3.701 chữ · ~25 phút đọc
Tạ Trì không quen biết người này, nhưng nhìn quân hàm trên vai áo thì có thể thấy đây là một Thiếu tướng. Hắn ta xuất hiện vào lúc này, lại nhắc đến “hai nhà chúng ta”, chẳng lẽ là con trai cả nhà Koike?
Nhận thấy sự việc có chuyển biến, nếu cứ tiếp tục giằng co thế này chưa chắc đã là chuyện tốt, cô bèn quay sang nói với Hà Phong: “Buông em ra đi, anh đi theo anh ta trước đã.”
“Không.”
“Em sẽ không sao đâu, Fujita Seino sẽ không động vào em. Trước hết phải sống đã, sống rồi mới tính tiếp được, được không?”
“Không.”
Giọng Koike Taichi dịu lại đôi chút: “Tatsuji, cậu buông tay đi, tôi sẽ không động vào cô ta.”
Tạ Trì đẩy nhẹ anh ra: “Cứ thế này thì cả hai chúng ta đều không sống nổi đâu.”
Hà Phong chậm rãi buông Tạ Trì ra, Fujita Seino ngay lập tức kéo cô ra sau lưng mình.
Koike Taichi nạt nộ hai gã lãng nhân đang đứng bên cạnh: “Còn không mau cởi trói!”
Xiềng xích vừa nới lỏng, Hà Phong liền ngã gục xuống. Mấy ngày không ăn không uống, cộng thêm việc bị đông lạnh, phát sốt cao rồi chịu đủ mọi cực hình, cơ thể anh đã tới giới hạn cuối cùng.
Anh nheo mắt, bất lực nhìn Tạ Trì.
Koike Taichi bảo viên phó quan phía sau lại đỡ Hà Phong dậy. Hắn ta ném cho Fujita Seino một cái nhìn hung dữ cuối cùng, rồi nhìn sang người phụ nữ phía sau anh ta: “Chuyện này chúng ta sẽ bàn sau, đi thôi.”
Fujita Seino đứng thẳng tắp, cúi đầu tiễn họ rời đi.
Tạ Trì dõi mắt nhìn theo bóng lưng họ biến mất sau cánh cửa, Fujita Seino đột nhiên túm lấy gáy cô, dùng sức bóp chặt rồi áp sát vào mặt anh ta:
“Em tưởng hắn được cứu rồi sao? Giống như lời em nói với anh đấy, nằm mơ đi. La Linh Thư gửi Koike Taichi tới đây ép anh, nhưng việc hắn thông đồng với địch là sự thật, còn cả những điểm nghi vấn về thân phận của hắn nữa, anh sẽ từng bước đào bới ra hết. Cho dù bị đưa đến tòa án Tokyo, nếu không kết án tử hình được thì anh cũng sẽ bắt hắn phải ngồi tù cả đời.”
Tạ Trì không vùng vẫy nữa, gương mặt vẫn còn vương những vệt máu pha lẫn nước mắt do bị xô đẩy trong lòng Hà Phong, trông vô cùng đáng thương: “Anh không thể tha cho anh ấy sao?”
“Tha cho hắn? Dựa vào cái gì?” Fujita Seino dùng hai tay nâng mặt cô lên: “Michi vẫn chưa biết chuyện này. Em gái anh đã thích hắn bao nhiêu năm trời, em có hình dung được nếu nó biết chuyện sẽ ra sao không? Liệu nó có muốn giết em không?”
Anh ta lau đi vết máu trên mặt cô: “Đứa bé trong bụng em, hoặc là bỏ đi, hoặc để nó làm con anh. Anh sẽ giấu gia đình mình, hôn ước của chúng ta vẫn còn hiệu lực. Lần trước anh vốn không thông báo cho họ đến Thượng Hải, làm thế chỉ là để thử lòng em, không ngờ em lại thực sự muốn giết người nhà anh. Sao em có thể nhẫn tâm như thế? Anh biết em chỉ tạm thời bị hắn mê hoặc, đợi hắn chết rồi, em sẽ đổi ý. Hắn đối với em chẳng qua chỉ là ý muốn nhất thời, rồi anh sẽ cho em biết, ai mới là người phù hợp, ai mới là người yêu em nhất.”
