491 chữ · ~4 phút đọc
Nghe Dương Lệ nói vậy, Trần Triệu Dương gật đầu, đồng ý cho cô ấy đi cùng.
Dù sao thì ở thành phố Vân Hải, bọn họ cũng hoàn toàn không biết nên đi đâu để tìm người.
Dưới ánh mắt kính cẩn của người nhà họ Dương, Trần Triệu Dương và Dương Lệ bước ra khỏi biệt thự.
Lần này, Dương Lệ lái xe mà không cần phải bắt taxi.
Vì mọi chuyện trong nhà đều đã được giải quyết ổn thỏa nên tâm trạng cô ấy vô cùng vui vẻ, đồng thời cũng rất tò mò về Trần Triệu Dương, rốt cuộc anh là người đàn ông như thế nào?
Thực lực vô cùng dũng mãnh đến nỗi không thể tưởng tượng được, nhưng vẫn sẵn sàng làm một nhân viên bảo vệ nhỏ nhoi.
Với bản lĩnh của mình, anh có thể làm bất cứ công việc gì khác và kiếm được nhiều tiền hơn là bảo vệ.
“Cô tập trung lái xe đi, cứ nhìn chăm chăm vào tôi làm gì? Biết là tôi rất đẹp trai nhưng không phải lúc nào cô cũng có thể nhìn tôi à!”, từ lúc lên xe, Dương Lệ hết lần này đến lần khác cứ nhìn anh không thôi khiến anh bất lực lên tiếng.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Hừ... Ai thèm nhìn cậu chứ, chỉ là tôi có chút tò mò, cậu rốt cuộc là người như thế nào?”, Dương Lệ trở lại dáng vẻ như lần đầu tiên gặp Trần Triệu Dương, mắng mỏ.
“Tuyệt đối đừng, cô phải biết răng khi một người phụ nữ tò mò về một người đàn ông, đó là lúc cô ấy bắt đầu yêu anh ta. Cô đừng có yêu tôi”, Trần Triệu Dương nói với vẻ yếu ớt.
“Hừi Tôi thà yêu phải con lợn còn hơn yêu cậu, yên tâm đi”, nhìn thấy dáng vẻ sợ sệt của anh, Dương Lệ nghiến răng nghiến lợi nói.
Tên khốn này! Bổn cô nương này có kém cỏi đến vậy không chứ?
Trong lòng vô cùng tức giận, Dương Lệ trực tiếp tăng tốc độ xe lên đến hơn 120km/h, xe lao nhanh về phía trước.
“Này, cô gái nhỏ, cô muốn làm gì? Tôi còn chưa hưởng thụ hết cuộc sống, không muốn chết đâu đấy”, Trần Triệu Dương bị dọa một phen, không ngờ cô ấy lại phản ứng mãnh liệt như vậy.
Đây là trong thành phố, nếu cô lái xe như thế này, e là hóa đơn phạt tiền sẽ dài lắm đấy.
Nghe Trần Triệu Dương nói vậy, Dương Lệ tưởng rằng anh sợ liền tăng tốc độ lên thêm một chút nữa.
Dương Lệ không nói gì, liền nhấn ga, đuổi theo đối phương.
“Này, cô gái, không phải cô thực sự muốn đua với họ chứ? Chúng ta còn phải đến nhà họ Ngụy”, Trần Triệu Dương nhắc nhở khi nhìn thấy bộ dạng tức giận của Dương Lệ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.