3.482 chữ · ~24 phút đọc
Làm sao có thể vô dụng được...
Cố Phỉ đỏ bừng vành tai mím môi.
Hàng mi cô khẽ run, hôn lên đôi môi Minh Đàn một cách chuẩn xác.
Đối với nụ hôn này, Minh Đàn dường như không hề ngạc nhiên. Nàng tĩnh lặng cảm nhận sự mềm mại truyền đến từ cánh môi, cùng hơi thở nóng rực và thanh khiết của Cố Phỉ.
Cho đến khi Cố Phỉ định nếm trải vừa đủ rồi lùi lại, Minh Đàn lại vòng tay ôm lấy eo cô, chủ động làm sâu thêm nụ hôn này.
Đáy lòng mềm nhũn, Cố Phỉ tiến thêm một bước sát lại gần.
Cho đến khi giam giữ Minh Đàn giữa cơ thể mình và bệ rửa mặt.
Nụ hôn dưới môi càng lúc càng ám muội và quấn quýt. Đã quên mất bàn tay mình đang bất tiện, Cố Phỉ theo bản năng khẽ động đầu gối.
Đuôi mắt Minh Đàn đã nhuốm màu t*nh d*c nhạt nhòa. Nàng không ngăn cản Cố Phỉ, chỉ khẽ mở đôi mắt, hơi thở như có như không phả qua khóe môi cô.
"Chỉ cọ bên ngoài, cũng coi là bản lĩnh sao?"
Gương mặt Cố Phỉ lập tức đỏ bừng, cổ họng khẽ động, cô rung động đối mắt với nàng.
"Không phải..."
Cô không nói tiếp, nhưng Minh Đàn đã đọc hiểu tất cả qua đôi mắt ẩm ướt của cô.
Ánh mắt nàng chậm rãi di chuyển xuống đôi môi hồng nhuận của Cố Phỉ, rồi khẽ nhếch môi.
"Vậy thì chứng minh cho tôi xem."
Được vợ cho phép, nhịp tim Cố Phỉ tức khắc mất kiểm soát. Dưới cái nhìn sâu thẳm của Minh Đàn, cô khuỵu gối quỳ xuống.
Vạt áo tắm tán loạn trên mặt đất, vương vấn hơi nước mờ ảo.
Minh Đàn rũ mắt, ánh mắt dừng lại trên người cô.
Ánh nhìn ấy vẫn nhạt như mọi khi, duy chỉ có vệt hồng nơi đuôi mắt đã tiết lộ những dao động trong cảm xúc của nàng.
Cố Phỉ dùng răng nhẹ nhàng cắn lấy nút thắt dây đai áo ngủ, đầu lưỡi khẽ khều, dễ dàng cởi bỏ.
Chiếc áo ngủ bằng lụa mềm mại trượt sang hai bên, để lộ làn da trắng như ngọc bên dưới.
Chóp mũi Cố Phỉ tràn ngập hương thơm thanh khiết của hoa tường vi, càng gần càng nồng đượm.
Cô đỏ mặt ngẩng đầu nhìn Minh Đàn một lần nữa, nhưng do ánh đèn phản chiếu, cô không nhìn rõ thần sắc trên mặt nàng.
Một chút đầu ngón tay khẽ lộ ra sau lớp băng gạc nhẹ nhàng ấn lên đầu gối Minh Đàn, Cố Phỉ hơi cúi đầu, áp sát vào.
Nhịp thở của Minh Đàn không kìm được mà khựng lại.
Nàng vẫn đứng đó, nhưng những ngón tay buông thõng bên sườn lại vô thức co lại.
Nàng rũ mắt nhìn Cố Phỉ đang quỳ trước mặt mình...
Cho đến khi tầm nhìn dần trở nên mờ ảo và mất tiêu cự.
Vệt hồng nơi đuôi mắt nàng càng thêm diễm lệ.
Dù vẻ mặt vẫn tỏ ra thản nhiên bình tĩnh, nhưng hơi thở nóng rực phả ra từ mũi cùng sự run rẩy nhẹ nơi vòng eo đã không thể lừa được người.
Trong phòng tắm yên tĩnh, nhiệt độ không ngừng tăng cao.
Vòi nước vô tình bị mở ra cũng truyền đến tiếng nước chảy mơ hồ...
Cố Phỉ chìm đắm trong đó, dùng tất cả những cách mà mình có thể nghĩ ra để chứng minh "tác dụng" của bản thân một cách chân thực và nhiệt liệt nhất.
Lớp băng gạc trên cổ tay cô đôi khi vô tình cọ vào đùi Minh Đàn, mang lại cảm giác thô ráp khác lạ, đồng thời lại k*ch th*ch giác quan của Minh Đàn một cách khó hiểu.
Không biết qua bao lâu, Minh Đàn hồng đuôi mắt nhắm chặt lại, những ngón tay thon dài vô thức ấn sâu vào mái tóc hơi ