4.052 chữ · ~28 phút đọc
Sau khi nụ hôn kết thúc, không ai động đậy trước.
Bên tai vẫn còn văng vẳng giọng nói trầm thấp của Thương Triệt lướt qua màng nhĩ, trước mắt là hơi thở của hai người quấn lấy nhau, dâng lên như thủy triều. Lương Tư Vũ mở mắt, vừa hay chạm vào ánh nhìn anh đang cúi xuống nhìn mình, cô lập tức quay mặt đi, sợ cảm xúc trong mắt mình bị anh nhìn thấu. Khựng lại một chút, cô giơ tay đẩy cánh tay anh ra, bước đến bàn làm việc, giả vờ sắp xếp tài liệu.
“Anh như vậy là sao, giở trò lưu manh à.” Giọng cô cũng khô khốc, kiểu khô đến tận cùng vì khát.
Thương Triệt đương nhiên biết nụ hôn vừa rồi là không nên. Với thân phận người theo đuổi hiện tại, thậm chí còn có phần vượt giới hạn.
Nhưng anh thật sự đã cố kiềm chế rồi. Từ khoảnh khắc nhìn thấy Lương Tư Vũ ở quán bar, anh đã muốn kéo cô vào lòng. Vừa rồi thậm chí còn suýt không kiểm soát được mà làm ra những hành động quá đáng hơn.
Thương Triệt im lặng vài giây, rồi đứng nghiêm như chờ bị phạt: “Anh chấp nhận trừng phạt.”
Trong lòng Lương Tư Vũ hừ một tiếng, hôn xong rồi mới bày đặt diễn.
Cô quay lại, giả vờ tức giận, khoanh tay nhìn anh: “Vậy thì mời anh tránh xa tôi một chút.”
“Cái này không được, đổi cái khác.”
“……”
Chưa kịp để cô nói thêm, Thương Triệt đã cầm lấy áo khoác treo sau ghế của cô, lại xách luôn túi xách: “Nghĩ không ra thì từ từ nghĩ, chúng ta đi ăn khuya trước.”
Lương Tư Vũ đứng yên tại chỗ: “Tôi không đói.”
Thương Triệt không ép, nhẹ nhàng khoác áo lên vai cô, tiện tay chỉnh lại cổ áo: “Vậy thì đưa em về khách sạn.”
“Đưa túi đây.” Cô nhíu mày giơ tay định giật lại.
Thương Triệt lại bình thản giơ tay lên cao, giọng nhàn nhạt: “Lên xe rồi đưa.”
Không những không lấy lại được túi, Lương Tư Vũ còn suýt ngã vào lòng anh. Cô bực bội gọi thẳng tên: “Thương Triệt!”
Thương Triệt sững lại một chút.
Dù biết mình chọc cô không vui, nhưng trong lòng anh lại bỗng nhẹ nhõm, bởi vì cô không còn gọi “ngài Thương” xa cách nữa.
Họ đang từng chút một quay về như trước.
“Anh đây.” Thương Triệt đáp khẽ, giọng dịu đến lạ.
Điều đó khiến ý muốn đánh anh một cái của Lương Tư Vũ như đấm vào bông, cô mím môi, vừa bực vừa khó chịu, cúi đầu bước ra ngoài: “Anh phiền thật đấy.”
Hai người giằng co một hồi, cuối cùng vẫn lên cùng một chiếc xe.
Đêm khuya Thượng Hải rất yên tĩnh. Lương Tư Vũ dựa vào ghế phụ, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Dù hai người không nói gì, nhưng sự im lặng lúc này lại không hề gượng gạo.
Giống như cả hai đều đã buông xuống lớp phòng bị. Thương Triệt chân thành xin lỗi, còn Lương Tư Vũ tuy không nói rõ, nhưng việc buột miệng gọi tên anh đã đủ chứng minh sự mềm lòng của cô.
Cô đã ngầm cho phép anh đến gần mình một lần nữa.
Qua một ngã rẽ, xe chạy vào con đường nơi khách sạn tọa lạc.
