3.071 chữ · ~21 phút đọc
Không cần nghĩ nhiều, Thương Triệt cũng đoán được lúc nói câu đó, Lương Tư Vũ đang mang vẻ mặt gì.
Anh không vội gọi lại nữa. Lương Tư Vũ đang nổi nóng, gọi lúc này cũng vô ích. Hơn nữa, phương án mới của Đỉnh Quân vẫn chưa ra, muốn dỗ người thì ít nhất cũng phải có thành ý.
Đến giờ tan làm buổi chiều, Thương Triệt đến đón Lương Tư Vũ, lại bị Địch Ngọc báo rằng cô đã tan làm sớm và về nhà trước rồi.
Địch Ngọc dùng ánh mắt kiểu “anh tự cầu phúc đi” ám chỉ với Thương Triệt rằng đại tiểu thư thật sự rất giận.
Ăn quả bơ đóng cửa, Thương Triệt đành một mình về nhà.
Trên đường, Kenneth lén nhìn sắc mặt anh. Người khác có lẽ không hiểu, nhưng Kenneth theo bên cạnh Thương Triệt nhiều năm, rất rõ phong cách làm việc của anh. Hôm nay cố tình ép vợ mình một phần trăm kia, thực ra là một màn kịch được dàn dựng sẵn.
Đám lão thành trong hội đồng quản trị không muốn ngang hàng với Lương Thụy Xương. Nếu ngay từ đầu Thương Triệt đã đồng ý điều kiện của Lương Tư Vũ, đám người đó chắc chắn sẽ phản đối tại chỗ, lấy thâm niên và tiền lệ ra đè người, ngược lại còn khiến cục diện càng căng thẳng hơn.
Thương Triệt trước tiên đứng trên lập trường của Đỉnh Quân, cắn chặt mức 51%, thuận theo ý hội đồng quản trị để ổn định cảm xúc mọi người, sau đó mượn việc Lương Tư Vũ mạnh mẽ bỏ đi, quay ngược lại ép đám cáo già kia phải nhượng bộ.
Như vậy vừa cho Lương Thụy Xương quyền lợi họ muốn, lại không khiến bản thân mang tiếng thiên vị vợ trong hội đồng quản trị Đỉnh Quân.
Kenneth không nhịn được an ủi: “Tôi nghĩ phu nhân sẽ hiểu dụng ý của ngài.”
“Hiểu không có nghĩa là không giận.” Thương Triệt bình thản nói, đầu ngón tay chống lên xương mày.
“…Vậy ngài định dỗ cô ấy thế nào?”
Nói thật, chính Thương Triệt cũng không biết.
Đây là lần đầu tiên từ sau khi kết hôn họ gặp chuyện thế này, anh cũng chỉ có thể ứng biến tùy tình huống.
May mà Lương Tư Vũ không vì chuyện này mà tức giận bỏ về nhà mẹ đẻ. Lúc Thương Triệt về đến nơi, đèn tầng hai vẫn sáng, anh khẽ thở phào trong lòng, vào nhà liền đi thẳng lên lầu, thấy Lương Tư Vũ đang ôm AK con cuộn mình trên sofa.
Có lẽ cô đã tắm xong, thay váy ngủ, tóc xõa tùy ý, không còn vẻ đối chọi với anh ở công ty ban ngày nữa.
Nếu là bình thường, cô đã sớm chạy ào tới ôm lấy anh rồi, nhưng giờ chỉ bình thản ngồi trên sofa, nghe thấy động tĩnh cũng chẳng quay đầu nhìn lấy một cái.
Thương Triệt chậm rãi đi tới trước sofa, kéo cà vạt xuống tiện tay ném sang một bên, rồi ngồi xổm xuống, một tay nắm lấy tay Lương Tư Vũ, khẽ hỏi: “Ăn tối chưa?”
Lương Tư Vũ không ngẩng đầu: “Nhờ phúc của Thương tổng, hôm nay tôi chẳng nuốt nổi gì, tức no luôn rồi.”
“……”
Đến cả cách xưng hô cũng đổi rồi, đúng là rất nghiêm trọng.
Nhưng nhìn dáng vẻ tức giận của cô, Thương Triệt lại hơi muốn cười. Anh vuốt nhẹ mu bàn tay cô, không biết sống chết mà hỏi: “Ai chọc cô Lương nhà chúng ta giận thế?”
