1.899 chữ · ~13 phút đọc
16.
Trời vừa rạng sáng, ta bị mẫu thân và mọi người thúc giục trang điểm chỉnh tề, lên chùa An Sơn để gặp Thẩm Uẩn Lý.
Ngôi chùa nằm ở lưng chừng núi, nghe nói cơm chay là tuyệt phẩm, xung quanh trồng đầy cây đào, đang lúc hoa nở rộ như mây.
Thẩm Uẩn Lý đúng như lời ca ca nói, trông rất anh tuấn, hào sảng.
Nhìn thấy ta, mắt huynh ấy khẽ sáng lên.
Sau vài câu khách sáo, huynh ấy dẫn ta đi về phía rừng đào sau núi.
Cả ngọn núi hoa đào rực rỡ, lãng mạn tựa ráng chiều.
Thẩm Uẩn Lý mỉm cười hỏi ta: "Nàng có nguyện ý xem tại hạ múa kiếm để góp vui không?"
Ta gật đầu.
Huynh ấy cầm kiếm nhảy múa, vạt áo bay bổng, ánh kiếm đan xen với cánh hoa rơi, quả là một cảnh tượng hiếm có.
Đang xem đến đắm chìm, trong rừng bỗng lao ra mấy con lợn rừng, cắm đầu lao về phía Thẩm Uẩn Lý!
Vị tướng quân vừa rồi còn múa kiếm tiêu sái, trong phút chốc đã bị rượt chạy loạn khắp cả núi.
Ta kinh ngạc đứng chếc trân tại chỗ, Thu Diệp vội vàng kéo ta tránh sang một bên.
Hoảng hoảng hốt hốt trốn vào một hốc đá, đợi cho động tĩnh bên ngoài lắng xuống mới cẩn thận bước ra.
Trên đường xuống núi, lại loáng thoáng nghe thấy tiếng người thì thầm trong rừng sâu:
"Chủ tử, kẻ kia đã bị đuổi đi rồi."
"... Ừm. Lần sau hãy dùng cách khác, đừng làm nàng kinh hãi."
Bóng người khoác áo choàng kia... sao nhìn giống Thập Nhất thế nhỉ?
Nhưng rõ ràng Thập Nhất phải đang ở trong phủ mới đúng.
Đang nghi hoặc, Thu Diệp vô ý dẫm gãy một đoạn cành khô.
Tiếng động xào xạc làm kinh động người nọ, trong chớp mắt đã biến mất không dấu vết.
Thu Diệp tức tối dậm chân: "Còn là tướng quân gì chứ! Vậy mà dám vứt bỏ tiểu thư tự mình chạy trốn!"
Về đến phủ, ca ca vội vã chạy đến hỏi thăm tình hình.
Ta vừa nói được câu 'vẫn ổn', Thu Diệp đã tranh thủ mách lẻo: "Tên Thẩm tướng quân đó vừa thấy chuyện đã bỏ chạy, thế mà cũng gọi là hào kiệt sao!"
Ca ca tỏ vẻ kỳ lạ: "Thẩm Uẩn Lý... bị lợn rừng rượt nên ngã xuống sườn núi, gãy chân rồi."
Ta ngẩn người: "Chỉ mấy con lợn mà cũng không đối phó nổi sao?"
"Đâu chỉ có một con?"
"Là cả trăm con lợn rừng nổi đ.i.ê.n!"
Ta hít một hơi lạnh.
Ca ca vội vỗ vai ta: "Tên họ Thẩm đó không đáng tin, vẫn còn công tử Phụ Kiệt nhà Ngự sử mà."
Thế nhưng khi tên Phụ Kiệt đó đi cùng ta, tiền túi lại bị kẻ trộm lấy mất ngay giữa phố.
Vừa định báo quan, từ trên mái hiên lại bất ngờ rơi xuống một chậu hoa lan, không chệch chút nào đập trúng trán hắn.
M.á.u chảy ròng ròng, hắn chẳng buồn nói thêm câu nào, ôm đầu đau đớn tìm đại phu ngay lập tức.
Ca ca vô cùng khó hiểu.
Huynh ấy không tin, lại giới thiệu cho ta một người bạn đồng môn khác.
Ai ngờ lần này đối phương còn chưa kịp bước chân ra khỏi nhà, đã bị một cỗ xe ngựa kinh sợ đâm trúng ngay trước cửa phủ.
17.
Phụ thân và mẫu thân nghi ngờ không biết ta có bị nguyền rủa gì không, vừa vặn có một gã đạo sĩ lang thang đi ngang qua, nhất quyết đòi xem cho ta một quẻ.
Gã bấm ngón tay tính toán một hồi, bỗng nhiên trợn tròn mắt: "Nữ tử này là mệnh Phượng hoàng, vô cùng cao quý."
