4.651 chữ · ~32 phút đọc
Thương Triệt chưa từng một hơi nói với Lương Tư Vũ nhiều như vậy.
Cô bị anh ôm đến mức gần như không thở nổi. Vốn dĩ cô có thể đẩy anh ra, nhưng cơ thể lại như tự động kết nối với anh, giống như hai cục nam châm bị ép tách rời, một khi lại gần thì căn bản không thể tách ra.
Lương Tư Vũ cũng không ép bản thân phải lập tức rời khỏi vòng tay đó.
Dù sao, trong cái ôm này cô cảm nhận được sự thả lỏng cả thể xác lẫn tinh thần. Cô thừa nhận mình cũng khao khát, cũng lưu luyến, giống như một cơ thể đã mệt mỏi rất lâu bỗng được cắm lại nguồn điện. Vào lúc này mà cố tình ngắt đi, cô làm không được.
Nhưng cô cũng không ôm lại Thương Triệt. Trong đầu lặp đi lặp lại những lời anh vừa nói, vẫn cảm thấy không chân thực.
Một người kiêu ngạo như Thương Triệt, một tháng trước còn thờ ơ trước việc cô rời đi, vậy mà đột nhiên nói mình ghen đến phát điên, thậm chí còn từ mấy tháng trước, từ lúc Ngôn Sở.
Lương Tư Vũ cụp mắt, hít sâu một hơi: “Anh ở Hồng Kông bị k*ch th*ch gì à?”
Tim Thương Triệt như vỡ ra một chút, nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, anh thẳng thắn nói: “Anh mơ thấy em kết hôn với người khác, có tính không?”
“Ồ.” Lương Tư Vũ đẩy anh ra, đã hiểu chuyện gì rồi, “Tôi chủ động cho anh cơ hội anh không cần, tôi thật sự rời đi anh không tìm, trong mơ thấy tôi kết hôn với người khác thì anh lại tỉnh ngộ?”
“……”
“Vậy anh đi tìm tôi trong giấc mơ mà nói đi.”
…Hoàn toàn không phải ý đó.
Thấy Lương Tư Vũ quay người rời đi, Thương Triệt bất lực kéo tay cô:
“Tư Vũ.”
Anh muốn nắm tay cô, bị cô hất ra.
Lại nắm, lại bị hất.
Thương Triệt chỉ còn cách nắm chặt tay cô, chặn cô lại: “Anh không muốn em kết hôn với người đàn ông khác, dù là trong mơ hay ngoài đời.”
Lương Tư Vũ dừng lại, khựng một chút rồi bật cười nhìn anh: “Anh không muốn thì liên quan gì đến tôi? Anh không muốn trời mưa thì trời không mưa nữa à? Nếu anh không nằm mơ thấy chuyện đó, hôm nay anh cũng sẽ không đứng ở đây, đúng không?”
Một câu nói của cô khiến Thương Triệt nghẹn lại, không có cách nào phản bác.
Lương Tư Vũ giơ tay bị anh giữ lên: “Làm ơn, ngài Thương, cho qua.”
Thương Triệt: “……”
Đến chính Thương Triệt cũng không biết mình đã làm cuộc nói chuyện này đi vào ngõ cụt như thế nào. Mỗi câu anh nói đều xuất phát từ tận đáy lòng, nhưng qua miệng Lương Tư Vũ nói lại, sao nghe cũng hợp lý đến vậy?
Khi anh hoàn hồn lại, Lương Tư Vũ đã đi được vài bước. Anh đành đuổi theo: “Anh đưa em.”
Cô lạnh lùng, không nhìn anh: “Tôi tự đi được.”
Nhưng Thương Triệt không cho cô cơ hội từ chối, tự nhiên giơ tay ôm lấy vai cô, dẫn cô xuống lầu.
Lương Tư Vũ giãy một chút không thoát, dứt khoát lười giằng co với anh nữa.
Ở cửa nhà hàng, Kenneth mở cửa xe cho hai người, mỉm cười chào: “Lâu rồi không gặp, cô Lương, cô vẫn khỏe chứ?”
