2.650 chữ · ~18 phút đọc
Ngay khoảnh khắc vừa rồi khi Thẩm Thư Ý đẩy cửa phòng làm việc của Tạ Trầm Chu ra.
Một luồng gió ngược tràn vào từ cửa.
Tạ Trầm Chu nghe thấy giọng của Thẩm Thư Ý.
Sau đó, pheromone của anh lập tức mất kiểm soát, cuồn cuộn ập về phía Thẩm Thư Ý.
Ban đầu, Tạ Trầm Chu cho rằng đó là hiện tượng bình thường. Anh cố gắng khống chế lượng pheromone không ngừng rò rỉ ấy, cho đến khi phát hiện ra bản thân không kiểm soát nổi.
Khát vọng muốn đánh dấu Thẩm Thư Ý mãnh liệt hơn bất kỳ thời khắc nào trước đây. Những d*c v*ng ấy như mãnh thú vừa được thả khỏi lồng, gào thét lao về phía Thẩm Thư Ý, dữ dội như cuồng phong bạo vũ.
Tạ Trầm Chu nhớ lại cảnh tượng trong khách sạn tối qua, đôi môi của Thẩm Thư Ý giống như rượu mật ngọt thượng hạng trong trang viên, khiến người ta nếm một lần liền khó quên, muốn chìm đắm không lúc nào thoát ra nổi trong thùng rượu mang tên Thẩm Thư Ý ấy.
Trong tiếng gọi khẽ của Thẩm Thư Ý, Tạ Trầm Chu ngẩng đầu lên.
Tầm nhìn của anh mơ hồ, trong đầu chỉ còn lại sự giằng co dữ dội giữa các ý chí. Anh không thể tưởng tượng nổi vẻ mặt của mình lúc này sẽ như thế nào.
Sẽ rất đáng sợ sao?
Sẽ trông như muốn ăn tươi nuốt sống người khác ư?
Thẩm Thư Ý có sợ không?
Thế nhưng ánh mắt anh chỉ có thể dừng lại nơi cổ Thẩm Thư Ý, thậm chí không còn sức để ngẩng lên.
Anh muốn cắn xé nơi đó.
Muốn l**m, muốn cắn.
Muốn đánh dấu.
Muốn đánh dấu.
Muốn đánh dấu.
Trong đầu Tạ Trầm Chu, cuối cùng chỉ còn lại ba chữ ấy.
Thẩm Thư Ý lo lắng nhìn Tạ Trầm Chu.
Ngay khi bước vào, cậu đã nhận ra Tạ Trầm Chu có gì đó không ổn.
Đôi mắt anh đỏ đến mức không bình thường, ánh nhìn chăm chăm, biểu cảm mang hàm ý tr*n tr**. Chỉ liếc mắt một cái, Thẩm Thư Ý đã biết anh đang trong kỳ mẫn cảm.
Dù bản thân chưa từng trải qua, nhưng kiến thức chuyên môn của Thẩm Thư Ý không phải học uổng.
Lúc này, cách xử lý đúng đắn nhất là nhốt đối phương trong phòng, tiêm một mũi thuốc ức chế, sau đó dùng bình xịt xua pheromone, hoặc chờ lượng pheromone có nồng độ vượt ngưỡng ấy tự tản đi.
Nhưng rõ ràng, những việc này không thể để một mình Tạ Trầm Chu tự làm, chỉ có Thẩm Thư Ý ở lại giúp anh.
Trong kỳ mẫn cảm, đối tượng mà Alpha muốn đánh dấu là không cố định. Nói cách khác, lúc này chỉ cần trong phòng có bất kỳ ai, người đó đều sẽ trở thành mục tiêu đánh dấu đây là bản năng pheromone vượt khỏi sự kiểm soát của chính Alpha.
Hiện giờ trong phòng chỉ có Thẩm Thư Ý.
May mà Thẩm Thư Ý là Beta, không tiết pheromone, sẽ không k*ch th*ch phản ứng bản năng của đối phương trong lúc anh ta khao khát đánh dấu nhất. So với Omega, cậu an toàn hơn tương đối.
Thẩm Thư Ý không thể bỏ mặc Tạ Trầm Chu. Alpha trong kỳ mẫn cảm cực kỳ nguy hiểm, nếu không nhanh chóng tiêm thuốc ức chế rất có thể sẽ chuyển thành mất kiểm soát pheromone, cuối cùng rơi vào trạng thái cuồng bạo.
Thẩm Thư Ý vừa thử mở cửa sổ, vừa tìm nút hệ thống thông gió trong phòng, điều chỉnh chức năng trao đổi không khí lên mức tối đa.
