3.099 chữ · ~21 phút đọc
8. Hoàng Thanh Vân
Bà đồng nhìn thấy Hà Phong đang đợi dưới lầu thì dừng lại, sau đó lùi lại hai bước, gật đầu chào: “Tuần sứ đại nhân.”
“Bà nhận ra ta sao?”
“Vài năm trước tôi từng gặp một vị Tuần sứ, thấy ngài ăn mặc giống hệt người đó, chắc hẳn cũng là Tuần sứ.”
“Cô bé đó thế nào rồi?”
“Tạm thời không có gì đáng ngại, nhưng khó tránh khỏi sẽ suy nhược vài ngày.”
“Là lỗi của ta.”
“Tuần sứ đại nhân đã biết nặng nhẹ, vì sao vẫn còn vượt quá giới hạn?”
Hà Phong không trả lời.
“Một người mang nặng sát khí như ngài, ngay cả tôi còn phải đứng cách xa ba trượng, vậy mà ngài cứ thường xuyên ở cạnh con bé. Dù hiện tại không xảy ra vấn đề gì lớn thì lâu dần cũng sẽ không chịu nổi đâu. Nhẹ thì đau ốm, nặng thì mất mạng, hẳn là ngài phải rõ hơn bà già này chứ.”
“Vậy mắt âm dương của cô ấy còn đóng lại được nữa không?”
Bà đồng cười cười: “Con bé này có mệnh cách đặc biệt, e là ngay cả mười năm trước có muốn đóng cũng không đóng được.”
“Vậy phải làm sao?”
“Nếu không thể thuận theo thì chi bằng cứ lánh đi. Tôi vừa đưa cho con bé ba lá bùa, linh hồn thông thường không thể đến gần, chỉ cần Tuần sứ đại nhân cách xa nó một chút là được.”
“Đa tạ.”
…
Quý Đồng khóc đến mức hai mắt sưng đỏ.
Chu Hâm gõ gõ cửa: “Con ngủ chưa?”
“Chưa ạ.”
Chu Hâm bưng hộp kim chỉ bước vào, thấy Quý Đồng đang nằm quay mặt về phía mình.
“Cảm thấy thế nào rồi?”
“Đỡ hơn nhiều rồi ạ, chỉ là đầu hơi đau một chút.”
“Mất vòng tay từ lúc nào thế?”
“Từ lúc con gọi điện cho mẹ lần trước ấy.”
Chu Hâm hoàn toàn không nhớ chuyện này, bà bận rộn đến tối tăm mặt mày, về nhà nhiều ngày rồi mà cũng không để ý thấy sợi dây đỏ trên tay Quý Đồng đã biến mất: “Dạo này có gặp phải thứ gì không?”
“Cũng có vài lần ạ.” Quý Đồng sợ bà lo lắng: “Nhưng không có chuyện gì đâu, đều là mấy con quỷ tốt thôi.”
“Sao con không nói với mẹ?”
“Con thấy mẹ bận, không muốn để mẹ phải lo lắng.”
Chu Hâm gấp lá bùa lại, bỏ vào một chiếc túi nhỏ, đang xỏ kim chỉ thì nước mắt bỗng rơi xuống.
Quý Đồng kéo vạt áo bà: “Con quen rồi mà.”
“Con đừng lo, mẹ nhất định sẽ chữa khỏi cho con. Người này không được thì tìm người khác, người khác không được thì còn người khác nữa, mèo mù cũng có lúc vớ được cá rán mà. Sợi dây đỏ lần trước cũng khá ổn, để khi nào có dịp thì mẹ sẽ đến Giang Tây một chuyến, cầu thêm một sợi cho con, không, cầu hẳn mười sợi, đeo kín hai tay hai chân với cổ luôn, mẹ không tin là không có tác dụng.” Chu Hâm dùng sức lau nước mắt, mũi kim đường chỉ dần khâu kín chiếc túi nhỏ lại.
Quý Đồng cảm thấy rất áy náy, chỉ dám lặng lẽ nhìn mẹ.
Trên có già dưới có trẻ, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều cần mẹ quán xuyến, vậy mà bản thân lại có cái thể chất này, hở ra là gây thêm phiền phức. Quý Đồng luôn cho rằng mình đã kéo chân Chu Hâm, những năm qua, họ hàng bạn bè cũng từng giới thiệu cho bà vài người đàn ông, nhưng không một ai có thể chịu nổi việc bà mang theo một đứa con gái không bình thường như thế.
