4.342 chữ · ~29 phút đọc
Tình trạng của Lý Trường Thịnh không được tốt, Tạ Trì đã ra ngoài lấy thuốc ba lần, phần lớn đều đã dùng hết lên người cậu. Còn Hà Phong lại là một con lừa bướng bỉnh, cơ thể dù ổn hay không cũng chỉ có một câu: “Vẫn khỏe chán.”
Nhưng Tạ Trì biết, anh đang không ổn chút nào. Cô chưa bao giờ thấy Hà Phong ham ngủ đến vậy, anh ngủ không quản ngày đêm, thỉnh thoảng cô lại phải đưa tay thử hơi thở của anh, chỉ sợ anh cứ thế mà đi luôn trong giấc ngủ.
Chiếc áo bông xám đã làm xong, Tạ Trì ôm đến bên cạnh Lý Trường Thịnh: “Thử xem.”
Lý Trường Thịnh đón lấy: “Cảm ơn chị dâu.”
Cậu bị cụt tay, trên người lại chi chít vết đạn vết dao, đến cánh tay cũng không nhấc lên nổi. Tạ Trì tiến lại gần: “Để tôi giúp cậu thay.”
Cô vừa định cởi cúc áo, Lý Trường Thịnh đã giữ chặt cổ áo mình, nhìn về phía Hà Phong: “Anh ơi.”
Hà Phong mở mắt liếc cậu: “Đàn ông đại trượng phu có gì mà ngại, lúc bôi thuốc cái gì cần nhìn cũng nhìn hết rồi.”
Lý Trường Thịnh buông tay, lẳng lặng cúi đầu.
Tạ Trì thoăn thoắt lột bỏ bộ quân phục của cậu ra: “Cái miệng anh ấy là thế đấy, cậu đừng chấp.”
Vừa thay áo mới vào, trông Lý Trường Thịnh như biến thành người khác. Cậu nhìn lại mình: “Anh ơi, trông em có giống người có học không?”
“Giống.”
Lý Trường Thịnh nhặt bộ quân phục lên, cẩn thận xếp lại để sang một bên: “Cảm ơn chị dâu.”
“Ấm không?”
“Ấm ạ.”
Tạ Trì ngồi lại bên cạnh Hà Phong, tiếp tục may cho anh một chiếc.
Hà Phong nhìn đôi bàn tay thon dài cầm kim đưa qua đưa lại của cô, đột nhiên tựa đầu vào vai cô.
Tạ Trì cọ cọ đầu vào anh: “Sao thế anh?”
“Cảm thấy khá hạnh phúc, chết ở đây cũng không tệ.”
Tạ Trì dùng sức đẩy đầu anh ra, lực mạnh đến nỗi khiến đầu Hà Phong choáng váng hồi lâu. Anh lại tựa vào cô: “Anh sai rồi, không nói gở nữa.”
Lý Trường Thịnh thấy hai người họ tình tứ mặn nồng như thế thì lại chạnh lòng nhớ đến Mạnh Nguyên. Cậu thở dài, quay mặt về phía bức tường, lặng lẽ nhấm nháp nỗi đau thương.
Tạ Trì khâu vá rất nhanh, Hà Phong cứ nhìn chằm chằm vào cây kim bạc cho đến khi hoa mắt, đành nhắm mắt lại: “A Chi.”
“Ừ.”
“Em đừng ra ngoài nữa, cứ chạy ra chạy vào suốt như thế thì làm sao anh yên tâm được.”
Tạ Trì dừng việc trên tay, v**t v* mu bàn tay anh rồi lại tiếp tục khâu: “Em vẫn đang bình an vô sự đấy thôi.”
“Người ta không thể may mắn mãi như thế được.” Giọng anh yếu dần đi: “Xin lỗi, anh làm khổ em rồi.”
“Thế thì anh phải mau khỏe lại đi.”
Hà Phong bắt đầu phát sốt, nếu không phải vì cơ thể anh nóng đến đáng sợ thì có lẽ đến lúc anh chết Tạ Trì cũng không hề hay biết. Dùng được hai lần thuốc thì đỡ hơn một chút, nhưng sang ngày thứ hai thì lại sốt tiếp.
Nước cũng đã hết, có thể không ăn, nhưng không thể không uống nước.
Tạ Trì đi xách một thùng nước nhỏ về, vừa xuống tới nơi đã nghe thấy tiếng bước chân bên trên.
