù có bọc kín mười tám lớp thì cô cũng có thể nhận ra: “Sao anh lại tới đây?”
Hà Phong đứng thẳng người, quay lại nhìn cô. Anh đội mũ, đeo khăn len dày sụ che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt đen lấp lánh ý cười: “Dậy rồi đó à?”
“Sao thế? Tôi chỉ mới ngủ một giấc mà quân Nhật đã đánh vào thành rồi sao?”
“Chưa.” Tay anh lạnh đến đỏ ửng, tuyết tan thành nước thấm ướt cả tay áo, “Mặt nhợt nhạt thế kia, sao không mặc thêm vào?”
“Thế anh đến đây làm gì?”
“Hai hôm trước có chuyện vui, không kìm chế được nên uống hơi quá chén, đang lúc hăng máu không dừng lại được nên đến tìm em chơi cho vui.”
Tạ Trì lạnh lùng cười khẩy một tiếng.
Hà Phong lách người sang bên, để lộ con người tuyết đằng sau cho cô xem: “Dễ thương không?”
“Xấu.”
“Xấu chỗ nào?”
“Chỗ nào cũng xấu.”
“Em lại đây, lại đây, để tôi xem em có thể nặn ra được hình thù gì.”
Tạ Trì chẳng thèm đếm xỉa đến anh, đóng cửa định đi ra ngoài. Hà Phong chặn cô lại: “Đi đâu đấy?”
“Lên trời.”
“Thế tôi cũng đi.”
“Tránh ra.”
Đương nhiên là anh không tránh, Tạ Trì lập tức xoay người đi ngược vào trong. Hà Phong đi theo, cô lại chặn cửa không cho anh vào: “Anh ở ngoài chơi tuyết tiếp đi.”
“Tuyết sao hay bằng em được.” Hà Phong thấy cô không cho vào, đột nhiên bế bổng cô lên, khẽ cười một tiếng: “Cô em, muốn cản tôi à? Đợi kiếp sau đi.”
“…”
Tạ Trì không dám vùng vẫy, vết thương trên người vừa mới lành, cô không muốn nó nặng thêm chút nào.
Hà Phong cứ thế bế chặt không buông, Tạ Trì chỉ đành lạnh lùng giương mắt nhìn anh: “Đặt tôi xuống.”
Hà Phong chậm chạp đặt cô xuống, xoa xoa bàn tay: “Đốt lửa cho ông sưởi cái coi, sắp đông cứng rồi đây.”
“Cút.”
“Không đốt lửa là tôi đút tay vào người em đấy.” Nói đoạn, anh liền vươn tay tới.
Tạ Trì gạt tay anh ra, bỏ thêm ít than vào lò sưởi.
“Cho thêm ly rượu nữa.”
Tạ Trì rót một ly đầy tràn mang qua, dội thẳng từ trên đỉnh đầu anh xuống. Hà Phong tùy tiện vơ lấy một miếng vải lau mặt: “Dội hay lắm, tin tôi bắt em l**m cho bằng sạch không?”
Tạ Trì đi ra khóa trái cửa lại.
“Khóa cửa làm gì? Muốn làm chuyện gì khuất tất với tôi à?”
“Trong tiệm có chó, không nhốt kỹ thì xổng ra ngoài cắn người lung tung mất.”
“Vậy mà nó lại thích mấy con mèo nóng tính đấy, mèo càng biết xù lông thì càng thú vị.”
Tạ Trì quấn chặt khăn choàng, ngồi xuống tiếp tục thêu. Hà Phong nửa quỳ nửa ngồi, vừa hơ lửa vừa ngắm cô: “Ngày mai sinh nhật tôi, em tặng tôi cái gì đi.”
“Hay là tặng anh một chuyến xuống địa ngục nhé?”
“Được thôi, tới đi, giết tôi đi. Sau này sinh nhật với ngày giỗ gộp làm một luôn, nhớ hóa ít tiền vàng cho tôi là được.”
“Muốn chết thì chết xa ra, đừng có ở đây làm ngứa mắt tôi.”
Hà Phong đứng dậy, bật cười đi vào bên trong, ngắm nghía những bộ sườn xám treo trên tường: “Tay nghề khá đấy, làm cho tôi một bộ đi.”
“Làm sườn xám à? Khẩu vị của anh cũng đặc biệt thật.”
“Âu phục chứ.” Hà Phong bước tới, nhìn xuống cô, “Còn nhớ kích thước của tôi không?”
“Xin lỗi, không nhớ.”
Hà Phong nâng cằm cô lên, ngón tay anh lạnh lẽo như một tảng băng: “Vậy thì đo lại đi.”
Tạ Trì u ám nhìn anh: “Một ngàn đồng Đại Dương.”
