978 chữ · ~7 phút đọc
Đến ngày thứ ba của cơn sốt cao dai dẳng, người đàn ông mới chịu tỉnh lại. Hắn vừa cắn răng chịu đựng cơn đau nhức nhối từ vết thương bị viêm, vừa mở mắt ra đã thấy một lưỡi dao sắc lẹm đang kề ngay cổ mình.
Thế nhưng gã đàn ông này lại ra dáng một kẻ đã quá quen với sóng gió lớn. Bị dao kề sát yết hầu hiểm hóc mà hàng mi hắn chỉ khẽ run lên: "Đừng ra tay, tôi có thể cho anh những gì anh muốn."
Tôi trầm giọng hỏi: "Anh là ai?"
Hắn im lặng một lát: "Trong người tôi chảy dòng máu của gia tộc Car."
Tôi suy ngẫm rồi gật đầu. Đúng như tôi đoán, có lẽ là một nhánh phụ của giới quý tộc. Một nhân vật nhỏ bé có thể tiếp cận tầng lớp thượng lưu nhưng lại không mấy nổi bật, rất thích hợp để liên minh của tôi lôi kéo và cảm hóa.
Thấy tôi im lặng suy nghĩ, người đàn ông lại lên tiếng: "Chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng mà. Cậu giữ tôi lại đến giờ thì tôi đã là người của cậu rồi, sống sẽ có ích hơn chết. Cậu có việc gì cần tôi làm, hoặc là... có thứ gì muốn có không?"
Tôi liếc hắn một cái, thầm đánh giá đây là một kẻ vô cùng thông minh, nhanh chóng lật ngược thế cờ để dò xét mục đích của tôi ở đế quốc. Biết đâu có ngày chúng tôi sẽ trở thành đồng minh, nhưng khả năng lớn hơn là sẽ trở thành kẻ thù một mất một còn ở trên đỉnh vinh quang. Có điều, bây giờ chưa phải lúc.
Tôi hỏi hắn: "Biết sửa xe không?"
Hắn không ngờ mục đích của tôi lại giản dị đến thế, ngẩn người ra một lúc: "Biết."
Tôi gật đầu: "Dưỡng thương cho tốt vào, rồi làm thợ sửa xe cho tôi cả đời để trả nợ. Tôi đang thiếu một chân sai vặt."
Carayan lại rơi vào im lặng. Hắn đánh mắt nhìn tôi một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở v*m ng*c săn chắc do tập luyện quanh năm của tôi một hồi lâu, rồi mới chịu dời mắt đi: "Được."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng khiến hắn tin tưởng vào thân phận của mình. Thực chất chuyện bắt làm chân sai vặt chỉ là cái cớ, tôi cần gương mặt bản địa đế quốc này của hắn để làm tấm khiên che chở cho mình mà thôi.
Người đàn ông cắn môi, nương theo v*m ng*c tôi mà khó khăn ngồi dậy, hé đôi môi trắng bệch mệt mỏi: "Thật sự là cậu đã cứu tôi sao?"
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Chậc, chuyện rành rành ra đó rồi còn hỏi? Tôi nhướng mày. Hắn nghĩ mình là hoàng tử trong truyện cổ tích, chắc chắn sẽ gặp được cô Tấm không cầu đền đáp chắc? Nghĩ nhiều rồi, chỉ có tư bản mới bóc lột kẻ nghèo thôi.
Người đàn ông đẹp mã nhìn vết thương trên tay mình, lại hỏi tiếp: "Nói vậy... vết thương này cũng là cậu băng bó cho tôi?"
Tôi nhướng mày lên tiếng: "Anh nhìn xem ở đây còn có người thứ hai không?"
Kẻ được cứu này vừa nhạy cảm lại vừa đa nghi, cảnh giác cao độ. Nếu không phải vì hắn sắp chết ngay trước cửa nhà tôi, dễ gây ra sự chú ý và điều tra từ binh lính đế quốc, thì tôi cũng chẳng rỗi hơi mà cứu hắn. Có thêm một người xét nét khiến công việc của tôi rất khó triển khai.
May mắn là hắn đã thu lại vẻ dò xét, gượng gạo mở lời: "Đa tạ."
Một làn gió mát thổi qua, hắn không nhịn được mà ho khan vài tiếng. Rõ ràng là vết thương do dao đâm ở phổi vẫn chưa lành hẳn. Thể chất của gã này vốn đã yếu ớt, lúc kiểm tra cơ thể cho hắn, tôi phát hiện hắn sống sót được đến tận bây giờ hoàn toàn là nhờ một hơi tàn chống đỡ, giờ lại thêm trọng thương, không mất ba bốn tháng thì đừng hòng khỏi hẳn.
Tôi khựng lại một chút. Từ nhỏ đến lớn đã quá quen với việc được người ta săn đón, lời cảm ơn của hắn chẳng mảy may làm tôi bận lòng.
"Khỏi cảm ơn, lo mà dưỡng thương cho tốt rồi cuốn xéo sớm đi, tôi không có tiền nuôi thêm một miệng ăn rảnh rỗi đâu."
Tôi xách một món dụng cụ sửa xe rồi bước thẳng ra ngoài cửa. Tôi luôn cố gắng hành xử sao cho giống một thợ sửa xe bần hàn thực thụ, màn biểu diễn không một kẽ hở này chắc chắn không làm gã thiếu gia quý tộc kia nảy sinh nghi ngờ. Tôi để lại cho cả hai một chút không gian dò xét, như vậy đối phương sẽ dễ lơi lỏng cảnh giác hơn, giúp tôi dễ bề lợi dụng hắn hơn. Nghĩ đến đây, tôi càng thêm an tâm mà bước đi.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, người đàn ông quý tộc kia lại cúi đầu nhìn vào vết thương, ánh mắt sâu hoắm. Hắn thực sự không phải là một kẻ đa nghi, và đối với người mình có hảo cảm, hắn thực sự không muốn nghĩ nhiều.
Thế nhưng... có lẽ người đàn ông trước mắt hắn cả đời này sống quá tự tin và thuận buồm xuôi gió, nên hoàn toàn không biết rằng, kiểu băng bó thắt nút tiêu chuẩn của quân đội liên minh này, trong khắp tinh hệ, hắn mới chỉ thấy duy nhất một người chưa từng gặp mặt làm được mà thôi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.