Lời chưa dứt đã bị mẫu thân ta vác chổi đánh đuổi ra ngoài.
"A La làm Hoàng hậu? Kẻ miệng đầy lời hồ ngôn loạn ngữ như ngươi là muốn hại chếc cả nhà chúng ta à!"
Phụ thân cũng đen mặt: "Còn dám nói nhảm bên ngoài, coi chừng mất hết răng đấy!"
Gã đạo sĩ sợ hãi ôm đầu chạy thục mạng.
Ca ca lại day day huyệt thái dương, lo lắng nói:
"Ta cứ thấy mí mắt trái giật liên hồi... Hình như trong cung sắp mở đợt tuyển tú, mà A La lại đang độ tuổi thích hợp. Nhỡ đâu Hoàng thượng... mắt không được tinh, bị nhan sắc của nó làm cho mù quáng..."
Phụ thân và Mẫu thân đồng loạt hít một hơi lạnh, sợ hãi nhìn ta.
Ta: ???
Chuyện gì vậy chứ? Ta nào có gan lớn đến mức... dám đánh Hoàng thượng đâu.
Mẫu thân túm chặt lấy tay áo Ca ca:
"Chỗ Công chúa có người nào phù hợp không? A La tuyệt đối không được tiến cung!"
"Nó tính tình hung hăng thế kia, chỉ cần một ngày thôi là nhà mình tuyệt hậu mất!"
Phụ thân đỡ trán, hoa mắt c.h.óng mặt:
"Thầy bói bảo năm bốn mươi lăm tuổi ta có một kiếp nạn... chẳng lẽ chính là do A La gây ra?"
Ta bĩu môi.
"Phụ thân, nhỡ đâu là do mộ của người bị đào lên thì sao?"
Phụ thân...
Từ khi biết Tẩu tẩu cũng đang lo chuyện hôn sự cho ta, ta lại thấy thêm một mối lo.
Nhỡ đâu sau này người đó... không cho ta đánh thì sao?
Giờ ta đã quen đánh Thập Nhất, nếu sau này gả đi lại bị phu quân đánh thì biết làm sao?
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mỗi Đêm Đi Đến Động Phủ Của Sư Tôn
60 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Sườn Xám Và Quân Trang - Thẩm Vân Cương
42 ch
Ta đem nỗi phiền muộn này nói cho Thập Nhất nghe.
Tay đang chải tóc cho ta của hắn khựng lại: "Chủ tử... muốn gả người?"
"Trong cung sắp tuyển tú, Phụ thân và Mẫu thân sợ Hoàng thượng mắt không tinh mà giữ ta lại. Nhỡ đâu sau này ta đắc tội với Hoàng thượng, chẳng phải cả nhà chúng ta đều phải xếp hàng quỳ ở pháp trường sao?"
Thập Nhất: "Hoàng thượng... không tàn bạo đến thế đâu."
"Nhỡ đâu ngài ấy xấu xí thì sao?"
"Nhỡ đâu... ngài ấy đẹp trai thì sao?"
Ta sững người, xoay người lại tỉ mỉ quan sát gương mặt hắn.
Thập Nhất đã tuyệt sắc như thế, Tẩu tẩu cũng là tiên tư ngọc mạo, chắc hẳn Hoàng thượng... cũng không đến nỗi tệ.
Ta lắc lắc đầu.
Không được, Hoàng thượng dù có đẹp cũng không phải người thường, đâu thể tùy tiện trêu chọc?
Thở dài một tiếng, ta chợt nhớ Tẩu tẩu đã mang thai, nên cũng đã lâu không dạy dỗ Ca ca.
Thế thì Thập Nhất... có phải cũng nên thả đi rồi không?
Nhưng hắn mất sạch ký ức, nhỡ đâu một ngày nhớ lại rồi quay sang tính sổ với ta thì biết làm sao?
Ta càng nghĩ càng đau đầu, đêm nằm trằn trọc mãi không ngủ được.
18.
Sáng sớm dùng thiện, Thu Diệp hớn hở nói trong thành gần đây có một vị lão thần tiên, y thuật thần kỳ vô cùng.
Có người nhiều năm không con, châm cứu ba kim là có bầu ngay.
Còn người ngốc nghếch nhiều năm, châm hai lần là linh đài thanh tịnh ngay.
Mắt ta sáng rực, lập tức kéo Thu Diệp ra ngoài.
Vị lão thần tiên đó quả nhiên có dáng vẻ tiên phong đạo cốt, nghe ta hỏi có loại thuốc nào khiến người ta quên đi một đoạn ký ức không, ông ta chỉ vuốt râu rồi xoa xoa ngón tay.
Ta hiểu ý, vội đặt lên đó một thỏi bạc.
