4.266 chữ · ~29 phút đọc
Đỏ mặt không nói nên lời, Cố Phỉ vẫy tay ra hiệu cho nhân viên cửa hàng lấy một đôi giày cao gót khác cùng bộ sưu tập nhưng có gót thấp hơn một chút lại đây.
"Hay là thử đôi khác đi vợ ơi."
Cố Phỉ cố ý đánh lạc hướng, cúi đầu lẳng lặng giúp Bùi Dao cởi đôi giày cao gót đang đi trên chân ra.
Trong lúc chờ nhân viên lấy giày, cô nhìn mu bàn chân trắng ngần của Bùi Dao đang đặt trên đầu gối mình, vành tai lại một lần nữa ửng đỏ, đầu ngón tay không kìm được mà nhẹ nhàng m*n tr*n cổ chân thanh mảnh, tinh xảo của nàng.
"Ở nơi công cộng, mà Giám đốc Cố đang làm gì vậy?"
Thu hết những hành động nhỏ của cô vào mắt, Bùi Dao không tự chủ được khẽ động đậy chân. Nén lại sự xao động trong lòng, nàng nhẹ nhàng móc lấy cổ áo Cố Phỉ, thấp giọng nói, lườm cô một cái đầy hờn dỗi.
Ánh mắt đầy gợi cảm và dịu dàng ấy khiến Cố Phỉ một lần nữa phải nuốt khan. Cô đỏ mặt tía tai buông đầu ngón tay đang nắm cổ chân Bùi Dao ra, nhỏ giọng tìm cách biện minh cho hành động khơi gợi vừa rồi của mình.
"Em..."
Nhưng im lặng hai giây, Cố Phỉ vẫn chẳng nghĩ ra được một lý do chính đáng nào.
Cô thực sự đơn thuần là bị vợ quyến rũ mà thôi.
Chỉ sợ Bùi Dao còn chưa kịp làm gì, thì trái tim Cố Phỉ đã đập loạn mất kiểm soát rồi.
"Được rồi, cũng không phải là không cho em sờ, lát nữa lên xe em muốn làm gì cũng được."
Nhìn dáng vẻ đỏ mặt đến không chịu nổi mà vẫn cố gắng giải thích của cô, Bùi Dao mủi lòng xoa xoa cằm Cố Phỉ, khẽ cười thì thầm bên tai cô.
"... Vợ ơi, em không có ý đó..."
Đầu óc Cố Phỉ bị một câu hứa hẹn tùy ý của nàng làm cho bay đi tận đâu đâu, mặt mũi đỏ bừng trong nháy mắt.
"Ừm, chị có."
Bùi Dao cười nhìn cô, nhướng mày, khẽ nhéo vành tai Cố Phỉ.
"Thay giày cho chị đi."
"... Dạ..."
Hoàn toàn bị nắm thóp, Cố Phỉ đỏ mặt cúi đầu giúp Bùi Dao thay đôi giày cao gót mới.
Ngay khi cô định chuyển sự chú ý sang việc quan sát xem gót đôi này thấp hơn đôi vừa nãy bao nhiêu centimet, thì trên đỉnh đầu lại vang lên giọng nói trầm thấp đầy trêu chọc của Bùi Dao.
"Đợi đến lúc chị chính thức đi làm, chắc không phải ngày nào Giám đốc Cố cũng sẽ nhìn chị chằm chằm đến ngẩn người đâu ha?"
"... Không đâu."
Nghe ra nàng đang trêu mình, Cố Phỉ mím môi ra vẻ nghiêm chỉnh, vừa đỏ mặt phủ nhận vừa dắt tay Bùi Dao đứng dậy.
"Vậy Giám đốc Cố phải nói được làm được nhé."
Bùi Dao liếc nhìn cô đầy thâm ý, giẫm trên đôi giày cao 8cm lướt qua người cô.
"Chị không chấp nhận quy tắc ngầm đâu."
Cười khẽ, để lại câu nói ấy bên tai Cố Phỉ, Bùi Dao nghiêng người nhìn chiều cao chênh lệch của hai người trong gương, hơi nheo mắt lại, cảm thấy đôi giày 10cm lúc nãy vẫn đẹp hơn.
"Em đâu phải hạng người đó..."
