3.629 chữ · ~25 phút đọc
“Cô Tạ, thất lễ rồi.”
“Có chuyện gì mà phiền đội trưởng Vương phải huy động lực lượng xông vào hàn xá của tôi thế này? Làm tôi giật cả mình.”
“Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là vừa bắt được mấy phần tử kháng Nhật, trong đó có một tên là người làm trong tiệm của cô. Tôi đến đây là muốn mời cô đi cùng một chuyến để phối hợp điều tra.”
“Người làm? Ai cơ?”
“Không phải cô đã biết rồi ư?” Đội trưởng Vương khẽ cười một tiếng: “Chúng ta vẫn nên về chỗ tôi nói chuyện thì hơn.”
Gã nghiêng người, nhường lối cho cô: “Mời, cô Tạ.”
Không thể chạy thoát được, chỉ có thể đi theo bọn chúng.
Tạ Trì quấn mấy sợi tóc trong tay, khi đi qua hai binh lính Nhật đang đứng phía sau, cô dừng bước, dùng tiếng Nhật mắng nhiếc: “Cấp trên của các người bảo các người canh gác thế này đấy à? Đến cái cửa cũng không trông nổi, để một lũ chó xông vào cắn loạn.”
Hai binh lính Nhật cúi gầm mặt xuống.
Đội trưởng Vương cũng chẳng bận tâm việc có nghe hiểu cô nói gì hay không, nói nhiều đến đâu cũng thì chỉ là hư trương thanh thế. Gã chắp tay sau lưng, cười nói: “Đi thôi, cô Tạ.”
Tạ Trì bị đám người vây quanh đưa xuống lầu. Lúc lên xe, tranh thủ lúc không có ai chú ý, cô đã vứt mấy sợi tóc đang quấn trong tay đi.
Vì mối quan hệ với Fujita Seino, người của Tổng bộ Đặc vụ vẫn luôn đối đãi với cô rất lễ phép. Tạ Trì ngồi trong phòng thẩm vấn suốt cả buổi chiều, trước mặt bày đầy bánh ngọt và cà phê. Cô không có tâm trạng nào để dùng, cứ cách một khoảng thời gian, cà phê nguội đi lại có người đến đổi cho cô một ly mới.
…
Ba tiếng trước.
Sau khi phát hiện có điều bất thường, Hà Phong bảo lão Kỷ đưa mọi người rút lui, còn mình thì lập tức chạy đến điểm hẹn.
Đáng tiếc, anh đã chậm mất một bước, từ đằng xa đã nghe thấy tiếng súng liên hồi.
Đợi khi anh tới nơi, kẻ chết người bị thương, có kẻ đã bị bắt đi, trong đó có hai gương mặt quen thuộc.
Hà Phong lập tức hoảng loạn, rà soát một lượt các thi thể, không thấy Tạ Trì đâu thì mới an lòng. Nhưng việc Khương Thủ Nguyệt và Trương Dã bại lộ đã làm tăng thêm phần nguy hiểm cho cô, anh phải lập tức thông báo để cô rút khỏi Thượng Hải.
Vừa mới quay đầu định đi, Fujita Seino đã gọi anh lại: “Tatsuji.”
Hà Phong thấy anh ta đi tới, điềm tĩnh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Bắt được vài phần tử kháng Nhật.” Fujita Seino quan sát biểu cảm của anh, soi xét từng ly từng tí một, nhưng vẫn không thấy nửa điểm chột dạ: “Có ý đồ ám sát nhưng bất thành.”
Hà Phong hiểu đây chỉ là một cái bẫy, nhưng anh vẫn phải tiếp tục giả vờ như không biết gì, hỏi mấy câu vô thưởng vô phạt: “Tướng quân và mọi người đều không sao chứ?”
“Yên tâm đi, họ đã được tôi tiễn đi rồi, vô cùng an toàn.” Fujita Seino dời mắt nhìn về phía những người đàn ông đang bị áp giải lên xe: “Thượng Hải đúng là một chiến trường vô hình, đâu đâu cũng là kẻ thù.”
“Còn cô Tạ thì sao?”
