2.046 chữ · ~14 phút đọc
Ta cứu một nam tử người đầy m áu.
Hắn tự xưng là Tề Vương, tỉnh lại việc đầu tiên là ép ta làm thông phòng.
Tay ta đang chìa ra đòi tiền khám bệnh khựng lại giữa không trung, lông mày nhíu chặt:
"Thông phòng? Mỗi tháng ngài trả cho ta bao nhiêu tiền công?"
Sắc mặt Tề Vương trầm xuống: "Láo xược! Có thể hầu hạ bản vương là tổ tiên ngươi tích đức, phúc phần lớn lao, ngươi vậy mà dám nhắc đến mấy thứ tục vật vàng bạc này?"
Ta thở dài một tiếng, nhặt mái chèo gỗ dưới đất lên, vung một phát đ ánh hắn xuống nước.
Sau đó, ta tiện tay lấy đi viên dạ minh châu hắn làm rơi, thổi một tiếng huýt sáo.
"Ngài là kẻ thứ tư trong tháng này rồi, Vương gia, kiếp sau ra đường nhớ mang theo bạc nhé."
Buồn cười, thật sự tưởng rằng ai cũng hiếm lạ thứ dưa chuột th ối kia chắc?
01.
Sóng dữ cuốn phăng thân x ác Tề Vương đi.
Ta nhét viên dạ minh châu vào túi, động tác thuần thục dùng cát lấp đi vết m áu trên rạn đá.
Gần đây vùng nước này rất kỳ lạ, ba ngày hai bữa lại có những gã đàn ông mặc đồ sang trọng bị sóng đánh dạt vào bờ.
Những kẻ này đều có một điểm chung.
Câu đầu tiên sau khi tỉnh lại chắc chắn là tự khai danh tính, không phải Hầu phủ thế tử thì cũng là hoàng tử nọ kia.
Câu thứ hai chắc chắn là thái độ ban ơn, hứa hẹn cho ta làm th.i.ế.p hoặc làm thông phòng.
Họ tuyệt nhiên không nhắc gì đến việc trả tiền khám bệnh ngay tại chỗ.
Thậm chí còn lấy lý do đường hoàng để chiếm dụng gian nhà của ta, cư ớp đoạt lương khô của ta.
Ta có bị ng u đâu?
Thúy Hoa ở thôn bên cạnh chính là vì làm th.i.ế.p cho người ta, chưa được nửa năm đã bị chính thất đ ánh gãy chân, bán vào kỹ viện hạng bét.
Sự khác biệt duy nhất giữa th.i.ế.p và kỹ nữ, chính là chỉ được tìm một người đàn ông, lại còn không có tiền công.
Muốn biến ta thành lao động miễn phí ư, nằm mơ đi!
Ta dứt khoát vung chèo, mỗi người một nhát, tiễn tất cả bọn họ trở về lòng sông.
Ngọc bội, nhẫn vàng và dạ minh châu trên người bốn gã này, cộng lại đủ đổi được cả một rương vàng ròng!
Ta tâm trạng vui vẻ vác giỏ cá đi về.
Đẩy cánh cửa căn lều tranh tồi tàn của ta bên bờ sông.
Trên chiếc giường gỗ trong nhà, lại có thêm một nam tử đang nằm.
Hắn mặc một bộ mãng bào thêu gấm, phía trên rách vài đường, sắc mặt tái nhợt.
Hẳn là nhân lúc ta không có mặt, hắn đã tự bò vào.
Nghe thấy tiếng đẩy cửa, hắn mở mắt.
Ánh mắt hắn quét qua giỏ cá trên tay ta, giọng ra lệnh: "Đi, nấu cho cô một bát canh cá, cho nhiều hành không được bỏ gừng."
Ta đứng ở cửa không nhúc nhích.
Nam tử nhíu mày, giọng điệu toát ra vẻ uy nghiêm của kẻ bề trên.
"Cô chính là đương triều Thái tử. Dân đen như ngươi điếc rồi sao? Cứu giá có công, sau khi cô về kinh sẽ phá lệ nạp ngươi làm trắc phi, hưởng vinh hoa phú quý. Còn không mau đi đi!"
Ta thở dài, lại thêm một kẻ nữa.
Nương ta tin Phật, không biết ta gi ết nhiều như vậy, dưới suối vàng nương có mắng ta không nhỉ.
Ta đặt giỏ cá xuống, tay trái nắm lấy mái chèo gỗ dự phòng sau cửa, nhẫn nại hỏi.
"Trắc phi cũng là kẻ hầu người hạ ngài, có tiền công tháng cố định không? Nếu không trả lương, thì lấy một trăm lượng bạc trắng trả ơn ta đi."
Thái tử sửng sốt, rồi lập tức nổi giận đùng đùng.