Cô rút dao ra đứng sẵn ở lối ra vào. Hà Phong tựa lưng vào tường, giọng nói thều thào: “Một nam một nữ, không phải quỷ Nhật.”
Tạ Trì lắng tai nghe kỹ một lát, quả nhiên có tiếng phụ nữ.
Cô mở cửa, ló đầu ra nhìn thì thấy hai người đang khom lưng dòm ngó xung quanh cửa tiệm.
“Các người làm gì đấy?”
Người phụ nữ bị tiếng động đột ngột làm cho giật mình, kêu “á” lên một tiếng.
Tạ Trì lập tức quát: “Đừng la!”
Người phụ nữ bịt miệng lại, hai người họ tiến về phía cô: “Chúng tôi là người tị nạn.”
“Đến khu an toàn đi.”
Người đàn ông nói: “Bị đánh bom tan nát hết cả rồi, không tìm thấy đường.”
Người phụ nữ tiếp lời: “Chúng tôi trốn ở phía đối diện suốt một ngày, vừa thấy cô đi ra rồi lại vào nên muốn xin tá túc một lúc.”
“Không được.”
Người phụ nữ lập tức quỳ xuống: “Cầu xin cô, hai ngày rồi chúng tôi chưa có gì vào bụng, sắp chết đói rồi. Khắp nơi toàn là lính Nhật cả, chúng tôi cũng không dám chạy loạn.”
Tạ Trì kéo cô ta đứng dậy: “Chỗ tôi cũng không có đồ ăn.”
“Chỉ cần cho chúng tôi ở lại là được, bên ngoài lạnh quá.”
Tạ Trì thấy người phụ nữ này khóc lóc thì mủi lòng, thấy trời cũng sắp sáng, không tiện đuổi họ đi: “Đừng nói chuyện, nhớ giữ yên lặng.”
Hai người gật đầu lia lịa.
Tạ Trì đưa họ xuống dưới. Người phụ nữ thấy hai người lính bị thương thì sững lại, nấp sau lưng người đàn ông.
“Các người ra kia ngồi đi.” Tạ Trì tìm một tấm vải đưa cho họ: “Đợi đến khuya rồi hẵng đi.”
“Cảm ơn cô.”
Tạ Trì rót chén nước ngồi xuống cạnh Hà Phong, đưa thuốc cho anh uống, lại móc ra nửa miếng bánh đưa cho anh: “Ăn đi anh.”
Hà Phong từ chối: “Anh không muốn ăn.”
“Không được, phải ăn.”
“Khô quá.”
Tạ Trì sờ trán anh, thấy anh lại sốt cao: “Cổ họng có đau không?”
Hà Phong lắc đầu.
Tạ Trì cầm nến lại gần, bóp miệng anh ra: “Há miệng ra em xem nào.”
Hà Phong cười rồi ngoảnh mặt đi: “Có gì hay mà xem.”
Tạ Trì kéo anh lại: “Nhanh lên.”
Hà Phong bất đắc dĩ há miệng, Tạ Trì quan sát kỹ rồi nói: “Thế mà còn bảo không đau.”
Cô đặt nến lên bàn, lại lấy ra một viên thuốc đưa cho anh: “Uống thêm viên này nữa.”
Hà Phong ngoan ngoãn nuốt xuống.
Người phụ nữ kia vừa định mở miệng hỏi chuyện thì bị người đàn ông kéo lại, không cho cô ta lăng xăng. Người phụ nữ lặng lẽ tựa vào anh ta, không nói gì nữa.
Tạ Trì lấy bộ quân phục cũ đắp lên người Hà Phong: “Anh lạnh không?”
Hà Phong lắc đầu, kéo cô vào lòng: “Ấm lắm.”
Tạ Trì ôm lấy anh: “Gối lên đùi em này.”
Hà Phong không chịu, nở nụ cười lười biếng: “Người ta đang nhìn kìa, mất mặt chết đi được.”
Tạ Trì ấn anh nằm xuống, khẽ véo tai anh: “Mất mặt gì chứ.”
Cô cúi đầu áp trán mình vào trán anh: “Ngủ đi, ngủ dậy biết đâu sẽ hết sốt.”
“Ừ.” Anh gối đầu lên đùi cô, nắm chặt tay cô rồi nhắm mắt lại.