Ánh mắt anh ta một lần nữa quay lại nhìn Hà Phong, khóe môi nở nụ cười đầy ẩn ý: “Ở nhà, nhưng bữa tiệc hôm nay e là phải hủy bỏ rồi.”
Hà Phong đưa tay xem đồng hồ: “Anh bận việc đi, nếu đã hủy thì tôi về đây.”
Fujita Seino khoác vai anh. Hà Phong cao hơn anh ta khoảng hai thốn, vai lại rộng nên khoác thế này cũng không mấy thoải mái: “Xong việc rồi, giao cho họ là được.”
Nhưng anh ta cố tình không cho anh đi: “Cùng đi ăn bữa cơm đạm bạc đi, hôm nay chắc anh không có cuộc hẹn nào khác chứ?”
Đã nói đến mức này rồi, cũng không thể từ chối.
Cứ thế, Hà Phong bị Fujita Seino bám dính lấy, mãi đến hơn ba giờ chiều mới dứt ra được. Anh đang ở vị trí cách chỗ Tạ Trì quá xa, chỉ có thể gọi điện thoại trước.
Chỉ là, nếu như cô không quay lại lấy tấm ảnh đó, thực ra cô đã có thể trốn thoát.
…
Chập tối, Trương Dã cùng người của Đội Hành động quay về. Dưới sự “chỉ dẫn” của hắn, chúng đã triệt phá được hai trạm liên lạc địa hạ, thu hồi được một máy điện đài và bắt thêm ba giao liên.
Hôm nay thu hoạch dồi dào như thế, trưởng phòng Lý vác bộ mặt hớn hở đến gặp Tạ Trì. Vừa vào trong, gã đã trịnh trọng cúi người thật sâu: “Chào cô, Thiên Đông, ngưỡng mộ đã lâu.”
Tạ Trì thản nhiên nhìn gã: “Trưởng phòng Lý, tôi không hiểu ông đang nói gì.”
“Không hiểu cũng không sao, tôi hiểu là đủ rồi.” Trưởng phòng Lý đứng thẳng dậy, ngồi xuống đối diện cô, lặng lẽ quan sát gương mặt cô.
“Trưởng phòng Lý cứ nhìn chằm chằm tôi như vậy, không sợ tôi bảo vị hôn phu của mình khoét mắt ông sao?”
Trưởng phòng Lý bật cười thành tiếng: “Cô Tạ nói quá lời rồi.”
Gã nhìn đĩa điểm tâm trước mặt Tạ Trì, thấy cô không động vào một miếng nào: “Tiếp đón không chu đáo, mong cô lượng thứ cho.”
“Fujita Seino đâu?”
“Hành tung của người Nhật, hạng tép riu như chúng tôi làm sao mà biết được. Nhưng tại hạ đoán rằng, chắc hẳn lúc này ngài Fujita đang rất bận.” Trưởng phòng Lý rót một chén trà, lắc đầu cảm thán: “Tôi vốn đã nghi ngờ thân phận của cô, chỉ là không ngờ lại chính là Thiên Đông mà chúng tôi vẫn luôn truy bắt suốt nửa năm qua. Cách đây không lâu vợ tôi còn khen tay nghề may đồ của cô rất tốt, nể tình xưa nghĩa cũ và nể mặt người Nhật, tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn khai ra đi.”
“Trưởng phòng Lý muốn tôi khai cái gì?”
“Cấp trên của cô, Chim Cúc c*, hiện đang ở đâu?”
Tạ Trì im lặng giây lát rồi đáp: “Ở trên trời.”
“Trên trời?”
Tạ Trì mỉm cười: “Chim không ở trên trời thì chẳng lẽ ở dưới nước?”
Trưởng phòng Lý cũng cười theo: “Cô Tạ thật vui tính, hèn chi lại được ngài Fujita yêu chiều đến thế. Chỉ tiếc là, đáng lẽ ra hôm nay chính là tiệc đính hôn của hai người.”
“Tôi muốn gặp anh ấy.”
