Ta bỏ tiền ra mua một người mẹ từ trên thuyền hoa. Khi ấy, dáng người nàng gầy guộc mảnh mai, đôi mắt đẹp như làn nước mùa thu phẳng lặng. Nghe người làm trên thuyền hoa kể, tướng công của nàng đã cưới người khác, con trai cũng không nhận nàng. Thậm chí, ngay cả tờ hôn thư năm xưa cũng là giả. Gả đi bảy năm trời, không danh không phận, cuối cùng còn bị gia đình ăn tươi nuốt sống ấy bán vào thuyền hoa. Quả thực vô cùng đáng thương. Ta nghĩ, nàng và ta đều là những kẻ không ai thèm ngó ngàng tới, có lẽ nàng cũng đang mong mỏi có được một đứa con gái. Thế là ta ôm chặt tiền tuất của cha trong ngực, cứ như vậy mà mua cho mình một người mẹ ruột.
Ninh Tiểu Bạch
Ngôn Tình · Đô Thị