"Láo xược! Cô nhìn trúng thứ thôn nữ thô kệch như ngươi là phúc phần tám kiếp nhà ngươi! Dám đòi tiền cô? Cô thấy ngươi chán sống rồi!"
Ta hiểu rõ gật đầu.
Không có tiền, mà tính tình lại lớn.
Ta vác mái chèo đi tới.
Thái tử thấy ta lại gần, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai: "Còn biết điều, biết đường lấy lòng cô..."
Giây tiếp theo, một tiếng "bình" vang lên.
Mái chèo gỗ nện thẳng vào gáy hắn.
Nụ cười mỉa mai của Thái tử cứng đờ trên mặt, rồi đổ gục xuống bất tỉnh.
Ta lục soát toàn thân hắn, chỉ tìm thấy nửa miếng ngọc bội vân rồng.
Gã này thật sự nghèo kiết cmn x ác luôn.
Ta ghét bỏ nhét miếng ngọc bội vào túi, rồi túm lấy cổ chân hắn, kéo lê ra khỏi lều tranh.
Đến tận mép vực, ta một cước đá hắn xuống dưới.
Kẻ thứ năm.
Hy vọng cá dưới sông ăn cho no bụng, đừng để thứ đen đủi không xu dính túi mà còn thích làm ông tướng này trôi dạt vào bãi cát của ta nữa.
02.
Tích góp đủ năm món bảo vật, ta quyết định tới chợ đen ở trấn trên để đổi tiền.
Chủ tiệm cầm đồ ở chợ đen là một gã chột mắt.
Ta đặt nửa miếng ngọc bội vân rồng lên quầy.
Gã chột mắt cầm miếng ngọc bội lên nhìn, sắc mặt lập tức tái mét, hạ thấp giọng: "Thứ này... ngươi lấy ở đâu ra? Đây là đồ của hoàng gia, là tội chém đầu đấy!"
Ta bình thản đáp: "Nhặt được ở ven sông thì là của ta. Ra giá đi, không mua thì ta tìm chỗ khác."
Gã chột mắt nghiến răng: "Bán đứt, năm trăm lượng bạc."
"Thành giao."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Ta cất năm tờ ngân phiếu một trăm lượng, xoay người bước ra khỏi tiệm cầm đồ.
Vừa ra khỏi hẻm, mấy bóng người đã chặn đường ta lại.
Dẫn đầu là một lão già ngoài năm mươi, khuôn mặt đầy những nếp nhăn, ánh mắt lộ vẻ tham lam.
Bên cạnh là một thư sinh trẻ tuổi chừng hơn hai mươi, mặc một bộ áo xanh đã giặt đến bạc màu.
Đó chính là lão già họ Ải nào đó trên danh nghĩa là phụ thân ta, và huynh trưởng của ta, Ải Đại Bảo.
Mười năm trước, để gom góp tiền học phí cho Ải Đại Bảo, lão Ải đã bán ta cho một lão mù đánh cá với cái giá mười cân cá muối.
Lão mù vốn muốn giữ ta lại để sau này chăm sóc tuổi già, nhưng lão đã mất từ năm ngoái, nên ta đã tiếp quản căn nhà tranh rách nát cùng lưới cá của lão.
Mười năm qua, bọn họ chưa từng ghé thăm ta lấy một lần.
Lão Ải nhìn chằm chằm vào túi đựng ngân phiếu của ta, nuốt nước bọt nói:
“Ải Đường à, phụ thân vừa rồi đã nhìn thấy hết cả rồi. Ngươi vừa đổi được một món tiền lớn ở cửa tiệm đen kia phải không?”
Ải Đại Bảo ưỡn thẳng lưng, bày ra cái vẻ thanh cao của một kẻ đọc sách.
“Muội muội, ta sắp tiến kinh đi thi rồi, đang lo không có lộ phí. Ngươi đã vớ được vận may, thì nên giao hết số tiền đó ra đây để ta dùng cho việc giao thiệp. Đợi ta đỗ Trạng nguyên, tự nhiên sẽ nâng đỡ muội, tìm cho muội một mối tốt để làm th.i.ế.p.”
Lại là làm th.i.ế.p.
Ta dằn xuống sự khó chịu trong lòng, lạnh lùng nhìn bọn chúng: “Cút”.
Lão Ải vừa nghe xong, mắt đảo một vòng, liền ngồi bệt xuống đất bắt đầu gào khóc.
“Ôi chao ôi, mọi người mau lại mà xem này! Đứa con bất hiếu này phát tài rồi là quay ra không nhận người thân! Phụ thân và huynh trưởng sắp đói ch ết đến nơi, mà nó lại cầm cả xấp ngân phiếu đi cung phụng gã đàn ông lạ!”
Người trên chợ lũ lượt dừng chân, chỉ trỏ bàn tán.