“Người Nhật vô tình lắm, nghe thấy đại danh của cô, chẳng những không lộ mặt mà còn bảo chúng tôi phải thẩm vấn cho kỹ.” Gã liếc nhìn biểu cảm của Tạ Trì, thấy cô vẫn điềm tĩnh lạ thường: “Nếu như không có chỉ thị từ ngài Fujita thì hôm nay Đội Hành động của chúng tôi cũng chẳng lập được công lớn thế này. Một Thiên Đông, một Bạch Mộc, nếu thêm một Chim Cúc c* nữa thì… chà, hoàn hảo.”
Bạch Mộc là mật danh của Khương Thủ Nguyệt, nghe câu này, có thể thấy rằng cô ấy vẫn còn sống.
Tạ Trì đưa tay khuấy ly cà phê trước mặt: “Cậu thợ phụ của tôi nói thế à?”
Trưởng phòng Lý mỉm cười nhướng mày.
“Tôi không biết Thiên Đông hay Bạch Mộc mà ông nói là cái gì. Tôi chỉ là một thợ may, là người tình của người Nhật.” Cà phê bắn vào ngón tay cái, cô cầm khăn lau sạch rồi tiện tay ném sang một bên: “Các ông không có bất kỳ bằng chứng nào, chỉ dựa vào cái miệng của cậu thợ phụ mà vu khống tôi là phần tử kháng Nhật. Bình thường Tổng bộ Đặc vụ làm việc như thế này à? Ông nói xem, nếu cậu ta vô duyên vô cớ đổ vấy cho tôi thì tôi cũng chẳng còn cách nào cả, đúng không?”
“Không không không, cô Tạ, xảo quyệt biện minh cũng vô ích thôi.” Trưởng phòng Lý đẩy mấy bản cung khai đến trước mặt Tạ Trì, quan sát kỹ ánh mắt cô: “Trên đây có viết rất chi tiết: Truyền tin thế nào, địa điểm liên lạc ở đâu, đã gửi đi những thông tin gì… Tất cả đều được liệt kê rành mạch từng tí một. Hay là cô Tạ ráng nhớ lại chút đi.”
Tạ Trì cầm lấy xem lướt qua: “Không ngờ thằng nhóc này cũng có chút bản lĩnh đấy chứ.”
Cô đưa trả tờ giấy cho gã: “Vậy thì sao, chỉ dựa vào cái này để chứng minh thôi à?”
Cô khoanh tay trước ngực, nhìn thẳng vào đối phương một cách đường hoàng: “Cậu ta là phần tử kháng Nhật, còn tôi là vị hôn thê của người Nhật. Cậu ta thấy tôi không thuận mắt, thực tâm muốn kéo tôi xuống nước thì thêu dệt bao nhiêu câu chuyện hoang đường mà chẳng được? Tôi chưa từng giết người, cũng chưa từng lấy cắp thông tin tình báo, đang yên đang lành ngồi ở nhà chuẩn bị tiệc đính hôn thì bị hắt cả xô nước bẩn vào người. Trưởng phòng Lý, ông đừng để tôi chết oan đấy nhé.”
…
Giằng co hơn nửa tiếng đồng hồ, Tạ Trì nhất quyết không thừa nhận.
Trong phòng có gắn thiết bị nghe lén, Fujita Seino vẫn luôn ở phòng bên cạnh chăm chú lắng nghe. Trưởng phòng Lý không hỏi ra được gì, liền qua tìm anh ta: “Ngài Fujita, cô ấy nhất quyết không chịu nhận.”
Ngón tay Fujita Seino gõ nhịp trên mặt bàn: “Tiếp tục hỏi đi. Tôi muốn biết đồng đảng của cô ấy còn những ai. Không hỏi ra được thì cái chức Trưởng phòng này ông cũng đừng làm nữa.”
“Tuân lệnh.”
“Không được dùng cực hình, không được làm cô ấy bị thương.”
“Nhưng cô ấy cứ khăng khăng chối cãi thế kia thì cũng chẳng còn cách nào cả. Thực tế đúng như cô ấy nói, ngoài lời khai của tên phần tử kháng Nhật họ Trương kia ra thì không còn bằng chứng thực tế nào khác nữa.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Fujita Seino nhắm mắt lại, khẽ day chân mày: “Lúc cần thiết có thể hù dọa cô ấy một chút, đừng quá đáng là được.”
