3.474 chữ · ~24 phút đọc
Hôm qua, Sở Chỉ huy tạm thời đã bị pháo kích tấn công, khiến một thiếu tướng Nhật Bản cùng các sĩ quan tham mưu thiệt mạng. Quân Nhật thương vong nặng nề, tháo chạy tán loạn.
Tạ Trì nghe được tin này vào buổi sáng, vui vẻ suốt cả ngày.
Cuối tháng Mười một, trời trở lạnh.
Trong tiệm đặt một chiếc lò sưởi nhỏ, Tạ Trì ngồi bên cạnh kiểm tra sổ sách.
Nói là mượn danh nghĩa cửa tiệm để làm công tác tình báo, nhưng cô lại kinh doanh rất phát đạt, kiếm được không ít tiền, hầu hết đều quy đổi thành nhu yếu phẩm để gửi ra tiền tuyến.
Trương Dã lau sạch kính từ trong ra ngoài, run rẩy bước vào: “Dạo này trời lạnh thật đấy, nhiệt độ giảm đột ngột, mấy năm rồi mới lạnh thế này.”
Tạ Trì dựng bàn tính lên, tựa cằm vào: “Tháng này lời nhiều hơn tháng trước một nửa.”
Trương Dã ghé đầu nhìn thử: “Nhiều thế cơ à?”
“Vất vả cho anh rồi.” Tạ Trì cười đặt bàn tính xuống, gấp sổ sách cất vào ngăn kéo, lại lấy giấy bút chấm mực viết vài chữ: “Ngày mai dán cái này lên chỗ cũ nhé.”
Trương Dã đứng bên cạnh nhìn cô viết chữ bằng tay trái: “Để lát nữa tôi đi dán luôn cho.”
“Cũng được, nhớ cẩn thận một chút.” Tạ Trì buông bút, nhìn đồng hồ trên tường: “Khá muộn rồi, về thôi.”
“Cô về trước đi, để tôi khóa cửa.”
Tạ Trì mặc áo khoác, đi bộ về nhà.
Trên đường gặp một ông cụ bán hàng rong, cô ghé qua mua ba cân hạt dẻ.
Đến Thượng Hải hơn năm tháng, các vụ ám sát qua tay chưa từng thất bại, hơn hai mươi tin tình báo lớn nhỏ đều đã được truyền đi thành công.
Fujita Seino cũng không có yêu cầu quá đáng, luôn lịch sự với cô.
Mọi chuyện suôn sẻ đến khó tin, mà cô cũng hy vọng sẽ luôn thuận lợi như vậy.
Cô nhận lấy hai túi hạt dẻ từ tay ông cụ, không lấy tiền thối, đôi bên cảm ơn nhau rồi rời đi.
Đêm ở khu tô giới còn náo nhiệt hơn ban ngày. Các tụ điểm vui chơi như sòng bạc, vũ trường đều mở cửa đến tận khuya. Đủ mọi hạng người ra vào không ngớt, xe hơi và xe kéo nườm nượp, chở theo các quan chức quyền quý và nam thanh nữ tú đến vui vẻ thâu đêm.
Cũng may nơi ở của Tạ Trì cách xa khu phố sầm uất nên khá yên tĩnh.
Hôm nay cô không gọi xe mà muốn đi bộ một mình.
Bình thường Fujita Seino sẽ đến đón cô về, nhưng cả ngày hôm nay không thấy bóng dáng đâu, hẳn là vì chiến sự thất bại nên phải bận rộn tối mặt tối mũi ở Sở Chỉ huy.
Thật là một ngày cả tâm hồn và thể xác đều sảng khoái.
Một chiếc xe kéo chạy đến bên cạnh cô.
Tạ Trì đang ngửi mùi hạt dẻ, không nhìn người đó: “Không cần đâu.”
Người đó vẫn bám theo bên cạnh.
“Tôi đi bộ một lát, không…” Tạ Trì nghiêng mặt nhìn anh, lập tức khựng lại.
Phu xe đội chiếc mũ rộng vành che khuất nửa khuôn mặt. Anh ngẩng đầu, mỉm cười nhìn cô: “Cẩn thận, đừng để rơi hạt dẻ.