Cuối cùng Lương Tư Vũ cũng quay sang nhìn Thương Triệt một cái, muốn nói gì đó nhưng môi khẽ động rồi lại mím lại.
Thương Triệt nhận ra sự do dự của cô, nghiêng đầu hỏi: “Đói rồi?”
“Không.” Lương Tư Vũ mím môi, im lặng vài giây rồi vẫn không nhịn được hỏi: “Anh định ở Thượng Hải bao lâu?”
Thương Triệt bình thản: “Tùy vào em ở đây bao lâu.”
Lương Tư Vũ sững lại, rồi quay mặt ra ngoài cửa sổ, khẽ hừ: “Công ty của anh không cần nữa à?”
Cô biết công việc ở Đỉnh Quân bận đến mức nào. Ở vài ngày thì được, chứ ở lâu, trừ khi anh không muốn làm nữa.
“Công ty không chạy mất.” Thương Triệt nhìn thẳng phía trước, nói chậm rãi, khựng một chút rồi thêm, “Nhưng em thì có.”
Lương Tư Vũ: “……”
Cô thật sự nghi ngờ Thương Triệt có phải đi học cấp tốc khóa yêu đương rồi không. Trước đây đâu thấy anh biết nói như vậy, câu nào cũng bất ngờ khiến cô rung động.
Hay đây mới là con người thật của anh?
Lương Tư Vũ không nói thêm gì, ánh sáng và bóng tối lướt qua gương mặt cô, không ai để ý đến vành tai đang hơi ửng đỏ.
Về đến khách sạn, Thương Triệt không dây dưa thêm, chỉ đưa cô đến cửa rồi rời đi. Địch Ngọc đã ngủ, AK con cũng nằm yên trong ổ tạm. Lương Tư Vũ lặng lẽ về phòng mình, vừa mở cửa, hương hoa nồng đượm lập tức ùa đến.
Buổi sáng cô còn lạnh lùng bảo Địch Ngọc tùy tiện xử lý bó hoa, nhưng ngay sau đó lại nhắn: [Mang về khách sạn, để trong phòng chị.]
Lúc này, bó hoa mẫu đơn xinh đẹp đang lặng lẽ đặt trên tủ đầu giường. Những đóa mẫu đơn hồng kiều diễm dưới ánh đèn vàng ấm áp phủ một lớp dịu dàng.
Lương Tư Vũ bước tới, lấy tấm ảnh gia đình từ trong túi ra cắm lại vào giữa bó hoa. Sau đó cô cúi mắt nhìn rất lâu, khóe môi vô thức cong lên một đường cong rất nhẹ, đến chính cô cũng không nhận ra.
—
Sáng hôm sau, Lương Tư Vũ và Địch Ngọc vừa ra cửa đã thấy Thương Triệt đứng chờ.
Hai người nhìn nhau, không khí bỗng trở nên vi diệu.
Thương Triệt khẽ mỉm cười với cô: “Chào buổi sáng. Tối qua ngủ ngon không?”
Thực ra Lương Tư Vũ ngủ không ngon. Một ngày xảy ra quá nhiều chuyện, chồng cũ đột nhiên quay sang theo đuổi mình, tặng hoa, hôn cô… mà bản thân cô cũng chẳng khá hơn, bề ngoài thì cao lãnh kiêu kỳ, nhưng trong lòng đã ăn sạch anh hết lần này đến lần khác.
“Cũng ổn.” Lương Tư Vũ cứng miệng đáp.
Thương Triệt khẽ cười, tiện tay bấm thang máy cho cô: “Vậy thì tốt.”
Kể từ ngày đó, Lương Tư Vũ coi như ngầm cho phép Thương Triệt đưa đón mình đi làm, chỉ là nhiều lần nhấn mạnh, ngoài công việc ra, không được phép xuất hiện trong khu văn phòng của cô.
