4.718 chữ · ~32 phút đọc
“Anh…” Mặt Tiết Đinh Thanh đỏ gay vì tức giận.
Hà Phong mỉm cười nhìn anh ta, rồi dời tầm mắt về phía Tạ Sán, mở rộng cửa: “Vào trong ngồi trước đi.”
Tạ Sán đáp một tiếng “Được” rồi bước vào.
Tiết Đinh Thanh không ngốc, nhìn bộ dạng của người đàn ông trước mắt, quỷ cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Điều khiến anh ta không dám nhìn thẳng là trên người anh không chỉ có những vết sẹo dài ngắn khác nhau, mà còn thấp thoáng vài vết vân tay và những dấu hôn còn rõ mồn một.
Vãn Chi mà lại…
Tiết Đinh Thanh không dám nghĩ kỹ, tâm trí bỗng chốc rối loạn.
Anh ta và Tạ Sán đứng giữa phòng khách, đợi đến khi Hà Phong lên lầu mới hạ thấp giọng hỏi Tạ Sán: “Anh ta là ai?”
“Chính là tên thổ phỉ năm xưa đã bắt con bé Tiểu Trì đi.”
“…” Tiết Đinh Thanh đột ngột nổi giận, định xông lên cầu thang: “Hắn ta còn dám đến hại cô ấy!”
Tạ Sán giữ anh ta lại: “Đừng kích động, xem tình hình thế nào đã.”
Tạ Trì đang nằm sấp trên giường ngủ say, Hà Phong bò lên: “Mau dậy đi.”
Thấy Tạ Trì không phản ứng, anh véo tai cô: “Anh trai em đến rồi kìa.”
Tạ Trì mở mắt: “Ai cơ?”
“Anh tư của em.”
Tạ Trì lập tức đẩy anh ra, ngồi bật dậy: “Anh tư?”
“Còn có cả gã du học sinh quý hóa suýt thì đính hôn với em nữa.” Anh ngả người ra sau, tay chống lên giường, nhếch môi cười: “Hắn nhìn thấy bộ dạng này của tôi rồi.”
Tạ Trì vò đầu bứt tai: “Quần áo đâu?”
Hà Phong cười khẩy, rút chiếc váy ngủ của cô từ dưới người ra. Tạ Trì vội vàng mặc vào, vừa định ra ngoài thì bị Hà Phong tóm lại, giữ lấy vòng eo mảnh khảnh: “Em định ra ngoài gặp người ta với dáng vẻ thế này hả?”
“Thì sao?”
“Thì sao á?” Hà Phong giật giật dây áo của cô: “Mặc thêm một lớp nữa, hoặc là thay bộ khác.”
Tạ Trì định đi.
Hà Phong lại ấn cô ngồi xuống: “Có thay không?”
“Thay, thay, thay.”
“Vứt bộ này đi, sau này không được mặc nữa.”
“Biết rồi.” Tạ Trì mở tủ quần áo, tìm áo sơ mi và quần dài mặc vào: “Thế này được chưa?”
Hà Phong hài lòng nói: “Đi đi.”
“Anh không xuống à?”
“Tôi không có đồ mặc, bộ hôm qua bị em ném vào chậu nước rồi còn đâu.” Lưỡi anh đẩy vào răng hàm: “Để thế này ra ngoài cũng được, dù sao tôi cũng chẳng sợ bị nhìn, chỉ cần em không thấy xấu hổ là được.”
Tạ Trì cầm chiếc váy ngủ của mình ném thẳng vào mặt anh: “Vậy anh cứ ở đây mà đợi đi.”
Hà Phong bật cười rồi nằm vật ra sau, để mặc chiếc váy ngủ mang hương thơm thanh khiết che kín mặt mình: “Được thôi.”
…
Lòng bàn chân Tiết Đinh Thanh như bị đóng đinh, anh ta lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Tên thổ phỉ đó lên trên bao lâu rồi mà vẫn chưa gọi được người xuống! Làm cái gì trên đó không biết!
Anh ta siết chặt vạt áo, trong đầu toàn là hình ảnh tấm lưng rộng cùng cơ bắp săn chắc của người đàn ông kia, và cả những dấu vết giường chiếu khiến người ta phải đỏ mặt.