Là anh!
Sự ngọt ngào trong lồng ngực không ngừng lan tỏa, hóa thành một quả pháo chỉ chực nổ tung.
Niềm vui sướng suýt chút nữa đã nhấn chìm tia lý trí cuối cùng, cô rất muốn được nhảy bổ vào người anh, ôm anh thật chặt mà không cần kiêng dè gì cả…
Nhưng cô vẫn kiềm chế được.
Tạ Trì không nói lời nào, bước lên xe của anh.
“Ngồi cho vững nhé.” Hà Phong nhấc càng xe, nhanh chóng chạy về phía trước.
Tạ Trì không biết anh định đưa mình đi đâu.
Quẹo trái rẽ phải, tóm lại không phải hướng về nhà.
Nhưng bất kể là nơi nào, dù là chân trời góc bể hay lên trời xuống đất, chỉ cần có anh là được.
Hà Phong đưa cô lên sân thượng của một tòa nhà cao tầng.
Trên cao gió lạnh, Tạ Trì thấy trán anh lấm tấm mồ hôi, bèn giơ tay áo lau cho anh: “Mệt không?”
“Mệt chứ.” Hà Phong vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, giọng dịu xuống như đang làm nũng: “Mệt thật đấy, mỏi nhừ cả tay rồi, em bóp tay cho anh đi.”
Tạ Trì thật sự nắm lấy tay anh bóp nhẹ: “Sao anh lại đến đây?”
“Nhớ em.”
“Chỉ thế thôi à?”
“Thế còn chưa đủ sao?”
“Được rồi, bao giờ anh đi?”
“Vừa mới đến đã muốn đuổi anh đi rồi.”
“Hỏi thăm chút thôi mà.”
Hà Phong cọ cọ vào chóp mũi lạnh ngắt của cô: “Anh không đi nữa.”
“Hả?”
“La Linh Thư đến rồi.” Anh bổ sung một câu: “Mẹ anh.”
“Bà ấy đến làm gì?”
“Đi cùng Koike Yoshimura.”
Tạ Trì lập tức hiểu ra: “Vậy là cả nhà anh đều đến Thượng Hải để làm kinh tế rồi.”
“Họ là nhà họ, chúng ta là nhà chúng ta. Họ làm việc của họ, chúng ta cũng làm việc của chúng ta.”
Tạ Trì khẽ thở dài.
“Thở dài cái gì?”
“Ở gần nhau thì sẽ không nhịn được mà muốn gặp mặt, gặp mặt rồi thì sẽ khả năng bại lộ cũng sẽ tăng theo.”
“Thế thì không gặp nữa nhé?”
Tạ Trì cười đến cong cả mắt: “Anh nhịn được là tốt rồi.”
“Anh không nhịn được.” Hà Phong hôn lên xương lông mày, mắt và mũi của cô. Đến khi tới miệng, anh thì thầm: “Anh yêu em, chúng ta kết hôn đi.”
“Đột ngột thế.” Tạ Trì đẩy anh ra, cố ý nói: “Lúc tỏ tình thì phải quỳ xuống, lúc cầu hôn càng phải quỳ. Trước đây chưa có lần nào chính thức, lần nào em cũng mơ mơ hồ hồ theo anh hết.”
Hà Phong bật cười, không nói gì, nắm lấy tay cô rồi quỳ một gối xuống.
Tạ Trì thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh, vội vàng kéo anh dậy: “Nói đùa thôi mà, anh quỳ thật à?”
Hà Phong không nhúc nhích, lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp nhỏ: “Cho em này.”
Tạ Trì nhận lấy: “Nhẫn à?”
“Thế mà cũng đoán được.”
“Rõ ràng quá mà.”
“Không mở ra xem sao?”
Tạ Trì đưa tay vào túi áo bên trong, lấy ra chiếc nhẫn cỏ mà Hà Phong từng tết cho cô: “Em thích cái này hơn.”
Hà Phong nhìn chiếc nhẫn cỏ đã khô héo: “Em vẫn còn giữ?”
