2.419 chữ · ~17 phút đọc
Cuộc sống thực tập phải chạy qua chạy lại giữa hai nơi khiến Thẩm Thư Ý càng thêm bận rộn, nhưng may mắn là công việc bên công ty của Tạ Trầm Chu không cần phải ngồi trực ban suốt ngày, chỉ cần thu thập và sắp xếp tài liệu là được. Nói là phúc lợi công ty, nhưng thực tế cũng chẳng có bao nhiêu nhân viên thật sự đến tư vấn; mà cho dù có, một thực tập sinh còn chưa có giấy phép hành nghề như Thẩm Thư Ý cũng không thể tự mình xử lý được gì, cuối cùng vẫn phải để vị bác sĩ đã có chứng chỉ ngồi trấn giữ quyết định.
Dù vậy, công việc thực tập ở Tạ Thành vẫn mang lại cho Thẩm Thư Ý không ít lợi ích. Ít nhất cậu thực sự được tiếp xúc với vài cá thể ngoài đời thật. Phải nói rằng phúc lợi nhân viên của Tạ Thành quả thực không phải nói suông, họ cũng không tùy tiện sa thải những nhân viên tự khai mình mắc bệnh tâm lý. Vị bác sĩ có chứng chỉ kia cũng thật sự dạy cho Thẩm Thư Ý rất nhiều kiến thức lâm sàng hữu ích. Trái lại, ở Bệnh viện Tâm thần trực thuộc Đại học Hoa Đại, những việc Thẩm Thư Ý làm vẫn chỉ là các việc lặt vặt rất bình thường, thậm chí còn chẳng tiếp xúc được với bệnh nhân.
Chớp mắt đã đến cuối tuần.
Đàm Duật hẹn Thẩm Thư Ý tham gia buổi họp lớp.
(Mình xin phép thay chữ Úc thành chữ Duật nha)
Việc đã đồng ý rồi thì cũng khó mà đổi ý.
Huống chi Đàm Duật còn nói, hôm nay người họ hàng Omega mắc chứng lệ thuộc tin tức tố của anh ta cũng sẽ đến. Nghe nói đó là em họ của Đàm Duật, do dạo gần đây cô ấy tự nhốt mình trong phòng quá lâu, người nhà lo cô sẽ bí bách sinh chuyện nên mới đề nghị để Đàm Duật dẫn cô ra ngoài chơi.
Năm lớp mười hai, Đàm Duật đã ra nước ngoài, năm nay vừa mới về nước, nghe nói là gia đình hạ tối hậu thư, ép anh ta quay về tìm việc làm.
Đàm Duật cũng là kiểu công tử nhà giàu, gia cảnh không tệ. Với một Alpha như anh ta, ở nước ngoài không ai quản rất dễ học hư, có lẽ cũng vì cân nhắc điểm này mà cha mẹ mới ép anh ta về nước sớm.
Hồi còn học cấp ba, Thẩm Thư Ý quả thực từng có cảm tình với anh ta, nhưng thứ cảm tình đó đến nhanh mà đi cũng nhanh. So với nói là thích, chi bằng nói rằng Thẩm Thư Ý khi ấy ngưỡng mộ cuộc sống của anh ta hơn.
So ra thì cuộc đời của Thịnh Hành Dã Thẩm Thư Ý cũng ngưỡng mộ, nhưng khác với Thịnh Hành Dã, Đàm Duật là kiểu người sinh ra đã tự mang theo hào quang vạn người chú ý.
Anh ta là Alpha, lại còn là một Alpha rất điển trai. Thời cấp ba, thành tích học tập của Đàm Duật cũng khá tốt, là lớp trưởng, luôn giữ vai trò tương đối quan trọng trong các hoạt động lớn do trường tổ chức.
Một lần nói chuyện đêm trong ký túc xá thời cấp ba, có bạn cùng phòng hỏi Thẩm Thư Ý trong lớp có thích ai không. Không biết lúc đó trong đầu nghĩ gì, do dự một chút, cậu liền nói ra tên Đàm Duật.
Ngày hôm sau, chuyện Thẩm Thư Ý thích Đàm Duật liền lan truyền trong lớp ở phạm vi nhỏ.