“Được thôi.”
“Tiền cọc đâu?”
Hà Phong buông tay, lười biếng dang rộng hai tay ra: “Tới đi.”
Tạ Trì tùy tiện rút chiếc thước dây đi đến trước mặt anh, đo đạc qua loa: “Xoay người.”
Hà Phong cười cười quay lưng lại.
“Xoay lại đây.”
Hà Phong chậm rãi xoay lại, bỗng nói một câu: “Lúc nãy không để ý, sao em lại lùn đi nhiều thế này rồi?”
Tạ Trì chẳng thèm liếc anh lấy một cái, luồn tay từ hông anh ra phía sau, nhanh chóng đo xong vòng mông: “Nhìn đủ chưa?”
“Chưa.”
Tạ Trì ngẩng đầu đối diện với anh: “Đo xong rồi.”
Hà Phong nhìn chằm chằm vào ngực cô, nhếch môi cười: “Năm năm qua em ăn cái gì thế? Lớn hơn hẳn một vòng rồi này.”
Anh vừa định đưa tay ra, Tạ Trì đã gạt phắt đi. Hà Phong nhướng mày, hạ tay xuống đút vào túi quần: “Chạm một cái thì chết à?”
Tạ Trì đi tới quầy thu ngân đặt đồ xuống, Hà Phong bám theo sau, chống hai tay lên mặt bàn vây cô vào lòng, đoạn ghé sát tai cô nói: “Có chỗ nào của em mà tôi chưa từng chạm qua đâu?”
Tạ Trì lấy sổ ra ghi lại kích thước, mặc kệ anh đứng phía sau cợt nhả.
Hà Phong nhìn chằm chằm vào tay cô một lúc, bỗng nói một câu: “Hay đừng buôn bán nữa, về tôi nuôi em.”
“Anh đã nói câu này với bao nhiêu người rồi?”
“Chỉ mình em thôi.”
“Thế thì vinh dự cho tôi quá.”
“Tôi đưa em sang Mỹ nhé.”
Ngòi bút bỗng khựng lại.
“Trung Quốc không an toàn, sớm muộn gì cũng đánh nhau to.”
Tạ Trì xoay người, ngước lên nhìn anh: “Đánh từ đâu?”
Hà Phong không trả lời.
Tạ Trì giơ tay lên, vân vê chiếc cúc áo trên áo măng tô của anh: “Ngài Koike tiết lộ chút đi.”
Hà Phong nắm lấy tay cô, đưa lên miệng hôn một cái: “Tôi cũng không biết.”
Tạ Trì rút tay ra: “Tôi không đi đâu cả.”
“Vậy cũng đừng ở lại Nam Kinh nữa.”
“Tổ chim lật thì sao trứng còn nguyên được nữa?”
“Thế đi về phía Nam đi.”
“Anh có đi cùng tôi không?”
Hà Phong im lặng.
Tạ Trì cầm một chiếc thước gỗ cứng tì vào ngực anh, đẩy anh ra xa: “Anh có thể đi được rồi.”
“Sau này đừng có hở ra là chạy lên phía Bắc, nghe rõ chưa?”
“Chưa.”
Hà Phong đột ngột nắm lấy vai cô: “Thế thì vểnh tai lên mà nghe cho kỹ.”
Hắn bóp nhẹ một cái, không may lại trúng ngay vào vết thương của cô, đau đến mức cô phải nhíu mày.
“Sao thế?”
Tạ Trì nghiến răng đẩy anh ra.
“Em bị thương à?”
Tạ Trì quay lưng đi, Hà Phong lại kéo cô lại. Anh nhanh chóng kéo mở chiếc áo trên người cô, nhìn miếng băng trắng quấn trên vai thì sững sờ hồi lâu, rồi đột ngột gầm lên: “Ai làm?”
Tạ Trì lại đẩy anh ra.
“Ai làm!”
Tạ Trì bình thản nhìn anh: “Anh gào thét cái gì?”
Hà Phong giận dữ đến cực điểm, đôi mày nhíu chặt, bóp lấy cằm cô: “Em chán sống rồi phải không?”
“Tôi quý mạng lắm đấy.” Cô gạt tay anh ra, cười mỉa một tiếng, “Anh biết mà, tôi sợ chết nhất.”
“Thế thì em còn không mau cuốn gói khỏi Nam…”
Còn chưa kịp nói hết câu, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.
Giọng của A Như vang lên: “Bà chủ? Chị có ở trong đó không? Sao cửa lại khóa thế này?”
Hà Phong lập tức buông cô ra.
Tạ Trì chỉnh lại quần áo, nói với anh: “Tôi không muốn bị người ta dị nghị, anh cút lên lầu rồi nhảy cửa sổ ra ngoài đi.”
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.