1.498 chữ · ~10 phút đọc
Máu trào ra qua kẽ tay, trong chốc lát đã nhuộm đỏ cả ngón tay Tiêu Ninh.
Tiêu Ninh bàng hoàng nhìn bàn tay mình, dưới lòng bàn tay là vết thương do Thẩm Vân Giai dùng dao găm tự rạch trên bụng. Vì mất máu quá nhiều, Thẩm Vân Giai gần như không nhìn rõ thần sắc của Tiêu Ninh, nhưng y nghe thấy rõ mồn một tiếng th* d*c nặng nề của hắn khi dốc sức chạy đến đây.
"Ngươi muốn làm gì?"
Mặt Tiêu Ninh trắng bệch, toàn thân không khống chế được mà run rẩy. Nếu chỉ chậm một bước nữa thôi... hắn không dám tưởng tượng mình sẽ nhìn thấy Thẩm Vân Giai trong bộ dạng nào.
Thẩm Vân Giai đau đớn ưỡn người, quờ quạng tìm kiếm trên mặt đất, trên đống cỏ khô hỗn độn đầy vết máu:
"Đưa dao cho ta..."
Tiêu Ninh gắt gao ấn y vào lòng. Nhìn y phục rách nát trên người Thẩm Vân Giai, những vết cắn tím tái trên cổ và ngực, vạt áo thấm đẫm máu, chỉ nhìn thêm một cái thôi cũng đủ khiến hắn đau đớn đến phát điên.
Lão Chu vươn tay bắt lấy cổ tay Thẩm Vân Giai, thăm dò mạch đập, thần sắc ngày càng ngưng trọng. Tiêu Ninh định bế Thẩm Vân Giai đi, nhưng bị lão Chu đưa tay cản lại.
"Về đến nhà mất một canh giờ, y sắp sinh rồi, không chịu nổi sự giày vò đi đi lại lại đâu."
Đuôi mắt Tiêu Ninh đỏ hoe, trông như sắp rơi lệ.
Hắn cởi áo ngoài trải dưới thân Thẩm Vân Giai, cẩn thận để đầu y gối lên đùi mình, nén lại vị chua xót nơi cổ họng, nói:
"Đừng dùng dao, tự mình sinh."
Thẩm Vân Giai ôm vết thương, trước mắt một mảnh huyết hồng. Nghe thấy lời Tiêu Ninh, nước mắt như chuỗi hạt đứt dây lăn dài từ đuôi mắt.
Y thực sự không còn sức nữa, độc nhập tâm mạch, thân thể đau đớn như lăn qua núi đao, đau đẻ suốt một đêm vẫn không thấy đứa trẻ ra đời, nếu kéo dài thêm sợ là đứa nhỏ không trụ được trước.
Tiêu Ninh bóp cằm Thẩm Vân Giai, ép y phải nhìn mình, gằn từng chữ:
"Ta không muốn ngươi mổ bụng lấy con, ta muốn ngươi bình an vô sự."
"Thiếu gia..."
Thẩm Vân Giai khí nhược du ty (hơi thở mỏng manh như sợi tơ), đứt quãng nói:
"Ta... không xong rồi... đứa trẻ vô tội..."
Tiêu Ninh nén lại cơn đau rát trong mắt, nắm chặt tay Thẩm Vân Giai, nghiêm giọng nói:
"Không xong cũng phải xong! Ngươi năm đó đã hứa với ta thế nào? Ngươi nói sẽ sinh con thật tốt, nhìn chúng lớn lên, ngươi nói nửa đời sau sẽ luôn ở bên cạnh ta! Thẩm Vân Giai, nếu ngươi dám gạt ta..."
Nước mắt từng giọt rơi trên mặt Thẩm Vân Giai, Tiêu Ninh cúi người tỳ trán vào giữa mày y, nghẹn ngào:
"Nếu ngươi dám gạt ta, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi nữa."
Thẩm Vân Giai vươn tay chạm vào khóe mắt Tiêu Ninh, lau đi giọt lệ cho hắn, vết máu trên đầu ngón tay vương lại nơi đuôi mắt hắn, loang ra một mảnh hoang lương diễm lệ.
Quả nhiên y vẫn không nỡ để thiếu gia của mình đau lòng.
Thẩm Vân Giai thở dài một tiếng, dùng hết toàn lực chống nửa thân mình lên, theo một cơn đau co thắt dữ dội trong bụng, y nghiến răng ấn bụng dồn sức. Máu từ vết thương bụng trên trào ra, lão Chu ra tay cực nhanh điểm vào mấy huyệt đạo của Thẩm Vân Giai để cầm máu, rồi vén ống tay áo, lộ ra những cây ngân châm luôn mang theo bên mình.
"Vỡ ối đã lâu rồi, đứa trẻ vẫn chưa xuống, còn sức để đứng lên đi lại chút không?"
Lão Chu dùng sức ấn bụng Thẩm Vân Giai, thăm dò hồi lâu, xác định ngôi thai không vấn đề gì, chỉ là vì sinh non nên mới giày vò lâu đến thế.
Thẩm Vân Giai lắc đầu, liếc nhìn chân mình. Lúc này lão Chu mới nhận ra có điểm không ổn, đưa tay n*n b*p một hồi, nhíu mày:
"Sao xương lại gãy rồi?"
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Tiêu Ninh ngước mắt liếc lão Chu một cái.
