1.428 chữ · ~10 phút đọc
Dẫu sao...
Đây cũng là tiểu công tử ta theo hầu từ nhỏ.
Ta khẽ thở dài.
"Công tử."
"Đừng cưỡng cầu."
Nhưng vài giây sau...
Hắn nói.
"Nếu ta nhất định muốn cưỡng cầu thì sao?"
"Rõ ràng trước kia..."
"Trong mắt nàng chỉ có mình ta."
Tạ Chiếu tức giận.
Như đang giận ta vì dám rời bỏ hắn.
"Hắn có thể cho nàng cái gì?"
"Cái gì cơ?"
Ta nhất thời không hiểu.
Thế lực hầu phủ...
Lớn hơn ta tưởng rất nhiều.
Chỉ trong thời gian uống hết một chén trà...
Tạ Chiếu đã điều tra rõ thân thế của Quý Hoài.
"Một tên thư sinh nghèo kiết hủ lậu, phụ mẫu đều mất."
"Dù thật sự đỗ cử nhân..."
"Sau này có thi đỗ trạng nguyên..."
"Chẳng qua cũng chỉ là quan ngũ phẩm."
"Hắn là cái thá gì..."
"Mà cũng dám tranh người với ta?"
Ta kinh ngạc nhìn người trước mặt.
Giống như...
Chưa từng thật sự quen biết hắn.
"Chỉ cần ta muốn."
"Bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng hắn."
Khi nói câu ấy...
Trong giọng Tạ Chiếu vẫn mang theo cái tàn nhẫn ngây thơ chỉ những kẻ lớn lên trong giàu sang mới có.
"Chỉ cần hắn ch ế t."
"Nàng chỉ còn cách quay về bên ta."
"Năm đó..."
"Nàng chẳng phải đã liều mạng cứu ta sao?"
"Chẳng lẽ..."
"Không phải vì ham vinh hoa phú quý hầu phủ?"
Ta...
Cuối cùng không thể nhịn được nữa.
Giơ tay.
Tát lệch mặt Tạ Chiếu.
Chát!
Tiếng bạt tai vang khắp tiểu viện.
Tạ Chiếu ôm mặt.
Trong mắt mở to không thể tin nổi.
Còn trong lòng ta...
Chỉ thấy thống khoái.
"Cái tát này..."
"Ta đã muốn đánh từ rất lâu rồi."
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
"Ta thà rằng..."
"Năm đó chưa từng cứu ngươi."
Nếu sớm biết...
Tạ Chiếu sẽ lớn lên thành bộ dạng này.
Năm ấy...
Ta tuyệt đối sẽ không liều mạng cứu hắn.
Ta nghĩ...
Ăn một cái tát như vậy, hắn nhất định tức đ I ên.
Không ngờ...
Tạ Chiếu chỉ nhìn ta.
Rồi khàn giọng nói:
"Nhưng..."
"Ta thích nàng."
Hắn giống hệt đứa trẻ vừa đánh mất món đồ chơi yêu thích nhất.
Mắt đỏ hoe.
"Ta thích nàng..."
"Nàng cũng không thể quay về bên ta sao?"
Ta chỉ thấy...
Buồn cười hơn cả.
Thế là...
Ta hỏi câu hỏi đã giấu trong lòng rất lâu.
"Ngươi nói ngươi thích ta..."
"Thế nên ngươi cưới thiên kim nhà khác làm chính thê..."
"Lại muốn ta làm thiếp cho ngươi?"
Ta khẽ lắc đầu.
"Thứ gọi là thích như vậy..."
"Ta không gánh nổi."
"Cũng không cần."
"Nhưng..."
"Ai cũng đều như vậy!"
Tạ Chiếu vẫn không hiểu.
Song điều đó...
Không ngăn được hắn thẹn quá hóa giận.
"Phụ thân ta."
"Các thúc bá của ta."
"Tổ phụ ta."