Những cảm xúc phức tạp tràn ngập não bộ Tiết Đinh Thanh: Phẫn nộ, hổ thẹn, và cả một chút đố kỵ khó kìm nén. Một cơ thể tràn đầy sức mạnh nam tính như vậy, chắc chắn rất được phụ nữ yêu thích.
Tạ Trì vừa búi tóc vừa chạy xuống lầu: “Anh tư.”
Tạ Sán mỉm cười: “Đã lâu không gặp.”
Tạ Trì nhìn sang Tiết Đinh Thanh: “Về sớm vậy, tôi cứ tưởng anh phải đi lâu lắm.”
Tiết Đinh Thanh không dám nhìn thẳng vào cô, vành tai đỏ ửng.
Tạ Trì nhận ra sự lúng túng của anh ta, liền quay sang nói với Tạ Sán: “Sao anh tư lại đến Nam Kinh thế này?”
“Nghe nói em ở đây nên ghé qua xem một chút.” Tạ Sán nhìn về phía cầu thang: “Rốt cuộc cậu ta vẫn tìm đến nhỉ.”
“Vâng. Mau ngồi đi ạ, để em rót nước cho hai người.”
Tiết Đinh Thanh không kìm lòng được, thốt lên: “Hắn ta bắt nạt em? Hay là quấy rối em?”
Tạ Trì quay đầu cười nhìn anh ta: “Không có, chúng tôi tâm đầu ý hợp.”
Tâm… đầu… ý… hợp…
Ánh mắt Tiết Đinh Thanh tối sầm lại.
Tạ Trì đi rót hai ly nước, còn gọt thêm một đĩa trái cây: “Anh tư định ở lại đây bao lâu?”
“Hai ba ngày, còn một vụ làm ăn cần bàn nữa.”
Tạ Hồi đã mất, Tạ Trì có nghe phong thanh từ hai năm trước, cô khẽ thở dài: “Rốt cuộc anh vẫn phải kế thừa gia nghiệp.”
“Hết cách rồi, anh hai không còn, sức khỏe cha lại không tốt, phải có người đứng ra gánh vác việc nhà, thằng mười thì còn nhỏ quá.”
“Anh còn vẽ tranh không?”
“Ít đi rồi.” Tạ Sán đánh giá cô: “Việc làm ăn của em vẫn ổn chứ? Nghe Đinh Thanh nói em mở cửa tiệm sườn xám ở đây.”
“Cũng tàm tạm, đủ kiếm miếng cơm thôi.”
Tiết Đinh Thanh cả buổi không nói lời nào, lòng rối như tơ vò, liếc nhìn ngón chân của cô thôi cũng thấy mặt nóng bừng. Cuối cùng anh ta không ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy: “Vậy Vãn Chi… anh xin phép đi trước.”
“Ở lại ăn cơm đã.”
“Thôi, để anh em em hàn huyên.”
Tạ Trì đứng lên định tiễn, Tiết Đinh Thanh giơ tay ngăn lại: “Đừng tiễn.”
Nói đoạn, anh ta bước nhanh ra ngoài.
Đợi Tiết Đinh Thanh đi rồi, Tạ Sán mới hỏi Tạ Trì: “Nếu anh không nhớ nhầm thì cậu ta họ Hà đúng không?”
Tạ Trì ngồi xuống: “Vâng.”
“Hiện giờ cậu ta làm gì?”
“Chuẩn bị đi tòng quân ạ.”
Tạ Sán gật đầu: “Hai đứa kết hôn rồi à?”
“Vẫn chưa.”
Tạ Sán hiểu ra, có vài chuyện không tiện hỏi quá sâu, dù sao em gái cũng đã lớn, lại luôn có chủ kiến riêng: “Năm đó sau khi em đi, cậu ta có đến nhà tìm, làm loạn đến mức cả thị trấn đều biết em đi theo thổ phỉ, làm cha tức đến mức nằm bẹp giường.”
Tạ Trì cười nhạt: “Em tưởng tượng được.”
