2.719 chữ · ~19 phút đọc
Hai ngày tiếp theo, trong thành vẫn như mọi khi, radio phát tin chiến sự, bên ngoài tổ chức đủ loại quyên góp.
Hà Phong không xuất hiện nữa, chỉ là mỗi đêm trước cửa tiệm sườn xám thường xuất hiện một bóng đen, có khi lướt qua thật nhanh, có khi lại dừng chân đứng lại một lát.
Tạ Trì biết, đó là Hà Phong.
Thế là đêm nào cô cũng ra ban công thu dọn hoa, nếu không thấy anh, cô lại bưng hoa ra rồi thu dọn lại một lần nữa.
Hôm qua, cơ quan Đặc vụ Hiến binh đã xử tử chín tên Hán gian.
Sáng sớm hôm nay, tại tiệm đồng hồ trên đường Thái Bình có một người Nhật và hai người Trung Quốc bị giết. Trong đó, có hai người lại bị đũa đâm xuyên họng.
Tạ Trì biết, đó cũng là do Hà Phong làm.
Từ khi vụ án giết người bằng đũa đầu tiên xảy ra, cô đã lập tức nghĩ ngay đến anh. Cô nhớ ngày xưa khi còn ở sơn trại, để khoe khoang kỹ năng, anh đã vào bếp lấy ra một nắm đũa, vót nhọn từng chiếc một rồi ngông cuồng nói với cô: “Thấy chưa, chỉ cần đủ chuẩn đủ mạnh thì bất cứ thứ gì cũng có thể trở thành vũ khí giết người.”
Chiếc đũa đầu tiên đã g**t ch*t con thỏ xám cô nuôi từ lâu. Hai người cũng vì chuyện đó mà cãi nhau một trận.
Mọi việc hiện lên mồn một như mới ngày hôm qua, nhưng thực tế đã trôi qua hơn hai nghìn ngày đêm rồi.
Tạ Trì không hiểu nổi, tại sao Hà Phong lại không đến tìm mình?
Theo phong cách trước đây của anh, lẽ ra không nên im hơi lặng tiếng như thế này mới đúng.
…
Tạ Trì bận rộn may sườn xám suốt cả buổi sáng. Gần đến giờ cơm, Tiết Đinh Thanh tới, còn mang theo chút đồ ăn. Cô nhìn những miếng thịt vịt được thái lát đều đặn, lại nhớ tới vết dao trên người Hà Phong, dù thế nào cũng không nuốt trôi nổi, chỉ nhấm nháp hai miếng bánh ngọt cho có lệ rồi bảo: “Tôi không đói.”
Tiết Đinh Thanh cũng không tiện ngồi ăn một mình, bèn gói thịt vịt lại, đặt lên quầy để lát nữa cô đói thì ăn. Anh ta lau sạch tay, đứng sau lưng nhìn Tạ Trì thêu hoa.
Tạ Trì ngước mắt nhìn anh ta: “Có chuyện gì muốn nói sao?”
Tiết Đinh Thanh chắp tay sau lưng, quả thật anh ta có lời muốn nói với cô: “Ngày mai anh về Vô Tích, đi chuyến xe buổi sáng.”
“Ồ, vậy anh về đi.”
“Có lời gì muốn nhắn với anh tư của em không?”
Tạ Trì thoáng sững sờ.
Đã hơn sáu năm rồi cô và Tạ Sán không liên lạc. Dù mỗi năm đều về Vô Tích một chuyến để đốt vàng mã cho Tạ Triệu Đình và Trương Ngọc Uyển, thường xuyên đi ngang qua nhà họ Tạ, nhưng cô chưa bao giờ vào trong. Cô không muốn gây thêm chuyện, cũng không chắc người ta có muốn gặp mình hay không. Vốn dĩ tình cảm với anh tư cũng không quá sâu đậm, bấy nhiêu năm không gặp lại càng thêm xa cách, nếu thật sự gặp mặt mà không có chuyện gì để nói thì lại càng thêm gượng gạo.
Tiết Đinh Thanh thấy cô ngẩn ngơ, liền huơ huơ tay trước mặt cô: “Nghĩ gì thế?”
Tạ Trì sực tỉnh, nhàn nhạt đáp: “Không có gì muốn nói cả, nếu anh gặp anh ấy thì cứ thay tôi hỏi thăm một tiếng là được, làm phiền anh rồi.”
“Đúng rồi, Tạ Sán đã có con rồi, hai hôm trước anh gọi điện cho cha, ông ấy vô tình nhắc tới.”
“Thế sao?” Trong lòng Tạ Trì hiếm khi thấy vui vẻ: “Con trai hay con gái?”
“Con gái, mới sinh được hai tháng.”