Vừa dọa người, lại còn xui xẻo.
Chu Hâm buộc chiếc túi nhỏ đã khâu xong vào ba lô của Quý Đồng, thắt một cái nút chết: “Như vậy sẽ không bị rơi mất nữa.”
“Mẹ vất vả rồi ạ.”
“Chỉ cần con bình an, mẹ có vất vả cũng không sao.” Chu Hâm cười cười, xoa mặt cô, lại tìm hộp bút của cô ra, nhét lá bùa vào ngăn kéo: “Cũng không biết có linh hay không, cứ để đó xem sao.”
“Không cần bỏ vào nhiều thế đâu ạ.”
“Bỏ nhiều cũng đâu có hại gì, để đó đề phòng vẫn tốt hơn.” Chu Hâm ngồi xuống, lại nhét thêm một lá bùa vào một chiếc túi mới: “Sau này đưa đón con đi học mỗi ngày, mẹ cũng phải đeo một cái cho chắc.”
“Không cần đâu mẹ.”
“Sao lại không cần? Lúc mới khai giảng, ngày nào mẹ đưa thì không có chuyện gì, vừa mới rời ra mấy ngày đã rơi cái này mất cái nọ. Mẹ nên để con trong tầm mắt mà trông chừng mới phải. Nếu có bố con ở đây thì tốt rồi.” Bà khựng lại, cắn đứt sợi chỉ trắng, nở nụ cười với Quý Đồng: “Hay là chúng ta nuôi một con chó đi, loại hung dữ một chút, Bergie thì sao? Hay Malinois? Doberman? Không biết có bị cấm nuôi không nữa, lát nữa mẹ đi hỏi thăm xem.”
…
Quý Đồng ngủ suốt một ngày, mơ hết giấc mơ này đến giấc mơ khác.
Trong mơ, cô cưỡi một con hắc mã, lưng đeo cung tên, đang đuổi theo một thiếu niên cưỡi ngựa trắng ở phía trước.
Cô giương cung lên, định bắn về phía hắn.
Thiếu niên đột nhiên quay đầu lại, cô liền ngã lăn từ trên ngựa xuống.
Thiếu niên vui vẻ nhảy xuống ngựa, đi đến trước mặt cô:
“Để tôi xem xem đã ngã chết chưa nào?”
Trong lúc trời đất quay cuồng, cuối cùng cô cũng nhìn rõ khuôn mặt của hắn.
Thiếu niên này, vậy mà lại có gương mặt y hệt Hà Phong.
Quý Đồng đột nhiên mở mắt, bàng hoàng nhìn lên trần nhà.
Cô cử động ngón tay, cảm nhận được mình đã tỉnh lại, liền vô thức gọi tên anh: “Hà Phong.”
“Hà Phong.”
“Anh có ở đó không?”
“Hà Phong.”
…
Đã hơn một tuần rồi Hà Phong không xuất hiện.
Thời gian này, ngày nào Chu Hâm cũng đưa đón Quý Đồng đi học, không gặp phải chuyện gì kỳ quái, cũng không còn thấy quỷ nữa.
Chẳng mấy chốc lại đến cuối tuần.
Chu Hâm lái xe từ studio qua đón cô cùng về nhà, trong xe đang phát một bài nhạc. Trông bà có vẻ rất mệt mỏi, giống như không muốn nói chuyện, thế là hai mẹ con yên lặng suốt dọc đường.
Bỗng nhiên, Quý Đồng loáng thoáng nghe thấy một tiếng gọi:
“A Chi.”
Cô quay đầu lại, thấy ghế sau trống không, chẳng có gì cả.
“A Chi.”
Quý Đồng lại quay đầu lại.
Chu Hâm nghi hoặc nhìn cô: “Sao thế con?”
Quý Đồng quay mặt lại, không trả lời.
“Có phải nghe thấy gì không?”
“Không có ạ.”
“Con đừng có giấu mẹ đấy.”
“Thật sự không có gì mà.”
Chu Hâm bán tín bán nghi: “Mẹ đã dặn con vô số lần rồi, dù nghe thấy có người gọi cũng không được quay đầu lại, nhất là vào buổi tối.”
“Con biết rồi ạ.”
Chu Hâm lại liếc cô một cái: “Không có thật không?”
“Thật mà.”
…
Hà Phong cứ thế mà biến mất.