“Cha cứ khăng khăng nói em bị dìm xuống đầm rồi, mấy bà dì với mấy đứa em cũng hùa theo. Ban đầu cậu ta không tin, cầm súng chặn ngay cửa, không cho một ai ra ngoài. Lúc đó anh không có nhà, khi về mới nghe kể cậu ta không đợi được em nên đã thật sự lặn xuống nước mò mẫm mấy ngày trời. Lúc anh đi tìm, thấy cậu ta đã ngâm nước đến mức da dẻ nhăn nheo hết cả.”
Tạ Trì im lặng, lòng thấy xót xa.
“Tuy xuất thân không tốt, nhưng có thể thấy được cậu ta rất thích em.”
“Vâng.”
“Còn em thì sao? Nghĩ thế nào?”
“Em cũng thích anh ấy.”
“Cũng nhiều năm như thế rồi, cậu ta không đề cập gì đến chuyện cưới xin sao?”
“Chúng em mới gặp lại không lâu, hơn nữa anh ấy lại sắp phải đi nữa rồi.”
“Em là con gái, vẫn nên chú trọng danh tiếng thì hơn.”
“Anh lại giở cái giọng điệu giống hệt Tạ Gia Hưng rồi.”
Tạ Sán cười khổ: “Được rồi, biết em không thích nghe rồi. Anh chỉ nói vậy thôi, em tự cân nhắc cho tốt.”
“Vâng, em tự biết chừng mực.”
“Sao cậu ta không xuống?”
Tạ Trì nghĩ, chẳng lẽ lại nói anh không có đồ mặc: “Anh ấy hơi khó ở, bị cảm lạnh một chút nên em bảo anh ấy nghỉ ngơi tiếp.”
Đúng là trợn mắt nói dối.
Hà Phong mang quần áo đi phơi, nghe thấy cuộc trò chuyện bên dưới không sót một chữ.
“Em đưa anh đi dạo cửa hàng của em nhé, sẵn tiện đi ăn chút gì đó.”
“Được.” Tạ Sán đứng dậy: “Còn cậu ta thì sao?”
“Kệ anh ấy đi ạ.”
Hà Phong buồn chán ngồi bên mép giường. Tạ Trì vào phòng tắm rửa qua loa, anh đứng ở cửa nhìn cô: “Hai người định đi ăn ngoài à?”
“Đúng vậy.”
“Không dắt tôi theo sao?”
“Anh định c** tr*n ra ngoài?” Tạ Trì trêu chọc.
“Cũng được thôi.” Hà Phong nhìn hình bóng mình trong gương từ xa: “Chỉ cần em không chê xấu hổ, để người ta thấy người phụ nữ của tôi dã man thế nào, gặm người đàn ông của mình thành ra nông nỗi này.”
Tạ Trì không thèm chấp mấy lời đó, bình thản nói: “Anh cứ ở nhà đi, đói thì tự ra ngoài ăn. Anh ấy không quen anh, miễn ở cùng nhau lại thấy gượng gạo.”
Hà Phong nhướng mày: “Tôi không gượng.”
Tạ Trì vừa cười vừa lau mặt: “Người ta không mặt dày như anh đâu.”
“Em không sợ về nhà không thấy tôi nữa à?”
Tạ Trì không biết câu này là trêu đùa hay nghiêm túc, cô xoay người lại gần, ngước nhìn anh: “Anh không đợi em sao?”
Hà Phong ôm lấy cô, nhấc bổng lên: “Cầu xin tôi đi.”
“Biến đi.”
“…”
Hà Phong vừa định buông tay, Tạ Trì lại ôm chặt lấy cánh tay anh, chóp mũi chạm khẽ vào cằm anh: “Cầu xin anh đấy.”
Hà Phong lập tức nổi hứng, áp sát người tới trước.
Tạ Trì cười tránh ra, lấy khăn lau mặt cho anh: “Đừng nghịch nữa, em đi đây.”
Hà Phong buông tay, kéo dài giọng: “Về sớm nhé. Đợi em đấy.”
Cô hôn nhẹ lên môi anh: “Được.”
…
Tạ Trì đưa Tạ Sán đi ăn, sau đó đến cửa hàng của mình ở lại nửa ngày.
Tạ Sán đề nghị bữa tối gọi cả Hà Phong, Tạ Trì gọi điện về nhà mấy lần đều không có người nghe, đoán chừng Hà Phong đã ra ngoài.