Tạ Trì ngoảnh mặt đi, đẩy mạnh vào ngực anh ta: “Anh đúng là cầm thú.”
Fujita Seino phát ra một tràng cười âm hiểm: “Dù anh có là cầm thú thì em cũng phải ở bên cạnh tên cầm thú này cả đời. Đừng quên, em đã đồng ý lời cầu hôn của anh rồi, bất kể vì mục đích là gì, anh đều coi là thật.”
Anh ta nắm chặt cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình: “Theo anh về.”
…
Hà Phong được đưa vào phòng phẫu thuật, La Linh Thư đứng bên cửa sổ nói chuyện với Koike Taichi, hắn ta đã đuổi viên phó quan và binh sĩ tùy tùng ra xa.
Tuyết đã nhỏ dần, nhưng gió vẫn chưa ngừng.
La Linh Thư đã lâu không chợp mắt nhưng vẫn giữ nguyên được vẻ điềm tĩnh và tỉnh táo như thường lệ. Bà nói: “Mẹ đã thăm dò rồi, chuyện này vẫn chưa truyền ra ngoài. Fujita Seino bắt nó về giam ở Hồng Công Quán, chính phủ Trung – Nhật đều không hay biết. Những binh sĩ tham gia hành động ngày hôm đó hẳn là cũng đã được dặn dò không được nói năng lung tung ra ngoài. Không biết cậu ta thực sự đang nghĩ gì, có lẽ là vì kiêng dè người đàn bà kia. Tình cảm của cậu ta dành cho cô ta quá sâu đậm, một mặt thì muốn trừng phạt, mặt kia thì lại không nỡ, cứ kẹt mãi trong cái trạng thái u uất đó nên mới khó tránh khỏi nảy sinh vấn đề về tâm lý.”
Koike Taichi tháo găng tay, bỏ vào túi áo: “Vậy Tatsuji thực sự đã thông đồng với địch sao?”
La Linh Thư im lặng hồi lâu, không trả lời thẳng vào câu hỏi: “Nguyên do sự việc, mẹ để nói với con rồi, tất cả đều bắt nguồn từ người đàn bà và đứa bé đó. Cho dù có dính líu đến phần tử kháng Nhật thì cũng chỉ là nhất thời bị quỷ ám thôi. Lòng trung thành của nó với Đế quốc thế nào, những năm qua con cũng đã thấy rồi đấy.”
Koike Taichi siết chặt nắm đấm, cố nén cơn giận dữ trong lòng: “Đồ vô dụng, để nó bị đánh một trận như thế cũng tốt. Có đánh thì mới tỉnh người ra, nếu không thì suốt ngày lờ đờ chẳng biết mình đang làm gì.”
“Bất kể nó có tiền đồ hay không thì vẫn là em trai cùng cha với con. Nó không thể bị hủy hoại trong tay một người đàn bà được. Nếu bị kết tội thông đồng với địch, khoan chưa nói đến việc có giữ được mạng hay không, chỉ riêng gia tộc chúng ta chắc chắn sẽ phải chịu cảnh nhục nhã, sau này làm sao mà đứng vững được nữa.”
Koike Taichi chắp tay sau lưng: “Con sẽ thương lượng lại với Fujita Seino.”
“Tuy con là cấp trên nhưng chớ có chọc giận cậu ta. Mẹ thấy tinh thần cậu ta có chút bất thường, lỡ như bị kích động lại làm ra chuyện gì đó thì nguy to. Nếu chuyện này có thể giải quyết riêng với cậu ta thì không còn gì tốt hơn nữa.”
“Con hiểu.”
…
Sống, hay là chết?
Từ khoảnh khắc bị Fujita Seino bắt về, câu hỏi này cứ vang vọng mãi trong đầu Tạ Trì.
Chết thì dễ dàng biết bao, chỉ cần một viên đạn là được, vừa hay ngay cạnh tay cô lúc này đang có một khẩu súng.
Nhưng mỗi khi Tạ Trì định cầm nó lên, cô lại cảm thấy mình đã kiên trì suốt bao nhiêu năm, không nên chết một cách hèn nhát như vậy, hơn nữa lại mang theo cả một sinh mạng vô tội.