“Ừ.” Cô đeo nó vào tay: “Em chỉ thích cái này thôi.”
“Thế thì uổng công anh để dành tiền rồi.”
“Người làm kinh tế như anh mà còn phải để dành tiền mua nhẫn sao?”
“Không dùng tiền của bọn Nhật, đây là tiền chính phủ phát, để dành lâu lắm đấy.”
“Đáng thương quá đi mất.”
“Đúng vậy, vậy nên có phải em nên cho anh đứng dậy không? Tê hết cả chân rồi đây này.”
Tạ Trì mỉm cười kéo anh dậy, Hà Phong thuận thế ôm chầm lấy cô: “Anh yêu em.”
“Anh nói rồi.”
“Nói lại lần nữa.” Hà Phong bế bổng cô lên xoay vòng vòng: “Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em.”
“Em cũng yêu anh.”
Túi hạt dẻ trong lòng bị kẹp giữa hai người, ấm áp vô cùng.
Anh đặt Tạ Trì xuống, nhìn lướt qua một cái, ngửi thấy mùi hương thì hít một hơi thật sâu: “Thơm quá.”
“Muốn ăn không?”
Hà Phong buông cô ra, nhấc cái túi lên: “Mua nhiều thế.”
“Thấy bên đường, bỗng nhiên muốn ăn nên mua thôi.” Cô ấn cái túi vào tay anh: “Anh bóc cho em đi.”
Hà Phong quan sát xung quanh, tìm thấy một góc khuất có vách ngăn: “Ra đằng kia đi.”
“Ừ.”
Tạ Trì ngồi bệt xuống đất, tựa vào vai anh. Hà Phong bóc một hạt, cô ăn một hạt.
Sức anh lớn, luôn có thể bóp vỡ lớp vỏ một cách dễ dàng. Tốc độ ăn của Tạ Trì mãi không đuổi kịp tốc độ bóc của anh, trong lòng bàn tay tích lại mấy hạt, thừa lúc anh không để ý, cô nhét hết sạch vào miệng anh.
Miệng Hà Phong đầy ắp không nói nên lời, hai má phồng lên, lại vươn tay véo má cô. Tạ Trì bật cười hớn hở, ôm cổ anh lắc tới lắc lui: “Mau nuốt xuống đi.”
Khô quá, Hà Phong nuốt hết xuống: “Em muốn làm anh nghẹn chết à?”
“Thế thì cũng coi như là một con ‘quỷ no’ rồi.”
“Đấy gọi là ‘quỷ chết nghẹn’.”
“Thế à?”
“Đúng vậy.”
Hai người cứ thế trò chuyện qua lại, chẳng mấy chốc đã ăn hết hai túi hạt dẻ.
Tạ Trì mãn nguyện gối đầu trong lòng anh, Hà Phong cởi áo khoác đắp lên người cô: “Mấy tháng không gặp, sao em ăn khỏe thế?”
“Dạo này em hay thèm ăn lắm, chắc là đến đông rồi, cứ đột nhiên muốn ăn rất nhiều thứ.” Nói xong, Tạ Trì nắm lấy tay anh cắn nhẹ một cái.
Hà Phong bóp cằm cô: “Muốn ăn anh luôn à?”
Tạ Trì hơi dùng lực, hàm răng sắc nhọn cứ thế để lại hai hàng dấu vết: “Bắt đầu ăn từ đâu đây?”
Hà Phong co chân lên: “Ngón chân này.”
Tạ Trì đẩy anh ra: “Không thèm.”
Hà Phong nhấc cô ngồi lên đùi mình: “Còn muốn ăn gì nữa?”
“Dưa hấu, vải, em muốn ăn lâu lắm rồi.” Vừa nói, cô vừa thèm đến ứa nước miếng: “Muốn ăn dưa hấu ghê, tiếc là gần đây không có chỗ nào bán.”
“Toàn nghĩ đến mấy thứ trái mùa thôi.” Hà Phong ngả người ra sau, tựa vào tường, tay thọc vào trong áo cô: “Vậy em cứ ăn anh trước đi.”