Hai người vừa định đi thì Tiết Đinh Thanh đã hớt hải chạy đến.
Tạ Trì thấy anh ta thở không ra hơi thì hỏi: “Có chuyện gì mà vội thế?”
“Thượng… Thượng Hải… đánh nhau rồi.”
…
Tạ Sán muốn về Vô Tích, nhưng khổ nỗi không có xe, đành phải ở lại qua đêm chờ sáng mai xuất phát.
Giặc đánh thì đánh, cơm vẫn phải ăn. Họ ăn tạm vài miếng, Tạ Sán đi cùng Tiết Đinh Thanh về chỗ nghỉ, còn Tạ Trì vội vã về nhà.
Trời chưa tối hẳn, trong nhà vẫn sáng đèn, nhưng Hà Phong đã không còn ở đó.
Tạ Trì nằm trên giường nhìn rèm cửa đến thẫn thờ, một tiếng, ba tiếng, năm tiếng…
Anh vẫn chưa về.
Đã nói là đợi cô mà, dù có đi thì ít nhất cũng phải báo một tiếng chứ.
Tạ Trì nằm trên giường thiếp đi, chân vẫn còn xỏ nguyên giày.
Đêm đến, Hà Phong sợ làm cô thức giấc nên leo từ ban công vào, tìm một chiếc chăn mỏng đắp ngang bụng cô, rồi lặng lẽ nằm bên cạnh ngắm cô suốt cả đêm.
Nửa đêm về sáng, Tạ Trì tỉnh dậy, mở mắt ra thì thấy Hà Phong đang ngủ bên cạnh. Cô tưởng mình đang mơ, bèn véo mạnh vào má một cái. Sau khi xác nhận mọi thứ là thật, cô liền xích lại gần ôm chặt lấy anh.
Hà Phong bị cô ôm tỉnh, lòng bàn tay đỡ sau gáy cô, hôn nhẹ lên trán: “Trời chưa sáng đâu, ngủ thêm chút nữa đi.”
Tạ Trì không chất vấn anh đã đi đâu, làm gì, chỉ lặng lẽ ôm lấy anh.
Cô cứ trằn trọc mãi, trong đầu lúc thì tràn ngập những ảo tưởng hỗn loạn, lúc lại trống rỗng không thể suy nghĩ, chỉ có hơi ấm từ cơ thể của người trong lòng là chân thật.
Căn phòng hơi ngột ngạt, khiến người ta cảm thấy hơi khó thở.
Cả hai đều đổ mồ hôi đầm đìa, nhưng cô vẫn ôm chặt lấy anh, giống như anh là một khối băng cứu mạng, mang lại sự sống cùng đôi ba phần tỉnh táo cho cái lò hấp điên cuồng hỗn loạn trong đêm hè oi bức này.
Trong lòng Hà Phong vướng bận đầy rẫy tâm sự nên giấc ngủ cứ chập chờn, mãi đến trưa mới hoàn toàn tỉnh hẳn. Anh búng nhẹ vào chiếc mũi thanh tú của Tạ Trì: “Vẫn chưa chịu dậy à?”
Tạ Trì vẫn giữ nguyên tư thế ôm anh, như thể sợ chỉ cần nới lỏng tay ra là anh sẽ biến mất: “Chưa.”
“Anh tư đâu rồi?”
“Em không biết, chắc là ở chỗ Tiết Đinh Thanh. Nếu anh ấy đi sẽ báo em một tiếng.”
“Em không sợ bọn họ lại đến gõ cửa à?” Hà Phong cười hôn cô: “Gái lớn thế này rồi mà ngày nào cũng giữ đàn ông ngủ lại qua đêm, không thấy thẹn sao?”
“Không thẹn.”
“Lát nữa đi ăn cơm với anh tư nhé.”
Tạ Trì ngước nhìn anh: “Vậy hôm nay anh không đi nữa sao?”
“Ừ.”
Tạ Trì vui mừng, lại quấn chặt lấy anh: “Vậy chúng ta cứ nằm thế này cả ngày đi.”
“Không ăn cơm à?”
“Không ăn.”
“Em biết Thượng Hải đánh nhau rồi chứ?”