Quý Đồng thường xuyên thử gọi tên anh vài lần, nhưng hơn hai tháng trôi qua, anh vẫn không hề xuất hiện.
Có lẽ anh thực sự thấy mình tẻ nhạt, thấy mình phiền phức.
Có lẽ anh chỉ coi mình là một người qua đường, lúc rảnh rỗi thì giúp đỡ vài lần rồi thôi.
Dù biết rõ việc nhớ nhung một con quỷ như vậy là điều không nên, nhưng Quý Đồng cứ không nhịn được mà nhớ đến anh.
Đọc sách cũng nghĩ, đi ngang qua phòng y tế cũng nghĩ, nhìn thấy nước, nhìn thấy đèn, nhìn thấy những ngôi sao trên trời… cũng nghĩ. Rõ ràng họ chỉ mới gặp nhau vài lần, chỉ mới nói với nhau vài câu thôi mà.
Quý Đồng nghĩ, chắc sẽ không gặp lại anh nữa đâu.
Mãi cho đến hôm đó, cô mơ thấy một giấc mơ, một giấc mơ rất kinh khủng.
Trong mơ, cô đang bò giữa một đống xác chết cháy đen, bò đi bò lại thế nào cũng không sao thoát ra được.
Vừa tỉnh dậy, cô kinh hãi thấy mình đang lơ lửng giữa không trung, dưới chân là một mảnh đất xa lạ.
Linh hồn của Quý Đồng đã xuất khỏi xác, còn cụ thể thế nào thì cô không rõ.
Cô có hơi không thích ứng được, nhưng cũng cảm thấy rất k*ch th*ch, không cần bước đi cũng có thể di chuyển, hơn nữa còn có thể lơ lửng giữa không trung, bay qua bay lại.
Nhưng vấn đề là, đây là đâu?
Quý Đồng không tìm được đường về nhà, cứ thế lang thang trên phố.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Một tên nam quỷ thấy cô nhìn ngó xung quanh thì tiến lại bắt chuyện, hỏi cô muốn tìm gì.
Quý Đồng nâng cao cảnh giác, không dám khai địa chỉ nhà mình, chỉ nói tên công viên gần khu chung cư.
Nam quỷ tên là Hoàng Thanh Vân, cười tủm tỉm nói: “Tôi biết chỗ đó, cũng khá xa đấy, để tôi đưa cô đi.”
Quý Đồng luôn cảm thấy trông hắn không phải hạng quỷ tốt lành gì nên không dám đồng ý: “Thôi, để tôi tự tìm, cảm ơn anh.”
“Cô tự tìm thì đến bao giờ mới tìm được? Tôi thuộc đường lắm, loáng cái là đến nơi rồi.” Hắn nắm lấy Quý Đồng, kéo về phía mình.
Quý Đồng muốn giằng ra, nhưng Hoàng Thanh Vân lại siết chặt lấy cô hơn.
“Tôi đưa cô đi, cô sợ cái gì chứ?”
Quý Đồng không thoát ra được, lớn tiếng kêu cứu với những con quỷ đi ngang qua, nhưng chẳng có con nào thèm để ý đến cô.
Hai mắt của Hoàng Thanh Vân rất nhỏ, trông rất ngả ngớn: “Tôi có hại cô đâu, cô la cái gì mà la.”
“Anh buông ra.” Quý Đồng hoảng hốt, cô lập tức nghĩ đến Hà Phong: “Tôi quen Hà Tuần sứ, chúng tôi là bạn bè, anh còn không buông ra thì tôi sẽ mách anh ấy.”
“Hà Tuần sứ nào?”
“Tên anh ấy là Hà Phong.”
“Tuần sứ? Tuần sứ của Thập Nhất Điện? Cô và anh ta là bạn?” Hoàng Thanh Vân cười khẩy một tiếng: “Tôi và anh ta còn là anh em nữa đây này.”
Quý Đồng không tài nào vùng ra được, cứ thế bị cưỡng ép kéo bay đi, bỗng nhiên thấy một nữ quỷ chặn đường phía trước.
Nữ quỷ lấy hết can đảm hét lên một tiếng: “Anh buông cô ấy ra!”
Trong lòng Quý Đồng mừng rỡ, là Đại Hoa!
Hoàng Thanh Vân chẳng nói chẳng rằng, dùng một chân đá văng Đại Hoa đi: “Cút ra chỗ khác, đừng có lo chuyện bao đồng.”