“Vậy thì đa phần là giống anh tư, chắc chắn là rất xinh xắn.”
“Con gái nhà họ Tạ đúng là ai cũng thanh tú cả, cả đám hậu bối cũng…” Tiết Đinh Thanh khựng lại, có lẽ nhận ra mình đã lỡ lời nên vội vàng đổi giọng: “Có muốn cùng về thăm không?”
“Thôi.”
“Em định cứ ở lại Nam Kinh mãi sao?”
“Chắc là sẽ đi thôi.” Tạ Trì cúi đầu tiếp tục thêu hoa, “Thật ra ở đâu cũng vậy, thời kỳ chiến loạn, chạy đường nào cũng không an toàn, ai mà biết được ngày mai bom đạn của người Nhật sẽ rơi xuống chỗ nào.”
“Anh vốn dĩ muốn đi lính, nhưng gia đình anh chết sống không đồng ý.”
“Anh là con một, ông cụ Tiết không nỡ là đúng rồi.”
“Không chỉ vậy, ông ấy còn suốt ngày thúc giục anh lập gia đình, chắc lần này về lại không tránh khỏi việc phải đi xem mắt nữa mất.” Tiết Đinh Thanh thở dài, “Giặc Nhật sắp đến đến nơi rồi, còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện nối dõi tông đường nữa?”
Tạ Trì liếc nhìn anh ta một cái, chọn sợi chỉ mới để xỏ kim: “Gặp mặt một chút cũng tốt mà.”
Ánh mắt Tiết Đinh Thanh tối sầm lại, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi: “Nếu rời khỏi Nam Kinh, em sẽ đi đâu?”
“Vẫn chưa biết, cũng có thể không đi, chuyển đi chuyển lại phiền lắm, những năm qua tôi đã chuyển nhà đủ rồi.”
Tiết Đinh Thanh nhìn cô khéo léo cầm cây kim nhỏ thêu từng đường một: “Em có đi đâu thì nhất định phải báo cho anh biết đấy.”
Tạ Trì im lặng hồi lâu, rồi mới khẽ “ừ” một tiếng.
“Gần đây anh nghe nói có nhiều vụ ám sát xảy ra, chẳng biết là hạng người nào, truyền tai nhau có vẻ bí ẩn lắm, em ở một mình phải cẩn thận đấy nhé.”
“Được.”
“Mấy ngày nữa anh sẽ quay lại, lúc đó sẽ mang cho em ít bánh trái quê nhà.”
Tạ Trì ngước mắt lên, mỉm cười khách sáo: “Không cần phiền thế đâu.”
“Không sao, tiện tay thôi mà.” Tiết Đinh Thanh thấy cô bận rộn làm việc nên không tiện làm phiền thêm: “Vậy anh về đây.”
Tạ Trì đứng dậy định tiễn anh ta.
“Em bận thì cứ làm đi, không cần tiễn đâu.”
“Vâng.”
Tiết Đinh Thanh vừa bước ra khỏi tiệm, Tạ Trì gọi anh ta lại: “Đợi chút đã.”
Anh ta dừng bước, nhìn Tạ Trì đi lên lầu. Một lát sau, cô mang ra một chiếc túi gấm nhỏ đưa cho anh ta: “Trong này có một sợi dây chuyền do tôi tự tết, phiền anh gửi tặng cho con của anh tư giúp tôi nhé.”
Tiết Đinh Thanh nhận lấy: “Được.”
Tạ Trì đứng ở cửa nhìn theo bóng lưng anh ta rời đi rồi mới trở vào nhà.
…
Nam Kinh bước vào mùa mưa, dạo này thời tiết vừa oi vừa ẩm. Hôm qua mưa phùn liên miên từ đêm đến tận sáng hôm nay, mới tạnh được nửa ngày thì buổi chiều lại mưa tầm tã như trút nước.
Trên sợi dây chuyền trong túi gấm mà Tạ Trì nhờ Tiết Đinh Thanh mang đi có treo một chiếc hồ lô nhỏ màu vàng, đó là đồ của một khách quen mang đến nhờ cô tết, giờ đã tặng cho anh tư, cô phải đi mua một cái khác để làm lại một sợi mới.
Mưa vẫn cứ rơi.
Gần đó không có xe kéo, cô đành che ô đi bộ ra xa một chút để thử vận may xem có gặp chiếc nào không. Vừa ra khỏi cửa, cách đó không xa đã có một chiếc xe kéo đã dừng lại.
Cô khẽ nâng vành ô lên, dưới màn mưa dày đặc, liếc nhìn phu xe một cái: “Bác có chở khách không?”
Phu xe gật đầu.