Nhỏ giọng tự minh oan cho mình, Cố Phỉ đứng cạnh Bùi Dao, lại cúi đầu nhìn đôi giày trên chân nàng.
"Đôi này cũng cao lắm, hay là đổi đôi khác đi?"
Liếc cô một cái, Bùi Dao cong môi không đáp lời, chỉ ra hiệu cho nhân viên phía sau.
"Gói hai đôi giày đen vừa thử, với đôi màu n*d* 10cm cùng bộ sưu tập kia lại cho tôi."
"Vâng ạ."
Thấy nàng định quay người rời đi, Cố Phỉ chỉ biết mỉm cười bất lực vì ý kiến bị phớt lờ. Sau khi đưa thẻ đen cho nhân viên, cô quay người đuổi theo Bùi Dao đã chuẩn bị sang cửa hàng tiếp theo.
"Vợ ơi, tiếp theo mình mua gì nữa?"
"Nội y."
Bùi Dao rũ mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt của hai người, dùng đầu ngón tay khẽ khều vào lòng bàn tay cô một cái.
"Để đề phòng bất trắc, em đừng vào trong cùng chị thì hơn."
"Tại sao?"
Bị từ chối tiếp cận, Cố Phỉ có chút thắc mắc và tủi thân, tưởng Bùi Dao sợ cô lại thân mật quá mức không đúng lúc như lúc nãy.
"Em hứa sẽ không nhìn bừa sờ bậy nữa đâu..."
Nhìn dáng vẻ nhỏ giọng hứa hẹn như sắp thề thốt đến nơi của cô, Bùi Dao khẽ cong môi, hơi nghiêng người ghé sát tai Cố Phỉ.
"Giám đốc Cố mà vào cùng chị, thì sau này còn chơi trò chơi kiểu gì được nữa?"
"Trò chơi gì ạ?"
Cố Phỉ bây giờ cứ nghe đến hai chữ "trò chơi" là lại trở nên nhạy cảm, cô chớp chớp mắt.
"Ưm... đương nhiên là trò 'Đoán xem hôm nay thư ký Bùi thay bộ nội y mới nào' rồi, Giám đốc Cố không muốn chơi sao?"
Cố Phỉ đứng đờ ra đó, không thốt nổi một chữ "không" nào, mặt đỏ đến phát bỏng.
"Thế nên Giám đốc Cố cứ ở ngoài đợi chị đi, để dành chút bất ngờ cho sau này."
Nhìn ra sự rung động của cô trước trò chơi này, Bùi Dao khẽ cười, hôn nhẹ lên khóe môi Cố Phỉ một cái rồi quay người một mình bước vào cửa hàng nội y bên cạnh.
Để lại Cố Phỉ đứng ngẩn ngơ tại chỗ, vì một cái tên trò chơi mà không tự chủ được tưởng tượng mông lung.
***
Trong lúc Bùi Dao chọn nội y, Cố Phỉ đứng ngoài cửa vừa đỏ mặt vừa phiền não.
Cô cảm thấy sau này chắc chắn mình sẽ không thể tập trung làm việc như trước nữa, có vợ ở bên cạnh, cô thực sự rất khó để không sao lãng.
Thở dài đầy bất lực nhưng hạnh phúc, Cố Phỉ quay người ngồi xuống ghế nghỉ bên ngoài cửa hàng. Suy nghĩ một chút, cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho Thư ký Hứa.
Tối qua cô có bảo Thư ký Hứa kê thêm một chiếc ghế mới trong văn phòng, ngay cạnh chỗ của Cố Phỉ.
Ban đầu là để tiện cho việc hướng dẫn Bùi Dao khi làm việc, nhưng giờ nghĩ đi nghĩ lại, Cố Phỉ cảm thấy khoảng cách quá gần cũng không tốt, vẫn nên giữ chút khoảng cách thì hơn.
Vì vậy, tốt nhất là thay luôn cả bàn làm việc, đổi cái rộng hơn một chút để tạo khoảng cách giữa cô và Bùi Dao, nhằm ngăn ngừa Cố Phỉ quá mức chú ý đến "thư ký Bùi" trong giờ làm.
Mãi đến khi Cố Phỉ đợi đến mức mòn mỏi, Bùi Dao bên trong mới chọn xong đồ.