“Kẻ hèn này ngu muội, hù dọa kiểu gì ạ?”
…
Từ rắn rết chim muông đến yêu ma quỷ quái, Tạ Trì gần như chẳng sợ thứ gì, ngoại trừ một thứ, chính là đỉa.
Lúc nhỏ ở trên núi, cô đã từng gặp thứ này không ít lần. Năm sáu tuổi vì ham chơi lội xuống nước bị một con đỉa bám chặt vào chân, cô có giật thế nào cũng không ra, vừa khóc vừa chạy đi tìm ông nội.
Sau khi lấy được nó ra thì máu chảy không ngừng. Nhìn cái thứ nhầy nhụa xấu xí bị ông nội giẫm chết dưới đất, cô đã nôn sạch cả bữa cơm trưa.
Từ đó về sau, cảnh tượng đó đã để lại ám ảnh tâm lý trong lòng cô.
Fujita Seino biết rất rõ điều này.
Mùa hè năm ngoái họ từng đi dã ngoại cùng nhau, tình cờ gặp hai con đỉa, Tạ Trì đã tránh xa thật xa, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn một cái.
Anh ta không muốn hành hạ Tạ Trì, ngay cả khi cô thừa nhận mình là gián điệp và vẫn luôn lợi dụng anh ta, anh ta vẫn sẽ bảo vệ cô vẹn toàn.
Fujita Seino chỉ muốn thông qua Tạ Trì để biết thêm nhiều bí mật khác, bởi vì anh ta lờ mờ cảm thấy giữa Koike Tatsuji và Chim Cúc c* chắc chắn có mối quan hệ nào đó.
Ở Thượng Hải có một nhân vật tên là lão Hoàng mở xưởng nuôi đỉa quy mô nhỏ, chuyên nuôi đỉa để cung cấp cho các hiệu thuốc Bắc.
Thứ này nhìn rất ghê tởm, trưởng phòng Lý không muốn chạm vào, vả lại nhìn thái độ của Fujita Seino thì rõ ràng vẫn còn rất nặng tình, lỡ như có sót gì thì e là mười cái đầu cũng không đủ đền, nên gã đã giao cho đội trưởng Trần xử lý.
Nếu có chuyện gì xảy ra thì kẻ chết cũng không phải là gã.
Tạ Trì ngồi trên ghế thẩm vấn, tay chân đều bị khóa bằng dây da. Bề ngoài cô tỏ ra điềm tĩnh, nhưng trên thực tế lòng dạ đã sớm treo ngược cành cây.
Đội trưởng Trần dùng kẹp gắp một con đỉa đưa lên trước mặt cô: “Cô Tạ, cô khai đi cho rồi, việc gì phải chịu tội như thế. Một người phụ nữ xinh đẹp thế này, tôi cũng không nỡ xuống tay đâu.”
Tạ Trì không dám nhìn nó, chỉ có thể xuyên qua nó mà nhìn vào gương mặt tên Hán gian: “Không có gì để khai cả, đã nói không phải là tôi rồi.”
“Tên Trương Dã kia, à không, phải gọi là Trương Hạo Thăng mới đúng, đã khai ra hết sạch rồi, cô còn cứng đầu làm gì nữa?” Đội trưởng Trần than thở: “Hay là tôi cho cô thêm hai phút để suy nghĩ nhé?”
Fujita Seino đang ngồi ở phòng giam bên cạnh, từng lời từng chữ của họ, anh ta đều nghe thấy rõ mồn một.
Anh ta đã mấy lần định xông qua bảo người dừng lại, nhưng hễ cứ nghĩ đến tên nghiệt súc trong bụng cô, anh ta lại không thể kìm nén được cơn phẫn nộ.
Đội trưởng Trần đặt con đỉa lên cánh tay Tạ Trì: “Nhìn xem, làn da cô mịn màng thế này, lát nữa nếu lũ sâu bọ này bám lên trên, một đám đen sì trườn bò hút máu trên người cô, thế thì sẽ thảm biết bao.”
