2.586 chữ · ~18 phút đọc
Sau khi tận mắt chứng kiến Cố Phỉ bế một người phụ nữ lạ mặt lên tầng hai của quán bar, tâm trạng Cố Liễm vô cùng phức tạp, chị tự rót thêm cho mình một ly rượu nữa.
Mặc dù lúc chiều ở công ty không nhìn rõ mặt bạn gái của Cố Phỉ, nhưng chỉ dựa vào khí chất, Cố Liễm có thể khẳng định người ở quán bar tối nay và người lúc chiều không phải là một.
Nghĩ đến đây, Cố Liễm có chút cạn lời.
Chị cứ ngỡ những chuyện trong quá khứ sẽ để lại bóng ma tâm lý cho Cố Phỉ, không ngờ bóng ma thì chẳng thấy đâu, trái lại còn khiến cô đi vào một con đường cực đoan khác.
Lạm tình.
***
Tầng hai.
Dưới sự chỉ dẫn của Cố Y, Cố Phỉ đi tới căn phòng của nàng ở nơi này.
Trên chiếc tủ ở cửa có đặt bó hoa tường vi kia, Cố Y ôm lấy ngửi nhẹ một cái. Trong ánh mắt tò mò quan sát căn phòng của Cố Phỉ, nàng thuần thục đi tới phòng khách, tỉ mỉ và cẩn thận cắm bó hoa vào chiếc bình thủy tinh trên bàn trà.
Tông màu ánh sáng trong phòng rất bình thường, không còn rực rỡ chói mắt như dưới lầu, cách âm cũng rất tốt, gần như không nghe thấy tiếng nhạc đinh tai nhức óc lúc nãy.
Vì vậy, mặc dù nơi này đối với Cố Phỉ cũng là một môi trường hoàn toàn xa lạ, nhưng vì có sự hiện diện của Cố Y, tâm trạng căng thẳng cả buổi tối của cô đã hoàn toàn được thả lỏng.
Nhìn bóng lưng của người đang dịu dàng cắm hoa ở phía không xa, cô suy nghĩ một chút, tạm thời không nhắc tới chuyện lễ trao giải tối nay, chỉ thuận theo những quy tắc mới mà Tần Thanh Vi đặt ra để chung sống với nàng.
"Cố Y?"
Bước nhẹ chân, Cố Phỉ ngồi xuống bên cạnh, giúp Cố Y chỉnh sửa cành hoa.
"Chị thường xuyên tới đây ở sao?"
Trong phòng sạch sẽ ngăn nắp, bài trí cũng rất ấm cúng, Cố Phỉ đoán có lẽ đây là một nơi ở của Tần Thanh Vi trước khi kết hôn.
"Không phải."
Cố Y nhìn cô bằng ánh mắt đầy thâm ý, nàng nhận lấy cành hoa cô đưa tới, mỉm cười c*m v** bình, sau đó chủ động quàng cổ cô, kéo cô về phía mình.
Cả hai cùng ngã xuống sàn nhà trải thảm lông mềm mại.
"Sao em biết chị thích tường vi đỏ?"
"Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau xem mắt, chính chị đã nói với em mà."
Mưa ngoài cửa sổ vỗ vào mặt kính, mang theo tiếng mưa tí tách.
Hai người nhìn nhau từ trên xuống dưới, Cố Phỉ mỉm cười đáp lại bằng ánh mắt dịu dàng.
Ý cười trong đáy mắt sâu thêm, Cố Y đưa tay nghịch lọn tóc mượt mà của cô đang rũ xuống trước ngực mình.
"Phải, là chị đã nói với em."
Người thích tường vi đỏ là nàng, không phải Tần Thanh Vi.
Đáng thương cho kẻ nhát gan Tần Thanh Vi kia, nhận được nhiều hoa tường vi đỏ như vậy mà trước sau vẫn không dám nói ra sự thật.
"Cố Y, dưới sàn lạnh lắm, chúng ta..."
"Hôn chị đi."
Khi Cố Phỉ định bế nàng dậy, Cố Y ở dưới thân lại nhìn chằm chằm cô, bỗng nhẹ nhàng lên tiếng.
Yết hầu khẽ chuyển động, Cố Phỉ phủ trên người nàng, chậm rãi tiến lại gần.
Khi môi chạm nhau, Cố Y đỏ mặt nhắm mắt lại.
Nụ hôn của Cố Phỉ rất dịu dàng, giống hệt trong tưởng tượng của Cố Y.