Lương Tư Vũ khựng lại, ngẩng đầu trừng anh một cái, sau đó hất tay anh ra: “Đừng giả vờ ở đây nữa, tránh ra, bây giờ em không muốn nhìn thấy anh.”
AK con không biết có phải cảm nhận được cảm xúc của mẹ không, chớp mắt nhìn Thương Triệt rồi cũng “gâu gâu” hai tiếng với anh.
Thương Triệt cực kỳ cạn lời trước sự nịnh nọt của con chó này, cúi đầu liếc nó một cái: “Nghe thấy chưa, mẹ bảo bây giờ không muốn nhìn thấy con đấy.”
Lương Tư Vũ: “……”
Người này đúng là quá vô liêm sỉ.
Lương Tư Vũ đứng dậy định đi ra ngoài, nhưng vừa mới đứng lên đã bị Thương Triệt kéo lại. Cô mất thăng bằng, ngã ngồi lên đùi anh.
“Anh sai rồi.” Thương Triệt ôm chặt lấy cô, gần như nhận sai ngay tức khắc: “Đừng giận nữa được không?”
Dù không giãy giụa, Lương Tư Vũ vẫn nói đầy mỉa mai: “Thương tổng có gì sai đâu, làm ăn thì công tư phân minh thôi mà, chẳng qua chỉ là nhất quyết ép vợ mình một phần trăm thôi.”
Thương Triệt: “……”
Vừa nghĩ đến dáng vẻ lạnh nhạt, công tư rõ ràng của Thương Triệt trên bàn đàm phán, trong lòng Lương Tư Vũ lại nghẹn khó chịu.
Làm ăn đúng là công tư phân minh, nhưng việc Thương Triệt nhất quyết không chịu nhả một phần trăm kia, nói cho cùng cũng giống hệt đám lão già Đỉnh Quân, chỉ muốn tìm một nhà đầu tư chịu bỏ tiền rồi ngồi phía sau chia lợi nhuận, hoàn toàn không muốn họ tham gia vào nội dung cốt lõi.
Nhưng Lương Tư Vũ không phải Lương Huệ Trân.
Nếu cô thật sự là kiểu người cam tâm ngồi hưởng thành quả như thế, lúc tốt nghiệp đã trực tiếp vào Lương Thụy Xương rồi, đâu cần tự tạo thương hiệu riêng, từng bước tích lũy kinh nghiệm.
Lương Tư Vũ giận, là vì cô từng nghĩ Thương Triệt sẽ hiểu mình.
Là vợ chồng, cô không yêu cầu anh thiên vị mình, nhưng ít nhất cũng nên công bằng một chút.
Nhưng Lương Tư Vũ cũng rất rõ ràng, chuyện công việc không nên mang về nhà, lập trường của Thương Triệt cũng không sai. Chỉ là nhất thời cô khó lòng tiêu hóa được cảm xúc này.
Cô quay đầu đi, bướng bỉnh nói: “Anh không cần xin lỗi.”
Thương Triệt bất lực, nhẹ nhàng bóp cằm cô, ép cô quay lại nhìn mình.
“Anh cũng không phải xin lỗi em vì chuyện công việc.”
“Nếu làm lại một lần nữa, anh vẫn sẽ làm như vậy, một phần trăm kia anh sẽ không nhường.”
Lương Tư Vũ khẽ khựng lại, nhìn vào mắt Thương Triệt, phát hiện anh đang cực kỳ nghiêm túc khi nói câu này.
Anh không định nhượng bộ ở nguyên tắc này, thậm chí ngay cả giả vờ dỗ cô một chút cũng không làm.
“Biết rồi.” Lương Tư Vũ nhếch môi, như thể cũng lười tiếp tục dây dưa nữa: “Anh buông em ra.”
“Nghe anh nói hết đã.” Thương Triệt không buông tay.
Nhưng Lương Tư Vũ vì câu nói vừa rồi mà đang bốc hỏa, đẩy anh, đánh anh: “Buông ra!”
Thương Triệt cũng không né, mặc cho cô đánh mấy cái, sau đó bất ngờ đè cô xuống sofa.
“Anh nào dám ép vợ mình.” Anh nhìn người dưới thân, khựng một chút rồi hạ giọng: “Nhiều nhất cũng chỉ dám ép em trên giường thôi.”