"Cả những trưởng bối thế gia..."
Hắn liên tục biện dẫn, như thể chỉ cần nhiều người cùng làm...
Thì hắn sẽ đúng.
"Từ xưa đến nay..."
"Nam nhân đều như thế!"
Phải.
Từ xưa đến nay...
Nam nhân vẫn luôn như thế.
Không hiểu vì sao...
Ngay trong khoảnh khắc ấy...
Ng ự c ta bỗng bùng lên ngọn lửa.
Lần đầu tiên trong đời...
Ta gào lên với hắn:
"Đó là vì..."
"Thế gian này..."
"Chưa từng cho nữ nhân quyền được lựa chọn!"
Thế nhưng...
Chưa kịp nói hết câu...
Nước mắt đã lăn dài trên má.
"Không phải cam lòng..."
"Mà là..."
"Nữ nhân chưa từng có quyền lựa chọn..."
Ta chợt nhớ đến nha hoàn năm ấy đã lén trèo giường Tạ Chiếu.
Trước khi quyết định làm chuyện đó...
Liệu nàng ấy có từng nghĩ đến kết cục nếu thất bại không?
Rồi ta lại nhớ đến Thôi Anh Châu.
Đích nữ cao quý, xinh đẹp của Thôi gia.
Dẫu phải gả cho phu quân mình không yêu...
Nàng ấy vẫn lựa chọn giữ lại một đường sống cho ta.
Ta lại nhớ đến mẫu thân.
Vì sinh con nối dõi cho phụ thân mà khó sinh qua đời.
Nhớ đến Quý thẩm.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Sau khi mất trượng phu, u uất thành bệnh, cuối cùng cũng ôm hận mà ch ết.
Nhớ đến đại phu nhân...từng khuyên Tạ Chiếu hãy đối xử với ta tốt hơn một chút.
...
Chỉ vì...
Các nàng ấy đều là nữ tử.
Chỉ vì...
Các nàng ấy đều là nữ tử...
Bỗng nhiên...
Ta thấy khó thở.
Thật bất công.
Quá đỗi bất công.
Thế nhưng...
Thế gian này dường như chưa bao giờ công bằng cả.
Ta nhìn Tạ Chiếu.
Khẽ cất tiếng.
"Ngươi nói..."
"Ngươi thích ta."
"Nhưng..."
"Ngươi chỉ muốn ta làm thiếp."
"Ngươi hỏi ta..."
"Vì sao không chịu ở lại bên ngươi."
"Nhưng..."
"Có ai lại muốn ở bên một kẻ..."
" Bất cứ lúc nào cũng có thể quyết định sống chết của mình?"
Ta không muốn...
Mấy chục năm sau vẫn phải sống trong nơm nớp lo sợ.
Ngày nào cũng thấp thỏm...
Không biết mình có bị đánh ch ế t hay không.
Ta chỉ muốn...
Được sống như một con người.
Được sống như một nữ tử.
Đàng hoàng mà sống.
Thế nhưng...
Ngay cả điều giản đơn ấy...
Dường như cũng khó vô cùng.
Không biết từ lúc nào...
Ngoài trời đã bắt đầu đổ tuyết.
Tạ Chiếu đối diện ta vẫn còn đờ người.
Rất lâu...
Hắn không thốt nên lời.
Ta không muốn tiếp tục dây dưa với hắn.
Vừa xoay người định đi...
Cổ tay lại bị hắn giữ lấy.
Đúng lúc ta còn đang giằng không ra...
Ngoài cổng tiểu viện bỗng có người gọi.
"Phu quân?"
Ta ngẩng đầu nhìn.
Thôi Anh Châu khoác áo choàng hồ ly, khí chất cao quý, đang đứng ở cửa viện.
Nàng hướng mắt về phía chúng ta.
"Đại công tử phủ Thừa tướng nghe nói phu quân đã đến."
"Hiện đang cho người tìm chàng."
Lời vừa dứt...