Đại Hoa tội nghiệp ngồi bệt dưới đất, nhìn Quý Đồng một cái rồi lủi thủi bỏ chạy mất dạng.
Sao bữa trước mới nói là lần sau gặp nguy hiểm sẽ không chạy nữa cơ mà!
Đúng là toàn lời quỷ nói!
Tuy Đại Hoa lủi mất, nhưng là lủi đi tìm viện binh.
Lần trước Hà Tuần sứ vì cô gái này mà làm ầm ĩ lên, chắc hẳn quan hệ không tầm thường. Cô nàng vừa đi vừa hỏi thăm, không thấy Hà Phong đâu, thay vào đó lại bắt gặp Mạnh Nguyên.
Đại Hoa nói năng lộn xộn: “Quý Đồng… bị Hoàng Thanh Vân… quỷ háo sắc… nguy hiểm… mang đi rồi.”
“Nói cái gì thế? Quý Đồng làm sao?”
“Bị Hoàng Thanh Vân… bắt đi rồi.”
“Hoàng Thanh Vân là ai nữa?”
“Quỷ háo sắc!”
“Rồi sao nữa?” Mạnh Nguyên đang buồn ngủ, nhắm mắt gà gật, trả lời rời rạc.
“Quý Đồng chết rồi!”
Mạnh Nguyên đang nằm trên cành cây nghỉ ngơi, uể oải liếc nhìn Đại Hoa một cái: “Cẩn thận đừng để lời này đến tai Hà Phong, coi chừng anh ấy khâu miệng cô lại đấy.”
“Thật mà, tôi không lừa cô đâu! Không phải chết thì cũng là hồn lìa khỏi xác! Tóm lại là linh hồn đã ra ngoài rồi!”
“Hồi chiều tôi thấy vẫn còn ổn mà.”
Đại Hoa cuống lên: “Thực sự là cô ấy, tôi mà lừa cô thì ngày mai tôi xuống địa ngục luôn.”
Mạnh Nguyên bán tín bán nghi, nhảy từ trên cây xuống: “Tôi qua nhà xem thử đã rồi tính.”
Đại Hoa kéo cô nàng lại: “Chờ cô xem xong thì muộn mất rồi, mau thông báo cho Hà đại nhân biết đi. Mọi người mới đến nên không biết Hoàng Thanh Vân đâu, ở vùng này hắn nổi tiếng gan to bằng trời, háo sắc vô độ. Thời gian trước bị truy đuổi nên bỏ trốn, không biết sao dạo này lại quay về.”
Mạnh Nguyên thầm nghĩ, chắc nữ quỷ này sẽ không đến mức lấy chuyện này ra để đùa, lại còn nhắc đến Hà Phong nữa.
Chẳng lẽ xảy ra chuyện thật rồi?”
“Không thể đợi được nữa, mau đi đi, Hà đại nhân đang ở đâu?”
“Hà Phong đến Thập Nhất Điện họp rồi.”
Đại Hoa sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai: “Vậy phải làm sao đây?”
Mạnh Nguyên siết lấy cổ tay cô nàng: “Cô chắc chắn là không lừa tôi chứ?”
“Sao cô vẫn không tin thế nhỉ!”
Mạnh Nguyên buông tay: “Tôi đi gặp lão Hoàng trước, cô đến Thập Nhất Điện tìm Hà Phong.”
Đại Hoa lập tức xìu xuống: “Tôi không dám đâu.”
Mạnh Nguyên đưa cho cô nàng một tấm thẻ bài: “Đây là thẻ bài Hà Phong đưa cho tôi trước đó. Có nó, Thập Nhất Điện sẽ không ngăn cản cô.”
Đại Hoa không dám nhận, Mạnh Nguyên trực tiếp nhét thẻ vào tay cô nàng, còn chỉ vào mũi cô nàng đe dọa: “Nếu cô dám làm tôi tốn công vô ích, tôi sẽ bảo Hà Phong lôi cô xuống địa ngục.”
“Chắc là Hoàng Thanh Vân mang cô ấy về nhà rồi, từ đây đi về phía Đông mười bảy dặm, ngay cạnh một khu rừng.”
Mạnh Nguyên vù một cái biến mất.
“Cô chạy ngược hướng rồi!”
…
Quả nhiên Đại Hoa không nói dối, Hoàng Thanh Vân lôi Quý Đồng bay thẳng về phía quan tài của hắn.