Thấy Bùi Dao xách túi giấy bước ra, Cố Phỉ mỉm cười đón lấy, vừa cầm túi vừa giả vờ vô tình cúi đầu nhìn vào bên trong túi một cái.
"Xem ra Giám đốc Cố thực sự rất quan tâm xem chị đã mua kiểu dáng nội y nào."
Lặng lẽ quan sát hành động nhỏ của Cố Phỉ, Bùi Dao khoác tay cô, cười khẽ.
"... Em không có."
Thẹn thùng mím môi, Cố Phỉ chuyển túi sang tay khác rồi quay sang hỏi ý kiến Bùi Dao.
"Còn gì cần mua nữa không chị?"
"Không cần, tiếp theo là lúc về xe để thực hiện lời hứa rồi."
Trong nụ cười đầy thâm ý của nàng, sắc mặt Cố Phỉ càng đỏ hơn. Và trong khi hai người đang thì thầm những lời thân mật, nhân viên cửa hàng tiễn họ ra cửa cũng theo thói quen mỉm cười, ôn tồn lên tiếng.
"Chủ tịch Cố đi thong thả, cô Tần đi thong thả, hoan nghênh hai vị lần sau lại tới."
Bước chân hai người đồng thời khựng lại. So với vẻ mặt cố tỏ ra bình tĩnh của Cố Phỉ, Bùi Dao lại lộ rõ vẻ nghi hoặc, nàng nhíu mày quay người lại.
"Tôi không họ Tần."
"A..."
Cô nhân viên cũng sững người, lúng túng không biết làm sao.
Từ giây đầu tiên Bùi Dao xuất hiện bên ngoài cửa hàng, cô đã nhận ra đây là nghệ sĩ nổi tiếng - Tần Thanh Vi, thậm chí còn nhìn ra mối quan hệ thân mật giữa nàng và vị Chủ tịch tập đoàn.
Nhưng vì đạo đức nghề nghiệp, trong suốt thời gian Bùi Dao chọn đồ, cô đã cố gắng giữ kẽ, không lộ ra chút cảm xúc thừa thãi nào. Ai ngờ đến phút cuối cùng lại không nhịn được...
Đã thế còn nhận nhầm người một cách vô lý.
Cô nhân viên hoảng sợ cuống cuồng xin lỗi, vừa cúi người vừa ảo não vì sự sơ suất của mình.
"Thành thật xin lỗi, vô cùng xin lỗi, là tôi nhận nhầm người rồi..."
Lồng ngực Cố Phỉ thắt lại, cô cẩn thận quan sát sắc mặt Bùi Dao, một mặt cắt ngang lời xin lỗi của nhân viên, mặt khác tìm cách đánh lạc hướng để đưa Bùi Dao đi ngay.
"Lần sau đừng phạm lỗi như vậy nữa. Vợ ơi, chúng ta đi thôi..."
Nhưng Bùi Dao không hề làm theo ý cô, nàng chỉ nhìn lướt qua gương mặt đang giả vờ trấn tĩnh nhưng trên trán đã lấm tấm mồ hôi của Cố Phỉ.
"Vợ ơi..."
Cố Phỉ càng lúc càng căng thẳng, chỉ sợ cơn bệnh của nàng sẽ bị kích phát. Cô siết chặt lòng bàn tay Bùi Dao, định mở miệng bịa thêm một lý do nào đó để lấp l**m, nhưng trước nụ cười ngày càng dịu dàng trên mặt Bùi Dao, cô bỗng nhận ra điều gì đó.
Nụ cười này cô đã quá quen thuộc rồi, lần trước thấy nó là khi Bùi Dao nghi ngờ cô ngoại tình lăng nhăng...
Kết hợp với câu nói vừa lúc nãy của nhân viên, trong lòng Cố Phỉ có vài suy đoán.
Có lẽ Bùi Dao không để tâm đến việc bị nhân viên nhận nhầm là Tần Thanh Vi, mà là...
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, câu chất vấn của Bùi Dao khiến Cố Phỉ hoàn toàn thở phào.
"Em cũng từng tới đây với một người phụ nữ họ Tần?"
"Không có!"
Cố Phỉ lớn tiếng phủ nhận một cách đầy chính trực, tốc độ nói nhanh đến mức khiến Bùi Dao cũng cảm thấy cô đang nói dối.