“Em biết.”
“Vốn dĩ tôi định đi Hà Bắc, nhưng giờ xem ra không đi được rồi.” Anh vuốt tóc Tạ Trì, khẽ thở dài: “Thượng Hải gần ngay sát bên cạnh.”
“Ừ.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Có một đội xe vận chuyển nhu yếu phẩm sẽ khởi hành vào chiều mai.”
“Ừ.”
Hà Phong cười: “Ừ cái gì mà ừ, nói gì đi chứ.”
“Mấy giờ rồi anh?”
“Không biết nữa.” Hà Phong nhìn qua khe hở của rèm cửa để đoán thời gian: “Chắc tầm mười một, mười hai giờ trưa.”
“Em không muốn đi ăn với anh tư đâu.”
“Dù sao đó cũng là người anh duy nhất mà em công nhận, tôi mà không đi thì thất lễ quá.” Anh nâng mặt Tạ Trì lên, hôn lên mắt cô: “Nhanh lên, tôi đói rồi, dậy thôi.”
Tạ Trì nhõng nhẽo nằm lỳ: “Hay là anh đừng đi nữa.”
Hà Phong lặng người một lát: “Quốc gia gặp nạn, đại trượng phu sao có thể tham sống sợ chết được.”
Tạ Trì nở nụ cười nhạt: “Em chỉ nói bừa thôi.”
Hà Phong biết cô buồn, liền bày ra bộ dạng cợt nhả: “Người đàn ông của em bản lĩnh đầy mình, sinh ra là để đánh trận, chắc chắn sẽ đánh cho lũ quỷ con kia ngã chổng vó.”
“Chỉ giỏi bốc phét, thôi được rồi, dậy thôi.”
…
Chiến sự đang căng thẳng, mọi người đều không có tâm trí ăn uống linh đình, chỉ dùng vài món thanh đạm.
Ăn xong, họ tiễn Tạ Sán ra ga tàu.
Trước khi lên tàu, Tạ Sán chỉ vào cửa hàng cách đó không xa, nói với Tạ Trì: “Em đi mua cho anh hộp bánh hoa mai mang theo ăn đường đi.”
“Vâng ạ.”
Tạ Sán cố ý đuổi cô đi để nói chuyện riêng với Hà Phong: “Nghe nói cậu định tòng quân.”
“Phải.”
“Đi Thượng Hải à?”
“Đúng vậy.”
Tạ Sán thở dài: “Cái chân này của tôi không lên chiến trường được, nếu không thì cũng đi đánh Nhật rồi.”
Hà Phong rũ mắt xuống, trong lòng cảm thấy rất có lỗi. Tạ Sán nhìn ra sự áy náy của anh: “Chuyện qua rồi, cũng đâu phải do cậu đánh.”
Anh ta vỗ vai Hà Phong: “Cậu thay tôi đánh đuổi bọn Nhật cho tốt vào.”
“Chắc chắn rồi.”
“Từ nhỏ Tiểu Trì đã không được cha mẹ yêu thương, người thân duy nhất là ông nội cũng mất rồi, anh em chúng tôi thì có cũng như không có. Nó ở Nam Kinh một mình cô đơn không ai thân thích, cậu nhất định phải tự bảo vệ mình, đánh đuổi được lũ Nhật rồi thì hãy nở mày nở mặt quay về cưới em gái tôi.”
Hà Phong gật đầu.
Tạ Trì quay lại, đưa bánh cho Tạ Sán.
“Được rồi, anh đi đây, hai đứa về đi.”
“Vâng.”
Tạ Sán bước đi, ngoái đầu lại vẫy tay với họ: “Về đi!”
…
Vì chiến tranh nên làm gì cũng chẳng thấy vui nổi.
Tối đến, Hà Phong đi tắm rửa, Tạ Trì đứng ở cửa nhìn anh.
Anh vuốt nước trên mặt, ngoắc ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây.”
Tạ Trì không nhúc nhích.
Anh lại múc một thùng nước lạnh dội từ trên xuống: “Đẹp không?”
“Đẹp.”
Hà Phong vuốt ngược tóc ra sau, lấy khăn của cô lau người: “Cắt tóc giúp tôi đi.”