Cửa sổ tầng cao có thiết kế chống rơi, rất khó mở hoàn toàn, nhiều nhất chỉ hé được một khe. Thẩm Thư Ý đã cố gắng hết sức, làm tất cả những gì có thể để thông gió trong phòng, sau đó bắt đầu nhắn tin cho Triệu Giản, thông báo rằng Tạ Trầm Chu đã bước vào kỳ mẫn cảm, bảo anh ta không cho nhân viên khác lên tầng, đồng thời kiểm tra hệ thống thông gió để loại trừ nguy cơ pheromone tồn dư, tiện thể hỏi xem thuốc ức chế pheromone của Tạ Trầm Chu thường được để ở đâu, trong văn phòng có bình xịt xua pheromone hay không.
Trong lúc làm những việc ấy, Thẩm Thư Ý vẫn giữ khoảng cách không xa không gần với Tạ Trầm Chu, cảnh giác quan sát đối phương.
Biểu cảm của Tạ Trầm Chu vẫn trống rỗng, sau đó Thẩm Thư Ý thấy anh đứng dậy.
Cùng lúc đó, điện thoại trong túi Thẩm Thư Ý rung lên.
Cậu nhanh chóng rút ra xem.
Triệu Giản:【!!! Tạ tổng vào kỳ mẫn cảm rồi sao?? Sao lại thế được! Thẩm tiên sinh, cậu vẫn ổn chứ? Cứ mở hệ thống thông gió hết cỡ! Văn phòng của Tạ tổng là hệ thống độc lập! Thuốc ức chế chắc ở ngăn kéo đầu tiên bên trái bàn làm việc của anh ấy, nếu không có, tôi sẽ đi mượn người khác một ống ngay! Cậu cố gắng cầm cự!!】
Có thể thấy cảm xúc của Triệu Giản rất kích động. Nhưng lúc này Thẩm Thư Ý không thể đến gần bàn làm việc, bởi vì Tạ Trầm Chu đã tiến về phía cậu.
Anh chắn giữa Thẩm Thư Ý và bàn làm việc.
Nghe nói một số Alpha cấp cao dù rơi vào kỳ mẫn cảm vẫn có thể dễ dàng giữ được lý trí. Theo lý mà nói, pheromone của Tạ Trầm Chu mạnh đến vậy, cố gắng cầm cự đến khi tìm được thuốc ức chế để tiêm cho mình hẳn không phải việc khó.
Huống chi nếu lời thư ký Triệu là thật, thuốc ức chế của Tạ Trầm Chu vốn được đặt ở vị trí vừa rồi anh chỉ cần vươn tay là lấy được.
Thế nhưng Tạ Trầm Chu lúc này, ý thức rời rạc, đáy mắt đỏ ngầu, hơi thở nặng nề. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy khóa chặt Thẩm Thư Ý, như muốn ghim cậu tại chỗ rồi nuốt chửng.
Có lẽ trong một số thời khắc, ý thức quả thật không do con người khống chế ngay cả Alpha cấp cao cũng vậy.
Thẩm Thư Ý muốn chạy.
Có kiến thức lý thuyết không đồng nghĩa với kinh nghiệm thực tế phong phú. Mấy chiêu tự vệ mèo quào của cậu đối phó người thường thì được, nhưng trước Tạ Trầm Chu cao lớn, lại đang trong trạng thái ý thức hỗn loạn, cậu không có chút tự tin nào.
Dù sao cậu đã tận mắt chứng kiến một Alpha cấp cao từng bắt cóc mình đã bị pheromone của Tạ Trầm Chu áp chế đến mức đứng cũng không đứng vững.
Chân Thẩm Thư Ý hơi mềm, nhưng cậu ép mình phải bình tĩnh, cậu không thể bỏ mặc Tạ Trầm Chu.
Dựa vào kinh nghiệm và kiến thức hiện có, Thẩm Thư Ý phần nào phán đoán được rằng Tạ Trầm Chu từ lâu đã luôn bị pheromone cấp cao của chính mình quấy nhiễu. Chỉ là tâm tư anh quá sâu, lại ít nói, Thẩm Thư Ý không thể chỉ dựa vào quan sát để xác định anh có gặp vấn đề tâm lý liên quan đến pheromone hay không.
Có hay không, hôm nay cậu cũng nhất định phải ở lại, một mình giúp Tạ Trầm Chu vượt qua cửa ải này.
Chỉ là đánh dấu thôi mà?
Thẩm Thư Ý nghĩ thầm.
Không sao cả. Cậu không có tuyến thể, cho dù Tạ Trầm Chu muốn đánh dấu, cũng chỉ là cắn cậu một cái mà thôi.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Cậu có thể thử tìm cách đánh thức ý thức của Tạ Trầm Chu trước.
Lúc này, kiến thức chuyên môn của Thẩm Thư Ý phát huy tác dụng.