Tạ Trì không dám nhìn, cô lạnh lùng trừng mắt với đội trưởng Trần: “Đợi tôi ra ngoài, nhất định sẽ bắt ông ăn hết cả cái chậu này.”
Đội trưởng Trần cười khẩy: “Thôi đi cô Tạ, nói thật cho cô biết nhé, kiểu gì cô cũng chẳng ra ngoài được đâu. Cho dù bên này có thả cô thì phía người Nhật cũng sẽ không tha cho cô đâu. Chậc chậc, cô lừa ngài Fujita khổ sở quá mà.”
“Ông gọi người mời anh ấy đến đây ngay, tôi có lời muốn nói với anh ấy.”
“Còn có lời muốn nói cơ à? Cô có biết chiêu này chính là do ngài ấy nghĩ ra không?” Đội trưởng Trần lại gắp thêm một con nữa: “Cô đừng nhìn tôi như thế, cấp trên đã giao phó rồi, nhất định phải bắt cô khai ra, bằng không thì tôi cũng xong đời. Cô cũng thấy rồi đấy, cả một chậu đầy ắp đây này, nếu không đủ thì bên ngoài vẫn còn, đủ để đắp kín cả người cô. Nếu không có chỗ đắp thì chỗ nào có lỗ là đều nhét vào được hết. Cô thử nghĩ mà xem, cái thứ nhầy nhụa ghê tởm này chui vào lỗ mũi, lỗ tai, miệng của cô… nghe có rợn người không?” Đội trưởng Trần vừa cười, vừa đặt thêm một con lên cánh tay phải của cô: “Mùa đông chúng nó hơi lờ đờ, lát nữa đốt thêm mấy lò than cho ấm, để chúng nó từ từ chơi với cô.”
Tạ Trì thấy gã kẹp một con đưa sát mặt mình, không nhịn được mà nhắm nghiền mắt lại.
Đội trưởng Trần chống tay xuống: “Cô khai đại cho rồi đi.”
Bên kia không còn tiếng động, Fujita Seino có chút hoảng hốt, bảo thuộc hạ qua nhìn thử. Một lát sau, thuộc hạ quay lại ghé tai nói nhỏ.
Fujita Seino lập tức đứng bật dậy, chạy sang phòng bên cạnh.
Anh ta đá văng đội trưởng Trần sang một bên, thấy một con đỉa đang nằm trên trán Tạ Trì thì hoảng hốt gạt đi, vẻ điềm nhiên trên mặt đã biến mất sạch sẽ.
Mấy con trên cánh tay cô đã hút chặt vào da thịt, anh ta toát cả mồ hôi hột, vội vàng phủi mạnh chúng xuống đất.
Tạ Trì nhìn xuống gương mặt tái mét của anh ta: “Anh đến rồi.”
Fujita Seino vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Nhìn thấy vết máu rỉ ra, anh ta rút khăn tay ấn vào, gầm lên với người phía sau: “Mau đến viện! Mở khóa ra! Mở khóa ra cho tôi!”
Có lẽ do đang mang thai nên sức khỏe không được tốt, lại thêm mất máu và chịu kinh hãi, cộng với việc lâu ngày không ngủ nên Tạ Trì đã ngất đi.
Khi tỉnh dậy, cô đang nằm trên giường của Fujita Seino.
Cô bật ngồi dậy, ngoại trừ cánh tay hơi đau và ngứa ra thì những chỗ khác không có gì bất thường. Cô đứng dậy định ra ngoài, thấy hai binh lính Nhật đang canh ngoài cửa: “Ngài Fujita đâu?”
“Trưởng quan vừa mới rời đi.”
Tạ Trì muốn đi ra ngoài, nhưng hai người kia đã chặn cô lại: “Trưởng quan nói rồi, cô không được bước ra khỏi căn phòng này nửa bước.”
…
Fujita Seino đích thân thẩm vấn Trương Dã một lượt nhưng không hỏi được thông tin mình muốn biết.
Lúc đi ra ngoài, tình cờ đụng phải đội trưởng Trần – kẻ đã dùng hình với Tạ Trì chiều nay, cơn giận của anh ta lại bốc lên: “Lũ đỉa đâu?”