…
Một đêm trôi qua, Hà Phong vẫn cứ sốt cao không hạ. Vết thương mới nhiễm trùng nặng, vết thương cũ ở lưng dường như cũng đã tái phát, thỉnh thoảng trong giấc ngủ anh lại rùng mình một cái, đôi khi còn rên khẽ.
Tạ Trì cởi áo bông của mình đắp cho anh, không ngừng nhỏ nước vào khuôn miệng khô khốc đến bong tróc của anh.
Bên trên thường xuyên có lính Nhật đi qua, những hành vi tàn bạo vẫn tiếp diễn. Chúng bắt rất nhiều người Trung Quốc đi dọn dẹp xác chết, thỉnh thoảng lại có một chiếc xe đẩy chất đầy tử thi đi ngang qua đường.
Thuốc lại hết.
Giữa ban ngày ban mặt, Tạ Trì muốn đến bệnh viện, đương nhiên Hà Phong không cho cô đi. Nhưng cô kiên quyết đòi đi, cơ thể Hà Phong không khỏe nên chẳng ngăn nổi, giằng co một hồi, cô vẫn chạy đi mất.
Hiện giờ ở đâu cũng thiếu thuốc, bệnh viện không thể cung cấp cho cô quá nhiều, nhưng không còn cách nào khác, đây là người đàn ông của cô, dù có phải đi ăn trộm hay đi ăn cướp, cô cũng phải lấy được thuốc về.
May mắn là bác sĩ lại cho cô thêm một ít.
Điều đáng sợ là mọi loại thuốc đều đã dùng hết, nhưng dường như vẫn không có tác dụng.
Đêm khuya, Tạ Trì chợp mắt một lát, tỉnh dậy thì không thấy Hà Phong đâu, bèn lên trên tìm. Anh đang nằm trên chiếc giường nhỏ đã bị nổ hỏng ở tầng hai, nơi mà mùa hè vừa rồi họ vẫn còn quấn quýt bên nhau.
Tạ Trì ngồi xổm bên đầu anh, ngón tay khẽ vuốt hàng lông mày rậm: “Sao anh lại lên đây?”
“Muốn ngắm sao.”
Tạ Trì ngước lên nhìn: “Làm gì có sao đâu?”
Hà Phong chỉ về phía Nam: “Kia không phải sao à?”
Tạ Trì chẳng thấy gì cả, bầu trời âm u xám xịt, đào đâu ra sao. Cô im lặng một lát, rồi xoa xoa lớp râu lởm chởm trên mặt anh: “Lạnh quá, chúng ta xuống thôi.”
“Muốn ở riêng với em một lát.”
Phụ nữ vốn luôn cảm tính, nghe anh nói vậy, lòng cô lại mềm nhũn như nước. Cô nằm xuống bên cạnh anh, dùng cơ thể sưởi ấm cho anh.
Tạ Trì vén lại lọn tóc trên trán Hà Phong.
Anh khẽ thổi vào lọn tóc đó: “Hỏng hết kiểu tóc rồi.”
“Giờ này còn tóc với tai cái gì.”
“Có đẹp trai không?”
“Đẹp chứ.”
“Ông đây đẹp trai từ nhỏ đến lớn đấy.” Hà Phong mỉm cười, miệng ghé sát tai cô: “Lại đây, hôn một cái nào.”
Tạ Trì hôn từ trán xuống đến yết hầu anh. Hà Phong khẽ rên một tiếng, kéo cô lên: “Được rồi, được rồi, quay lại đây.”
Cô lại nằm vào lòng anh.
“Có câu này em muốn hỏi anh từ lâu rồi, anh có phải là người của phe Cộng không?”
“Không hẳn.”
“Không hẳn là sao?”
“Lão Chu đã bảo anh vào Đảng mấy lần, anh không vào, nhưng anh thường làm việc theo chỉ thị của họ.”
“Tại sao?”
“Anh quen tự do tự tại bên ngoài rồi, không muốn chịu những ràng buộc vô hình, vả lại anh không phải kiểu người có thể phục tùng mệnh lệnh tổ chức một cách tuyệt đối, tóm lại là chưa đủ tiêu chuẩn vào Đảng.”
“Cũng tốt.”
Hà Phong nhắm mắt lại, nhịp thở yếu đi rất nhiều.
“Còn lão Chu thì sao? Vẫn còn chứ?”