Cho đến khi nụ hôn của cô ngày càng dời xuống, lưu luyến nơi vùng cổ nhạy cảm của nàng. Trong cơn đ*ng t*nh, Cố Y không kìm được mà v**t v* vòng eo dẻo dai dưới lớp áo của cô, nhưng đột nhiên lại nghe thấy tiếng lẩm bẩm dịu dàng của Cố Phỉ.
"Thanh Vi..."
"Ưm."
Giây tiếp theo, môi cô đã bị Cố Y vừa bình tĩnh dứt ra khỏi cơn hứng tình lạnh lùng che lại.
Sắc mặt lãnh đạm chỉnh lại cổ áo hơi hỗn loạn của mình, Cố Y liếc nhìn Cố Phỉ vẫn còn đang ngơ ngác luống cuống, mím môi, nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ nặng lời.
"Cắm nốt chỗ hoa còn lại đi, rồi qua đây xem phim với chị."
"... Dạ."
Cố Phỉ vẫn chưa biết mình làm sai chỗ nào, ngoan ngoãn gật đầu.
...
Trong phòng khách tối mờ chỉ còn lại một ngọn đèn đứng, màn hình TV rộng lớn đang chiếu một bộ phim. Cố Phỉ đã hoàn thành nhiệm vụ, liếc nhìn Cố Y đang không rõ thần sắc ở bên cạnh, suy nghĩ một chút rồi chủ động xích lại gần nàng hơn.
So với bộ phim, cô quan tâm đến người bên cạnh hơn nhiều.
Nói mới nhớ, đây cũng không phải lần đầu cô và Tần Thanh Vi cùng xem phim. Trong khoảng thời gian từ lúc xem mắt đến lúc hẹn hò, hai người đã xem tổng cộng bảy bộ phim, trong đó có ba bộ là do chính Tần Thanh Vi đóng vai chính.
Nếu không phải Cố Phỉ kiên trì, thì có nói cỡ nào Tần Thanh Vi cũng sẽ không chịu ngồi xem phim mình đóng cùng với cô.
Và ba lần trải nghiệm xem phim đó cũng đủ để khiến Cố Phỉ khó quên.
Đại khái là để tránh cho mình ngượng ngùng, trong lúc xem phim, Tần Thanh Vi đã dùng rất nhiều tiểu xảo để đánh lạc hướng sự chú ý của Cố Phỉ.
Bao gồm nhưng không giới hạn ở những việc: vô tình nắm tay, vô tình hôn nhau, tựa vào vai cô giả vờ ngủ, vân vân.
Cũng chính trong những chi tiết nhỏ nhặt khi ở bên nhau đó, Cố Phỉ mới nhìn thấu được nét đáng yêu ẩn sau vẻ thanh lãnh dịu dàng của Tần Thanh Vi, tình cảm của hai người cũng theo đó mà ngày một sâu đậm.
Nhớ lại những lần hẹn hò trước đây, Cố Phỉ vô thức cong môi cười một cái, không ngờ sự thay đổi thần sắc của cô lại lọt vào mắt Cố Y ở bên cạnh.
Nàng khẽ nheo mắt đầy nguy hiểm, trong lòng có chút khó chịu lên tiếng.
"Đang cười gì vậy?"
"Không có gì."
Cố Phỉ lắc đầu, không muốn nói nhiều về chuyện cũ, chỉ muốn nắm bắt hiện tại để dỗ dành người vợ có vẻ đang giận dỗi của mình.
Ngước mắt nhìn bộ phim vốn chẳng mấy hứng thú, suy nghĩ một lát, Cố Phỉ đặt tầm mắt lên đôi chân đang mang giày cao gót của Cố Y.
"Thanh Vi, em xoa bóp bắp chân cho chị nhé?"
"..."
Vừa câu đầu tiên đã bị chọc giận, Cố Y im lặng nhìn cô, nửa ngày sau mới lười biếng cười một tiếng.
"Trước đây em thường xuyên xoa bóp cho chị à?"
Nghe vậy, Cố Phỉ lắc đầu, hồi tưởng lại một chút rồi không kìm được mà đỏ mặt.
"Lần trước là một tháng trước, ngày chúng ta lãnh chứng, tối hôm đó không phải chị bị mỏi lưng sao? Nên em đã..."
Cố Y vốn dĩ không nghe ra điều gì, nhưng khi thấy cô đỏ mặt một cách kỳ quái thì đã hiểu ra phần nào.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Ý cười bên môi nàng càng sâu thêm. Sự khó chịu trong lòng, kỳ lạ thay, nó lại bị thay thế bởi cảm giác muốn so bì.