Cậu biết rằng, với Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, ý thức hỗn độn, tốt nhất đừng cưỡng ép khống chế trừ khi thể chất của bạn mạnh hơn anh ta rất nhiều, có thể một chiêu chế ngự, hoặc trực tiếp dùng pheromone cấp cao hơn để áp đảo và trấn áp. Nếu không, với một Beta như Thẩm Thư Ý, hoặc những người yếu thế hơn, cách tốt nhất là thử dùng lời nói để dẫn dắt, đánh thức ý thức của đối phương.
Đây cũng chính là lý do vì sao khi ở quảng trường trung tâm thương mại, vị bác sĩ Tuần của phòng khám tư nhân kia cũng từng thử dùng cách này.
Kỳ mẫn cảm và trạng thái mất kiểm soát pheromone dẫn đến cuồng bạo dù sao cũng không hoàn toàn giống nhau.
Thẩm Thư Ý tin rằng mình có thể làm được.
Cậu bước lên phía trước, chủ động bước đến gần Tạ Trầm Chu.
Gần như còn chưa kịp đến trước mặt Tạ Trầm Chu, cậu đã bị anh vươn tay túm chặt lấy cánh tay.
Sức lực của Tạ Trầm Chu lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Thẩm Thư Ý. Bàn tay ấy siết chặt không buông, càng lúc càng thu lại, bóp đến mức cánh tay Thẩm Thư Ý đau nhói, thậm chí máu huyết cũng như không lưu thông nổi.
"Tạ tiên sinh..." Thẩm Thư Ý nhịn đau, cố gắng nói, "Thuốc ức chế của anh... có phải ở ngăn kéo cạnh bàn không?"
Đôi mắt đen sẫm của Tạ Trầm Chu như phủ một lớp sương mờ. Anh hơi cúi người, đầu mũi ghé sát cổ Thẩm Thư Ý, không ngừng tìm kiếm, hít ngửi.
Hơi thở nóng rực ấy lẩn quẩn phía sau tai và sau gáy Thẩm Thư Ý, khiến cậu bất giác nổi da gà.
"Tạ tiên sinh?" Thẩm Thư Ý gọi anh, "...Trầm Chu?"
Động tác của Tạ Trầm Chu khựng lại trong chớp mắt.
Thẩm Thư Ý vội nói: "Anh có nghe em nói không? Em đi lấy thuốc ức chế cho anh nhé?"
Cậu thử vòng qua người anh để đi tiếp, nhưng vô ích. Tạ Trầm Chu vẫn nắm chặt lấy cậu, hai người như bị dính chặt vào nhau, loạng choạng va mạnh vào bàn làm việc phía sau lưng Tạ Trầm Chu.
Chỉ còn mấy bước nữa thôi, vẫn còn hy vọng. Thẩm Thư Ý nghiêng người, vươn tay về phía ngăn kéo sau bàn.
Tạ Trầm Chu ôm lấy cậu. Thẩm Thư Ý cảm nhận được anh mở miệng, một ngụm hung hăng cắn chặt vào sau gáy cậu.
Thẩm Thư Ý kêu lên đau đớn.
Tay cậu vẫn không ngừng vươn tới, không dám thả lỏng. Những đầu ngón tay thon dài gần như chạm được vào tay nắm ngăn kéo.
Đau quá. Những chiếc răng sắc nhọn cắn xé sau gáy Thẩm Thư Ý, khiến cậu mơ hồ nhớ tới đêm qua, vết thương trên môi sau khi say rượu có phải cũng là như vậy mà để lại không?
Thẩm Thư Ý đã không còn cách nào suy nghĩ nữa.
Hơi thở của cậu bất giác trở nên nặng nề, mồ hôi lấm tấm rịn ra.
Điều hòa trong văn phòng thổi lên người, nhưng hoàn toàn không có tác dụng.
Tạ Trầm Chu bắt đầu siết chặt vòng eo cậu.
Cả người Thẩm Thư Ý cứng đờ. Cậu cảm nhận được sự khác thường ở một bộ phận nào đó trên người Tạ Trầm Chu.
Tư thế này thật sự không dám nghĩ sâu. Thẩm Thư Ý mồ hôi như mưa, khẽ rên lên một tiếng, cuối cùng cũng dùng tay mở được cái ngăn kéo khó với kia.
Một ống thuốc ức chế nằm ngay trong đó.
Thẩm Thư Ý nắm chặt ống thuốc trong tay, quay người lại.
Hàm răng sắc nhọn cắn rách da sau gáy cậu, mùi máu tanh nhàn nhạt lan ra.
Cùng lúc đó, giữa mồ hôi đầm đìa, cậu cắm mũi tiêm thuốc ức chế vào cổ Tạ Trầm Chu.