Hà Phong không đáp lại.
Tạ Trì thấy anh nhắm mắt, bèn lay nhẹ cánh tay anh: “Hà Phong.”
“Ừ.”
“Đừng ngủ, nói chuyện với em đi.”
Hà Phong vẫn nhắm mắt, khóe môi hơi nhếch lên: “Được thôi, nói chuyện nào.”
Tạ Trì nhìn dáng vẻ ốm yếu của anh, lòng đau thắt lại. Cô nằm trong lòng anh, hướng mặt lên bầu trời đêm, không dám nhìn anh nữa.
“A Chi à.”
“Ừ.”
“Bảy năm trước anh từng quay lại sơn trại một lần, đã nhìn thấy tấm bia em lập cho anh rồi.”
Tạ Trì nhớ lại lúc đó, cô đã xử lý hàng trăm cái xác, duy chỉ có anh là cô lập bia mộ, vì quá đau thương nên đã khắc là “Vợ của Hà Phong”.
“Tiếc quá, anh đã hứa sẽ rước em bằng kiệu tám người khiêng, thế mà vẫn chưa kịp làm.”
“Em không quan tâm đến những thứ đó.”
“Anh cứ luôn miệng nói muốn cưới em, không ngờ lại bị quỷ Nhật ủi cho tan nhà nát cửa trước. Anh thực sự rất muốn thấy em trong bộ đồ tân nương, không cần mấy bộ váy cưới kiểu phương Tây đâu. Cứ kiểu Trung Hoa mình ấy, hỷ phục đỏ rực, đẹp biết bao nhiêu.”
“Được thôi, nghe theo anh hết.”
“Những năm qua, anh thường mơ thấy một giấc mơ. Mơ thấy lúc anh và em kết hôn, bốn núi chín trại đều đến chúc mừng, bàn tiệc xếp dài đến tận chân núi, rượu đổ tràn lan khắp nơi.”
Tạ Trì khẽ mỉm cười, nghe anh kể mà trong đầu bất giác hiện ra những hình ảnh như thật, cứ như đang thực sự diễn ra ngay trước mắt.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Đám nhóc con kia ra sức chuốc rượu anh, còn em thì đợi anh trong phòng. Anh uống say khướt, ngã nhào vào lòng em, em vén khăn trùm đầu lên, cười bảo anh rằng đã nói là uống ít thôi mà không chịu nghe lời.” Hà Phong mỉm cười, lúc này trông anh có chút ngốc nghếch, “Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của em, được màu áo cưới tôn lên hồng rực, cả đôi môi ấy cũng tô son đỏ chót như quả đào rừng chín mọng, khiến người ta không kìm được mà muốn hôn lên. Nhưng lần nào cứ sắp hôn được là anh lại tỉnh giấc.”
Tạ Trì không nói gì, cô đột ngột đứng dậy đi xuống lầu. Hà Phong định bắt lấy tay cô, nhưng những ngón tay chỉ kịp lướt qua kẽ tay. Anh rướn người lên, động đến vết thương nên lại đau đến vã mồ hôi: “Em đi đâu đấy?”
“Đợi em một lát.”
Hà Phong cau mày, bất ngờ ho ra một ngụm máu, anh vội vàng tìm đồ che đi.
Hồi lâu sau, Tạ Trì mang đến một tấm vải đỏ, tuy có hơi bẩn, nhưng màu sắc vẫn còn rất tươi tắn. Cô trùm tấm vải đỏ lên đầu, rồi cúi người ngồi cạnh Hà Phong.
Tạ Trì nhìn lớp áo xanh của anh lộ ra dưới khăn trùm, cô khẽ giật tay áo anh: “Đương gia, còn thẫn thờ gì thế? Không định gỡ xuống sao?”
Hà Phong đưa tay lên, nhón lấy một góc khăn đỏ, từ từ kéo xuống.
Anh nhìn thấy Tạ Trì đang mỉm cười rạng rỡ nhìn mình, cứ ngỡ như mình đã lạc vào giấc chiêm bao ấy. Mọi thứ xung quanh quay cuồng, thay đổi, rồi lại trở về dáng vẻ của tháng ngày thuở niên thiếu.
“Đã chung chăn chung gối, đã vén khăn trùm đầu, đời này kiếp này em chính là người của anh, sống chung chăn, chết chung huyệt.”
Anh ôm lấy eo cô, không nói lời nào, lại nhắm mắt lại.