Lão Chu bị đôi mắt đầy tia máu của hắn làm cho rợn người, vội đổi giọng:
"Không sao không sao, tĩnh dưỡng là khỏi thôi..."
Lão châm vài mũi kim giúp Thẩm Vân Giai vực dậy hơi tàn, nói:
"Đừng nản chí, phải ráng thêm chút sức nữa."
Thẩm Vân Giai nhắm mắt, chân mày nhíu chặt, nghiến răng đột ngột ưỡn người lên, vùng bụng rung động dữ dội.
Sinh linh nhỏ bé bên trong không còn ngoan ngoãn mềm mại như trước, mà giống như một tảng đá cứng rắn cộm người, nghiền nát xương cốt từng thốn một đi xuống. Hết một hơi sức, Thẩm Vân Giai ngã vật xuống đùi Tiêu Ninh, ôm bụng đau đớn lăn lộn, r*n r* nghẹn ngào.
"Tốt lắm, cứ thế này."
Lòng bàn tay lão Chu ướt đẫm mồ hôi, đầu ngón tay nhanh chóng đâm thêm vài cây ngân châm. Thẩm Vân Giai mồ hôi như mưa, huyết sắc trên mặt rút sạch, đôi môi tái nhợt hé mở, vất vả th* d*c, ánh mắt rã rời.
Mãi lâu sau y mới tích góp được một hơi, lần nữa ưỡn người lên, nhắm mắt phát ra một tiếng hừ trầm dài.
Đợi đến khi sức cùng lực kiệt ngã xuống, trước mắt y đã là một khoảng trắng xóa, bên tai toàn tiếng ong ong. Lão Chu thay đổi vị trí châm kim vài lần, Thẩm Vân Giai bị giày vò đến mức thoi thóp, đứa trẻ mới miễn cưỡng lộ ra một vòng tròn đỉnh đầu nhỏ xíu, cảm giác căng đau đã lên đến đỉnh điểm.
Tiêu Ninh hết lần này đến lần khác dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán Thẩm Vân Giai, trơ mắt nhìn y chịu đủ khổ sở, hơi thở yếu dần.
Tiêu Ninh hối hận đến tâm can đau đớn như bị dao cắt. Nếu biết Thẩm Vân Giai hôm nay phải chịu tội thế này, thì dù trước đây có oán hận đến đâu, hắn cũng không bao giờ bắt y phải chịu nỗi đau sinh nở.
"A Vân..."
Tiêu Ninh áp mặt vào trán Thẩm Vân Giai, lệ rơi lã chã:
"Chuyện cũ chúng ta không nhắc lại nữa, ta chỉ cần ngươi bình an."
Ánh mắt Thẩm Vân Giai mềm lại, cơn đau trong bụng đột ngột ập đến dữ dội, y theo bản năng ngửa cổ, thốt lên tiếng kêu đau đớn. Y có thể cảm nhận được đứa trẻ đang từng chút một phá vỡ xiềng xích để đến với thế gian.
Đột nhiên, hơi thở dường như đình chỉ, cơn đau thắt nơi tim đến không kịp đề phòng, não bộ nháy mắt trống rỗng, một ngụm máu đen ngòm từ miệng Thẩm Vân Giai ộc ra. Bàn tay vốn đang nắm chặt cổ áo Tiêu Ninh bỗng chốc buông thõng, xương cổ tay gầy guộc run rẩy, rồi không còn tiếng động nào nữa.
Lão Chu sững sờ, một lát sau mạnh bạo nhào lên, xé mở y phục rách nát trên ngực Thẩm Vân Giai, thấy nơi trái tim y một mảng đen kịt.
"A Vân?"
Trên người Tiêu Ninh văng đầy máu của Thẩm Vân Giai, nhất thời gã ngơ ngác nhìn về phía lão Chu.
Lão Chu cau chặt mày, xoay người đưa tay đè mạnh lên bụng Thẩm Vân Giai ấn xuống.
Tiêu Ninh chộp lấy cổ tay lão, gầm lên:
"Ngươi làm gì vậy!"
Lão Chu gạt tay Tiêu Ninh ra, lạnh giọng nói:
"Nghe ta nói, độc đã nhập tâm mạch, y không cứu được nữa rồi, giữ đứa nhỏ đi!"
Đầu óc Tiêu Ninh ong ong, cổ họng tràn vị tanh ngọt, không hiểu lời lão Chu rốt cuộc có ý gì. Chỉ trong khoảnh khắc, lão Chu đã ấn bụng Thẩm Vân Giai, nhẹ nhàng kéo đứa trẻ ra ngoài, dao găm cắt đứt dây rốn.
Tiếng khóc yếu ớt của trẻ sơ sinh vang vọng giữa một không gian tĩnh mịch chết chóc.
Đứa trẻ sinh non trông bé xíu như một nắm nhỏ, khuôn mặt nhăn nheo đáng thương, tiếng khóc vừa nhỏ vừa mềm như một con mèo con.
Lão Chu có chút xót xa, cởi áo ngoài bọc đứa trẻ lại, định bế cho Tiêu Ninh xem, nhưng lại sợ lúc này Tiêu Ninh phát điên sẽ làm bị thương đứa nhỏ, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là cẩn thận đặt đứa trẻ lên bàn thờ ở một góc nhỏ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
8 ch
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
11 ch
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Bí Mật Ẩn Nhiệt - Tô Tiền Tiền
60 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.