Bùi Dao cười lạnh một tiếng, đẩy Cố Phỉ đang chắn trước mặt mình ra, đi thẳng đến trước mặt cô nhân viên kia.
"Cô không cần căng thẳng, tôi chỉ hơi tò mò, cô Tần mà cô vừa nhắc đến, đã cùng cô ấy đến đây khi nào?"
Thấy hai người vì mình mà nảy sinh hiểu lầm, cô nhân viên vội vàng xua tay giải thích.
"Không phải, không phải đâu ạ, cô hiểu lầm rồi. Chuyện này không liên quan đến Chủ tịch Cố, là vì cô trông rất giống một nghệ sĩ mà tôi biết, nên tôi mới nhận nhầm thôi, thực sự xin lỗi..."
"Vợ ơi, hôm nay là lần đầu tiên em tới cửa hàng này mà."
Thấy cô nhân viên cuống đến mức định lấy điện thoại tìm ảnh Tần Thanh Vi cho Bùi Dao xem, Cố Phỉ vội vàng lẳng lặng chắn trước mặt Bùi Dao để thu hút sự chú ý của nàng.
"Lần trước chị đã nói sẽ không nghi ngờ em nữa."
Cố Phỉ vừa vẫy tay ra hiệu phía sau cho cô nhân viên mau rời đi, vừa đỏ hoe mắt nhìn Bùi Dao, thấp giọng oán trách.
"Hôm nay là lần thứ hai chị hiểu lầm em rồi, chỉ vì một câu nói của người ngoài."
"Em không đáng để chị tin tưởng đến thế sao?"
"..."
Cánh môi Bùi Dao khẽ động, sự việc xoay chuyển bất ngờ thế này khiến nàng không còn chắc chắn vào sự nghi ngờ của mình nữa, thậm chí còn vì vẻ tủi thân chân thật trên mặt Cố Phỉ mà bắt đầu có chút luống cuống.
"Chị... chị không có ý đó..."
Cố Phỉ nhìn nàng với vẻ mặt đáng thương nhưng không đáp lời, chỉ muốn nhanh chóng đưa Bùi Dao rời khỏi chốn thị phi này.
"Em hơi mệt rồi, mình về nhà đi."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Nói xong, cô tiên phong bước đi trước, nhưng thực tế bước chân rất chậm, toàn bộ chú ý đều đặt vào động tĩnh của Bùi Dao ở phía sau.
Nếu Bùi Dao không đuổi theo, cô chỉ còn nước khóc cho nàng xem thôi.
May mắn thay, Bùi Dao vẫn mắc bẫy. Chuyện đến nước này, trong lòng nàng làm gì còn cô Tần nào nữa, chỉ có cô Cố đang bị mình hiểu lầm thôi.
"Cố Phỉ..."
Bùi Dao sốt sắng đuổi theo, thử nắm lấy đầu ngón tay Cố Phỉ, thấy cô không hất ra mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng năng lực dỗ dành của nàng thực sự quá kém, Cố Phỉ đợi suốt cả quãng đường, Bùi Dao chỉ lẳng lặng nắm tay cô, ngoài ra không nói thêm lời nào.
Điều này khiến Cố Phỉ vốn không thực sự giận cũng phải dở khóc dở cười.
Ít ra cũng phải dỗ cô một câu chứ.
Mãi đến hầm gửi xe, ngay khi Cố Phỉ đang nghĩ xem nên tự tìm bậc thang nào để đi xuống, Bùi Dao đã im lặng nhận lấy túi đồ từ tay cô, rồi leo lên ghế sau, bỏ mặc Cố Phỉ đứng một mình trước cốp xe để tiếp tục sắp xếp những túi quần áo khác.
"..."
Cố Phỉ mỉm cười bất lực, coi như đã vượt qua nguy hiểm. Cô định lát nữa sẽ chủ động làm nũng với Bùi Dao để cầu hòa, dù sao cô cũng chẳng nỡ giận vợ thật.
Mà cách xe của họ không xa, hai người phụ nữ vừa bước ra từ thang máy vô tình khựng lại khi nhìn thấy bóng dáng Cố Phỉ.
"Chị Phùng, kia hình như là bạn gái của Tần Thanh Vi..."