Tạ Trì vạch mắt anh ra: “Đừng ngủ, em vẫn chưa nói xong.”
Anh hé mắt, nhìn cô với vẻ nuông chiều: “Anh vẫn đang nghe đây.”
“Anh nói anh rất thích trẻ con. Vậy thì cứ giống như trước đây anh từng nói, em sẽ sinh một đàn thổ phỉ con, con trai giống anh, con gái cũng giống anh, chúng ta sẽ mua một ngôi nhà lớn để lũ trẻ chạy nhảy khắp nơi.”
“Được.” Hơi thở anh yếu dần, cánh tay đang đặt trên lưng cô buông thõng xuống.
“Anh ôm em đi.” Tạ Trì kéo tay anh quàng qua eo mình, “Mau ôm lấy em đi.”
Hà Phong ôm lấy cô, hôn nhẹ lên cổ cô, khàn giọng nói: “Anh hơi buồn ngủ, muốn ngủ một lát.”
“Không được, đừng ngủ.” Cô hôn lên mắt anh, “Em vẫn chưa nói xong, đang nói đến đoạn cao trào mà.”
“Em nói đi, anh nghe.”
Tạ Trì nâng lấy khuôn mặt anh: “Em muốn mỗi đêm đều được cùng anh chìm vào giấc ngủ, mỗi sáng thức dậy người đầu tiên nhìn thấy chính là anh. Em thích anh gọi em là A Chi, anh có thể nói với em những lời lưu manh trâng tráo đó, nói thế nào cũng được. Anh đã bảo sẽ chịu trách nhiệm với em cơ mà, anh còn chưa rước em bằng kiệu tám người khiêng, anh còn bảo tám người không đủ, phải tám mươi người, rước em về thật linh đình, em vẫn luôn chờ đợi. Bảy năm trước em đã muốn gả cho anh rồi, chỉ là bướng bỉnh không chịu thừa nhận thôi. Mỗi lần cùng anh tập bắn súng, cưỡi ngựa, em đều rất vui, cả lúc anh bắt nạt em, em cũng thấy rất vui. Anh đã hứa sẽ đi thảo nguyên cưỡi ngựa với em mà, anh không được nuốt lời đâu.”
“Không lừa em. Kiếp sau vẫn làm người Trung Quốc, lúc đó chắc chắn sẽ không có chiến tranh, chúng ta cùng đi nghe kịch, đi chèo thuyền, leo núi, rồi đến thảo nguyên cưỡi ngựa.”
“Em không cần kiếp sau, em chỉ cần kiếp này thôi.” Tạ Trì dùng sức lay anh, “Anh nhìn em đi.”
Đôi mắt Hà Phong nheo lại thành một đường chỉ, chỉ còn thấy những hình ảnh hư ảo trước mắt.
Anh áp mặt cô vào lồng ngực mình: “Vậy thì kiếp này.”
“Nếu anh chết, em sẽ ôm bom lao thẳng vào doanh trại quân Nhật cho anh xem.”
Anh không nói gì nữa.
Tạ Trì nhìn bức tường đổ nát trước mắt, lại nhìn lên bầu trời mờ sương, bên tai văng vẳng tiếng súng lúc gần lúc xa, đột nhiên cảm thấy một nỗi tuyệt vọng vô bờ bến nuốt chửng lấy mình.
Trên mặt bỗng xuất hiện cảm giác lành lạnh.
Tuyết rơi rồi.
Cô đưa tay hứng lấy một bông tuyết: “Hà Phong, anh xem, tuyết rơi rồi kìa.”
“Tuyết rơi rồi.”
“Tuyết rơi rồi.”
Không có lời hồi đáp.
“Tuyết rơi rồi kìa anh.”
Cô không còn cảm nhận được nhịp tim của anh nữa.
“Không phải anh thích nhất là ép hỏi em có yêu anh hay không sao?”
“Em yêu anh.”
“Em yêu anh.”
“Em yêu anh mà.”
Xa xa vang lên tiếng súng máy, quỷ Nhật đang càn quét, sau đêm nay, lại có thêm vài gò xác chết nữa.
“Anh không được thế này.” Tạ Trì cắn chặt vào tay anh, “Các người không được lần lượt bỏ em mà đi như thế.”
“Hà Phong.”