Giống như lời Hà Phong đã nói với cô ở Nam Kinh, còn sống là còn hy vọng, phải sống thì mới có hy vọng.
Những năm tháng đen tối đó, không phải cô vẫn vượt qua được đó sao?
Tạ Trì nhìn ra thế giới bên ngoài qua ô cửa sổ nhỏ xíu.
Đến bao giờ ánh sáng mới trở lại đây?
Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Fujita Seino đẩy cửa bước vào, vẻ mặt trông khá thoải mái: “Vãn Chi, anh đưa một người tới bầu bạn với em đây.”
Tạ Trì chẳng mảy may hứng thú.
Phía sau vang lên tiếng giày cao gót, là một người phụ nữ, tóm lại không phải Khương Thủ Nguyệt, càng không thể là A Như.
“Em bảy à.”
Tạ Trì hơi ngẩn người, quay đầu nhìn lại.
Người phụ nữ trước mặt mặc áo khoác màu lạc đà, dáng người cao gầy, bên trong diện sườn xám caro xanh xám, khí chất khá tốt. Cô nhìn chằm chằm vào mặt người này, cảm thấy rất quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.
“Em bảy, chị là chị năm đây, bao nhiêu năm không gặp, em không nhận ra chị nữa sao?”
Chị năm…
Tên là gì nhỉ?
À, Tạ Dao.
Tạ Trì khó chịu nhìn sang Fujita Seino: “Vậy đây lại là con tin mới sao?”
Vừa nghe thấy hai chữ “con tin”, Tạ Dao lập tức không giấu nổi vẻ hoảng hốt, ánh mắt đảo qua đảo lại, im lặng đứng đó.
“Sợ em buồn nên anh mới đi tìm chị gái em đến trò chuyện với em. Em đừng lúc nào cũng nghĩ anh xấu xa như vậy, chị của em cũng là chị của anh mà.”
“Vậy thì anh đưa chị ta đi đi, tôi không muốn thấy chị ta.”
Tạ Dao muốn nói lại thôi, lẳng lặng cúi đầu.
“Hai chị em nhiều năm không gặp, tôi không làm phiền nữa. Chút nữa anh sẽ sai người mang điểm tâm và trà nước lên, hai người cứ thong thả tâm sự.” Fujita Seino phớt lờ lời của cô, bước đến trước mặt cô: “Giờ anh mới biết Vãn Chi là tên chữ của em, còn tên thật của em là Tạ Trì. Vậy sau này anh gọi em là Tiểu Trì nhé, nghe chị em nói chỉ những người thân thiết mới gọi như vậy.”
Tạ Trì lạnh lùng nhìn anh ta, không nói lời nào.
Fujita Seino kéo lại khăn choàng cho cô: “Trời lạnh, cẩn thận bị cảm.”
Nói xong, anh ta bước ra ngoài, không quên đóng cửa lại.
Đợi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Tạ Dao mới nhích tới hai bước: “Em bảy à, em gả cho người Nhật rồi sao?”
“Không có.”
“Vậy sao em lại ở đây? Hắn giam lỏng em à?”
“Đại loại thế.”
Tạ Dao quan sát cô một lượt, trong lòng vẫn có chút sợ hãi.
Dù sao ngày trước cô ta cũng chẳng bao giờ cho đứa em gái này sắc mặt tốt, kể từ khi cô từ hang ổ thổ phỉ trở về thì lại càng nói nhiều lời khó nghe hơn. Cô ta khép nép tiến lại gần hơn, đứng cách cô khoảng hai mét, cố gắng kéo gần khoảng cách: “Em ở Thượng Hải vẫn tốt chứ?”
“Tốt.” Tạ Trì ngồi xuống cạnh giường: “Chị ngồi đi.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Tạ Dao di chuyển đến chiếc ghế sofa nhỏ, sống lưng căng cứng, dè dặt ngồi xuống: “Em bảy à, đã nhiều năm rồi em không về nhà rồi nhỉ?”
Vừa dứt lời, cô ta đã hối hận muốn tự tát mình hai cái, đúng là chuyện gì không nói lại nói chuyện này.
“Ba năm.”
Thấy sắc mặt Tạ Trì không đổi, Tạ Dao thở phào: “Vậy em vẫn chưa biết chuyện trong nhà đúng không?”