Lương Tư Vũ không dám tin đến lúc này rồi mà người này vẫn còn tâm trạng nói mấy câu đùa tục tĩu như vậy, mặt tức đến đỏ bừng: “Cút.”
Đương nhiên Thương Triệt không cút.
Không những không cút, còn hôn cô một cái: “Nếu anh không làm vậy, bọn họ sao biết vợ anh lợi hại thế nào.”
Lương Tư Vũ đang nổi nóng còn bị Thương Triệt bắt nạt, mà cả người lại bị anh đè chặt không thoát được. Trong lúc kích động, cô co gối lên, đâm thẳng vào chỗ hiểm của anh.
Sắc mặt Thương Triệt lập tức thay đổi, rên khẽ một tiếng, lực trên tay cũng buông lỏng ngay tức thì. Cả người anh nghiêng sang một bên, một tay chống lên thành sofa, trán tựa vào cánh tay mình, mấy giây liền không nói nổi câu nào, chỉ nghiến răng bật ra được một chữ: “Em——”
Trông anh có vẻ thật sự rất đau.
Thực ra ngay khoảnh khắc đụng phải, Lương Tư Vũ đã hối hận rồi. Cô ngồi thẳng dậy, theo bản năng đưa tay định đỡ anh, nhưng lại thấy hơi mất mặt, tay dừng giữa không trung đúng lúc điện thoại reo lên.
Địch Ngọc gửi tin nhắn: [Chị Tư Vũ, Đỉnh Quân vừa gửi sang một phương án hợp tác mới!]
Ngay sau đó là một tập tài liệu. Lương Tư Vũ còn chưa kịp mở xem thì Địch Ngọc đã tổng kết luôn:
[Họ đồng ý chia năm năm và cùng điều hành rồi! Đỉnh Quân phụ trách nhân sự kỹ thuật công trình, còn chúng ta cử giám đốc dự án và giám đốc tài chính sang! Sau khi đội ngũ thành lập, ngoài việc báo cáo cho Thương tổng mỗi tuần thì cũng sẽ đồng thời gửi bản sao cho chị!!]
[Cuối mail còn nói nếu chúng ta có ý tưởng gì thì vẫn có thể tiếp tục bàn bạc!!]
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Lương Tư Vũ khựng lại, có chút trở tay không kịp.
Đỉnh Quân đồng ý rồi?
Không chỉ đồng ý, còn để vị trí quan trọng như giám đốc dự án và giám đốc tài chính cho người của họ đảm nhiệm?
Phương án mới còn nghiêng về phía Lương Thụy Xương hơn cả yêu cầu cô đưa ra trong phòng họp hôm nay.
Lương Tư Vũ lập tức quay sang hỏi Thương Triệt:
“Anh đổi ý rồi?”
Thương Triệt chậm rãi quay đầu nhìn cô: “Lương Tư Vũ, em có lương tâm không vậy?”
“?”
“Bây giờ điều em nên quan tâm trước tiên không phải là cái khác sao?”
Lương Tư Vũ lúc này mới nhớ ra người đàn ông bị thương, chột dạ lẩm bẩm: “Em đâu cố ý.”
“……” Thương Triệt cảm thấy mình bị qua loa lấy lệ rồi.
“Anh trả lời em trước đi, tại sao lại đột nhiên nhượng bộ?” Lương Tư Vũ vẫn không nhịn được hỏi chuyện dự án, “Không phải anh sống chết giữ một phần trăm đó sao?”
Thấy giả vờ yếu đuối vô dụng, Thương Triệt đành xoay người nhìn cô: “Anh giữ không buông, nhưng không quản được người khác trong hội đồng quản trị muốn buông.”
“……” Lương Tư Vũ ngẩn người một lúc, đột nhiên nhớ lại câu nói trước khi mình đá anh, cuối cùng cũng hiểu ra gì đó, “Anh——”
Cô nhanh chóng tua lại cảnh trong phòng họp trong đầu, chợt hiểu muộn màng: “Anh đang diễn kịch cho bọn họ xem?”
“Anh là người quyết định của Đỉnh Quân, mọi thứ đều phải xuất phát từ lợi ích của Đỉnh Quân. Ở phòng họp đương nhiên không thể đứng ra nói giúp em.” Thương Triệt vẫn không thừa nhận dụng ý của mình, “Bây giờ cũng không phải anh nhượng bộ. Là vì Đỉnh Quân cần Lương Thụy Xương, là chính em trong tay có bài, và đã tự mình thắng được thôi.”