Nàng đá văng đôi giày cao gót dưới chân, nghiêng người gác cả hai chân lên đùi Cố Phỉ.
Tần Thanh Vi có cái gì, tại sao nàng lại không thể có cái đó.
Lực xoa bóp của Cố Phỉ rất vừa phải, nhanh chóng khiến Cố Y vốn chỉ đang giận dỗi cảm thấy thoải mái đến mức không còn chút bực dọc nào.
Bộ phim trên màn hình đã tiến triển đến đoạn quan trọng, Cố Y liếc nhìn một cái, rồi lại nhìn sang Cố Phỉ đang tập trung xoa bóp cho mình.
"Đừng bóp chỗ đó nữa."
So với lúc nãy, tông giọng của nàng đã dịu dàng hơn nhiều. Cố Phỉ thấy có hiệu quả, thầm ghi nhớ trong lòng rằng xoa bóp là một chiêu tốt dùng để dỗ vợ.
"Có chỗ khác cần em xoa bóp đấy."
"Còn chỗ nào không thoải mái sao?"
Cố Phỉ đơn thuần vô thức nhìn sang những bộ phận khác trên cơ thể nàng, nhanh chóng nhớ lại hai vết thương đã thấy trên người Tần Thanh Vi sáng nay.
"Có phải chỗ thắt lưng lại đau rồi không?"
Nói đoạn, tay cô đã đặt lên vị trí thắt lưng của Cố Y, khẽ xoa.
"Shhh."
Cố Y bị ấn đúng chỗ đau, mím môi tựa vào lòng cô.
"Không phải ở đây."
Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Cố Phỉ, không cho cô cử động lung tung.
"Nội y hôm nay chật quá, thắt chặt làm chị đau ngực. Em xoa giúp chị đi."
Vừa nói, nàng vừa dẫn dắt bàn tay Cố Phỉ đặt lên dây áo trên vai của mình.
Lớp vải trượt xuống theo làn da trắng nõn, Cố Phỉ cũng theo đó mà nhìn thấy chiếc nội y ren màu trắng quen thuộc kia.
Chị ấy chưa thay.
Trong chớp mắt, ý nghĩ này tràn ngập trong đầu Cố Phỉ, cũng khiến cô lập tức đỏ mặt tía tai.
"Ngẩn người làm gì?"
Cố Y đưa tay nhẹ nhàng véo tai cô, nhưng rồi ánh mắt lại bị thu hút bởi đôi bông tai tường vi trên tai Cố Phỉ.
Ánh mắt Cố Y trong phút chốc trở nên thâm trầm, nàng hừ nhẹ một tiếng trong lòng.
"Nhanh lên, tình yêu."
Nàng xoay người ngồi hẳn lên đùi Cố Phỉ, nhẹ giọng dụ dỗ.
"... Dạ."
Cố Phỉ lúc này đã ngại ngùng đến mức đầu óc quay cuồng, cô đưa tay nhẹ nhàng gạt dây váy của nàng xuống, rồi cẩn thận tìm cách tháo dãy móc cài nội y phía sau lưng.
Theo từng chiếc móc được mở ra, làn da trắng ngần như ngọc thoát khỏi sự ràng buộc của lớp vải trắng, gần như chạm vào mặt cô.
Hương thơm nồng nàn bao vây lấy Cố Phỉ, trước mắt là làn da vẫn còn vương những vết đỏ chưa tan khiến cô không thể rời mắt.
"Xoa đi..."
Cố Y khẽ thì thầm đầy mê hoặc bên tai cô.
...
Cố Y cùng chiếc váy đỏ đã cởi được một nửa lười biếng tựa vào lòng Cố Phỉ, gương mặt đỏ bừng một mảnh.
Khi Cố Phỉ dùng những nụ hôn để xoa bóp thay cho lòng bàn tay, nàng nhắm mắt ghì chặt sau gáy cô, khẽ phát ra những tiếng r*n r* bên tai, muốn cô đừng dùng lực quá mạnh.
Nàng tạm thời chưa muốn để Tần Thanh Vi phát hiện ra mình đã vi phạm giao ước giữa hai người.
Chỉ tiếc là cơ thể đã mềm nhũn thành một vũng nước, những gì thốt ra khỏi môi cũng chỉ là tiếng th* d*c và tiếng nấc nhẹ, không tài nào nói được lời từ chối.