“Có chuyện gì?”
Tạ Dao cau mày, gương mặt lập tức buồn bã: “Nhà chúng ta mất rồi, bị người Nhật chiếm rồi.”
Tạ Trì chẳng mấy bận tâm, thuận miệng hỏi: “Tạ Gia Hưng đâu?”
“Cha đang ở Hà Bắc.” Tạ Dao thở dài thườn thượt: “Năm đó gia đình anh tư đưa thằng mười ra nước ngoài, anh hai thì mất rồi, chị hai đưa ba đứa nhỏ chạy về quê cũ Trùng Khánh, trên đường gặp đạn lạc, cả bốn người đều tan xác cả. Cô sáu cũng chết ở Tô Châu, còn có mẹ chị nữa, bị…”
Nói đến đây, cô ta bắt đầu lau nước mắt: “Chị cả thì chết vì khó sinh, cả cô tám với cô chín đều ra đi sớm, chị ba lại gả sang Mỹ, giờ chỉ còn lại hai chúng ta thôi.”
“Sao chị lại bị đưa đến đây?”
“Chị không biết nữa, chị đang chơi mạt chược thì bỗng nhiên có mấy người Nhật đến đưa chị tới đây.”
Tạ Trì có linh cảm không lành: “Vừa rồi người đàn ông đó có hỏi chị gì không?”
“Có hỏi.”
“Hỏi gì?”
“Chỉ là chút vài chuyện của em thôi.”
“Chị đã nói những gì?”
“Chị đã kể hết đầu đuôi ngọn ngành, chuyện của Vương di nương, rồi chuyện em cùng ông nội ở ẩn, và chuyện em bị… em bị thổ phỉ bắt lên núi.”
Sống lưng Tạ Trì lạnh toát, cô đứng bật dậy, lao đến trước mặt Tạ Dao, ánh mắt sắc lẹm khiến Tạ Dao giật mình: “Chị đã nói như thế nào?”
Tạ Dao ngả người ra sau ghế sofa, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, khó khăn nuốt nước miếng.
“Nói!”
…
Một giờ trước.
Tạ Dao được đưa tới một quán trà, Fujita Seino đối xử với cô ta rất khách sáo, còn gọi một bàn đầy điểm tâm.
Anh ta gọi cô ta là chị, ân cần hỏi han tất cả mọi chuyện về thời thiếu niên của Tạ Trì.
Ngồi đối diện là người Nhật, xung quanh toàn là lính Nhật, dù hận thấu xương nhưng Tạ Dao không dám không trả lời.
Khi nhắc đến việc Tạ Trì bị thổ phỉ bắt lên núi năm mười bảy tuổi, Fujita Seino đột nhiên tỏ ra hứng thú vô cùng.
Nhưng Tạ Dao cũng không biết quá nhiều, chỉ dựa vào ký ức mơ hồ mà mô tả đại khái: “Không biết là thổ phỉ ở đâu tại Sơn Đông, gặp trên đường về nhà thôi, hình như gọi là châu gì đó, đúng rồi, Duyện Châu. Lúc đó em bảy và em chín cùng bị bắt lên núi, em chín chết trong hang ổ thổ phỉ, còn em bảy thì không biết đã chạy về bằng cách nào, còn mặc quần áo đắt tiền với áo choàng đỏ nữa! Chắc không phải trốn ra đâu, vì ăn mặc rất chỉnh tề, cha cảm thấy nhục nhã nên đã đuổi con bé đi.”
Bàn tay đang bưng tách trà của Fujita Seino khựng lại, nghe đến đây, anh ta cảm thấy vừa phẫn nộ vừa xót xa.
“Sau này tên thổ phỉ đó còn tìm đến tận cửa, tên này vẫn còn nhỏ tuổi, trông thì chỉ tầm hai mươi thôi.”
“Tìm đến cửa? Rồi sao nữa?”
“Em bảy đã bị đuổi đi rồi, tên này cũng khá si tình, đứng canh ở nhà tôi mấy ngày liền, nhưng sau đó không tìm thấy người nên đã bỏ đi.”
“Tên là gì?”
“Không biết, hình như họ Hà.”