Khỏe hay không thì cô không biết, nhưng hiện tại cô rất đói. Vào phòng riêng mới uống được chút trà, mới cắn một miếng bánh bao đã bị kéo ra đây.
Lương Tư Vũ cúi đầu lên xe, định đóng cửa ngay, nhưng Thương Triệt đã nhanh hơn một bước ngồi vào: “Đến cả xe cũng không cho anh lên à?”
“Anh ngồi ghế trước đi.”
“Ghế trước có đồ, không tiện.”
Lương Tư Vũ thấy Thương Triệt rõ ràng là giả vờ, có thể có cái gì chứ, chẳng qua là kiếm cớ mặt dày thôi.
Không ngờ Kenneth lúc này chủ động nói: “Xin lỗi cô Lương, đúng là không còn chỗ. Ông chủ bảo tôi đóng gói toàn bộ các món điểm tâm đặc trưng của nhà hàng này cho cô.”
“……”
Lúc này Lương Tư Vũ mới ngẩng đầu nhìn ghế phụ, quả nhiên, cả hàng ghế trước chật kín những hộp giữ nhiệt lớn nhỏ.
Ngừng chửi.
Thương Triệt bên cạnh nhàn nhạt nói: “Bữa sáng của gia đình luật sư anh đã thanh toán rồi, coi như xin lỗi.”
Lương Tư Vũ khẽ cười khẩy, không nhìn anh: “Họ không có tiền à, cần anh trả?”
“Không liên quan đến việc họ có trả nổi hay không.”
Ngay trước mặt bàn ăn sáng, anh mang người phụ nữ mà Cố Trình Chu để ý, cũng là con dâu mà vợ chồng nhà họ Cố ưng ý đi mất, đương nhiên phải có chút biểu thị. Trả tiền là phép lịch sự, là lời xin lỗi, đồng thời cũng là một cách tuyên bố kín đáo.
Lương Tư Vũ hừ một tiếng, không nói thêm.
Thương Triệt chờ hai giây, thấy cô không phản bác nữa, liền khẽ hất cằm về phía Kenneth. Xe từ từ rời chỗ đậu, nhập vào dòng xe giờ cao điểm buổi sáng.
Lương Tư Vũ tựa vào cửa sổ, ánh mắt dõi theo cảnh đường phố lùi lại phía sau. Trong xe mở sưởi ấm, cộng thêm trận giằng co vừa rồi, cô bắt đầu thấy buồn ngủ, nhưng đầu óc lại rối như tơ vò, không thể yên tĩnh.
Cô nhìn ra ngoài, Thương Triệt nhìn cô.
Hai người giữ nguyên tư thế như vậy, những lời chưa nói đều giấu trong ánh nhìn im lặng ấy.
Đến khách sạn, Lương Tư Vũ đi thẳng về phòng mình. Thương Triệt không ép theo nữa, anh biết cô cần thời gian để tiêu hóa những gì vừa xảy ra, mà bản thân anh cũng cần sắp xếp lại suy nghĩ. Anh để Kenneth mang bữa sáng qua rồi cũng trở về phòng.
Đóng cửa lại, tách khỏi hơi thở và sự hiện diện của Thương Triệt, Lương Tư Vũ dần bình tĩnh lại.
Địch Ngọc không có ở đó, chắc là đi dắt AK con ra ngoài. Lương Tư Vũ ngồi xuống tấm thảm trước bàn trà, đối với bữa sáng Thương Triệt mua cũng không khách sáo.
Vừa ăn, cô vừa mở đoạn video Địch Ngọc gửi ra xem, xem đi xem lại, đến cuối cùng chính cô cũng không biết mình đã xem bao nhiêu lần.
Một tháng không gặp, thực ra cô cũng không có bất kỳ tin tức gì về Thương Triệt, nên lúc này mới đem đoạn video kia xem đi xem lại. Lương Huệ Trân từng nói với cô rằng Thương Triệt ngày nào cũng bận rộn ở công ty, còn ký được dự án lớn, trông hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi chuyện ly hôn.