Ngay khi Cố Y nghĩ rằng hôm nay nàng và Cố Phỉ sẽ có bước tiến triển xa hơn, thì không ngờ cô chỉ hôn một lát rồi lại giúp nàng mặc lại quần áo chỉnh tề.
Đối diện với ánh mắt mê ly của Cố Y, Cố Phỉ đỏ mặt thẹn thùng nói nhỏ vào tai nàng:
"Vợ ơi... em lại quên mang bao ngón tay rồi."
"..."
"Trực tiếp vào không được sao?"
Cố Y không mấy để tâm, đưa tay mân mê trêu chọc xương quai xanh của cô.
"Không được đâu..."
Cố Phỉ đỏ mặt nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Chị đợi em một lát, em đi mua ngay đây..."
Thấy Cố Phỉ định đứng dậy rời đi, Cố Y lập tức ấn cô xuống dưới thân.
"Em nỡ để chị cứ phải chờ đợi mãi thế sao?"
"... Vậy, để em gọi giao hàng hỏa tốc trên điện thoại."
Cố Phỉ chớp chớp mắt, đổi sang phương án khác.
"..."
Trong lúc hai người đang đối đầu trong im lặng, Cố Y như nhận ra điều gì đó, đột nhiên nhếch môi cười.
"Trước đây chúng ta đều dùng bao ngón tay sao?"
Thấy Cố Phỉ đang định thao tác đặt hàng trên điện thoại, nàng cúi người chủ động hôn nhẹ lên môi cô để dò hỏi.
"Ừm..."
"Hôm nay không dùng có được không? Chỉ hôm nay thôi."
Nhận được câu trả lời khẳng định, Cố Y bắt đầu dùng giọng nói mềm mỏng để dụ dỗ bên tai cô.
Cố Phỉ đỏ mặt không đáp lại, nhưng sự kiên định trong đáy mắt vẫn vẹn nguyên như cũ.
"Nếu không đồng ý thì hôm nay em đừng hòng chạm vào chị nữa."
Thấy Cố Phỉ không hề lay chuyển, Cố Y cố ý trầm giọng đe dọa.
Ngờ đâu Cố Phỉ chỉ cau mày phân vân một hồi, rồi ngay lập tức bế nàng vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.
"Vậy hôm nay chúng ta ngủ sớm đi, vợ ơi, thật ra em cũng mệt lắm rồi..."
"..."
Bên ngoài cửa sổ mưa lớn vẫn rơi tầm tã, còn trong phòng, Cố Phỉ đã ôm vợ nhanh chóng chìm vào giấc mộng.
Trong phòng ngủ chỉ thắp một ngọn đèn ngủ nhỏ, Cố Y nằm nghiêng trong lòng cô, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Cố Phỉ.
Thực ra nàng không gấp gáp đến mức phải phát sinh quan hệ thân mật ngay lập tức, bởi dựa vào phản ứng tối nay của Cố Phỉ, có vẻ cô chỉ coi cái tên "Cố Y" này như một mật danh trong trò chơi nhỏ của hai người, hoàn toàn chưa nhận ra nàng và Tần Thanh Vi là hai người hoàn toàn khác biệt.
Nhưng khổ nỗi Cố Phỉ lại là đồ tồi, chỉ biết trêu chọc mà không chịu trách nhiệm. Cô nói không vào là nhất quyết không vào. bản thân thì ngủ ngon lành, bỏ mặc một Cố Y đang bị khơi dậy d*c v*ng ở lại đây. Dù đã tắm rửa cũng không dập tắt được ngọn lửa trong lòng, ngược lại càng bị câu nói kia của Cố Phỉ làm cho ngứa ngáy hơn.
Trước đây cô đều dùng bao ngón tay khi chơi với Tần Thanh Vi.
Điều này đồng nghĩa với việc, đêm nay Cố Y có thể cảm nhận được cảm giác mà Tần Thanh Vi chưa bao giờ được trải nghiệm.
Làm sao nàng có thể dễ dàng từ bỏ cơ hội này.
Lặng lẽ cắn môi nhìn cô một lúc, Cố Y nắm lấy bàn tay phải của Cố Phỉ ở trong chăn, đầu ngón tay chậm rãi mân mê từng đốt ngón tay của cô.
Thật lâu sau đó, một chiếc váy ngủ hai dây màu đen trượt ra khỏi chăn, rơi xuống sàn nhà.
Nhưng chẳng một ai bận tâm.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.