Fujita Seino rướn người về phía trước, áp sát vào mặt bàn: “Hà gì?”
Tạ Dao thấy anh ta tiến lại gần thì vã mồ hôi hột: “Tôi thật sự không biết.”
“Trông như thế nào?”
“Rất cao, dáng vẻ cụ thể thì không nhớ rõ, chỉ nhớ là khá đẹp trai.”
Fujita Seino đứng dậy, giơ tay ước chừng thử: “Tầm thế này không?”
Tạ Dao nắm chặt tay: “Hình như cũng không cao đến thế.”
Fujita Seino lấy từ trong túi áo ra một bức ảnh: “Có phải hắn không?”
Tạ Dao nhận lấy bức ảnh: “Hình như phải, mà hình như cũng không phải.”
Fujita Seino không còn nhiều kiên nhẫn nữa: “Rốt cuộc là có phải hay không?”
Tạ Dao giật mình sợ hãi, cố gắng nhớ lại: “Tôi thật sự nhớ không rõ, vả lại dù có phải đi nữa thì cũng gần mười năm rồi, cũng phải thay đổi chứ.”
Fujita Seino nghiến răng: “Vậy thì chị cứ ở đây mà nhận cho kỹ, bao giờ nhớ ra thì mới được ra ngoài.”
Anh ta vừa bước chân ra ngoài, mấy tên lính Nhật liền xông vào, Tạ Dao liền cuống cuồng nói: “Tôi nhớ ra rồi, lúc đó có hai người đến, hình như người kia tên là Dương Tử hay gì đó… Thanh Dương Tử, đúng rồi, chính là Thanh Dương Tử! Lúc đó tôi còn cùng em sáu cười nhạo cái tên kỳ quặc này. Thanh Dương Tử đó chắc chắn là thuộc hạ của hắn.”
Fujita Seino khựng lại, quay đầu nhìn cô ta, mỉm cười nói: “Chị năm, không làm chị sợ chứ?”
Tạ Dao bị nụ cười rợn người này dọa cho hồn xiêu phách lạc, cảm thấy người này có hơi b**n th** đáng sợ.
“Chị cứ dùng bữa đi, ăn no rồi thì tôi sẽ sai người đến đón chị.”
…
Sơn Đông, Duyện Châu, thổ phỉ, họ Hà.
Tất cả thông tin tập hợp lại, mọi chân tướng gần như đã sáng tỏ.
Fujita Seino phái Maeda Tsuki đến Duyện Châu, lệnh cho gã dù có phải đào sâu ba thước đất cũng phải tra ra cho bằng được.
Chuyện người Nhật san phẳng hang ổ thổ phỉ cuối năm 1930 thì hầu như ai cũng biết, thủ lĩnh thổ phỉ họ Hà, có quan hệ tốt với nhà họ Bùi cũng không phải là bí mật gì cho cam. Lần này Maeda Tsuki đi có dẫn theo năm người, rầm rộ kéo một mạch đến nhà họ Bùi.
Chín năm trôi qua, phủ đệ nhà họ Bùi đã khác xưa hoàn toàn, hoa cỏ trong sân không người chăm sóc, nước trong ao cũng cạn khô, chỉ còn lại một hồ đầy lá rụng.
Năm đó sau khi cho nổ mỏ, nhà họ Bùi quay lại nghề cũ, tự mình khai thác mỏ khác, chưa đầy ba năm lại làm ăn phát đạt, một lần nữa thu hút người Nhật tìm đến. Bùi Khác Châu vẫn như năm xưa, thề chết không hàng, kiên trì thủ vững suốt nhiều năm, cho đến năm kia khi quân Nhật đánh tới Duyện Châu, cưỡng chế chiếm mỏ, giam giữ Bùi Khác Châu nhiều ngày, cuối cùng ông không chịu nổi nhục nhã nên đã tự kết liễu. Con trai cả Bùi Trúc Sinh tử trận trong trận Thượng Hải, con trai thứ Bùi Lan Viễn cũng tuẫn quốc khi kháng cự quân Nhật tại Tế Nam vào cuối tháng Mười hai năm kia.
Nhà họ Bùi kéo dài mười hai đời, đến đây là tuyệt tự.