Vì vậy, những lời anh vừa nói, Lương Tư Vũ cũng không biết có nên tin hay không.
Con người một khi đã qua cái thời điểm khao khát nhất để biết câu trả lời, thì sau đó dù có bù đắp thế nào cũng vẫn thấy thiếu thiếu, giống như người đã đói lả rồi, đột nhiên trước mặt bày ra cả bàn sơn hào hải vị, muốn ăn cũng không còn đủ sức.
Muốn trách, cũng chỉ có thể trách thời điểm của cả hai không khớp nhau.
Hôm nay là Giáng Sinh, công ty cho nghỉ một ngày. Lương Tư Vũ ăn sáng xong thì đã gần 10 giờ, liền quay lại giường ngủ thêm một giấc. Khi tỉnh dậy, trong điện thoại có mấy tin nhắn chưa đọc.
Là của Cố Trình Chu.
[Em đỡ hơn chưa? Đầu còn đau không?]
[Tôi đã bảo người mang sang một chai thuốc giải rượu, nếu khó chịu thì uống một chút.]
Lương Tư Vũ nhìn hai dòng chữ này, tâm trạng có chút phức tạp.
Trong một tháng đến Thượng Hải này, theo lời nhờ vả của Lương Huệ Trân, vợ chồng nhà họ Cố đã chăm sóc cô không ít. Không chỉ thường xuyên để con trai làm tài xế đưa đón cô đi làm, mà còn hay bảo người giúp việc trong nhà nấu canh bổ dưỡng mang sang cho cô.
Còn Cố Trình Chu đúng là một người đàn ông rất chất lượng. Ôn hòa, bao dung, cô nói gì anh cũng chăm chú lắng nghe, trong ánh mắt luôn có nụ cười và sự quan tâm vừa đủ. Ở bên anh là một việc rất dễ chịu.
Lương Tư Vũ cũng từng thật sự muốn bắt đầu một cuộc sống mới, muốn thử, muốn chấp nhận. Nhưng Cố Trình Chu quá ổn định, quá bình lặng, đến mức có chút nhạt nhẽo.
Cố Trình Chu không giống người kia, mang một sức hấp dẫn nguy hiểm, vô lý, như cơn gió cuồng bên vách đá, như ngụm rượu mạnh đốt cháy cổ họng trong khoảnh khắc đầu tiên. Anh cũng chẳng dịu dàng, thậm chí có lúc hành vi còn có thể gọi là tệ.
Nhưng lại khiến người ta nghiện.
Lương Tư Vũ cảm thấy mình đúng là tự tìm khổ mà chịu.
Cô thở dài, trả lời Cố Trình Chu: [Ngủ một giấc rồi, đỡ nhiều rồi, cảm ơn.]
Một lúc sau, Cố Trình Chu hỏi: [Em và ngài Thương vẫn ổn chứ?]
Ngón tay Lương Tư Vũ khựng lại một chút, rồi gõ ba chữ: [Không có gì.]
Ở đầu bên kia, Cố Trình Chu nhìn câu trả lời này, rất khó xác định, “không có gì” là ý nói giữa cô và Thương Triệt không có vấn đề gì, hay là giữa họ chẳng còn gì để nói.
Tin nhắn của Lương Tư Vũ lúc nào cũng rất ngắn, giống như một cánh cửa đóng chặt. Cố Trình Chu đứng ngoài cánh cửa ấy, cũng không biết nên gõ hay nên giữ thể diện mà quay đi.
Buổi tối 6 giờ, Lương Tư Vũ giữ lời hứa đưa AK con ra ngoài chơi. Phía sau khách sạn tối nay có một khu chợ Giáng Sinh, cô đã chuẩn bị đưa AK con đi chụp ảnh check-in từ sớm.
Trước khi ra ngoài, cô theo bản năng lại nhìn sang phòng Thương Triệt một cái. Cửa đóng, không biết anh có ra ngoài đón lễ không. Có lẽ vì buổi sáng bị mắng, AK con lúc này cũng không hăng hái sủa về phía đó nữa, ngược lại khiến Lương Tư Vũ có chút áy náy. Cô bế nó lên, khẽ hỏi: “Bé con có muốn đi dạo với ba không?”