Chuyện hai bó hoa đã sớm lan khắp cả tầng, lời ra tiếng vào ồn ào không dứt. Lương Tư Vũ không muốn chuyện riêng của hai người bị bày ra trước mắt mọi người để mặc người ta bàn tán.
Thương Triệt cũng khá nghe lời. Cô không cho vào khu làm việc, anh liền không bước chân vào nửa bước, chỉ đến đúng giờ tan ca mới xuất hiện.
Nếu Lương Tư Vũ tăng ca, anh sẽ mua một ly cà phê, ngồi ở quán dưới lầu, vừa xử lý email công việc từ Hồng Kông, vừa đợi cô tan làm.
Đôi khi còn mang theo AK con nữa.
Mỗi tối như vậy, khi Lương Tư Vũ bước ra khỏi tòa nhà, sẽ thấy người đàn ông cao ráo ấy đứng dưới đèn đường, trong lòng ôm chú chó mà cả hai cùng yêu.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gió nhẹ khẽ lay vạt áo khoác của anh. Chưa kịp lại gần, AK con đã không chờ nổi, vùng ra, vẫy đuôi chạy ào về phía cô.
Khoảnh khắc ấy, dù Lương Tư Vũ có cố tỏ ra lạnh lùng đến đâu, cũng bị khung cảnh dịu dàng đó làm tan chảy.
Cô bỗng cảm thấy, mối quan hệ giằng co không dứt này, có lẽ thật sự có thể bắt đầu lại.
Thời gian chớp mắt đã đến sáng ngày 31, đêm giao thừa.
Địch Ngọc đã lên kế hoạch đón năm mới từ mấy ngày trước, cứ lải nhải bên tai khiến Lương Tư Vũ cũng dần có chút mong đợi đặc biệt cho ngày này.
Sáng sớm vừa thức dậy, chuông cửa đã vang lên. Trong lòng cô khẽ động, đoán rằng Thương Triệt đến rủ mình, liền mím môi đi mở cửa.
Không ngờ mở ra lại thấy Thương Triệt và Kenneth đứng đó, Kenneth còn kéo theo hai vali.
Lương Tư Vũ lập tức hiểu ra điều gì đó, ánh mắt chùng xuống, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, giọng nhàn nhạt: “Đi rồi à?”
Thương Triệt gật đầu: “Trả phòng.”
Anh nhìn đồng hồ: “Có chút gấp, hôm nay không đưa em đi được.”
Dù không biết vì sao anh lại chọn đúng ngày này để rời đi, dù cảm giác hụt hẫng lúc này gần như không giấu nổi, Lương Tư Vũ vẫn hít sâu một hơi, không muốn để lộ chút lưu luyến nào: “Ừ.”
Thương Triệt khựng lại, bỗng kéo nhẹ tay cô, hỏi khẽ: “Không giữ anh lại sao?”
Lương Tư Vũ khó chịu, cố ý hất tay anh ra: “Tôi cũng phải vội đi làm.”
Lúc này Kenneth nhắc xe đã tới, Thương Triệt chỉ đành nhìn cô thêm vài lần: “Vậy anh đi trước.”
Lương Tư Vũ không quay đầu lại nhìn anh. Mãi đến khi nghe tiếng cửa đóng, cô mới quay vào phòng, trong lòng mắng to—
Đồ lừa đảo!
Thương Triệt đúng là đồ lừa đảo từ đầu đến chân!
Không phải đã nói cô không đi thì anh cũng không đi sao?
Đi thì cũng thôi đi, lại còn chọn đúng đêm giao thừa!
Thậm chí trước khi đi, một câu “chúc mừng năm mới” cũng không nói với cô.
Càng nghĩ càng tức, trong lòng Lương Tư Vũ nghẹn lại khó chịu. Ngay cả tấm ảnh gia đình đặt bên gối cũng bị cô nhét xuống dưới gối.
Cô sẽ không bao giờ tin người đàn ông này nữa.
Đêm giao thừa ở Thượng Hải, cả thành phố chìm trong không khí náo nhiệt. Công ty cũng trở nên lỏng lẻo, mọi người tụm năm tụm ba bàn tán kế hoạch buổi tối, gần như không ai còn tâm trí làm việc.