Thương Triệt luôn hiểu rõ, Lương Tư Vũ không phải kiểu người cam tâm trốn sau lưng đàn ông làm thiếu phu nhân hào môn. Cô sắp tiếp quản Lương Thụy Xương, mà dự án hợp tác lần này nếu thành công, sẽ là bước đầu tiên giúp cô đứng vững trong tập đoàn.
Thương Triệt hoàn toàn có thể lấy thân phận chủ tịch hội đồng quản trị Đỉnh Quân để đồng ý điều kiện của Lương Tư Vũ.
Nhưng hậu quả của việc đó là, Lương Tư Vũ sẽ chỉ bị dán lên cái mác vật phụ thuộc.
Cho nên Thương Triệt buộc phải công tư phân minh, nửa bước cũng không nhường, phải để toàn bộ Đỉnh Quân công nhận giá trị của Lương Thụy Xương, công nhận cô không phải bà Thương, mà là đối tác hợp tác quan trọng.
Chỉ là tâm tư này, Thương Triệt không thể nói thẳng với Lương Tư Vũ.
Nhưng dù anh không nói, thông minh như Lương Tư Vũ đến lúc này cũng hậu tri hậu giác hiểu ra rồi.
“Ông xã…” Chút buồn bực của cô lập tức biến mất, giọng nói cũng mềm xuống.
Cảm giác thỏa mãn bất ngờ dâng lên ấy không phải vì Đỉnh Quân đáp ứng điều kiện của cô, mà là vì Lương Tư Vũ nhận ra, Thương Triệt vẫn luôn là người hiểu cô nhất.
Hiểu sự kiêu ngạo của cô, cũng nguyện ý thành toàn cho sự kiêu ngạo ấy, cho cô một chiến thắng quang minh chính đại.
Nhưng bên này Lương Tư Vũ vừa mềm giọng làm nũng, Thương Triệt lại chẳng hề cảm kích.
“Chồng em chết rồi.” Anh lạnh nhạt nói.
“……” Lương Tư Vũ biết anh đang nhắc cú đá vừa nãy của mình, lúc này cuối cùng cũng lo lắng: “Đau lắm à?”
Nói xong cũng không đợi Thương Triệt trả lời đã đưa tay tháo thắt lưng anh: “Để em xem.”
Thương Triệt cũng bắt đầu giả vờ, giữ tay cô lại: “Không cần.”
“Cho em nhìn một cái thôi.”
Lương Tư Vũ đứng dậy, bế AK con ra ngoài cửa rồi khóa trái phòng ngủ.
Sau đó lập tức quay lại ngồi lên người Thương Triệt: “c** q**n ra em xem.”
Thương Triệt bị cô đẩy ngả ra sau sofa, cố nén khóe môi cong lên, nhưng vẫn giữ tay cô lại: “Coi như là trừng phạt anh đi.”
“Trừng phạt cái đầu anh ấy.” Động tác của Lương Tư Vũ có chút sốt ruột, “Nếu bị thương thì phải đến bệnh viện ngay.”
Khóe môi Thương Triệt đã sắp không nén nổi nữa rồi. Thấy ngón tay cô đã đặt lên khóa thắt lưng mình, anh đầy mãn nguyện hỏi: “Bảo bối lo cho anh à?”
“Em lo cho hạnh phúc t*nh d*c nửa đời sau của em.”
“……”
Thương Triệt bị nghẹn họng, gạt tay cô ra: “Được rồi, không sao đâu.”
“Không sao thì để em xem.”
“Thật sự không sao.”
Trong lúc giằng co, Lương Tư Vũ đột nhiên mất kiên nhẫn, cầm chiếc cà vạt trước đó bị Thương Triệt ném sang một bên, nhanh chóng trói hai tay anh lại với nhau, thắt thành một nút chết.
Động tác nhanh đến mức Thương Triệt còn chưa kịp phản ứng.
“Anh đừng cố cản em, em kiểm tra xong mới yên tâm được.”
Thương Triệt: “……”
Ngay sau đó vang lên một tiếng “tách”, Lương Tư Vũ tháo khóa thắt lưng ra.