AK thế mà lại gật đầu.
Lương Tư Vũ bế nó vào thang máy: “Ba đang bận, lúc rảnh sẽ đi với con nhé?”
Địch Ngọc đi theo bên cạnh, đang định bấm nút đóng cửa, thì một bàn tay bất ngờ đặt lên khung cửa thang máy, chặn lại cánh cửa đang khép.
Lương Tư Vũ: “……”
Thương Triệt đứng bên ngoài thang máy, lặng lẽ nhìn cô một cái rồi bước vào: “Ra ngoài à?”
Lương Tư Vũ mím môi, quay đầu sang chỗ khác: “Tôi không có nghĩa vụ báo cáo hành trình với chồng cũ.”
Thương Triệt cũng không giận, như tự nói với mình: “Anh cũng ra ngoài.”
Kenneth đi phía sau, đứng song song với Địch Ngọc.
Lương Tư Vũ âm thầm hít một hơi, không thèm nhìn anh. Ai ngờ AK con trong lòng cô đột nhiên ngẩng đầu, rên ư ử một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ ngây thơ nghi ngờ, như đang hỏi: Không phải mẹ nói ba đang bận sao?
Ngay sau đó lại “gâu” một tiếng: Mẹ ơi con có thể chơi với ba không?
Lương Tư Vũ: “……”
Ra khỏi thang máy, Lương Tư Vũ và Địch Ngọc đi phía trước, Thương Triệt và Kenneth đi phía sau. Nhìn thì như ai đi đường nấy, nhưng Thương Triệt có ý gì, trong lòng Lương Tư Vũ rất rõ.
Anh ở ngay phía sau cô, chưa đến mười mét. Trông thì thờ ơ, nhưng ánh mắt lại luôn nóng rực dõi theo cô.
Lương Tư Vũ không đuổi được anh.
Mà thực ra cũng không hẳn là muốn đuổi.
Chợ Giáng Sinh phía sau khách sạn đang rất náo nhiệt.
Những gian hàng mái sọc đỏ trắng xếp thành hàng, trong không khí hòa lẫn mùi quế của rượu vang nóng và vị ngọt của hạnh nhân nướng. Ban nhạc chơi trực tiếp các ca khúc chủ đề Giáng Sinh, còn những tiểu thương thì bán đủ loại đồ trang trí đáng yêu.
Lương Tư Vũ và Địch Ngọc len qua đám đông, AK con được cô bế trong lòng, tò mò nhìn xung quanh.
Phía sau có một ánh mắt dõi theo, khiến cô cũng không còn tập trung đi dạo nữa. Đi một lúc, cô hỏi Địch Ngọc: “Biết họ đến đây bao lâu rồi không?”
“Không biết.”
Ngừng một chút, Địch Ngọc nói thêm: “Nếu chị muốn biết, em có thể đi hỏi thử anh Ken.”
“Còn cần hỏi sao?” Lương Tư Vũ nói, “Chị cứ tưởng em sớm đã thông đồng với họ rồi.”
“Sao có thể chứ chị!”
“Vậy sáng nay sao Thương Triệt biết chị ăn sáng ở đâu, giờ lại biết chị ra ngoài đi dạo?”
“……”
Địch Ngọc cũng không muốn thế. Cô đang hối hận vì sáng nay không nên mở cửa cho Thương Triệt. Vị thiếu gia này giả vờ đến thăm chó, nhưng chỉ vài ba câu đã dễ dàng moi được thông tin từ cô, cũng trách cô không đề phòng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Cô ủ rũ nhăn mặt: “Chị à, em thấy cậu ba vẫn để ý chị mà, thật sự không còn cơ hội quay lại sao?”
Lương Tư Vũ im lặng bước đi, không trả lời.