Giữa bầu không khí sôi động ấy, chỉ có văn phòng của Lương Tư Vũ là yên tĩnh lạ thường.
Tối nay cô không có bất kỳ kế hoạch nào.
Không tụ tập, không có ai cùng đếm ngược. Dù trước đó cô từng mong đợi, từng tưởng tượng Thương Triệt sẽ mang đến cho mình một đêm giao thừa thế nào, nhưng cho đến khi khu văn phòng dần trống vắng, cho đến khi hoàng hôn buông xuống thành phố, người đó vẫn không gửi thêm một tin nhắn nào.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Tim Lương Tư Vũ khẽ nhảy lên, cô ngẩng đầu, nhưng người đứng đó lại là Cố Trình Chu.
Anh đứng ở cửa hỏi: “Chưa tan làm à?”
Lương Tư Vũ giấu cảm xúc, bắt đầu thu dọn tài liệu trên bàn: “Sắp rồi.”
Thực ra Cố Trình Chu đã có vài lời muốn nói từ lâu, chỉ chưa tìm được cơ hội thích hợp. Lúc này xung quanh không còn ai, anh bước lại gần, dừng một chút rồi chân thành nói:
“Chuyện tặng hoa lần trước là tôi quá đường đột, không suy xét đến tình hình giữa em và ngài Thương.”
Đúng chỗ không nên nhắc lại nhắc. Lương Tư Vũ cúi đầu đáp: “Tôi với anh ấy không có gì.”
Cố Trình Chu khẽ mỉm cười: “Nhưng tôi nhìn ra, ánh mắt em nhìn anh ta không giống người khác.”
Lương Tư Vũ mở miệng định phản bác, nhưng lời đến môi lại im lặng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
“Đừng vì tấm lòng của tôi mà làm rối loạn lựa chọn vốn có của em.” Cố Trình Chu không nán lại lâu, nói xong liền đứng dậy: “Tôi thật lòng hy vọng em vui vẻ. Nhưng nếu có ngày em mệt mỏi, cần một người bạn để nói chuyện, tôi luôn ở đây.”
“……” Lương Tư Vũ nhìn anh, nhất thời không biết nói gì, cuối cùng chỉ khẽ nói: “Cảm ơn.”
“Chúc mừng năm mới.”
“Chúc mừng năm mới.”
Sau khi Cố Trình Chu rời đi, trong lòng Lương Tư Vũ lại có chút nhẹ nhõm. Cô thu dọn xong đồ, đang định rời đi thì Địch Ngọc đột nhiên xuất hiện.
Lương Tư Vũ nhíu mày: “Không phải em đi đón năm mới rồi sao?”
“Biết chị không có kế hoạch nên đặc biệt quay lại đón chị đi chơi đó.”
Lương Tư Vũ không có hứng, cũng không có tâm trạng: “Không đi.”
“Đi đi mà chị Tư Vũ.” Địch Ngọc chắp tay năn nỉ, “Chị coi như thương em, đi cùng em mười phút thôi được không?”
Địch Ngọc tự nói mình đáng thương đủ kiểu, một thân một mình nơi đất khách, đến đón năm mới cũng không có ai bên cạnh, nghe đến cuối cùng Lương Tư Vũ mềm lòng, đồng ý chỉ đi cùng cô nửa tiếng, xong còn phải về với AK con.
Địch Ngọc mím môi cảm ơn rối rít. Lương Tư Vũ theo cô lên xe, nhưng suốt đường đi lại thấy rất kỳ lạ, không đến Bến Thượng Hải náo nhiệt, cũng không đến khu thương mại đông đúc, xe vòng vèo mấy lượt, lại chạy về phía khu nhà ven sông đắt đỏ nhất trung tâm thành phố.
“Không phải đi đón năm mới sao? Tới đây làm gì?” Lương Tư Vũ khó hiểu.