Mạnh Nguyên tức giận lao vào đánh nhau với hắn, nhưng tiếc là đánh không lại, ngược lại còn bị bắt vào chung.
Điều này khiến Hoàng Thanh Vân mừng rỡ khôn xiết: “Sao lại còn khuyến mãi thêm một đứa thế này!”
Mạnh Nguyên đe dọa hắn: “Anh không biết tôi là ai sao?”
“Tôi mặc kệ cô là ai.”
“Anh trai tôi là Hà Phong.” Mạnh Nguyên hất cằm về phía Quý Đồng: “Còn người này là vợ anh ấy.”
Quý Đồng: “…”
“Sao hôm nay đứa nào cũng lôi Hà Phong ra làm chỗ dựa thế nhỉ.” Hoàng Thanh Vân rời khỏi đây đã lâu, lúc về cũng mới chỉ nghe nói có một vị Tuần sứ lợi hại mới tới chứ chưa tận mắt nhìn thấy lần nào: “Tôi không tin anh ta có bản lĩnh lớn đến thế.”
Vừa dứt lời, cổ Hoàng Thanh Vân đã bị siết chặt, sau đó bị lôi xềnh xệch ra ngoài.
Trông Hà Phong có vẻ như đã thực sự nổi giận, nếu không cũng chẳng dùng đến Hồn Tiên để trị một con quỷ háo sắc không chút đáng ngại như thế này.
Sợi roi quấn quanh người Hoàng Thanh Vân hai vòng, từ từ hút đi sức mạnh của hắn. Chỉ thấy toàn thân Hoàng Thanh Vân co giật, trợn mắt há mồm, muốn kêu cũng không kêu được, muốn rên cũng chẳng rên nổi.
Hà Phong không muốn xử lý hắn trước mặt Quý Đồng, cứ thế để Hồn Tiên trói hắn đưa về Thập Nhất Điện trước.
Đại Hoa được Hà Phong mang tới, vừa chạm đất, cô nàng đã đứng ngẩn ra hồi lâu.
Tốc độ của Hà Phong nhanh quá đi mất! Suýt chút nữa là hồn cô đã bị đánh tan tác rồi.
Đợi cô nàng định thần lại, đã thấy Quý Đồng đang ngồi trên một nấm mồ.
Hà Phong lo lắng nhìn cô: “Em không sao chứ?”
Quý Đồng lắc đầu.
Mạnh Nguyên xoay xoay cổ: “Ái chà, đau quá đi mất, chẳng ai thèm quan tâm đến mình hết.”
Hà Phong không thèm liếc cô nàng lấy một cái. Mạnh Nguyên thở dài một tiếng, biết hai người họ đã lâu không gặp nên hẳn là có nhiều chuyện muốn nói, thế là biết ý kéo Đại Hoa chuồn trước.
“Sao em lại xuất hồn thể này?”
“Em cũng không biết nữa.”
“Mau trở về đi.”
“Em không nhớ đường.”
“Cứ đi thẳng về phía Tây mười cây số là vào đến thành phố rồi.”
Hà Phong quay người định đi, Quý Đồng vội vàng nắm lấy áo choàng của anh: “Thời gian qua anh đã đi đâu thế?”
Bàn tay dưới lớp áo choàng run lên, khẽ cuộn lại.
Anh không trả lời.
“Tại sao anh không đến tìm em nữa?”
“Bận rộn công việc.”
“Vậy anh sắp bận xong chưa?”
“Chưa.”
“Vậy còn bao lâu nữa?”
“Không biết.”
Quý Đồng cúi đầu: “Vậy anh có còn đến tìm em nữa không?”
“Không biết.”
Quý Đồng không dám buông tay, sợ anh lại đột nhiên rời đi mà không một lời từ biệt.
Những lời kìm nén suốt hơn hai tháng qua, cùng bao nhiêu câu hỏi dồn nén bấy lâu, tất cả bỗng chốc bùng nổ hết ra ngoài.
“Dạo này em thường xuyên nằm mơ, mơ thấy núi, rừng cây, ngựa, và còn có một người nữa.”
“Em còn thấy anh trong mơ… Là anh của lúc còn trẻ.”
Hà Phong cúi đầu quay mặt đi, cố hết sức để kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
“Em nghe thấy một giọng nói, giống như có người đang gọi em vậy.”
“Anh có biết A Chi là ai không?”
…
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.