Thực ra những lời Thương Triệt nói, cô đã nghe vào. Nhưng có lẽ ngay từ đầu, cuộc hôn nhân của họ đã là diễn kịch. Đến bước này, Lương Tư Vũ muốn nhìn thấy nhiều hơn, những thứ có thể chứng minh, có thể thuyết phục chính cô.
Cô muốn biết Thương Triệt còn có thể làm gì. Không cần phải là chuyện kinh thiên động địa, nhưng ít nhất cũng phải để Lương Tư Vũ thấy anh có hành động, chứ không phải chỉ nhẹ bẫng nói một câu “anh rất nhớ em”, “anh ghen rồi” là có thể che lấp tất cả.
Lương Tư Vũ hiểu rõ cái cảm xúc khó chịu trong lòng mình, giận anh đến quá muộn, giận anh tự cho mình là đúng, giận anh không biết dỗ dành cô thêm một chút.
Cùng lúc đó, hai người đàn ông phía sau cũng đang nói chuyện.
“…Tôi nói tôi không muốn cô ấy kết hôn với người đàn ông khác, vậy mà cô ấy lại không vui.”
Kenneth vừa đi vừa uống rượu vang nóng: “Ở Hồng Kông chắc có rất nhiều người đàn ông nghĩ giống ngài.”
“?”
“Ý tôi là,” Kenneth nói, “đừng cứ chăm chăm vào việc ngài không muốn chuyện gì xảy ra, chi bằng hãy tự hỏi mình, ngài muốn có được điều gì.”
Bước chân Thương Triệt chậm lại, ánh mắt rơi vào Lương Tư Vũ ở cách đó vài bước.
Cô và Địch Ngọc đang đứng trước một quầy chụp ảnh lấy liền, chụp cho AK con một tấm hình Giáng Sinh. Chủ quầy rất nhiệt tình, chụp xong còn mời thêm: “Người đẹp có muốn chụp cùng cún cưng một tấm không? Tôi tặng thêm đó.”
Lương Tư Vũ còn chưa kịp mở miệng, AK con đã nhanh chóng chạy về phía Thương Triệt, cắn ống quần anh kéo về phía cô.
Chủ quầy thấy vậy liền vui vẻ nói: “À, hóa ra bạn trai cũng ở đây! Trời ơi hai người nhìn hợp nhau quá.”
“……” Lương Tư Vũ theo bản năng muốn nói chỉ là bạn bè tụ tập, nhưng khi quay lại định kéo Địch Ngọc và Kenneth ra làm chứng, thì hai người kia đã cực kỳ ăn ý lùi chiến thuật ra xa năm mét.
Bên cạnh cô chỉ còn lại Thương Triệt.
Cạn lời.
Lương Tư Vũ thu lại ánh mắt, mím môi, cố ý giải thích: “Chỉ là bạn bình thường thôi.”
“À, xin lỗi.” Cô chủ trẻ cười ngượng một cái, nhưng làm nghề lâu rồi, dù không phải người yêu, hai người trước mặt chắc chắn cũng có chút mập mờ. Cô thử hỏi: “Vậy còn chụp không?”
“Không cần.”
Lương Tư Vũ ôm AK quay người rời đi, nhưng Thương Triệt một tay kéo cô lại: “Chụp một tấm đi.”
“?” Lương Tư Vũ hạ giọng phản đối, “Ai muốn chụp với anh.”
Thương Triệt không nói gì, chỉ ra hiệu cô nhìn xuống. Lương Tư Vũ cúi mắt, thấy AK con đứng giữa hai người, ngẩng đầu nhìn người này rồi nhìn người kia, cái đuôi lắc lư do dự.
Giống hệt một đứa trẻ tan vỡ trong gia đình ly hôn.
Lương Tư Vũ thật sự bó tay với hai ba con nhà này, cắn răng, đành ngầm đồng ý quay về phía ống kính.
Chủ quầy giơ máy lên: “Cười một chút, đứng gần nhau hơn nào~”
Lương Tư Vũ có thể cảm nhận Thương Triệt tiến lại gần cô một chút, bàn tay dưới vạt áo khoác khẽ chạm vào cô, như đầu ngón tay nhẹ nhàng móc một cái, một sự thăm dò muốn nắm tay.