Phùng Thiến đang cúi đầu chơi điện thoại liền ngẩng lên.
"Em chắc chứ?"
"Trông rất giống, bạn gái của cô ta có khí chất lắm, em không nhìn lầm đâu."
Nói rồi, để xác thực suy đoán, Triệu Nguyên Nguyên tiến lại gần phía Cố Phỉ vài bước.
"Cô Cố?"
Nghe thấy tiếng gọi, Cố Phỉ quay người lại. Trong hầm xe yên tĩnh, cô cũng nhận ra thân phận người phụ nữ kia, là một trong những trợ lý của Tần Thanh Vi.
"Trợ lý Tiểu Triệu."
"Là tôi đây, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp cô ở đây."
Triệu Nguyên Nguyên vừa tò mò nhìn biển số chiếc xe sedan màu đen cạnh Cố Phỉ, vừa giới thiệu Phùng Thiến đang đứng cạnh mình.
"Đây là người đại diện của chị Thanh Vi, chị Phùng."
"Chào cô."
Ánh mắt Cố Phỉ khẽ động, cô đóng cốp xe lại, vô thức liếc nhìn cửa kính xe đang đóng kín.
Để tránh việc Bùi Dao xuống xe sẽ bị nhận ra, Cố Phỉ chủ động tiến lên vài bước, dẫn hai người đến một vị trí cách xa chiếc xe.
"Cô Cố hôm nay cũng đi dạo trung tâm thương mại sao?"
Để ý hành động nhìn vào xe của Cố Phỉ lúc nãy, Triệu Nguyên Nguyên nảy ra một suy đoán táo bạo ở trong lòng.
Cô ta đã được nghe chị Phùng nói rồi, GK hôm nay tạm dừng đón khách, ngay cả hai người họ cũng là nhờ chị họ của Phùng Thiến là Phó giám đốc mới vào được, nhưng dù vậy, họ cũng chỉ được xem phim trên tầng đỉnh chứ không được đi lung tung.
Vậy mà Cố Phỉ lại xuất hiện ở đây.
Kết hợp với họ của Cố Phỉ, Triệu Nguyên Nguyên không nhịn được mà liên tưởng.
"Lẽ nào cô Cố chính là Chủ tịch của tập đoàn Cố thị?"
Chân mày khẽ động, Cố Phỉ không nói gì, nhưng Phùng Thiến bên cạnh lại bật cười.
"Đừng có ngu ngốc, Chủ tịch Cố thị tôi đã từng thấy rồi, cô ấy trưởng thành và chín chắn hơn nhiều, khí chất cũng sắc sảo độc nhất vô nhị. Còn cô Cố đây... xin lỗi nhé, trước đây nghe nói cô cũng làm việc ở Cố thị, không biết là đảm nhận chức vụ gì nhỉ?"
Cố Phỉ khẽ cong môi, trước ánh nhìn vừa căng thẳng vừa mong đợi của Triệu Nguyên Nguyên, cô suy nghĩ một chút rồi ôn tồn đáp.
"Tôi cũng có chút quan hệ với Chủ tịch, coi như là Thư ký của cô ấy, kiêm chức tài xế."
"Ồ, vậy cũng là chức vụ khá cao rồi nhỉ."
Trước giọng điệu hời hợt của Triệu Nguyên Nguyên, sắc mặt Cố Phỉ không đổi, cô chỉ nhìn sang Phùng Thiến.
"Sẵn hôm nay gặp nhau, tôi có vài chuyện muốn bàn với Quản lý Phùng."
"Cô nói đi."
"Buổi lễ trao giải lần trước, Thanh Vi vì sức khỏe không tốt mới rời đi giữa chừng, nhưng trên mạng lại có một số hiểu lầm gây ảnh hưởng đến danh dự của cô ấy, tại sao quý công ty không xử lý?"
Phùng Thiến cười thành tiếng, mân mê điện thoại trong lòng bàn tay, nhìn Cố Phỉ đầy giễu cợt.
"Có gì mà phải xử lý, nghệ sĩ vướng vào dư luận là chuyện bình thường. Hơn nữa, cô ấy đã dám bỏ đi giữa chừng thì nên lường trước được hậu quả sẽ như thế này."