“Báo cáo trưởng quan, vẫn còn ở đó ạ.”
“Dẫn tôi đi xem.”
“Rõ.”
Đội trưởng Trần dẫn Fujita Seino đi tới, chưa kịp mở miệng thì đã bị anh ta siết chặt gáy, ấn cả mặt vào trong cái chậu đầy đỉa.
“Trưởng quan! Trưởng quan tha mạng, tôi cũng là làm việc theo chỉ thị của ngài thôi.” Gã không dám nói nữa, mặt vùi trong đống thứ mềm nhũn đang trườn bò kia, sợ rằng chỉ cần há miệng là chúng sẽ chui tọt ngay vào trong.
“Tôi nói là hù dọa cô ấy, ai cho phép ông động thủ!” Fujita Seino thả gã ra, đạp một phát văng vào tường.
Đội trưởng Trần vội vàng bò dậy, trên mặt vẫn còn dính vài con đỉa, gã ra sức tự tát vào mặt mình: “Kẻ hèn này biết lỗi rồi, trưởng quan tha mạng!”
…
Fujita Seino quay về nhà, lặng lẽ đứng trước cửa hồi lâu mới lấy hết can đảm bước vào phòng ngủ.
Tạ Trì đang đứng bên cửa sổ nhìn về phía xa xăm.
“Gió lạnh, đừng đứng gần cửa sổ.”
Cô không mảy may quan tâm đến anh ta. Fujita Seino tiến lại gần, đóng cửa sổ lại.
Tạ Trì nhìn anh ta: “Rõ ràng anh biết em sợ nhất là đỉa, vậy mà anh lại dùng thứ đó để đối phó với em.”
Fujita Seino muốn lảng tránh chuyện này, lập tức chuyển mũi dùi về phía cô: “Em là người của phe Cộng.”
“Em không phải, hắn ta vu khống em.” Tạ Trì nhìn biểu cảm của anh ta, khẽ cười: “Anh xem, em nói không phải anh lại không tin, vậy còn cần thiết phải hỏi nữa sao? Em không có gì để khai cả.”
Fujita Seino rũ mắt xuống, trầm giọng hỏi: “Chim Cúc c* là ai?”
“Em không biết Chim Cúc c* nào cả.”
“Vậy đứa bé trong bụng em là của ai?”
Tim Tạ Trì thắt lại một nhịp.
Anh ta đột nhiên bóp chặt cằm cô: “Người đàn ông đó là ai?”
“Chết rồi.”
“Em muốn bảo vệ hắn.” Tay anh ta dồn thêm lực: “Nếu dùng đến đám hình cụ kia, em cũng biết hậu quả thế nào rồi đấy. Dù em không chết thì cái giống nghiệt chủng trong bụng này chắc chắn cũng sẽ không sống nổi đâu.”
Anh ta lặp lại câu hỏi: “Cha của nó là ai?”
Tạ Trì không trả lời.
“Nói cho anh biết, anh sẽ bỏ qua hết tất cả mọi chuyện cũ, sẽ bảo vệ em. Bất kể em là ai, đã từng làm gì, sẽ không có ai dám đụng vào em hết.”
“Em đã nói rồi, chết rồi.” Tạ Trì thản nhiên nhìn anh ta: “Là người mà Tổng bộ Đặc vụ bắt được tháng trước, Lưu Nghị.”
“Tùy tiện lôi một người chết ra như thế, em thật sự coi anh là thằng ngu đấy à?” Mắt Fujita Seino hơi đỏ lên: “Lừa gạt anh lâu như vậy rồi, bây giờ vẫn còn muốn lừa anh?”
“Em đã nói rồi, tin hay không tùy anh.”
“Em không nói cũng không sao, anh sẽ đích thân đưa hắn tới trước mặt em. Anh có thể tha thứ cho em vì anh yêu em, nhưng anh sẽ không tha cho hắn, anh nhất định sẽ khiến hắn phải chết ngay trước mắt em.”
Nói rồi, anh ta buông cô ra: “Em cứ ở lại đây một thời gian đi, anh sẽ cho người chăm sóc em chu đáo.”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.