Cô giả vờ không cảm nhận được, thậm chí còn cố tình véo anh một cái.
Thương Triệt không động nữa.
Nghĩ đến biểu cảm lúc này của anh, không hiểu sao Lương Tư Vũ lại thấy buồn cười. Chủ quầy vừa hay bắt được khoảnh khắc đó: “OK!”
Tấm ảnh chụp liền từ từ được nhả ra. Khi hình dần hiện rõ, Lương Tư Vũ còn chưa kịp nhìn thì Thương Triệt đã nhét vào túi.
“?” Cô đưa tay ra: “Đưa tôi.”
“Ảnh không muốn chụp mà cũng muốn lấy à?”
“……”
Lương Tư Vũ thật sự rất muốn đánh Thương Triệt một trận, sao lâu vậy rồi mà vẫn đáng ghét thế. Cô mím môi, rút tay về: “Cũng phải, khỏi xem cho đỡ tối về mất ngủ.”
Cô ôm AK quay người rời đi, lần này còn ra lệnh rõ ràng: “Đừng theo tôi nữa.”
Đợi người đi xa rồi, Thương Triệt mới cúi đầu lấy tấm ảnh ra.
Đây là tấm ảnh gia đình đầu tiên của anh, Lương Tư Vũ và AK.
Ánh đèn của chợ Giáng Sinh phủ lên tấm hình một tông màu ấm áp. AK con ở giữa, đôi mắt sáng như hai hạt đậu đen, cười vô tư không chút lo nghĩ. Lương Tư Vũ quàng khăn đỏ, khóe môi có một độ cong rất nhẹ, nếu không nhìn kỹ gần như không nhận ra. Còn anh, chỉ khẽ đứng sát bên họ, biểu cảm tuy nhàn nhạt nhưng lại rất thỏa mãn.
Thương Triệt nhớ lại đêm từ New York trở về, khi cả người mệt mỏi nhìn thấy Lương Tư Vũ và AK con cùng xuất hiện trong phòng ngủ, cảm giác thỏa mãn to lớn ấy, gần như giống hệt lúc này.
Kenneth thấy anh đứng ngẩn ra nhìn tấm ảnh: “Xem ra ngài đã biết mình muốn gì rồi.”
Thương Triệt cất tấm ảnh đi, nhớ lại ba chữ mà cô chủ quầy vừa gọi mình, cúi đầu khẽ cười.
Bạn trai?
Cũng là một cách gọi không tệ.
—
Vì không lấy được tấm ảnh gia đình, sau khi về Lương Tư Vũ rất khó chịu. Nhưng ảnh của AK con thì cô đã có rồi, nếu muốn, cô hoàn toàn có thể chụp riêng với nó thêm một tấm nữa. Nói đi nói lại, rốt cuộc cô muốn chụp chung với ai, trong lòng thật ra cũng rất rõ.
Nhưng Lương Tư Vũ sẽ không thừa nhận, chỉ cảm thấy Thương Triệt cố tình mượn chó để thao túng mình, thái độ tệ hại, chẳng có chút thành ý nào.
Ngày hôm sau đi làm bình thường, Lương Tư Vũ phải đến Lương Thụy Xương họp mấy cuộc. Cố Trình Chu như thường lệ muốn đến đón cô, nhưng nghĩ đến Thương Triệt ở ngay phòng bên cạnh, để tránh những rắc rối không cần thiết, cô từ chối.
Cố Trình Chu hỏi: “Là ngài Thương đưa em đi sao?”
Lương Tư Vũ: “Không cần ai cả, tôi tự lái xe.”
Đầu bên kia khựng lại một chút, không hỏi thêm: “Vậy em đi đường cẩn thận, lát nữa gặp ở công ty.”
“Ừ.”
Địch Ngọc xách áo khoác giúp cô ra ngoài, đi ngang phòng bên cạnh thì nói: “Nửa tiếng trước em thấy cậu ba và anh Ken đã ra ngoài rồi, không biết đi đâu, có khi là chuyến bay sớm về Hồng Kông rồi?”