Giờ đây chỉ còn lại mình bà cụ, trong nhà trống rỗng, những thứ đáng giá đều đã bán đi để quyên góp cho quân đội. Bên cạnh bà là người làm đã chăm sóc bà hơn năm mươi năm, trong thời đại này, họ đã thoát ly quan hệ chủ tớ, thân thiết hơn cả chị em.
Maeda Tsuki cung kính đến bái phỏng, còn mang theo chút quà cáp.
Bà cụ Bùi ngồi ngay ngắn giữa đại đường, đầu ngẩng cao, chẳng hề coi bọn chúng ra gì.
Maeda Tsuki hỏi han xã giao một hồi lâu, bà cũng chỉ cười khẩy một tiếng: “Có gì thì nói thẳng đi, ngoài ngôi nhà này ra thì cũng chỉ còn lại cái mạng sắp vào quan tài này thôi. Nếu muốn lấy ngôi nhà này thì cứ giết tôi trước, rồi bước qua xác bà già này mà đi.”
“Không không không, thưa cụ, lần này tôi đến đây chỉ để hỏi thăm về một người.” Maeda Tsuki giơ bức ảnh lên: “Mong cụ nhận mặt, xem xem có từng gặp người này chưa.”
Bà cụ Bùi ngước mắt lên, trên khuôn mặt không có lấy một thoáng dao động nào.
Maeda Tsuki đưa bức ảnh cho người làm bên cạnh bà: “Xin mời.”
Người làm nhìn bà cụ, chỉ thấy bà ngạo mạn gõ gậy xuống đất: “Cầm lấy đi.”
Người làm nhận bức ảnh đưa đến trước mắt bà cụ. Bà nhìn rõ chân dung người trong ảnh, tiếp tục ngẩng cao cằm: “Không biết, chưa từng gặp.”
“Vậy sao? Cụ có muốn nhận kỹ lại một chút không?”
“Tuy bà lão này già rồi, nhưng mắt vẫn chưa đến nỗi mù đâu.”
Maeda Tsuki lấy lại bức ảnh: “Tôi nghe nói cậu Bùi quá cố có quan hệ rất thân thiết với nhà họ Hà thổ phỉ trên núi.”
Bà cụ Bùi lạnh lùng nhìn gã: “Trên núi có hơn ngàn miệng ăn, người họ Hà nhiều vô số kể.”
“Vậy xin hỏi cụ, cụ từng nghe đến cái tên Thanh Dương Tử chưa?”
“Chưa nghe, không biết Thanh Dương Tử hay Hồng Dương Tử gì hết.” Bà cụ đứng dậy, ưỡn thẳng lưng nhìn đám người Nhật: “Tôi mệt rồi, muốn đi nghỉ, không tiễn.”
Bà chống gậy đi vào hậu viện: “Mang đồ của các người cút đi, đừng làm bẩn đất của tôi.”
Maeda Tsuki không làm gì được bà cụ, cũng không hỏi thêm được tin tức gì, đành phải rời đi.
Đợi bọn chúng đi khỏi, bà cụ Bùi đột nhiên nắm chặt tay người làm, nước mắt tuôn rơi, nén giọng nói: “Bà thấy không, Tiểu Phong, Tiểu Phong đã lớn thế này rồi, đã khác hẳn năm xưa rồi.”
Người làm cũng rơi nước mắt theo: “Tôi cũng nhận ra rồi, thằng nhóc này lớn lên còn đẹp trai hơn hồi nhỏ nữa.”
Hai tay bà cụ Bùi không ngừng run rẩy, bồi hồi: “Nó nghịch ngợm lắm, lần nào đến là lại lôi kéo Lan Viễn đi chạy nhảy, toàn rủ cháu tôi leo tường trèo cây, chẳng làm nên được trò gì.”
Bà mỉm cười lắc đầu, cùng người làm đi vào từ đường: “Tiếc thay, đứa nào đứa nấy đang tốt đẹp như thế, vậy mà lại bị lũ súc sinh này hại.”
“Thưa bà, xin bà bớt đau buồn.”
Bà v**t v* bài vị của Bùi Lan Viễn, ôm chặt vào lòng, khóc không thành tiếng: “Cháu ngoan của ta.”
…
Chương này thế nào?
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.