“Đón năm mới kiểu sang chảnh thì đâu có chen chúc. Ở đây tầm nhìn độc nhất, xem pháo hoa là hợp nhất.”
Năm nay Thượng Hải có bắn pháo hoa lúc nửa đêm, muốn xem đẹp nhất thì đúng là đứng ở tầng cao ven sông là lý tưởng nhất.
Lương Tư Vũ cũng không hỏi thêm. Vài phút sau, xe dừng trước một khu căn hộ cao cấp ẩn mình giữa phố thị náo nhiệt. Địch Ngọc kéo cô vào thang máy, lên thẳng tầng cao nhất, dừng trước một căn hộ nguyên tầng.
Lương Tư Vũ bắt đầu thấy kỳ lạ, cho đến khi Địch Ngọc bấm chuông cửa, giây tiếp theo, một cái đầu lông xù ló ra từ bên trong.
Mắt Lương Tư Vũ lập tức mở to: “KIKI?”
AK con lại bất ngờ xuất hiện trước mặt cô. Lương Tư Vũ ngồi xuống ôm lấy nó, vừa định quay lại hỏi Địch Ngọc chuyện gì thì người kia đã biến mất không dấu vết.
Cô hơi sững người, trong lòng nhanh chóng nảy ra một suy đoán. Bước vào phòng, quả nhiên—
Thương Triệt đang đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng khách, dáng người cao ráo thon dài, như một bức tranh lồng vào khung cảnh đêm.
Tim Lương Tư Vũ đập mạnh, giọng nói khàn đi: “…Không phải anh đi rồi sao?”
Người kia bước đến, giọng lười biếng: “Anh nói trả phòng, chứ đâu có nói rời khỏi Thượng Hải.”
Đến lúc này Lương Tư Vũ hoàn toàn hiểu ra. Sự u uất cả ngày lập tức tan biến, cô cắn nhẹ môi, vẫn còn chút bướng bỉnh: “Thương Triệt, anh cố tình trêu tôi đúng không.”
“Anh nào dám.” Thương Triệt nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, khựng lại một chút, “Vậy lúc em nghĩ anh đi rồi, có thất vọng một chút không?”
“……”
Câu hỏi này đánh trúng tâm tư của Lương Tư Vũ. Cô khựng lại, quay mặt đi: “Không.”
Thương Triệt cứ thế nhìn cô, rồi khẽ thở dài: “Được rồi, không có.”
Cái kiểu nói mập mờ này khiến Lương Tư Vũ có cảm giác bị nhìn thấu, vội đổi chủ đề: “Dẫn tôi đến đây làm gì?”
Thương Triệt không trêu cô nữa, giọng trở nên dịu đi: “Anh không muốn chúng ta cứ ở khách sạn mãi.”
Anh dừng lại, ánh mắt dừng trên người cô: “Ở Hồng Kông hay Thượng Hải đều được, anh muốn có một ngôi nhà với em.”
“……”
Tim Lương Tư Vũ đập nhanh đến mức khó kiểm soát, mặt hơi nóng lên: “Không biết xấu hổ.” Cô khẽ nói, mang theo chút trách móc, “Tôi đã đồng ý ở cùng anh chưa?”
Đúng là chưa.
Nhưng với Thương Triệt, đó là chuyện nhất định phải làm, và sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.
Anh cũng không vì câu nói đó mà khó chịu, chỉ giải thích: “Sáng nay thật sự bận. Anh chuẩn bị mấy ngày rồi, muốn trước năm mới tặng em một ngôi nhà thật đẹp.”
Lương Tư Vũ nhìn ra, nơi này hoàn toàn không có cảm giác lạnh lẽo của nhà mới. Từ bố trí nội thất lớn đến chiếc đèn đứng nhỏ trong góc, chỗ nào cũng có dụng tâm. Thậm chí cả nệm giường, cũng là loại cô quen dùng ở nhà trên núi.
Mềm vừa phải, không lún quá sâu cũng không cứng đến đau người.