Tuổi thanh xuân rung động, mọi người đều rất thích bàn tán những chuyện ai thích ai như vậy, lại còn nói mãi không chán.
Cũng may Thẩm Thư Ý vốn có sẵn "buff" không gây chú ý, một Beta như cậu thích một Alpha xuất sắc như Đàm Duật là chuyện quá bình thường.
Về sau lên lớp mười hai, việc học nặng nề, dần dần cũng chẳng còn ai nhớ tới chuyện đó nữa.
Ngay cả bản thân Thẩm Thư Ý cũng không muốn nhớ, cảm thấy đó là lịch sử đen. Trái lại, không hiểu vì sao Thịnh Hành Dã lại nhớ rất rõ chuyện này.
Thực ra bây giờ Thẩm Thư Ý đã biết, cảm giác của cậu đối với Đàm Duật căn bản không phải là thích. Sự khác biệt giữa ngưỡng mộ và yêu thích đến giờ cậu vẫn phân biệt được rõ ràng, nếu không thì đúng là uổng phí bao nhiêu năm sống trên đời.
Tuổi trẻ ai cũng từng muốn hăng hái bồng bột, nhưng thực ra bây giờ Thẩm Thư Ý cũng không còn ngưỡng mộ Đàm Duật nữa. Một mặt, cậu đã nhận rõ hiện thực mình chỉ là một Beta bình thường; mặt khác, cậu cũng đã qua cái tuổi muốn bồng bột xông pha.
Xã hội muốn vận hành bình thường thì luôn cần có những người đóng vai trò của người bình thường, nếu không thì ai sẽ làm nền để tôn lên sự xuất sắc của những người ở phía trên đây?
Vì thế, khi nghe Thịnh Hành Dã nói dường như Đàm Duật cũng có cảm tình với mình, Thẩm Thư Ý thật sự khá bất ngờ.
Nếu không phải cậu đã kết hôn với Tạ Trầm Chu, nói không chừng cậu thật sự sẽ mong chờ lần gặp lại Đàm Duật.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù cậu chưa kết hôn, cậu và Đàm Duật cũng không thể nào.
Đó là sự thật.
Một Beta bình thường và một Alpha đỉnh cấp vốn dĩ không thích hợp ở bên nhau. Không phải ai cũng giống Tạ Trầm Chu, có ánh mắt kỳ lạ trong hôn nhân và quyền quyết định tuyệt đối.
Cũng có thể Tạ Trầm Chu không phải là ánh mắt kỳ lạ, mà chỉ là anh ta có tính toán và kế hoạch của riêng mình.
Mang tâm thế chỉ đơn thuần tham gia tụ họp, Thẩm Thư Ý vẫn nhận lời mời.
Ngày nghỉ kỳ mẫn cảm cảm của Tạ Trầm Chu vẫn chưa kết thúc. Từ khi Thẩm Thư Ý nói với anh rằng cuối tuần này sẽ đi dự họp lớp, Tạ Trầm Chu dường như trở nên có chút kỳ lạ.
Hiện tại Thẩm Thư Ý sống ở Tạ trạch, tuy nói là ở cùng dưới một mái nhà với Tạ Trầm Chu, nhưng thực tế gặp nhau không nhiều.
Ngoại trừ việc mỗi lần Thẩm Thư Ý đi làm về, Tạ Trầm Chu đều cùng tài xế đưa đón, lấy lý do ở nhà mãi quá bí bách, cần ra ngoài giải khuây, thì những lúc khác, cậu gần như không thấy Tạ Trầm Chu đâu.
Ở nhà, Tạ Trầm Chu chỉ thường xuyên ở hai nơi: thư phòng và tầng hầm.
Có lúc anh thậm chí còn mang công việc xuống tầng hầm làm.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Biết đó là "căn cứ riêng" của Tạ Trầm Chu, từ khi chuyển vào ở, Thẩm Thư Ý cũng không xuống đó nữa, cậu rất tôn trọng ý thức lãnh địa của Alpha.
Nhưng từ sau khi Thẩm Thư Ý nói mình sẽ đi dự họp lớp, thời gian Tạ Trầm Chu ở trong tầng hầm lại càng dài hơn trước.
