1.749 chữ · ~12 phút đọc
Lộ Tử Nhiên cách chăn chọc eo Trì Mộ Tinh: “Tiểu tổ tông, tiểu tổ tông, mau đến xem, ta bị điều chỉnh vào đâu này?”
Trì Mộ Tinh bị hắn chọc đến ngứa ở eo, nhịn không được hất chăn lên, lạnh giọng nói: “Học viện Quản lý , ta nghe thấy rồi.”
“Không phải, ngươi cảm thấy cái này bình thường sao?” Lộ Tử Nhiên ghé sát bên cạnh cậu hỏi, “Nhìn qua thật sự rất giống lừa người.”
“Cho ngươi thì cứ nhận đi… rối rắm cái này làm gì.”
“Ngươi không hiểu, nào có ai cho ta nhiều thứ như vậy.” Lộ Tử Nhiên lắc đầu, đưa điện thoại lại trước mặt Trì Mộ Tinh cho cậu xem tin nhắn, “Ngươi xem ta được đánh số 2999, mà đại học Kim Bảng chẳng phải một năm chỉ thu 3000 người sao?”
“À, vậy chúc mừng ngươi, không phải là thứ nhất đếm ngược, còn có một người điểm thấp hơn ngươi.”
“Ngươi số bao nhiêu?” Lộ Tử Nhiên đột nhiên thấy hiếu kỳ, hắn chưa từng nhìn thấy tin báo trúng tuyển của tiểu tổ tông.
“199.” Trì Mộ Tinh trả lời.
Lộ Tử Nhiên: “……”
Hắn hỏi dư thừa.
Đúng là tự rước lấy nhục.
Trì Mộ Tinh ăn cơm xong thì buồn ngủ, lười biếng chui lại vào trong ổ chăn, nửa tỉnh nửa mê nghe Lộ Tử Nhiên chơi game.
Lộ Tử Nhiên cùng bốn tên sa điêu bằng hữu kia đánh năm người.
Tề Giai đi rừng, Lộ Tử Nhiên đi top, Nguyên Triệt chơi phụ trợ, Cẩm Thư Hoa xạ thủ, Liêu Địch Già đường giữa.
Lộ Tử Nhiên chọn Lữ Bố, còn bốn đồng đội lần lượt là Đại Kiều, Đại Tư Mệnh, Cờ Tinh, Địch Nhân Kiệt.
Trì Mộ Tinh không chơi game, nhưng cậu vẫn nhận ra các anh hùng.
Bởi vì Lộ Tử Nhiên thường xuyên chơi bên cạnh cậu, lâu dần nghe mãi cũng quen, hình như chỉ có mấy tướng này là hắn thích nhất.
Lộ Tử Nhiên giải thích rằng, bởi vì loại trò chơi này không cần nạp tiền vẫn có thể chơi rất vui, rất hợp với đám quỷ nghèo như bọn họ.
Giọng nói nguyên bản của Lữ Bố cùng ngoại trang mặc định dưới triệu hồi của Đại Kiều vọt thẳng vào rừng đối phương, Đại Tư Mệnh bay vào mở combat, Tề Giai trong kênh thoại gào to:
“Đuổi theo đi, đuổi theo đi! Ta không sợ đâu!”
Cẩm Thư Hoa điều khiển Địch Nhân Kiệt ném ra một lá bài vàng chuẩn xác trúng xạ thủ bên kia.
Nhưng mà, Cờ Tinh thì ngơ ngác không tung chiêu.
Lộ Tử Nhiên điều khiển Lữ Bố xuất đại chiêu, đánh cho Liêm Pha bên kia còn một vạch máu.
Tề Giai: “……”
Cẩm Thư Hoa: “Các ngươi có phải người không vậy?”
Một hồi hỗn loạn kỹ năng xong, thông báo đoàn diệt vang lên.
Tiếp đó là tiếng đối phương đứng yên trở về thành chế giễu.
Âm thanh “leng keng leng keng” vang khắp khe núi, khiến Tề Giai tức đến mắng một câu quốc túy.
Liêu Địch Già lập tức cúi đầu nhận sai: “Thực xin lỗi!”
Nguyên Triệt không hiểu đầu đuôi nhưng cũng đi theo nhận sai: “Thực xin lỗi!”
Lộ Tử Nhiên suy nghĩ một lát: “Ta quyết định lên toàn đồ chí mạng! Ván sau xem ta một đao chém chết pháp sư bên kia!”