Tạ Trì nhìn mái tóc hơi dài rũ xuống của anh: “Được thôi.”
Cô đi tìm kéo, cắt cho Hà Phong kiểu đầu đinh.
Tạ Trì làm việc rất tỉ mỉ, không chịu được một chút khiếm khuyết nào. Cô cắt rất lâu, cuối cùng ngắm nghía tác phẩm hoàn mỹ của mình rồi nói: “Xong rồi đấy.”
“Mát thật.” Hà Phong đứng dậy soi gương, vuốt ngược mái tóc: “Sao tôi lại đẹp trai thế này không biết.”
Tạ Trì không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Anh đẹp thật, bỏ đi mái tóc lòa xòa để lộ toàn bộ khuôn mặt, trông lại càng rắn rỏi nam tính.
Tóc vụn dính trên cổ làm anh thấy ngứa ngáy, Hà Phong lại đi dội thêm một lần nước nữa.
Tạ Trì trút bỏ quần áo, bước đến phía sau anh.
Phụ nữ vốn kỵ lạnh, Hà Phong liền đổ thêm chút nước nóng vào thùng.
Dội nước một hồi, cả hai đều quên mất mục đích ban đầu là đi tắm.
Hơi nước mịt mờ.
Trên da thịt trơn nhẵn, chẳng rõ là nước hay là mồ hôi.
…
Ngày hôm sau, Tạ Trì thức dậy trước, trang điểm thật tinh tế rồi đi đến cửa hàng quần áo gần nhất mua một chiếc váy đỏ.
Hà Phong thích màu đỏ. Ngày trước ở trên sơn trại, trong số mười bộ quần áo anh tặng cô thì đã có đến sáu bộ là màu đỏ.
Sau khi sửa soạn kỹ càng, cô ngồi bên mép giường, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt anh khi ngủ.
Cả đêm không ngủ, nhưng cô chẳng thấy chút buồn ngủ nào.
Mãi đến trưa, Hà Phong mới tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã thấy ngay một người phụ nữ rạng rỡ ngồi bên giường, anh liền mỉm cười kéo cô vào lòng.
“Vừa định hỏi là vợ nhà ai mà đẹp thế này.” Giọng anh mang theo sự lười biếng lúc mới thức dậy: “Hóa ra là vợ nhà mình.”
Tạ Trì tựa cằm lên xương quai xanh của anh: “Đúng rồi, là người nhà họ Hà đấy.”
Hà Phong vùi mặt vào hõm cổ cô, lười nhác dụi dụi.
Tay Tạ Trì đặt lên mái tóc hơi rối của anh, khẽ v**t v* hai cái: “Dậy nhé?”
“Không muốn dậy đâu.”
“Vậy thì ngủ thêm lát nữa.”
Hà Phong ngẩng mặt lên, nhìn cô rồi bật cười.
Tạ Trì cũng cười: “Cười cái gì thế?”
Hà Phong ôm cô nằm vật lại lên giường, vòng tay bao trọn lấy cô: “Không có gì, ngủ thêm chút nữa thôi, một chút thôi.”
…
Hà Phong muốn ăn cơm ở nhà, nhưng cả hai đều chẳng biết nấu nướng gì mấy, Tạ Trì đành phải nấu đơn giản hai bát mì nước thanh đạm.
Anh nói: “Hơi mặn rồi.”
Tạ Trì nhìn người đàn ông đang ngấu nghiến tô mì, nhưng bản thân vẫn chưa động đũa: “Cần uống nước không?”
Hà Phong lắc đầu, chỉ mất hai phút đã ăn sạch cả nước lẫn cái, đặt đũa xuống.
Tạ Trì ngồi chờ, không nói một lời.
Hà Phong dùng sức lau miệng, ngước mắt nhìn cô: “Lát nữa tôi đi rồi.”
Tạ Trì gật đầu: “Em tiễn anh.”
“Thôi, nhìn thấy em tôi lại không nỡ đi.”
“À.” Tạ Trì nhìn cái bát không của anh: “Ăn thêm bát nữa nhé?”
“Được.”
Cô bưng bát đi, lại múc thêm một bát mang đến, Hà Phong dùng hai tay đón lấy: “Cảm ơn em.”