Trái ngược với thái độ bất cần của Phùng Thiến, trợ lý Triệu Nguyên Nguyên khi nghe nhắc tới chuyện này thì thần sắc lại có chút phức tạp.
Thực ra ngày hôm đó sau khi rời đi, Tần Thanh Vi đã quay lại phòng nghỉ ở hậu trường trước, nhưng lại bắt gặp Triệu Nguyên Nguyên và Phùng Thiến đang mập mờ với nhau.
Triệu Nguyên Nguyên vốn là đối tượng ngoại tình của Phùng Thiến, hai người đã lén lút bên nhau từ lâu. Cô ta làm trợ lý cho Tần Thanh Vi một phần là để giúp Phùng Thiến giám sát nàng, phần khác là để tiện gian díu với Phùng Thiến.
Hôm đó trong phòng nghỉ, khi Tần Thanh Vi đột ngột bước vào, Triệu Nguyên Nguyên còn đang cuống quýt định giải thích, không ngờ Tần Thanh Vi còn chẳng thèm nhìn họ một cái, trực tiếp bảo cả hai "Cút".
Điều đó không chỉ khiến Phùng Thiến giận điên lên, mà còn làm Triệu Nguyên Nguyên tức đến phát khóc.
Vì vậy khi ban tổ chức liên lạc với Phùng Thiến để nhận cúp thay Tần Thanh Vi, bà ta đã từ chối thẳng thừng và mặc kệ dư luận trên mạng, hòng dạy cho Tần Thanh Vi một bài học.
Mãi cho đến khi nhận được hợp đồng đại diện từ tập đoàn Cố thị, Phùng Thiến mới nhớ ra việc liên lạc với Tần Thanh Vi, nhưng lại gọi mãi không được.
Và việc hôm nay gặp được Cố Phỉ ở đây khiến Phùng Thiến đoán ra được Tần Thanh Vi đang ở đâu, tám phần mười là đang ở cùng Cố Phỉ.
"Tôi nghe nói Quản lý Phùng và Thanh Vi đã hợp tác nhiều năm, rất tin tưởng nhau, nhưng giờ xem ra, tin đồn trên mạng chỉ là phiến diện thôi nhỉ."
Nhìn thấu sự thân mật không giấu diếm giữa Phùng Thiến và Triệu Nguyên Nguyên, Cố Phỉ hơi dời tầm mắt, giọng nói trầm xuống vài phần.
"Không biết điều kiện giải ước của Thanh Vi và công ty là gì? Liệu tôi có trả nổi không?"
Nghe thấy những lời này, Phùng Thiến sững người một lát, sau đó bật cười khinh bỉ.
"Giải ước? Đây là ý của cô hay ý của Tần Thanh Vi? Tôi đoán là cô tự chủ trương rồi, Tần Thanh Vi không dám giải ước với tôi đâu."
Triệu Nguyên Nguyên bên cạnh cũng không nhịn được cười, nhỏ giọng nhắc nhở Cố Phỉ.
"Cô Cố, tiền bồi thường hợp đồng của chị Thanh Vi cao lắm, dựa vào tiền lương làm Thư ký của cô, e là cả đời cũng không gom đủ đâu."
Phùng Thiến cười lạnh, nhìn gương mặt không biết tự lượng sức mình của Cố Phỉ, thầm nghĩ người bạn gái mà Tần Thanh Vi tìm được cũng chẳng ra sao, ngoại trừ cái mặt đẹp ra thì chẳng được tích sự gì.
Mắt nhìn người kém cỏi y hệt mẹ cô ta năm đó.
"Tốt nhất cô nên về thông báo với Tần Thanh Vi, liên lạc với tôi sớm nhất có thể, nếu không, cả đời này cô ta đừng hòng nhận được thêm công việc nào nữa."
Nói xong, Phùng Thiến và Triệu Nguyên Nguyên quay người bỏ đi.
Bình tĩnh nhìn theo bóng lưng họ, chân mày Cố Phỉ khẽ nhíu lại, cô càng thêm khẳng định bà ta đang nắm giữ điểm yếu nào đó của Tần Thanh Vi.
Cụ thể là gì thì Cố Phỉ chưa thể xác định.
Nhưng ít nhất, có lẽ không phải là về bệnh tình của nàng.