Trì Mộ Tinh: “……”
Lộ Tử Nhiên mơ mộng đâu phải chỉ một hai ngày.
Ba phút sau.
Thông báo đoàn diệt lại lần nữa vang lên, kèm theo lần chửi thứ hai của Tề Giai.
Lần này là do Nguyên Triệt tung chiêu cuối của Đại Kiều ngay dưới trụ đối phương, mà khéo bọn họ tất cả đều ở đó!
Bọn họ hô nào là hữu nghị, nào là đoàn kết, rồi cả bọn cùng xông lên, kết quả tặng cho xạ thủ đối diện một mạng “pentakill” hoa lệ.
Lộ Tử Nhiên nhíu mày: “Đáng tiếc quá, ta chỉ thiếu 150 vàng nữa là làm xong phá quân rồi!”
Kết quả phá quân chưa kịp mua xong thì nhà chính đã bị đối phương đẩy sập.
Đóng trò chơi, Lộ Tử Nhiên than thở một hơi thật sâu: “Tiểu tổ tông, ngươi cho ta vay 168 đồng đi.”
Trì Mộ Tinh không hiểu: “Vì sao lại là con số này?”
“Ta muốn mua ngoại trang.” Lộ Tử Nhiên nói, “Không có ngoại trang thì thiếu 10 điểm công kích, ta vừa vào trận đã ở thế bất lợi rồi.”
Trì Mộ Tinh: “……”
Chính mình có thể tỉnh táo một chút được không?
Trì Mộ Tinh cầm lấy di động chuyển cho Lộ Tử Nhiên một vạn, Lộ Tử Nhiên cười hì hì ấn nhận, sau đó nhanh nhẹn nhảy sang nhóm năm người nhỏ của bọn họ.
Tề Giai lúc này tâm trạng đã bình tĩnh lại, thậm chí còn mở thêm một phòng mới, nhiệt tình mời mọi người vào.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Ngươi còn muốn chơi nữa sao?” Trì Mộ Tinh hỏi bằng giọng châm chọc.
“Chơi!” Lộ Tử Nhiên đầy tự tin trả lời, “Ta đi mua ngoại trang, ngươi mau ngồi dậy, xem ta giết đến long trời lở đất!”
Mười phút sau.
Chơi Thiên Ma Hỗn Loạn với ngoại trang mới, Lộ Tử Nhiên lại một lần nữa vừa xuống đất đã bị đối thủ hạ gục tức thì, âm thanh đoàn diệt vang lên chậm mà chắc.
Trì Mộ Tinh chỉ vào góc phải trên màn hình của di động Lộ Tử Nhiên, nơi hiển thị thành tích 0-8-2, hỏi: “Đây là cái ngươi gọi là giết đến long trời lở đất sao?”
“Ta làm tanker đấy, bằng không thì chẳng ai chống được sát thương, cả đội sẽ chết sạch.” Lộ Tử Nhiên đáp, “Ngươi biết gì, cái này gọi là vì đồng đội, hy sinh bản thân.”
“…… Nhưng mà đoàn đội cũng bị diệt cả rồi mà.”
“Ách…… Đó là vì chúng ta tình cảm tốt! Chết cũng phải chết cùng nhau! Ngươi có biết tuẫn tình nghĩa là gì không? Bọn ta đây gọi là tuẫn tình!”
Năm người cuối cùng vì thủ nhà chính cũng lại tuẫn tình thêm một đợt, còn chưa kịp nghe Tề Giai chửi mắng, Lộ Tử Nhiên đã nhanh tay thoát khỏi trận, không để Trì Mộ Tinh nhìn thấy điểm số thấp đến 2.5 của mình.
Quá mất mặt, mất mặt đến mức Lộ Tử Nhiên không biết lấy gì để bù lại cho bản thân.
Năm người bọn họ chơi game quả thật đều như thế, bất kể có đánh nổi hay không, chỉ cần đánh nhau thì phải cả đội cùng tham gia, ai chạy trước thì bị bốn người còn lại chửi thẳng mặt.
Không thú vị, Trì Mộ Tinh lại rút về trong ổ chăn, chậm rãi hỏi Lộ Tử Nhiên: “Tình cảm giữa ngươi với bằng hữu thật sự tốt như vậy sao?”
Lộ Tử Nhiên không hề do dự, lập tức đáp: “Đúng vậy, ta có thể vì bọn họ mà không tiếc cả tính mạng!”