Theo lời bác Tiền nói với Thẩm Thư Ý, khi Thẩm Thư Ý không có mặt ở Tạ trạch, Tạ Trầm Chu có thể ở lì trong tầng hầm cả ngày không lên, ngay cả cơm cũng là bác Tiền đặc biệt mang tới cửa tầng hầm, Tạ Trầm Chu mới lên lấy. Bác sợ anh cứ tự nhốt mình như vậy sẽ sinh chuyện.
Thẩm Thư Ý nghi ngờ có phải do tin tức tố trong kỳ mẫn cảm không ổn định dẫn đến cảm xúc bất thường hay không, nhưng bác Tiền lại rất khẳng định rằng cậu chủ sẽ không bị kỳ mẫn cảm ảnh hưởng. Đã là bác Tiền, người hiểu Tạ Trầm Chu hơn cậu, nói như vậy, Thẩm Thư Ý cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì.
May mà mỗi lần ở trước mặt Thẩm Thư Ý, hành vi cử chỉ của Tạ Trầm Chu vẫn rất bình thường, nếu không cậu thật sự sẽ đề nghị anh đến gặp bác sĩ tâm lý có chứng chỉ của công ty để làm một buổi tư vấn tâm lý đơn giản.
Ngày tụ họp, Tạ Trầm Chu chủ động nói sẽ cùng tài xế đưa Thẩm Thư Ý đi.
Trước khi ra ngoài, anh thậm chí còn thay một bộ vest chỉnh tề, trông như thể có thể mặc thẳng tới dự tiệc.
Thẩm Thư Ý hỏi anh có phải cũng có buổi tụ họp nào không, Tạ Trầm Chu lại nói không.
Anh chỉ là muốn mặc như vậy thôi.
Tạ Trầm Chu đã mấy lần đưa đón Thẩm Thư Ý đi làm về, lần này Thẩm Thư Ý cũng không nghi ngờ nhiều, cùng anh lên xe.
Địa điểm tụ họp là một hội sở cao cấp.
Trong hội sở có quầy bar công cộng, phòng ăn riêng và KTV, gần như là một nơi giải trí thuần túy. Nghe nói còn là chế độ hội viên, chỉ người có tiền mới vào được.
Thẩm Thư Ý chưa từng đến những nơi như thế này, cũng không có ai dẫn cậu đến, tiền sinh hoạt của cậu càng không đủ để chi trả kiểu tiêu dùng này.
Vừa bước vào cửa hội sở, đã có phục vụ tiến lên đón. Ngửi thấy mùi tin tức tố trên người Thẩm Thư Ý, anh ta lộ vẻ khó xử:
"Thưa anh, có thể anh tự mình không ngửi thấy, nhưng mùi tin tức tố trên người anh quá nồng. Nếu vào hội sở có thể sẽ ảnh hưởng đến những vị khách khác, cần anh xịt một chút dịch khử mùi, đợi một lát rồi mới có thể vào."
Thẩm Thư Ý chưa từng gặp tình huống như vậy, cũng chưa ai nói với cậu rằng mùi tin tức tố trên người cậu lại nồng đến mức ảnh hưởng người khác.
Có lẽ là do yêu cầu an ninh và các phương diện khác của hội sở này cao hơn những nơi khác. Thẩm Thư Ý không hỏi thêm, nhận lấy chai xịt tin tức tố từ tay phục vụ, đi đến góc khuất rồi xịt lên người vài cái.
Dưới gốc cây bên ngoài cửa hội sở, nhìn Thẩm Thư Ý đang đứng trước lối vào xịt thuốc xua tan pheromone lên người, Tạ Trầm Chu cau mày đầy nôn nóng, rồi không ngừng đi qua đi lại.
Không lâu sau, Thẩm Thư Ý được nhân viên phục vụ cho phép vào trong.
Tạ Trầm Chu trầm mặt đứng dưới gốc cây đợi thêm một lúc, rồi bước về phía cửa hội sở.
Vừa vào trong, nhân viên liền ra đón. Tạ Trầm Chu báo tên mình: "Tạ Trầm Chu."
Nghe vậy, sắc mặt đối phương lập tức biến đổi, vội vàng nói: "Tạ tổng, quầy lễ tân không nhận được thông báo ngài sẽ tới, xin hỏi ngài đã đặt phòng riêng chưa?"