Tạ Trì rút dao ra, đặt lên ngực mình. Cô nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy thế giới xám xịt này nữa.
Nhưng ngay khi định hạ thủ, cổ tay bỗng bị giữ chặt.
“Ngủ một lát đi, em ồn chết đi được.”
Tạ Trì ngơ ngác nhìn anh, rồi bất chợt ôm chầm lấy anh khóc nức nở: “Anh ở lại với em thêm chút nữa, ở lại thêm chút nữa thôi.”
“Khóc cái gì, không được khóc.” Hà Phong vuốt tóc cô, “Em thấy anh từng rơi giọt nước mắt nào chưa?”
Tạ Trì lắc đầu.
“Nam nhi Trung Hoa, máu có thể chảy nhưng lệ không thể rơi, cả phụ nữ cũng nên như thế.”
Tạ Trì lau nước mắt, mỉm cười với anh.
Hà Phong nựng mặt cô: “Giả sử có ngày anh chết thật, em cũng phải báo thù cho người đàn ông của em chứ. Em mà cứ nhu nhược xuống tìm anh thế này, coi chừng anh không nhận đâu.” Anh nhéo mũi cô, “Nghe rõ chưa?”
“Em nghe rõ rồi.”
“Nếu mà cúi đầu khom lưng trước lũ súc sinh này thì tổ tiên dưới suối vàng cũng không thể yên lòng được.” Hà Phong ngước mắt lên nhìn hạt tuyết rơi lả tả trên không, “Chưa nói đến việc không nhường dù chỉ một tấc đất, chỉ nói đến khí tiết thôi, cứ nhìn cái bộ dạng tàn bạo mất nhân tính của lũ quỷ Nhật này xem, làm sao có thể yên tâm giao phó đất nước và hậu thế cho chúng được. Chúng chiếm non sông ta, giết đồng bào ta, sớm muộn gì cũng phải bắt chúng nợ máu trả bằng máu.”
“Vâng.”
“Anh muốn ăn lại bát sủi cảo mà em từng dẫn anh đi ăn quá, cả bánh hoa quế, rồi mấy nắm cơm nắm bán ven đường nữa, sao cái gạo đó lại thơm thế nhỉ?”
“Đợi chiến tranh kết thúc, em sẽ đi học làm mấy món đó, ngày nào cũng làm cho anh ăn.”
Hà Phong mỉm cười yếu ớt: “Nhưng anh muốn ăn nhất là mì em nấu, không ai làm ra được cái vị đó cả, đến nước dùng cũng đậm đà không chịu nổi.”
Tạ Trì đứng dậy, kéo anh lên: “Tuyết lớn rồi, mình xuống dưới thôi.”
“Được.”
Đợi Hà Phong ngủ say, Tạ Trì lén chạy ra ngoài. Cô thuộc nằm lòng vị trí của từng quán mì ở Nam Kinh, dù đường phố có bị nổ đến biến dạng, cô vẫn có thể tìm được lối cũ.
Tạ Trì ròng rã băng qua bốn quán mì, cuối cùng mới tìm thấy ít sợi mì khô cứng trong đống đổ nát, dù có hơi bẩn. Cô nhặt nhạnh từng chút một, dùng vải gói cẩn thận mang về. Chưa kịp gói xong thì từ doanh trại gần đó có một tên lính Nhật đi ra, mắt nhắm mắt mở đi về phía bức tường bên này tiểu tiện.
Tạ Trì và tên này chỉ cách nhau một bức tường. Cô chỉ mang theo một con dao, cô không muốn gây chuyện, càng không muốn rước thêm nguy hiểm, chỉ muốn nhanh chóng về nấu mì cho Hà Phong ăn.
Cô cúi gằm mặt, nghe tiếng nước chảy róc rách, mùi khai nồng nặc nhanh chóng lan ra. Tên lính Nhật rùng mình một cái, ngửa mặt lên trời than một tiếng, sau đó kéo quần lên rồi run rẩy đi vào trong.
Tạ Trì đợi cho đến khi hoàn toàn không còn động tĩnh gì nữa thì mới cẩn trọng rời đi.
Dưới hầm không thông thoáng lắm, cô nép vào trong quầy của tiệm sườn xám, nấu mấy sợi mì đó lên rồi cho vào một chiếc bát mẻ bưng xuống.
Hà Phong không có dưới hầm, cũng không ở tầng hai, ngay cả Lý Trường Thịnh cũng biến mất.