“…… Đã nhìn ra, ngươi thật sự rất tin tưởng bọn họ.”
Lộ Tử Nhiên đem những lời ấy coi như Trì Mộ Tinh đang khen mình, hắn sờ sờ tóc cậu, hiếu kỳ hỏi: “Vậy còn ngươi? Sao ta chưa từng thấy ngươi có bằng hữu?”
“……” Trì Mộ Tinh trở mình, đưa lưng về phía hắn, ngữ điệu bình tĩnh, không mang chút cảm xúc nào, trả lời: “Ta không muốn kết giao bằng hữu.”
Lộ Tử Nhiên ngẩn ra, chợt nhớ tới lúc trước Trì gia gia trong điện thoại đã nói với hắn chuyện này.
Trì Mộ Tinh từ nhỏ đã không có bạn bè, bởi vậy lớn lên mới thành ra sợ xã giao, cho nên bây giờ phát triển thành bệnh lý tâm lý.
Nghĩ vậy, giọng điệu của Lộ Tử Nhiên cũng theo đó mà mềm xuống: “Vì sao ngươi không muốn kết giao bằng hữu?”
Trì Mộ Tinh quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời xanh mây trắng, một chiếc phi cơ vừa bay qua, vạch nên một đường kẻ trắng trên bầu trời.
Ngoài cửa sổ, trên ngọn cây có một cái tổ chim, mấy con chim non đói khát ríu rít kêu mãi không thôi, chờ mãi mà vẫn chưa thấy chim mẹ trở về.
Mặt Cậu không biểu cảm mà đáp: “Ba mẹ ta chết trong tai nạn máy bay, mà thiết kế ra tất cả chuyện này lại chính là bằng hữu tốt nhất lúc sinh thời của bọn họ. Cho nên ta không muốn kết giao bằng hữu.”
Câu trả lời này đã giải đáp nghi ngờ một năm nay của Lộ Tử Nhiên, về việc vì sao hắn chưa từng thấy cha mẹ của Trì Mộ Tinh.
Hắn vốn tưởng cha mẹ Trì Mộ Tinh chỉ là ra nước ngoài mở rộng làm ăn! Không ngờ lại là……
Trì Mộ Tinh cảm thấy chăn bị vén lên, ngay sau đó, thân hình to lớn hơn mình một vòng của Lộ Tử Nhiên chui vào, từ phía sau ôm lấy cậu.
Lộ Tử Nhiên gác cằm lên sau cổ Trì Mộ Tinh, mùi tin tức tố trấn an ôn hòa thuộc về Alpha lan tỏa khắp giường bệnh.
Trì Mộ Tinh ngẩn ra, mới lên tiếng giải thích: “Không cần an ủi ta, lúc bọn họ mất ta còn chưa có ký ức, cho nên cũng không có cảm giác quá đau khổ.”
“Vậy ngươi có muốn thử kết giao bạn bè không?” Giọng điệu Lộ Tử Nhiên nhẹ nhàng chậm rãi, giống như đang thương lượng với cậu, “Bạn của ta cũng có thể thành bạn của ngươi, bọn họ đối xử với ta rất tốt, cũng sẽ đối xử với ngươi rất tốt.”
Tuy bọn họ có hơi ngốc, nhưng trong cuộc sống ở trường học, ít nhiều gì cũng sẽ quan tâm đến cậu, Lộ Tử Nhiên cảm thấy Trì Mộ Tinh chắc chắn sẽ thích bằng hữu của mình.
Ai ngờ Trì Mộ Tinh im lặng thật lâu, như thể đang suy nghĩ gì đó.
Sau đó, giọng cậu lại trở nên lạnh lùng:
“Lộ Tử Nhiên, tâm ngươi quá lớn, không lo nghĩ nhiều, sau này bị người ta đâm sau lưng thì sẽ biết thành thật.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mạc Vương, Xin Giữ Liêm Sỉ!!
63 ch
Tinh Tế Bán Thú Nhân
96 ch
Tiên Y Chí Tôn - Lâm Vân (FULL)
28 ch
Ngự Pháp Trừ Tà: Thần Thông Đạo Sĩ
65 ch
Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
381 ch
Xuyên Đến Tinh Tế Thành Đan Pháp Thần - Châu Thanh
122 ch
Sửu Nữ Đào Hoa - Trần Hoàng Nhi tác giả Nguyệt Tiên Tử
11 ch
CHỊ GÁI BẤT TỬ CỦA TOKYO REVENGER
131 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.