Cô rất thích cùng Thương Triệt quấn quýt trên chiếc giường đó. Họ từng thử qua đủ kiểu tư thế trên đó, giờ nhìn thấy, như thể thấy lại quá khứ của hai người, từng nhịp thở, từng âm thanh đều hiện lên rõ ràng trong đầu.
Ánh mắt cô hơi nóng lên.
Thương Triệt không chú ý đến, tiếp tục giới thiệu: “Đây là phòng ngủ của chúng ta.” Khựng lại một chút, “Nếu em chịu cho anh ngủ cùng.”
Lương Tư Vũ mím môi không nói, cố nuốt xuống cảm giác xao động trong lòng.
Lúc này AK con kéo vạt váy cô, phấn khích dẫn cô đến một căn phòng khác. Lương Tư Vũ đi theo, mới phát hiện Thương Triệt còn chuẩn bị cả phòng riêng cho AK con.
Gần như giống hệt ở nhà trên núi, ổ nhỏ, đồ chơi cũng y chang.
Đây là nhà của ba người họ ở Thượng Hải.
Thực ra trước khi cô đến Thượng Hải, Lương Huệ Trân từng đề nghị mua nhà cho tiện, nhưng cô không đồng ý. Một là mua nhà còn phải thuê người quản lý, mà cô cũng không chắc sẽ ở đây bao lâu. Hai là ở một mình quá trống trải, nên lười bận tâm.
Nhưng bây giờ thì khác.
Thương Triệt đã đến, còn có AK con bên cạnh, một căn nhà thuộc về họ bỗng trở nên có ý nghĩa.
Thương Triệt lúc này rót hai ly rượu, đưa cho cô một ly: “Thích chỗ này không?”
Khi nhận ly, đầu ngón tay cô chạm vào tay anh. Cảm giác tê nhẹ lan từ đầu ngón tay khắp cơ thể.
Cô cúi đầu uống một ngụm, chất rượu trượt qua cổ họng, lần đầu tiên chịu nới lỏng: “Cũng được.”
Thương Triệt khẽ cười, biết câu trả lời như vậy đã là nể mặt lắm rồi, liền uống một ngụm: “Vậy anh sẽ tiếp tục cố gắng.”
Lương Tư Vũ cố nén khóe môi muốn cong lên, không đáp. Thỉnh thoảng liếc nhìn anh, anh đứng bên giường, yên tĩnh uống rượu, yết hầu khẽ chuyển động theo từng lần nuốt, dưới ánh đèn neon trông vô cùng cuốn hút.
Trong lòng cô lại dấy lên cảm xúc kỳ lạ, vội dời mắt đi, uống cạn ly rượu.
“Chậm thôi.” Thương Triệt nhắc.
Nhưng Lương Tư Vũ lại tự rót thêm một ít. Lúc này tâm trạng cô bỗng trở nên vui vẻ khó hiểu, giống hệt đêm đầu tiên Thương Triệt đến Thượng Hải, khi đó cô cũng như vậy, bị một niềm vui không rõ nguyên do cuốn lấy, uống hết ly này đến ly khác, chỉ muốn tận hưởng cho đã.
Hóa ra cảm xúc của cô từ lâu đã có thể vì anh mà lên xuống.
“Nóng quá.” Vài ly rượu vào bụng, Lương Tư Vũ đột nhiên cởi áo khoác. Hơi nóng từ làn da hòa cùng hương thơm trên người cô lập tức lan ra trong không khí.
Thương Triệt nhận lấy chiếc áo cô tiện tay ném sang, ánh mắt khó mà không dừng lại trên người cô.
Bên trong cô mặc một chiếc váy len cổ thấp, ôm sát cơ thể, từ vòng ngực đến đường cong hông đều được tôn lên hoàn hảo. Vạt váy vừa chạm tới đùi, đôi chân thon dài được phủ bởi lớp tất mỏng gần như tiệp màu da, dưới ánh đèn phản chiếu một lớp ánh sáng mờ nhè nhẹ.
Thương Triệt khẽ hít sâu, dời mắt đi, lặng lẽ uống cạn ly rượu trong tay.