Tạ Trì ngồi lại chỗ cũ, cầm đũa gắp vài sợi mì ăn một miếng nhỏ, lại nghe thấy tiếng húp mì sùm sụp của Hà Phong. Chẳng mấy chốc, anh lại ăn xong.
“Thêm nữa không?”
“Được.”
Tạ Trì đặt đũa xuống, đứng dậy cầm lấy bát của anh. Vừa xoay người, Hà Phong đã ôm chặt lấy cô từ phía sau, nhưng anh chẳng nói lời nào.
Tạ Trì áp tay lên mu bàn tay anh: “Em đi múc mì, để lâu nó nhừ mất.”
Lúc này Hà Phong mới buông cô ra.
Tạ Trì múc hết chỗ mì còn lại trong nồi. Cô cố gắng sắp xếp lại tâm trạng, đứng trước nồi một lát rồi mới bưng bát ra, nhưng Hà Phong đã đi rồi.
Tạ Trì ngồi xuống, nhìn hai bát mì trước mặt, cầm đũa lên chậm rãi ăn.
Thời buổi này lương thực quý giá, nhiều người còn chẳng có mà ăn, không thể lãng phí được.
Mì chán thật.
Sao mình lại nấu ra cái vị này nhỉ.
Lòng cô chua xót, mũi thấy cay cay, tầm mắt cũng nhòe đi.
Đột nhiên, cô chạy vội lên lầu, lấy một món đồ rồi đuổi theo ra ngoài.
“Hà Phong!”
Anh ngoảnh lại ở cuối con đường, nhìn người phụ nữ đang chạy tới.
Tạ Trì đứng trước mặt anh, đưa cho anh một con dao găm: “Dao của Nhị thúc anh, trả lại cho anh này.”
Hà Phong đón lấy.
“Mỗi lần mang nó đi giết người đều rất may mắn, chưa bao giờ thất bại, cũng chưa từng bị thương.” Tạ Trì cố bình ổn lại nhịp thở: “Em chẳng có gì tặng anh cả, hy vọng nó có thể mang lại vận may cho anh, và cũng hy vọng anh vĩnh viễn không cần dùng đến nó.”
Hà Phong dang tay: “Lại đây, ôm một cái nào.”
Tạ Trì không ôm anh, cô sợ chỉ cần chạm vào thôi là nước mắt sẽ không kìm được mà trào ra.
Bây giờ cô đã phải nhẫn nhịn cực khổ lắm rồi.
“Để em tiễn anh đi.” Cô nắm chặt lấy vạt áo anh: “Em sẽ không nói nhiều đâu, chỉ đứng nhìn thôi.”
Hà Phong gật đầu.
Có ba chiếc xe cùng đi, Hà Phong giúp mấy anh em xếp đầy lương thực lên xe.
Xếp xong, Hà Phong ngồi vào ghế phụ, Tạ Trì đứng bên dưới nhìn anh.
Hai người bình thản nhìn nhau.
“Đi nhé.”
“Vâng.”
Anh tài xế trẻ tuổi nói: “Không ôm hôn tạm biệt một cái à?”
Sự bất lực bao trùm lấy cơ thể Hà Phong, anh khó khăn nở một nụ cười với Tạ Trì: “Cô ấy ngại.”
Đoàn xe lần lượt lăn bánh, Tạ Trì đứng chôn chân tại chỗ tiễn đưa họ.
Hà Phong gác tay lên cửa sổ, mắt không rời khỏi gương chiếu hậu.
Hôm nay cô mặc váy đỏ, tôn lên làn da trắng phát sáng, nổi bật đến mức dù ở giữa biển người mênh mông cũng có thể nhận ra ngay lập tức.
Mãi đến khi xe rẽ qua khúc cua, không còn thấy bóng dáng sắc đỏ kia nữa, anh mới dời mắt đi.
…
Dòng người xung quanh vẫn hối hả qua lại.
Tạ Trì đứng ngẩn ngơ vài giây, trong lòng trống trải đến phát sợ.
Trước đây đã quen sống một mình, không thấy có gì đặc biệt. Vừa dính lấy nhau hai ba ngày, đột ngột tách ra lại khiến cô nhất thời không thể thích nghi nổi.