Tạ Trì thu ô lại rồi bước lên xe, cô nhìn về phía trước, bấy giờ ánh mắt mới rơi vào bóng lưng của phu xe.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Cô ngẩn ngơ nhìn anh, thầm nghĩ đây chẳng phải là Hà Phong sao?
Cô không vạch trần anh, muốn xem xem anh định làm gì: “Đến bách hóa tổng hợp.”
Phu xe kéo xe lên, nhẹ nhàng chạy đi.
Vết thương của anh đã khỏi chưa? Mới có ba ngày, chắc chắn không thể khỏi nhanh như thế được.
Hà Phong mặc áo mưa, đầu đội mũ, trên mặt quấn một chiếc khăn vuông. Nước mưa rơi xuống từ vành mũ, dường như chẳng thể ngăn nổi làn mưa tạt thẳng vào mặt, trong phút chốc đã khiến cổ áo anh ướt đẫm.
Tạ Trì nhìn anh suốt dọc đường, trước sau không nói lời nào, cho đến khi xe lại dừng trước cửa hàng bách hóa.
“Đợi tôi ở đây, tôi ra ngay.”
Phu xe cúi đầu, không đáp lời. Tạ Trì mua xong chiếc hồ lô vàng liền vội vàng đi ra, thấy anh thật sự vẫn đang đợi ở cửa. Cô giả vờ như không quen biết, khách sáo nói một câu “Để anh đợi lâu rồi”, sau đó lại lên xe: “Về thôi.”
Hà Phong kéo xe chạy đi.
Lúc dừng lại trước cửa tiệm, Tạ Trì móc tiền đưa cho anh, anh không nhận, đầu vẫn cúi xuống rất thấp. Tạ Trì nhét tiền vào đai lưng của anh rồi quay người đi vào trong tiệm.
Chiếc xe kéo nhanh chóng biến mất, Tạ Trì đứng ở cửa nhìn theo.
Anh đang bày trò gì vậy? Ngụy trang sao?
Tạ Trì hoàn toàn không hiểu nổi. Cho đến khi trời tối, đèn đường bật sáng, cô ra ngoài mua chút đồ ăn thì lại thấy chiếc xe kéo đó đang đậu bên lề đường cách đó không xa. Người vẫn luôn ngồi trong xe, một bên đầu gối để lộ ra ngoài.
Mưa vẫn đang rơi.
Tạ Trì che ô bước tới, Hà Phong đang cúi đầu hút thuốc, nghe thấy tiếng giày cao gót từ xa. Anh liếc mắt nhìn sang, thấy Tạ Trì khoác một chiếc khăn choàng mỏng màu be, chậm rãi đi về phía mình.
Anh ngậm điếu thuốc, định kéo xe bỏ đi.
“Này.”
Anh dừng lại.
Tạ Trì vòng ra trước mặt Hà Phong, rõ ràng cô thấp hơn anh một cái đầu, nhưng lại bày ra dáng vẻ nhìn xuống đầy kiêu ngạo: “Người Nhật không làm, lại đi làm phu xe à?”
Hà Phong buông bàn tay đang kéo xe xuống, lùi lại ngồi vào trong mui xe, thong thả phả ra một vòng khói: “Bị em nhận ra rồi.”
“Nếu tôi thay một bộ quần áo khác, đội mũ che mặt rồi thì anh có nhận ra không?”
“Có.”
“Thế thì đúng rồi còn gì.”
Hiếm khi Hà Phong im lặng như thế, trông có vẻ không được vui cho lắm.
Tạ Trì tiến lại gần anh một bước: “Anh ngồi đây làm gì?”
Hà Phong nở nụ cười khinh miệt: “Đợi tên gian phu của em đến, hắn mà tới là tôi đâm chết luôn.”
“Gian phu?” Tạ Trì lập tức hiểu ra, chắc hẳn anh đã nhìn thấy Tiết Đinh Thanh. Cô cố ý hỏi: “Anh thấy anh ấy rồi à?”
Hà Phong quay mặt đi, không nhìn cô: “Em đưa cho hắn cái gì thế?”
“Một chiếc túi gấm.”
“Vật định tình à?”
Tạ Trì nhìn vẻ mặt hậm hực của anh, tiếp tục trêu: “Đúng vậy.”
“Hắn không được.”
“Tại sao?”
Hà Phong nhất thời không nghĩ ra được lý do. Cả buổi sáng, anh đã theo đuôi gã đàn ông kia suốt cả quãng đường, thấy tướng mạo, vóc dáng, công việc của anh ta đều tốt, dường như chẳng chê trách được điểm nào, nhưng điều này càng khiến anh bực bội hơn: “Hơi gầy, không có khí chất nam nhi.”
“Vậy ai mới có? Anh ta không có, Tiếu Vọng Vân cũng không có, vậy anh có chắc?”