Tạ Chiếu liền buông tay ta.
Ta lập tức chạy nhanh đến trốn sau lưng Thôi Anh Châu.
Nàng ấy hơi bất ngờ liếc nhìn ta.
Nhưng cũng không hỏi gì.
Tạ Chiếu mấp máy môi, dường như có rất nhiều điều muốn nói.
Cuối cùng...chỉ đành kiếm đại cái cớ.
Rồi vội vàng rời đi.
Đợi bóng hắn khuất hẳn...
Thôi Anh Châu mới quay người nhìn ta.
Vừa thấy những vết nứt trên tay ta đã nứt toác, m á u đỏ thấm ra...
Thôi Anh Châu lập tức cau mày.
Ta đang định cười bảo:
"Không sao đâu, không đau đâu."
Ngoài viện lại có tiếng bước chân gấp gáp.
Ta quay đầu.
Hai mắt lập tức sáng bừng.
"Ca ca!"
Người vừa đến...
Chính là Quý Hoài.
Có lẽ nghe hạ nhân báo tin.
Chàng ấy vội vàng chạy tới.
Vội đến mức thở hổn hển.
Vừa nhìn thấy ta.
Chàng ấy mới khẽ thở phào.
"Tiểu Hà."
"Muội không sao chứ?"
"Không sao! Không sao!"
"Muội khỏe lắm."
Ta cười, chạy đến ôm cánh tay chàng ấy.
Rồi quay sang giới thiệu với Thôi Anh Châu.
"Ca ca."
"Đây là tân phu nhân của Tạ tiểu công tử hầu phủ."
Sau khi bị ta ôm lấy.
Quý Hoài cúi xuống nhìn tay ta.
Vừa thấy những vết nứt đã nứt chảy m á u...
Chàng ấy lập tức lấy khăn tay cẩn thận quấn lại từng chút một.
Đợi băng bó xong.
Quý Hoài mới ngẩng đầu nhìn người đối diện.
Định chào hỏi...
Thế nhưng...
Ngay khi nhìn rõ gương mặt nàng ấy.
Quý Hoài bỗng khựng lại.
Ta nhìn theo chàng ấy.
Mới phát hiện...
Không biết từ lúc nào.
Thôi Anh Châu cũng đã đứng lặng tại chỗ.
Ngay sau đó.
Trên gương mặt Quý Hoài lại hiện lên nụ cười ôn hòa quen thuộc.
Chàng khẽ cúi đầu.
"Vẫn chưa kịp chúc mừng sư muội..."
"Tân hôn cát khánh."
Mặt Thôi Anh Châu...trong khoảnh khắc ấy bỗng tái nhợt.
Tuyết ngoài trời.
Rơi càng lúc càng dày.
Rất lâu sau...nàng ấy khẽ cong môi.
"Vậy ra..."
"Đây chính là hôn thê mà sư huynh có hôn ước từ thuở nhỏ."
Dứt lời.
Thấy Quý Hoài không nói gì.
Thôi Anh Châu rũ mắt.
Giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.
"Nếu đã là tẩu tẩu tương lai..."
"Vậy cứ gọi ta là Anh Châu."
Không hiểu vì sao.
Nhìn nụ cười ấy...
Ta lại cảm thấy...
Thôi Anh Châu đang rất buồn.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm
14 ch
Minh Đài Hữu Anh - Mặc Mặc Vô Văn
7 ch
Hôn Nhân Sắp Đặt: Gặp Anh Ở Cuối Trời Tây Bắc
200 ch
Thiên Kim Bá Đạo: Tính Một Quẻ, Cả Giới Thượng Lưu Rúng Động
200 ch
Bích Đào Mãn Thụ - Biệt Lai Xuân Bán
6 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 7: Quỷ Môn Quan Mở Cửa
28 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 8: Chợ Âm Dương Đổi Mặt
23 ch
Mùa Hè Của Ốc Sên
15 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.