Tạ Trì nằm sấp trên người anh: “Anh là vẫn luôn nghĩ đến chuyện này chứ gì, nhịn cả buổi tối, cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Hà Phong nở nụ cười biếng nhác: “Cho em ăn no rồi, giờ đến lượt anh chứ nhỉ.”
…
Sức khỏe của Koike Yoshimura luôn không tốt, dù nắm giữ đại quyền kinh tế nhưng ông ta cũng rất hiếm khi lộ diện công khai. Hầu như mọi việc ông ta đều xử lý tại nhà với sự trợ giúp của La Linh Thư và Hà Phong. Những quan chức quân đội, chính trị hay các nhân vật có cấp bậc thông thường đều không thể gặp mặt ông ta lấy một lần.
Hà Phong bị đẩy vào vị trí Hội trưởng Tổng thương hội Thượng Hải. Anh vừa bận rộn xong việc bên ngoài, lúc về đến nơi ở thì thấy Fujita Seino đang ngồi uống trà cùng La Linh Thư.
Fujita Seino chào anh: “Tatsuji.”
Hà Phong thay giày đi vào: “Seino à, đến từ lúc nào thế?”
“Cũng được một lúc rồi.”
La Linh Thư rót cho anh một tách trà: “Bên ngoài khá lạnh nhỉ.”
“Cũng lạnh.”
Hà Phong uống cạn tách trà nóng trong một hơi.
La Linh Thư nhắc: “Từ từ thôi.”
Hà Phong đặt tách xuống, bà lại rót cho anh một tách nữa: “Cha đâu rồi ạ?”
“Vừa mới chợp mắt xong.”
Fujita Seino nói: “Thời gian không còn sớm nữa, vậy tôi không làm phiền mọi người nữa, hôm khác sẽ lại đến thăm.”
La Linh Thư đứng dậy theo, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ: “Tatsuji, giúp mẹ tiễn khách.”
Hà Phong tiễn Fujita Seino ra đến cửa, bên ngoài trời âm u, lác đác vài bông tuyết rơi lả tả.
Fujita Seino đứng dưới mái hiên, ngẩng lên nhìn bầu trời xám xịt: “Tuyết rơi rồi.”
“Ngồi thêm lát nữa không?”
Fujita Seino mỉm cười: “Thôi, tối nay tôi phải đưa Vãn Chi đi ăn. Hôm nay là sinh nhật cô ấy.”
Tim Hà Phong hẫng đi một nhịp, thở dài tự nhủ: “Đã là ngày hai mươi hai rồi cơ à?”
“Lạ thật đấy, năm nay tuyết đầu mùa ở Thượng Hải lại đến sớm thế này. Nghe nói mọi năm phải qua Tết Dương lịch, ít nhất là cuối tháng Mười hai mới thấy.” Fujita Seino thở hắt ra một hơi dài: “Đã lâu rồi không về Nhật Bản, nhớ tuyết ở quê hương quá.”
Hà Phong nhìn những hạt tuyết nhỏ vụn rơi rụng, cũng có chút hoài niệm tuyết ở Sơn Đông.
Đã chín năm rồi anh chưa quay lại nơi đó.
“Đợi thời tiết ấm lên một chút, tôi phải về một chuyến, sẵn tiện đưa Vãn Chi về gặp mẹ.”
Hà Phong không muốn nghe anh ta nói những chuyện này: “Đi đi, đừng để cô ấy đợi lâu.”
Fujita Seino vừa đi được hai bước thì quay lại nói: “Đợi chút.”
Anh ta ra ghế sau xe lấy một bọc đồ, lấy cái hộp bên trong ra cho Hà Phong xem: “Đây là quà cho Vãn Chi, anh xem giúp tôi thế nào.”
Anh ta cẩn thận mở hộp, để lộ thứ bên trong cho Hà Phong thấy.
Đó là một viên kim cương màu hồng hình vuông rất lớn, bốn cạnh còn nạm đầy những viên kim cương vụn.
“Không biết cô ấy có thích không, anh thấy đẹp chứ?”
“Anh hỏi tôi à?”
“Đúng vậy.”