Khoảnh khắc nó được nới lỏng, hơi thở Thương Triệt khựng lại gần như không thể nhận ra. Theo bản năng anh muốn ngăn động tác tiếp theo của cô, nhưng lúc này mới phát hiện hai tay mình đã bị trói chặt.
Còn anh lúc này lại đang trong tư thế cực kỳ ám muội, quần áo xộc xệch, phơi bày trước mặt Lương Tư Vũ.
Anh không biết rằng, nhịp tim của Lương Tư Vũ cũng vô thức hụt mất một nhịp.
Tuy không phải lần đầu nhìn thấy, nhưng đúng là lần đầu tiên… quan sát ở khoảng cách gần như vậy.
Lương Tư Vũ quỳ g*** h** ch*n Thương Triệt, cúi đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, quả thật rất sợ cú đá vừa rồi của mình không biết nặng nhẹ mà làm tổn thương Tiểu Triệt yêu quý.
Nhưng hiện giờ Tiểu Triệt vẫn đang trong trạng thái ngủ say, chẳng nhìn ra được gì cả.
Lương Tư Vũ cũng không biết phải kiểm tra xem anh có bị thương hay không, chức năng còn bình thường không, liền hỏi Thương Triệt: “Có chỗ nào đau không?”
Hai tay Thương Triệt bị trói, hít sâu một hơi: “Không.”
Lương Tư Vũ lại đưa ngón tay ra, cẩn thận chạm thử: “Vậy sao không có phản ứng gì?”
“……Em muốn nó có phản ứng gì?”
Lương Tư Vũ ngẩng đầu liếc Thương Triệt một cái, cảm thấy người này rõ ràng biết mà còn hỏi.
Cô không nói gì nữa, lại tiến gần thêm một chút, cứ thế chăm chú nhìn. Hơi thở nóng hổi phả qua bề mặt da trần, như một kiểu thiêu đốt chậm rãi mà dịu dàng. Thương Triệt có thể cảm nhận được nơi đó đang nóng lên với tốc độ kinh người.
Anh lăn yết hầu, cố nhịn: “Đừng nhìn nữa.”
Lương Tư Vũ vốn còn đang nghĩ xem nên làm gì để thử chức năng một chút, đột nhiên liền thấy Tiểu Triệt dường như đang từ từ tỉnh lại. Mà còn tỉnh cực kỳ mạnh mẽ.
Mạnh đến mức Lương Tư Vũ bị dọa, vô thức lùi ra sau một chút.
Cô mở to mắt, sau đó như cười như không nhìn Thương Triệt, phát ra một tiếng cảm thán vô cùng chân thật từ tận đáy lòng: “……Woah.”
Thương Triệt cảm nhận được sự trêu chọc trong giọng điệu cô.
Anh cũng hết nói nổi.
Tiểu Triệt hoàn toàn không chịu khống chế, ngẩng cao đầu, kiêu ngạo đến không coi ai ra gì.
“Kiểm tra đủ chưa?”
“……Đủ rồi đủ rồi.” Ngoài miệng Lương Tư Vũ nói đủ rồi, nhưng ánh mắt vẫn không hề né tránh mà dán ở đó, nhìn hết lần này tới lần khác, cuối cùng không nhịn được nói: “……Lần đầu tiên nhìn rõ như vậy, là Tiểu Triệt màu pink nha.”
Phòng ngủ im lặng suốt ba giây.
Thương Triệt không muốn đáp lại cái cách gọi đầy xấu hổ này.
Anh nhắm mắt, hít sâu một hơi, ra hiệu bằng hai tay mình: “Tháo ra.”
Nhưng Lương Tư Vũ lúc này đang chìm trong phát hiện mới nên có chút hưng phấn, ngẩng đầu lên, đột nhiên nói một câu khiến da đầu Thương Triệt tê rần: “Em có thể hôn một cái không?”
“?”
Ánh mắt Thương Triệt tối sầm, toàn thân gần như căng chặt trong nháy mắt.
“Lương Tư Vũ em dám.”
[Lời của editor] Oimeoi, bà tác giả làm mấy quả phiên ngoại chấn động tam giới quá à nha, truyện đăng tải trên Tấn Giang mà bả dám viết bạo cỡ này đấy
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Bán Bánh - Nhất Đao Tú Xuân
55 ch
Rời Hầu Phủ Tìm Em Trai
8 ch
Ta Bỏ Chạy Trước Khi Trở Thành Nha Đầu Thông Phòng
11 ch
Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.