Hai người vẫn giữ nguyên tư thế ôm nhau, trông rất kỳ lạ.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu trượt từ cằm Thẩm Thư Ý xuống, rơi trên vai Tạ Trầm Chu.
Cả hai đều th* d*c.
Tiếng thở của Tạ Trầm Chu trầm thấp như dã thú, ngắt quãng mà nguy hiểm, vang lên bên tai Thẩm Thư Ý.
Mùi máu trong không khí bắt đầu tản ra. Thẩm Thư Ý nghe thấy giọng Triệu Giản vang lên ngoài cửa: "Thẩm tiên sinh, Tạ tổng, hai người... ổn chứ?!"
Bước chân anh ta gấp gáp, trên tay cầm một chai xịt xua pheromone, vừa xịt loạn xạ vừa xông thẳng vào.
Tạ Trầm Chu và Thẩm Thư Ý vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy.
Triệu Giản vừa nhìn thấy cảnh này, sau gáy lập tức lạnh toát, đầu óc rối tung. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Xong rồi... công việc của mình có phải toi rồi không?
Thẩm Thư Ý nhịn đau nói với Triệu Giản: "Không sao rồi... chắc là không sao đâu. Thư ký Triệu, có iod không?"
"À... à, tôi đi tìm." Sau khi xác nhận thật sự không có chuyện lớn, Triệu Giản lại vội vàng rời khỏi văn phòng.
Tạ Trầm Chu vẫn thở rất nặng. Thẩm Thư Ý cảm nhận được anh cũng đang đổ mồ hôi, thậm chí còn nhiều hơn mình. Bàn tay đang đỡ cánh tay cậu của anh run lên không ngừng.
"Anh... ổn rồi chứ?"
Thông thường, kỳ mẫn cảm sau khi tiêm thuốc ức chế thì chí ít cũng có thể tỉnh táo được một thời gian. Hơn nữa, lúc nãy Thẩm Thư Ý vô tình liếc thấy bao bì của ống thuốc.
Đó là một nhãn hiệu cậu chưa từng thấy.
Rất có thể là loại thuốc ức chế cao cấp cực mạnh. Thuốc ức chế của Alpha cấp cao thường khác với Alpha thông thường, thậm chí cần bệnh viện điều chế riêng theo đặc tính cá nhân.
Thuốc của Tạ Trầm Chu hẳn là loại này.
Anh... đã tỉnh chưa?
Thật ra Tạ Trầm Chu đã tỉnh từ lâu.
Chỉ là từ khi phân hóa, rất nhiều lúc trạng thái của anh vẫn luôn nửa tỉnh nửa mê.
Có một quãng thời gian đó là quãng thời gian điên cuồng nhất vì anh gần như mỗi khắc mỗi giây đều nghĩ đến Thẩm Thư Ý. Nghĩ đến mức đầu óc choáng váng, nghĩ đến mức cả người đau nhức.
Đau đến mức anh chỉ muốn chết ngay tại chỗ, một lần giải quyết dứt khoát nỗi đau vô tận ấy.
Nhưng quãng thời gian đau khổ nhất anh còn chịu đựng được, huống chi là chút này.
Ít nhất lúc này, Thẩm Thư Ý đang ở ngay trước mặt anh, anh nhìn thấy được, cũng chạm vào được.
Dù kỳ mẫn cảm đến đột ngột, gần như chưa từng có này cũng khiến anh thống khổ.
Nhưng việc Thẩm Thư Ý ở bên cạnh lại khiến trong lòng anh nảy sinh một niềm vui và thỏa mãn.
Giống như một đóa hoa độc nở trong vực sâu vô tận.
Có độc, nhưng cũng có hương.
Tạ Trầm Chu gần như tàn nhẫn nghĩ rằng vì điều này, anh sẵn sàng chịu đựng nỗi đau gấp trăm lần trước kia.
Nỗi đau "nhìn thấy mà không chạm tới được" này, dường như còn khiến anh cam tâm hơn cả nỗi đau của cô độc.
Nếu nhất định phải miêu tả, thì đó là một kiểu đau khổ pha lẫn mật ngọt.
Tạ Trầm Chu gần như không muốn tỉnh lại nữa.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Hệ Thống Hắc Khoa Kỹ Quán Nét - Tác giả: Nghịch Thủy Chi Diệp
45 ch
Mạc Vương, Xin Giữ Liêm Sỉ!!
98 ch
Tinh Tế Bán Thú Nhân
96 ch
Tiên Y Chí Tôn - Lâm Vân (FULL)
28 ch
Ngự Pháp Trừ Tà: Thần Thông Đạo Sĩ
65 ch
Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
381 ch
Xuyên Đến Tinh Tế Thành Đan Pháp Thần - Châu Thanh
122 ch
Sửu Nữ Đào Hoa - Trần Hoàng Nhi tác giả Nguyệt Tiên Tử
11 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.