“To quá, tay cô ấy mảnh khảnh thế kia mà.”
Được anh nhắc nhở, Fujita Seino cũng thấy rất có lý: “Tôi đã chọn rất lâu, nhưng lại không nghĩ đến vấn đề này.”
“Chỉ là sinh nhật thôi, tặng thứ này cũng hơi quý giá quá rồi đấy.”
“Vậy tôi nên làm thế nào?”
Hà Phong không muốn hiến kế cho anh ta, thuận miệng nói một câu: “Tặng hoa là được rồi.”
“Hoa thì chắc chắn phải có, nhưng vẫn nên thêm cái gì khác nữa chứ.”
“Tặng tiền là thực tế nhất.” Hà Phong nhếch môi, nhớ đến chuyện quyên góp ngân sách mà Tạ Trì nói với mình đêm trước, bèn trịnh trọng nói với Fujita Seino: “Chẳng có ai là không thích tiền cả, tặng vàng miếng đi, vài chục thỏi là được.”
“Tặng vàng thì liệu có dung tục quá không?” Fujita Seino suy nghĩ: “Cảm giác vẫn không ổn lắm.”
“Tùy anh thôi, tôi vào nhà đây, không tiễn.” Dứt lời, anh xoay người vào trong.
Bộ trà cụ đã được dọn đi, Hà Phong lên lầu, thấy La Linh Thư đang đứng bên cửa sổ hóng gió: “Đừng để bị lạnh.”
La Linh Thư nhìn theo chiếc xe của Fujita Seino lăn bánh ra khỏi cổng, hỏi: “Khi nào thì con kết hôn?”
Hà Phong thoáng khựng lại: “Sao tự nhiên mẹ lại hỏi chuyện này?”
“Mẹ chưa bao giờ thúc giục con, nhưng con cũng không còn nhỏ nữa rồi, người bình thường ở tuổi con thì con cái đã bắt đầu đi học rồi.”
“Tạm thời con chưa muốn lập gia đình.”
La Linh Thư nhìn anh: “Nếu không thích Fujita Michi thì đổi người khác.”
Nghe bà nói như thế, Hà Phong có chút ngạc nhiên.
“Mẹ cũng không thích con bé đó, dù là ngoại hình hay tính cách đều không ổn, muốn làm con dâu mẹ thì còn kém xa.” La Linh Thư khẽ nhấp một ngụm trà, tựa vào bậu cửa sổ: “Mặc dù nhà Fujita có quyền có thế, nhưng nhà chúng ta cũng không kém cạnh gì, nếu thật sự không chịu nổi nó thì cũng chẳng việc gì phải làm khổ mình cả.”
“Mẹ nhìn ra rồi ạ?”
“Yêu hay không yêu, miệng không nói thì mắt cũng hiện rõ ra hết.”
“Vậy mẹ có yêu cha không?”
La Linh Thư im lặng hồi lâu, cười khẽ một tiếng: “Tất nhiên là yêu, nếu không yêu, sao mẹ có thể từ bỏ gia đình cùng quốc gia để ở bên ông ấy như thế?”
“Vậy còn với Hà…”
La Linh Thư không cho anh cơ hội nói tiếp: “Đừng nhắc đến cái tên đó nữa.”
Hà Phong nuốt ngược những lời định nói vào trong.
“Đó là vết nhơ của đời mẹ. Cha con không biết những chuyện đó, cũng chưa bao giờ hỏi mẹ, nên con cũng đừng nhắc lại nữa.” La Linh Thư cầm tách trà rời đi, chậm rãi bước xuống cầu thang: “Đóng cửa sổ lại đi, đừng để tuyết bay vào.”
Hà Phong lẳng lặng đứng đó một lúc, đi tới bên cửa sổ nhìn những hạt tuyết nhỏ bay vào hành lang, tự giễu cười một tiếng, cuối cùng dùng lực đóng mạnh cửa sổ lại.
…
Tạ Trì thường xuyên mang hoa tulip đến tặng Fujita Seino. Anh ta cứ ngỡ cô rất thích loại hoa này nên đã mua một bó thật lớn ôm đến cửa tiệm sườn xám của cô.