Nếu Phùng Thiến biết Tần Thanh Vi mắc chứng đa nhân cách, bà ta sẽ không cần phải dựa vào Cố Phỉ để liên lạc với nàng. Hợp tác nhiều năm như vậy, bà ta chắc chắn phải có những phương thức liên lạc khác.
Nhưng thực tế đã chứng minh rằng, bà ta không có.
Rũ mắt xuống, Cố Phỉ lấy điện thoại, tìm số của CEO hiện tại của Cố Thị Giải trí.
"Giám đốc Chu phải không? Tôi là Cố Phỉ đây..."
"Đúng, là công ty giải trí F mà Tần Thanh Vi đang trực thuộc... Hóa ra trước đây Giám đốc Chu cũng từng thử mời cô Tần rồi sao..."
"Không sao, nếu họ không chịu giải ước với cô Tần... Vậy phiền Giám đốc Chu đi đào sạch những nghệ sĩ khác của công ty họ đi, bao gồm cả tài nguyên phim ảnh, hợp đồng đại diện và các nền tảng hợp tác khác của công ty F... Vấn đề tài chính tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn..."
"Chỉ mong Giám đốc Chu nhanh chóng khiến công ty này không còn đường lui... Đừng làm tôi thất vọng..."
Trong suốt cuộc gọi, Cố Phỉ luôn nhìn về phía cửa kính xe vẫn đóng chặt. Nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt cô khiến Bùi Dao ở trong xe vẫn luôn quan sát cô tưởng rằng cô đang trò chuyện vui vẻ với ai đó, hoàn toàn không biết Cố Phỉ đang vạch ra một "âm mưu" nhằm đánh sập công ty quản lý của nàng.
Trước khi lên xe, Cố Phỉ chợt nhớ ra điều gì đó, gửi một tin nhắn cho Thư ký Hứa.
Cô rõ ràng đã thông báo hôm nay không cho phép người khác vào trung tâm thương mại, nhưng hai người vừa rồi vẫn vào được.
***
Khi cửa xe vừa mở, Cố Phỉ lập tức bị Bùi Dao đã chờ đợi từ lâu ôm chặt trong vòng tay. Kịp thời đỡ lấy nàng, Cố Phỉ mỉm cười đóng cửa xe lại.
"Vợ, cuối cùng chị cũng nhớ ra là phải dỗ dành em rồi sao."
"Nếu em lên xe sớm hơn, chị đã dỗ em sớm hơn rồi."
Bùi Dao ngồi nghiêng trên đùi cô, hôn nhẹ lên khóe môi Cố Phỉ, rồi dắt tay cô đặt vào giữa vạt váy mình.
"Cảm nhận xem có gì khác biệt không?"
Lòng bàn tay khẽ cử động, cảm giác mịn màng như tơ lụa khiến Cố Phỉ vô thức rũ mắt.
Trong ánh sáng mờ ảo của khoang xe, cô không nhìn rõ lắm.
Khi cô định cúi đầu nhìn kỹ hơn, gương mặt đã bị Bùi Dao nâng lên, đầu lưỡi bị nàng dịu dàng ngậm lấy.
"Chị mặc tất đen đấy, baby, em có thích không?"
Yết hầu khẽ chuyển động, gương mặt Cố Phỉ đỏ bừng.
"Vợ ơi, chị mua từ khi nào vậy?"
Thấy cô không trả lời câu hỏi của mình, Bùi Dao tưởng Cố Phỉ vẫn còn giận, liền chủ động nắm lấy tay cô.
"Lúc ở cửa hàng nội y đấy. Đã hứa là ở trên xe sẽ để em cảm nhận thật tốt mà. Baby, đừng giận chị nữa, được không?"
"Em vốn dĩ cũng chỉ giận có một chút xíu thôi..."
Đã sớm mềm lòng, Cố Phỉ ôm lấy eo nàng, lưu luyến vùi đầu vào ngực Bùi Dao, nhỏ giọng nói.
"Ừm, baby ngoan nhất, xứng đáng được khen thưởng."
Trong khoang xe tối tăm không chút ánh sáng, Cố Phỉ bị nàng đẩy nhẹ vai, ngã ra ghế sau.
Còn Bùi Dao thì chủ động cởi bỏ móc cài phía sau lưng mình, hơi cúi người xuống.
"Baby, chị muốn em, được không?"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.