Ánh mắt Lương Tư Vũ khẽ động, hít sâu một hơi: “Về thì về, không liên quan đến chị.”
“Thế thì tiếc thật.” Địch Ngọc cố tình nói kiểu trước chê sau khen, nghĩ đến việc lát nữa mình sẽ làm gì, không nhịn được muốn cười.
9 giờ sáng, hai người đúng giờ đến chi nhánh Lương Thụy Xương.
Cửa thang máy mở ra, thư ký đứng dậy gật đầu với Lương Tư Vũ:
“Chào buổi sáng, cô Lương, cà phê của cô đã mua xong rồi.”
Lương Tư Vũ gật đầu, đang định đi vào thì thư ký lại nói: “Ngài Thương đang đợi cô ở bên trong.”
Bước chân cô khựng lại, quay đầu lại, nhíu mày như không chắc chắn:
“…Ngài Thương nào?”
“Ngài Thương Triệt.”
Tim Lương Tư Vũ khẽ giật, không kịp hỏi thêm, lập tức đẩy cửa bước vào, quả nhiên thấy Thương Triệt đang đứng trước bàn làm việc của mình.
Cô đóng cửa lại: “Anh đến đây làm gì?”
Thương Triệt lúc này quay người lại, Lương Tư Vũ cũng vì thế mà nhìn thấy, trên bàn có một bó hoa mà vừa rồi bị anh che khuất.
Mẫu đơn hồng kiều diễm như sắp nhỏ giọt, phối cùng bạch chưởng trắng tinh, rất đẹp.
“Họp.” Thương Triệt nhàn nhạt đáp.
Hôm nay anh không mặc áo khoác dài, mà thay bằng vest và sơ mi, cổ áo vẫn để mở, không thắt cà vạt. Tim Lương Tư Vũ khẽ đập nhanh hơn, giả vờ không nhìn thấy bó hoa: “Anh đến Lương Thụy Xương họp cái gì?”
Thương Triệt ngồi xuống đối diện cô: “Chủ tịch Lương không nói với em sao? Dự án giáo dục y tế ở đại lục mà trước đây ký với Đỉnh Quân, giờ do anh phụ trách.”
“……”
Sau khi họ kết hôn, Lương Thụy Xương và Đỉnh Quân quả thật đã ký hợp tác hàng trăm tỷ, dự án trước mắt này chỉ là phần nổi của tảng băng.
Thương Triệt đến vì công việc, Lương Tư Vũ cũng không tiện đuổi anh đi. Cô mím môi, ánh mắt liếc qua bó hoa, cuối cùng vẫn dùng giọng điệu công việc: “Bên ngoài có phòng nghỉ, dưới lầu có quán cà phê, nếu không thì anh có thể trực tiếp đến phòng họp.”
Thương Triệt: “Anh có chuyện muốn nói với em.”
Lương Tư Vũ đoán anh chắc chắn có lời muốn nói, dù sao hoa cũng đã mang đến tận đây. Cô cố giữ bình tĩnh, chỉ thản nhiên nói một chữ: “Nói.”
Ánh mắt Thương Triệt dừng trên bó hoa, hơi khựng lại, ngồi thẳng người, vừa định mở miệng thì bên ngoài Cố Trình Chu gõ cửa.
Trước khi họp, Cố Trình Chu thường mang tài liệu đến, Lương Tư Vũ đành tạm dừng cuộc nói chuyện: “Đợi chút.”
Rồi nói với Cố Trình Chu: “Vào đi.”
Thương Triệt lại dựa lưng ra sau, ngồi nhàn nhã, tiện thể quay đầu nhìn, vừa lúc ánh mắt chạm phải Cố Trình Chu đang bước vào.
Hiển nhiên Cố Trình Chu không ngờ Thương Triệt có mặt ở đây.