Hà Phong không trả lời.
“Anh ấy chính là người du học sinh năm xưa suýt nữa thì đính hôn với tôi đấy.”
“Ừ, đều tại tôi cả, nếu không giờ chắc hai người đã con cháu đầy đàn rồi.”
Tạ Trì nhịn cười, giọng vẫn bình thản: “Anh định đâm anh ấy thật đấy à?”
“Sao thế? Thấy tiếc rồi chứ gì?”
Tạ Trì nở nụ cười, bước lên xe kéo của anh.
“Làm gì thế?”
Tạ Trì đẩy anh sang một bên rồi ngồi vào trong.
Hà Phong quay mặt đi rít một hơi thuốc, lẳng lặng nhìn đường phố vắng lặng. Cô giật lấy điếu thuốc từ ngón tay anh, rít nhẹ một hơi, làn khói mỏng manh vấn vít giữa hai người: “Mưa lớn rồi, không thể tạnh ngay được đâu, có muốn lên trên nhà uống chén trà không?”
“Không đi.”
“Không đi thì thôi vậy.”
Tạ Trì trả lại điếu thuốc cho anh, bung ô định xuống xe đi về. Hà Phong lập tức đuổi theo, giành lấy chiếc ô từ tay cô: “Uống một chén cũng được.”
Thế là hai người sóng vai bước vào trong tiệm. Tạ Trì đóng cửa lại, Hà Phong thu ô.
Một người ngẩng đầu nhìn, một người cúi xuống nhìn.
“Ngày nào cũng ngồi xổm dưới lầu nhà tôi, định nhìn trộm à?”
“Ừ.” Anh tháo mũ, vuốt lại mái tóc đã thấm ướt một nửa: “Xem xem em có gã tình nhân nào không, vừa hay bị tôi tóm gọn.”
“Lúc nãy người kéo xe đưa tôi đến bách hóa cũng là anh phải không?”
Hà Phong hậm hực “ừ” một tiếng.
“Sao không nói chuyện với tôi?”
“Để xem có phải em đi gặp gian phu không.”
“Nếu đúng thì sao?”
“Thì giết hắn, rồi thịt luôn cả em.” Hà Phong mệt mỏi tựa lưng vào bức tường phía sau: “Tiên gian hậu sát (*).”
(*) c**ng b*c trước rồi giết sau.
“Anh ấy chỉ là bạn bè thôi. Trong túi gấm đó là quà tặng cho cháu gái tôi, anh ấy sắp về Vô Tích nên tôi nhờ mang về hộ.”
“Giải thích nhiều thế, sợ tôi hiểu lầm à?”
“Ừ.”
Hà Phong không ngờ cô lại thừa nhận một cách dứt khoát như vậy.
“Còn anh, anh có hiểu lầm nào cần phải giải thích với tôi không?”
Dưới ánh đèn trần, đôi mắt đen láy ẩn dưới bóng râm của hàng mi hơi rũ xuống, anh nhìn cô bằng ánh mắt không chút gợn sóng: “Có đấy.”
Tạ Trì nở một nụ cười nhạt.
Hai chữ này đã củng cố mọi suy đoán của cô, cô cảm thấy không cần thiết phải truy hỏi thêm nữa.
Cô giơ tay cởi chiếc áo mưa trên người anh ra, ném xuống đất: “Làm ướt sàn nhà của tôi rồi, anh phải lau cho sạch đấy nhé.”
“Được.”
“Vết thương đỡ hơn chút nào chưa?”
“Vết thương nhỏ thôi, khỏi từ lâu rồi.”
“Nhanh thế cơ à?”
“Sức khỏe tốt.”
“Còn tiện tay nẫng mất của tôi một hộp thuốc kháng viêm nữa chứ.”
Hà Phong móc một chiếc hộp từ trong túi ra: “Chưa dùng hết, trả lại cho em.”
Tạ Trì nhận lấy rồi đặt sang một bên, dùng một mảnh vải phủ lên. Một giọt nước từ mái tóc đen của anh rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất. Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, tiếng mưa đập xuống đường lộp bộp không ngớt.
Hai người bình tĩnh nhìn nhau trong giây lát.
“Uống trà gì đây? Trà Nhài? Long Tỉnh? Mao Tiêm? Hay là…”
Còn chưa đợi Tạ Trì nói hết câu, Hà Phong đã siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh về phía mình, bàn tay còn lại đỡ lấy gáy cô, đặt xuống một nụ hôn mãnh liệt như muốn nuốt chửng tất cả.
Tạ Trì không từ chối, cô nhắm mắt lại, túm chặt lấy vạt áo còn hơi ẩm ướt của anh, đáp lại cuộc hội ngộ cuồng nhiệt như bão tố này.
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.