Chuyến này anh đi, coi như bặt vô âm tín, chỉ còn lại sự chờ đợi vô tận.
Khi cơ thể cảm nhận được nỗi buồn này, cảm xúc bắt đầu bành trướng một cách tùy tiện, cuối cùng nó biến thành một tấm lưới xám xịt bủa vây, ngay cả thở thôi cũng thấy khó khăn.
Cô sẽ không để lộ sự yếu đuối cho người ngoài thấy. Ngay cả khi đối mặt với Hà Phong, cô cũng luôn nghiến răng tỏ ra mạnh mẽ.
Nhưng lúc này, trên con phố đông đúc lúc này, Tạ Trì bỗng muốn khóc một trận thật đã đời.
Cô hơi cúi đầu, đè nén cảm giác chua xót đang không ngừng trào dâng trong lồng ngực, cố gắng chuyển dời sự chú ý để không nghĩ về anh nữa.
Tiếp theo nên làm gì đây? Rời khỏi Nam Kinh, hay ở lại đây tiếp tục dọn dẹp lũ rác rưởi kia?
Đang lầm lũi bước đi, đột nhiên có tiếng pháo nổ từ xa vọng lại, và nó đang mỗi lúc một gần hơn.
Ngay sau đó, tiếng còi báo động không kích vang lên, như búa tạ nện vào lồng ngực mỗi người.
Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, chỉ tay lên bầu trời phía Đông Nam. Một chiếc máy bay Nhật bị bắn trúng, nhả khói đen rồi lao xuống.
Mấy chiếc máy bay địch lao vút qua, trút bom xuống khu phố sầm uất, rồi lại tiếp tục bắn phá một hồi.
Mọi người tức khắc tán loạn, bỏ chạy thục mạng bốn phương tám hướng.
Nhà cửa đổ sập, đá vụn bay tứ tung, khói bụi vàng đục cuộn lên từ trên mặt đất.
Tiếng ù sau vụ nổ như một dòng điện vây quanh không dứt, một lúc lâu sau, cô mới nghe rõ tiếng la hét chói tai của mọi người xung quanh.
Cô bị xô đẩy, lảo đảo bước về phía trước.
Tiếp đó, tiếng nổ liên tiếp vang lên từ nhiều hướng khác nhau.
Khói đen bốc lên cuồn cuộn.
Xe của Hà Phong vẫn chưa đi xa, anh nhìn máy bay địch bay qua phía trên, lao thẳng về phía khu trung tâm. Không kịp suy nghĩ, cũng chẳng kịp bảo tài xế dừng xe, anh trực tiếp nhào ra khỏi cửa sổ xe, lăn một vòng trên đất rồi đứng bật dậy, chạy ngược trở lại.
Mọi người bỏ chạy loạn xạ, người thì trốn ra bờ sông, người thì lao về phía hầm trú ẩn.
Một cô bé bị chôn vùi trong đống đổ nát, một chân bị đá đè đến nát bét. Tạ Trì lao tới hất tảng đá ra, bế cô bé lên, thăm dò hơi thở thì thấy cô bé đã chết.
Cách đó không xa lại có tiếng nổ lớn vang lên, cô ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy một chiếc máy bay Nhật dưới sự chặn đánh của chiến cơ Trung Quốc vẫn đang tiếp tục bay về phía Nam, hướng về phía sân bay Đại Hiệu.
“A Chi!”
“A Chi!”
Tiếng gọi của anh bị tiếng ồn ào xung quanh át đi.
Tạ Trì không nghe thấy Hà Phong đang gọi mình, cô vẫn đi về hướng cửa hàng sườn xám.
“A Chi!”
Tim cô thắt lại, đột ngột quay đầu, thấy Hà Phong đang gạt đám đông lao về phía mình.
“Sao anh lại quay lại?”
Hà Phong không kịp trả lời, nắm lấy cánh tay cô kiểm tra: “Máu ở đâu ra thế này? Em bị thương à? Bị thương ở đâu?”
“Không phải máu của em.”
Tạ Trì bị người ta xô một cái, ngã vào lòng anh. Hà Phong ôm lấy cô, đỡ cô đi về phía hầm trú ẩn.
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.