Bước chân anh khẽ khựng trong một khoảnh khắc gần như không thể nhận ra, dường như trong nửa giây ấy đã nhanh chóng cân nhắc điều gì, rồi rất nhanh trở lại vẻ bình thường, đi đến trước mặt Lương Tư Vũ, đưa tài liệu: “Tài liệu dùng cho cuộc họp lát nữa.”
Thuận tiện chào Thương Triệt: “Chào buổi sáng, ngài Thương.”
Thương Triệt nhìn anh đầy ẩn ý, một lúc sau cũng gật đầu: “Chào buổi sáng, luật sư Cố.”
Lương Tư Vũ không định để Cố Trình Chu ở lại lâu, đang muốn tìm lý do tiễn anh đi, thì Thương Triệt đột nhiên nói với Cố Trình Chu: “Bó hoa tặng cô Lương không tệ.”
Lương Tư Vũ: “?”
Cô sững lại, lúc này mới nhìn lại bó hoa, rút tấm thiệp bên trong.
“Hoa cũng không bằng một phần vạn của em.” ký tên Cố.
…Không phải Thương Triệt tặng.
Khi nhận ra điều này, Lương Tư Vũ lại có chút thất vọng. Những rung động nhỏ vừa nhen lên trong lòng cũng lập tức lắng xuống. Cô thậm chí đã nghĩ sẵn cách từ chối lạnh nhạt, không nhận.
Kết quả lại không phải anh tặng.
Không khí trong phòng nhất thời trở nên vi diệu.
Cố Trình Chu không rõ trước khi mình vào, Lương Tư Vũ và Thương Triệt đã nói gì, có nhắc đến bó hoa hay đến mình hay không. Anh thừa nhận sự xuất hiện của Thương Triệt khiến mình mất đi phần nào sự điềm tĩnh. Vốn định chọn một thời điểm thích hợp hơn để tỏ tình, nhưng sáng nay vẫn không nhịn được, muốn ra tay trước.
Thích một cô gái như vậy, với Cố Trình Chu mà nói, không có gì đáng xấu hổ.
Nhưng hiện tại, sự thăm dò đã bị đặt lên mặt bàn, lời của Thương Triệt đầy ẩn ý. Mà anh, Cố Trình Chu, cũng không phải kiểu người dám làm không dám nhận.
“Đúng vậy, sáng nay đi ngang tiệm hoa, biết Tư Vũ thích mẫu đơn và bạch chưởng nên mua.”
Trong lòng anh nghĩ, nếu Lương Tư Vũ sẵn sàng phát triển với mình thì đương nhiên là tốt nhất. Nếu không, bó hoa này coi như giúp cô nhìn rõ lòng mình.
“Tôi nghe nói, theo đuổi một người nên bắt đầu từ một bó hoa.”
Thương Triệt khẽ cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt, như đang nhìn một đối thủ đã lật bài: “Ý gì?”
Nhìn nhau một lúc, Cố Trình Chu cũng mỉm cười: “Tôi muốn theo đuổi Tư Vũ.”
Lương Tư Vũ: “……”
Vừa dứt lời, Địch Ngọc lại gõ cửa bên ngoài, gõ hai cái rồi trực tiếp ôm một bó hoa bước vào. Nụ cười trên mặt cô thoáng khựng lại khi thấy trên bàn Lương Tư Vũ đã có một bó hoa gần như giống hệt.
Địch Ngọc: ?
Lương Tư Vũ: ???
Chỉ có Thương Triệt, lúc này cuối cùng cũng chậm rãi đứng dậy, nhận bó hoa từ tay Địch Ngọc, bình tĩnh đặt trước mặt Lương Tư Vũ.
Ở giữa bó hoa, cắm tấm ảnh gia đình kia.
“Trùng hợp thật.” Thương Triệt thản nhiên nhìn Cố Trình Chu.
“Còn tôi cũng vậy.”
[Lời tác giả]
Đánh nhau đi, đánh nhau đi!!
Ngày mai cố gắng để đôi trẻ hôn nhau trước, khát quá rồi 😭
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân
55 ch
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
8 ch
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
11 ch
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.