Dạo này Tạ Trì khá bận, khi Fujita Seino đến thì cô không có trong tiệm. Anh ta ngồi đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, bấy giờ cô mới quay về.
Fujita Seino ăn mặc rất trang trọng. Âu phục mới, sơ mi mới, giày mới, ngay cả cà vạt và ghim cài cũng là đồ mới hoàn toàn, trông cứ như thể anh ta mới là người đón sinh nhật hôm nay.
Nhưng Tạ Trì chẳng muốn chưng diện, thậm chí còn không muốn thay quần áo, cứ thế mà đi cùng Fujita Seino đến nhà hàng.
Fujita Seino đã nghe theo ý kiến của Hà Phong, không tặng nhẫn kim cương cho cô. Lúc nãy trên đường đến đây, anh ta đã ghé qua một tiệm trang sức mua một đôi bông tai bằng ngọc trai cho cô.
Tạ Trì nhìn chúng hồi lâu, lại nhớ đến những món đồ Hà Phong từng mua cho mình trước kia, liền nở nụ cười thấu hiểu.
Fujita Seino tưởng cô thích nên cũng vui lây: “Ăn xong chúng ta đi xem phim nhé.”
“Vâng.”
“Em muốn xem gì?”
“Gì cũng được.”
“Anh có đặt một chiếc bánh kem, bây giờ ăn luôn hay mang về?”
“Em ăn không nổi nữa rồi, mang về đi.”
“Được.”
“Cảm ơn anh, đã làm anh tốn kém rồi.”
“Đừng nói vậy.”
…
Tạ Trì hiếm khi từ chối anh ta, từ ăn cơm, dạo phố đến xem phim đều phối hợp đầy đủ. Nhưng sự giao tiếp giữa hai người lúc nào cũng khô khan, tiến triển suốt mấy tháng qua cũng chỉ dừng lại ở mức hôn lên trán.
Xem phim xong, họ đi dạo bên bờ sông, rồi lại đi ăn thêm bữa khuya.
Đi hết một vòng thì trời cũng đã rất muộn, Fujita Seino đưa trực tiếp Tạ Trì về nhà.
Tạ Trì không để anh ta tiễn lên lầu vì sợ làm ồn đến bọn A Như.
Hai người chào tạm biệt bằng một cái ôm dưới lầu.
Tạ Trì đứng nhìn xe của Fujita Seino đi khuất rồi mới đi lên nhà.
Cô đặt bánh kem xuống đất, uể oải lấy chìa khóa từ trong túi ra mở cửa. Chìa còn chưa kịp tra vào ổ thì trong hành lang tối om bỗng vang lên một giọng nói u uẩn.
“A Chi.”
Tạ Trì giật mình quay lại, thấy một cái bóng đen đang ngồi trên bậc thang trên cao, bị bức tường che khuất một nửa.
Cô bước tới hai bước, ngước nhìn người đàn ông trước mặt.
Tạ Trì bỗng thấy sống mũi cay cay.
Những năm qua, sự thay đổi của anh có thể nhìn thấy bằng mắt thường, không chỉ ở ngoại hình, mà ngay cả tính cách cũng thay đổi quá nhiều. Cho dù đôi khi anh vẫn tỏ ra vẻ bất cần đời, nhưng sự thâm trầm trong đôi mắt vẫn không thể giấu nổi, đặc biệt là khi ở bên cạnh cô. Cô thường thấy anh lặng lẽ ngồi hút thuốc ngoài trời ngay giữa đêm, hoặc là gục đầu thẫn thờ…
Nhưng khoảnh khắc này, một tay anh đang ôm một quả dưa hấu lớn, trên mặt nở nụ cười đắc ý lại dịu dàng, thậm chí còn có chút ngốc nghếch.
Tựa như thời gian đã đảo ngược, đột ngột quay về chín năm trước, và cô như được gặp lại chàng thiếu niên luôn xách theo gà vịt cá ếch đến tìm mình năm nào.
Ngông cuồng, phóng khoáng, và tràn đầy sức sống.
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.