Ông ta lấy trong tay áo ra một viên đan dược:
"Uống viên thuốc này vào, sẽ quên hết mọi việc trong khoảng thời gian gần đây."
Ta mừng thầm, nhận lấy thuốc rồi vội vã chạy về.
Đêm đến, ta sai người bưng một bát yến sào, lén nghiền nát viên thuốc rồi rắc vào đó.
Nghĩ đến cảnh Thập Nhất uống xong sẽ quên mất ta, trong lòng không hiểu sao lại trào dâng một nỗi xót xa.
"Thập Nhất, uống bát yến sào này đi."
Hắn ngước mắt nhìn: "Chủ tử, nô tài không đói."
"Bảo uống thì uống," ta rút roi ra, quất nhẹ một cái vào không trung, "Không nghe lời là ta quất ngươi đấy."
Ngọn roi lướt qua mu bàn tay hắn, hơi thở của hắn hơi khựng lại.
Im lặng một lát, Thập Nhất cuối cùng cũng cầm lấy bát, rũ mắt uống cạn bát yến sào.
Ta ngồi đợi bên cạnh hồi lâu, nhưng hắn vẫn quỳ ngồi yên tĩnh, thần sắc không chút biến đổi.
Lẽ nào... tác dụng của thuốc phát huy chậm ư?
Thập Nhất hỏi: "Chủ tử, đêm nay còn muốn nô tài sưởi chân không?"
Ta đang thắc mắc tại sao thuốc mãi không tác dụng, nên lơ đãng gật đầu: "...Được."
Hắn vẫn như mọi khi ngồi bên mép giường, gom đôi chân ta vào lòng, nhẹ nhàng đặt lên bụng mình vốn đang rắn chắc.
Ta theo bản năng dùng mũi chân cọ cọ.
Cứng ngắc, từng khối từng khối, cọ vào làm vành tai người ta nóng bừng.
Lòng bàn tay Thập Nhất phủ lên bắp chân ta, chậm rãi xoa bóp, lực đạo ôn nhu đến mức khiến người ta buồn ngủ.
Trong cơn mơ màng, ta vẫn còn cảm thán.
Vị Tiêu Dao Vương này mất trí nhớ mà lại thuần phục đến thế này... nếu không phải thân phận hắn quá cao quý, ta nhất định phải lừa hắn ký vào khế ước bán thân mới được.
Một đêm không mộng mị.
Khi tỉnh dậy, ánh mắt Thập Nhất vẫn trong trẻo, rõ ràng là chưa quên gì cả.
Lúc này ta mới xác định, viên thuốc đó hoàn toàn không có tác dụng.
Đùng đùng tìm đến chỗ lão thần tiên, ông ta lại cười nói:
"Thuốc này cần uống liên tục mười ngày mới gột rửa được ký ức. Mỗi ngày một viên, thiếu một viên cũng không được."
Hô!
Đây không phải giá cắt cổ thì là gì?
Ông ta lắc đầu đắc ý, dáng vẻ đầy vẻ cao thâm: "Nếu không thì sao xứng gọi là thần dược?"
...Nghe cũng có lý.
Ta nghiến răng, lại lấy ngân phiếu ra mua thêm chín viên nữa.
Thuốc uống được hai ngày, đến ngày thứ ba, Thập Nhất thế nào cũng không chịu uống nữa.
Ta nổi nóng, vơ lấy roi quất tới: "Ngươi dám nói không uống sao?"
Ngọn roi rơi xuống vai hắn, nhưng hắn không lùi mà tiến, nắm chặt lấy đuôi roi, trong mắt như có ngọn lửa bùng lên.
"Chủ tử... muốn nô tài quên mất người đến thế sao?"
Ta giật mình: "Ngươi, ngươi sao biết?"
"Chủ tử nói mê nên tự mình thốt ra đấy."
Ta bực bội vỗ vào miệng mình một cái, cái miệng này thật là hại người!
Thập Nhất lại bất chợt vươn tay ôm lấy eo ta, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* cánh môi ta.
"Chủ tử, ở bên nô tài... không tốt sao?"
Ta sợ hãi vùng ra, nhảy khỏi vòng tay hắn.
Sao có thể tốt chứ?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chửng Cứu Bá Đạo Tổng Tài
60 ch
Chào Mừng Đến Với Địa Ngục Của Ta
279 ch
Xuyên Không: Thư Sinh Hàn Môn Và Kiều Thê (FULL)
914 ch
Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn
141 ch
Tôi Nổi Điên Ở Tiểu Thuyết Tương Lai Ngược Thụ
35 ch
Truyện Ở Rể - Tiêu Lâm
385 ch
Pháo Hôi Xinh Đẹp
46 ch
Mục Tiêu 10 Tỷ
53 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.