Tạ Trầm Chu không trả lời, chỉ sải bước đi vào trong: "Mở một phòng."
Nhân viên vội vàng đuổi theo phía sau: "Vâng, xin ngài đợi một chút, chúng tôi sẽ lập tức sắp xếp."
Hội sở này thực chất thuộc quyền sở hữu của Tạ Thành. Tuy mảng kinh doanh chủ lực của Tạ Thành không nằm ở đây, nhưng trước khi Tạ Trầm Chu tiếp quản, phạm vi kinh doanh của Tạ Thành vô cùng rộng, đầu tư đủ thứ linh tinh, khoản lỗ cũng chẳng kém gì khoản lời. Hai năm trở lại đây, sau khi Tạ Trầm Chu tiến hành chỉnh đốn tập trung, tình hình mới được cải thiện đáng kể. Riêng hội sở này vì hoạt động kinh doanh khá tốt nên vẫn được giữ lại.
Nhưng loại hình làm ăn không liên quan đến nghiệp vụ chính như thế này, Tạ Trầm Chu sẽ không trực tiếp quản lý, đều thuê người chuyên trách xử lý. Thỉnh thoảng khi cần bàn chuyện làm ăn, tiếp khách thì hắn mới ghé qua, mà đa phần cũng chỉ xuất hiện chốc lát rồi rời đi. Hiếm khi có ai khiến Tạ Trầm Chu phải tốn công xã giao vìđa phần là người khác có việc cầu đến hắn.
Nhân viên kia chỉ biết hội sở này thuộc Tạ Thành, chưa từng gặp Tạ Trầm Chu ngoài đời, nhưng cũng không hề nghi ngờ thân phận của hắn, khí thế quá mạnh. Chỉ là trong lòng có chút thắc mắc: vì sao mùi pheromone của Tạ Trầm Chu lại giống hệt mùi pheromone trên người Beta vừa mới vào kia?
Thậm chí có thể nói, giống nhau đến mức y như đúc.
Nhân viên này là một Alpha cấp thấp. Sở dĩ có thể làm lễ tân cửa ra vào là vì tuyến thể của cậu ta từng bị thương, không dễ bị pheromone ảnh hưởng. Nhưng đổi lại, khả năng phân biệt pheromone của cậu ta cũng không cao thậm chí với những pheromone có nồng độ quá thấp, cậu ta thậm chí còn không ngửi thấy.
Vì vậy, cậu ta chỉ dừng ở mức nghi ngờ, không dám chắc. Lại thêm việc người trước mặt là Tạ Trầm Chu, cậu ta càng không dám hỏi nhiều, chỉ bảo quầy lễ tân mở phòng riêng cho Tạ Trầm Chu, rồi tiễn hắn tới cửa thang máy, sau đó quay về tiếp tục công việc của mình.
Nghĩ đến việc Thẩm Thư Ý đã dùng thuốc xịt để xua tan pheromone mà mình lưu lại trên người cậu, Tạ Trầm Chu lo lắng đến cực độ. Một mình đứng trong thang máy, móng tay hắn ghim chặt vào lòng bàn tay.
Hắn phải, nhất định phải để lại pheromone của mình trên người Thẩm Thư Ý một lần nữa.
Bắt buộc.
Nếu không, hắn không dám đảm bảo lát nữa ở hội sở này, mình sẽ làm ra chuyện gì với Thẩm Thư Ý.
Muốn đánh dấu.
Muốn đánh dấu thật mạnh, thật tàn nhẫn lên người cậu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Hệ Thống Hắc Khoa Kỹ Quán Nét - Tác giả: Nghịch Thủy Chi Diệp
45 ch
Mạc Vương, Xin Giữ Liêm Sỉ!!
98 ch
Tinh Tế Bán Thú Nhân
96 ch
Tiên Y Chí Tôn - Lâm Vân (FULL)
28 ch
Ngự Pháp Trừ Tà: Thần Thông Đạo Sĩ
65 ch
Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
381 ch
Xuyên Đến Tinh Tế Thành Đan Pháp Thần - Châu Thanh
122 ch
Sửu Nữ Đào Hoa - Trần Hoàng Nhi tác giả Nguyệt Tiên Tử
11 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.