Ải Đại Bảo lắc đầu than thở: “Ải Đường, trăm thiện hiếu đứng đầu. Nếu muội đã không biết liêm sỉ như thế, thì ta đành phải đến huyện nha tố cáo tội bất hiếu của muội, cho muội vào ngồi t ù!”
Khi còn nhỏ, ta quả thực đã từng bị lời đe dọa này của Ải Đại Bảo làm cho sợ ch ết kh.i.ế.p.
Nhưng giờ đây trong mắt ta chỉ có tiền, chẳng buồn phí lời thêm nửa chữ.
Ta đi thẳng tới sạp thịt ở gần đó, cầm lấy một con d ao lọc xư ơng sắc lẻm.
Tiếng gào khóc của lão Ải im bặt.
Ải Đại Bảo sợ hãi lùi lại một bước: Ngươi... ngươi muốn làm gì? Giữa ban ngày ban mặt mà h ành h ung, là phải đền mạng bằng đầu đấy!
Ta bước tới, tay trái đè chặt vai Ải Đại Bảo, tay phải cầm d ao đ âm mạnh vào đùi hắn.
Lưỡi dao cắm sâu vào đùi, m áu tươi lập tức b*n r* tung tóe.
Á-!!
Ải Đại Bảo gào thét như heo bị ch ọc tiết, cả người đổ sụp xuống đất.
Bách tính xung quanh đang xem náo nhiệt lập tức tản ra xa, không ai dám lại gần.
Lão Ải run bắn người, bò lổm ngổm lùi lại phía sau: “Gi ết người rồi! Gi ết người rồi!”
Ta rút d ao ra, m áu tươi trên mũi dao rơi lộp độp xuống mặt đá xanh.
Ta nhìn Ải Đại Bảo từ trên cao xuống.
“Muốn đến huyện nha tố cáo sao? Đi đi. Trước khi quan sai đến, ta cam đoan sẽ lọc từng miếng thịt trên người ngươi xuống để cho ch ó hoang ăn”.
Ải Đại Bảo đau đến mức nước mũi nước mắt dàn dụa, cuống cuồng lắc đầu: “Không tố nữa! Không tố nữa! Nữ hiệp tha mạng!”
Ta ném con d ao xuống dưới chân lão Ải, hừ lạnh một tiếng.
“Mười năm trước các người đã bán ta, khế ước bán thân vẫn còn ở trong tay ta, ta sớm đã không còn là người của Ải gia nữa rồi! Từ hôm nay trở đi, đừng xuất hiện trước mặt ta. Nếu còn nói thêm nửa chữ nữa, ta tiễn các người xuống sông cho rùa ăn”.
Nói đoạn, ta không ngoảnh đầu lại rời khỏi chợ.
03.
Ta đi tới một ngôi miếu hoang ở rìa thị trấn, chuẩn bị kiểm kê lại số báu vật còn dư.
Vừa bước vào sân, đã nghe thấy tiếng đao kiếm chạm nhau kịch liệt.
Một nữ tử trẻ tuổi người đầy bùn đất đang bị năm tên hộ vệ cầm đao ép vào đường cùng.
Nàng ta nắm chặt một thanh đoản đ ao trong tay, ánh mắt đầy sát khí, không hề lộ chút sợ hãi.
“Thẩm Anh, nàng không thoát được đâu!”
Tên hộ vệ cầm đầu cười gằn: “Công tử của Tri phủ đại nhân để mắt đến nàng, đó là tổ tiên nhà họ Thẩm nàng bốc khói xanh rồi đấy! Ngoan ngoãn theo bọn ta về làm th.i.ế.p thứ chín cho công tử, giao bản vẽ thuyền vận nhà họ Thẩm ra đây, thì sẽ không phải chịu khổ!”
Danh tiếng của nhà họ Thẩm thì người trong làng chài bọn ta ai cũng từng nghe qua.
Đó chính là giàu nhất vùng Giang Nam đấy!
Ta bỗng ngẩng đầu nhìn về phía cô nương đó.
Nàng ta cười lạnh, phun một ngụm m.á.u: “Nằm mơ! Thẩm Anh ta dù có đốt sạch tiền, cũng tuyệt đối không làm th.i.ế.p cho đám c hó má các ngươi!”
Nàng xoay người nhìn thấy ta đang đứng ở cổng, mắt sáng lên, lớn tiếng kêu: Cô nương kia! Nếu ngươi có thể giúp ta phá vòng vây, ta cho ngươi một nghìn lượng vàng!
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tiếng Tiêu Vọng Mãi Nơi Vườn Đào
10 ch
Ánh Nguyệt Sáng Soi
11 ch
Trùng Tộc: Hãy Sống Thật Tốt
56 ch
Quý Như Thanh
7 ch
Mạn Mạn - Tô Tiểu Hảo
6 ch
Yến Chiêu - Mộc Mộc Mộc Mộc
7 ch
Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp
181 ch
Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa
98 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.