Hai người cứ thế đứng trước cửa kính sát đất ngắm cảnh đêm giao thừa. Không biết đã qua bao lâu, Lương Tư Vũ bỗng gọi tên anh:
“Thương Triệt.”
Anh quay đầu lại, nghe cô nói — “Cho tôi dựa một chút.”
Trong ánh mắt cô mang theo chút lười biếng sau men rượu. Khi Thương Triệt bước lại gần, cô thuận thế nghiêng đầu tựa lên vai anh.
Cô cũng không biết là do say, hay do bị cảm giác trọn vẹn của đêm nay làm mê hoặc. Người cô lâng lâng, chỉ thấy mọi thứ đều không thật. Chỉ có thể lại gần hơn một chút, thêm một chút nữa, cảm nhận hơi thở của người đàn ông này mới thấy an tâm.
Tóc cô mang theo hơi ấm lướt qua cổ anh. Hầu kết Thương Triệt khẽ động, không nói gì, cứ đứng yên bên cạnh cô.
Ngoài cửa kính, ánh đèn của cả thành phố phản chiếu. Hai bóng người cứ thế dựa vào nhau trong màn đêm.
“Mười, chín, tám…” tiếng đếm ngược nửa đêm đúng hẹn vang lên. Pháo hoa nở rộ trên bầu trời, ánh sáng xuyên qua cửa kính chiếu vào, khiến cả căn phòng lúc sáng lúc tối. Trong phòng khách, tivi phát giọng MC đầy nhiệt huyết chúc mừng năm mới, điện thoại hai người cũng liên tục rung lên bởi tin nhắn.
Giữa âm thanh náo nhiệt ấy, Thương Triệt cúi mắt nhìn Lương Tư Vũ bên cạnh, ánh mắt từng chút một khắc họa đường nét của cô. Một lúc sau, anh không nhịn được nữa, kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô.
“Chúc mừng năm mới, Lương Tư Vũ.”
Nụ hôn từ trán trượt xuống khóe môi, chỉ chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, vừa là khát khao, vừa là lời cầu xin.
“Năm mới, có thể cho anh một thân phận mới không?”
Nhưng lúc này, toàn thân Lương Tư Vũ đều nóng.
Cổ họng khô, cơ thể nóng, ngay cả hơi thở cũng mang theo nhiệt độ, như thể không khí cũng đang thiêu đốt da thịt cô.
Cô không trả lời Thương Triệt, chỉ ngẩng mắt nhìn anh. Nhìn rất lâu, rồi đột nhiên vòng tay ôm lấy cổ anh:
“Năm mới, muốn làm không?”
Thương Triệt khựng lại, không ngờ cô lại trả lời như vậy. Anh có chút không kịp phản ứng. Xa nhau một tháng, khó tránh khỏi giữ kẽ, lại càng sợ đây là một kiểu thử lòng của cô. Anh dừng lại một chút:
“Anh sẽ tôn trọng—”
Lương Tư Vũ lập tức ngắt lời: “Đừng giả vờ.”
Hai người nhìn nhau. Ánh pháo hoa ngoài cửa sổ phản chiếu lên gương mặt Thương Triệt. Tay cô đặt bên cổ anh, cảm nhận rõ nhịp đập vừa mạnh vừa nhanh, hoàn toàn không bình tĩnh như vẻ ngoài.
Đuôi mắt cô ửng đỏ, ánh nhìn say say, ướt át nhìn anh.
Vài giây trôi qua.
Thương Triệt hít sâu một hơi, cánh tay bỗng siết chặt, bế bổng Lương Tư Vũ lên, giọng khàn thấp sát bên tai cô:
“Muốn.”
[Lời tác giả]
Vẫn phải là Triệt của chúng ta!
(Hai người nhịn cả một đêm, cuối cùng không diễn nữa, trực tiếp “nổ phát súng đầu năm” (ý là vậy 😏))
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân
55 ch
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
8 ch
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
11 ch
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.