Vừa hay người phụ nữ kia đang tỉnh, Tạ Trì hỏi: “Hai người họ đâu rồi?”
“Đi rồi.”
“Đi đâu?”
“Không biết nữa. Người mặc áo xanh đi trước, người mặc áo xám tỉnh dậy thấy người kia đã rời đi nên cũng đi ra ngoài rồi. Nhưng người mặc áo xanh bảo cô đưa chúng tôi đến khu an toàn, còn dặn cô đừng đi tìm anh ta nữa.”
Tạ Trì nhìn nơi anh vừa nằm trước đó, súng ống đều đã được mang đi hết sạch.
“Cô nấu gì thế? Thơm quá.”
Tạ Trì đặt bát xuống.
“Tôi ăn được không?”
“Ăn đi.”
“Vậy tôi ăn nhé.” Người phụ nữ vội vàng bưng bát lên, còn gọi chồng mình dậy, hai người húp sùm sụp vài miếng đã hết sạch bách, “Cô còn đi tìm anh ta không?”
Tạ Trì ngồi thụp xuống cạnh tường, nhặt con dao găm Hà Phong để lại, trong lòng nguội lạnh buông xuôi: “Không tìm nữa.”
…
Trận tuyết này đã phủ kín những xác chết ven đường.
Người đàn ông trong xe mặc bộ kimono đen, đang nhắm mắt dưỡng thần.
Mái tóc anh ta được thừa hưởng từ mẹ, chất tóc hơi xoăn tự nhiên, luôn để dài quá nửa rồi buộc lên bằng một chỏm ngắn bằng dây thừng trắng. Da dẻ anh ta trắng hơn hẳn so với đàn ông, môi đỏ như tô son, ngũ quan rất sắc nét, mang hơi hướng lai nhưng trong gia tộc không hề có gen ngoại tộc.
Trong số các anh chị em, anh ta là người ít giống bố mẹ nhất, và cũng là người đẹp trai nhất.
Người này giống như một nghệ sĩ, và thực chất đúng là một nghệ sĩ.
Thời niên thiếu, vì xảy ra cãi vã với gia đình nên anh ta từng bị đưa vào trường Sĩ quan Lục quân, sau đó tốt nghiệp với thành tích xuất sắc. Theo như kế hoạch thì đáng lẽ phải vào Đại học Lục quân để tu nghiệp thêm, nhưng đó là lần đầu tiên anh ta đã làm trái ý cha mẹ, kiên quyết sang Anh học kịch, làm đạo diễn và thành lập sân khấu kịch Thanh Hòa.
Thế nhưng, sự tự do của anh ta hoàn toàn chấm dứt từ khi hay tin người anh trai tử trận. Cha anh ta sai người bắt anh ta về Nhật Bản, nhờ vào thành tích học tập trước đây, cộng thêm thế lực gia đình nên anh ta được Bộ Lục quân trực tiếp bổ nhiệm lên hàm Trung tá.
Anh ta mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Hàng mi vừa thừa vừa ngắn, khảm trong đôi mắt hai mí sâu hoắm. Anh ta thấy trên những cái cây đằng xa treo lủng lẳng rất nhiều đầu người, tuyết phủ trắng xóa, không thể nhìn rõ là thứ gì.
Anh ta ghé sát cửa sổ, hơi thở ấm áp phủ một lớp sương mù lên tấm kính lạnh giá: “Đó là cái gì?”
Tài xế không trả lời, mỉm cười nói: “Chúng ta sắp đến nơi rồi.”
Xe dừng lại ngoài trạm gác của quân Nhật, tài xế xuống xe, trình ra một tờ giấy tờ tùy thân: “Đây là con trai của Tướng quân Fujita.”
Mấy tên lính Nhật lập tức đứng nghiêm, hướng về hàng ghế phía sau mà thực hiện động tác chào quân lễ.
Người đàn ông mở cửa xe định bước xuống, tài xế đã nhanh nhảu cầm ô đen tới che tuyết cho anh ta.
“Vẫn còn một đoạn đường nữa, bên ngoài lạnh lắm, ngài cứ ngồi trên xe đi.”
Người đàn ông đẩy tay tài xế, khẽ hít một hơi, nhìn về phía tường thành xa xăm: “Tôi muốn đi bộ một chút, để ngắm nhìn thành phố này.”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.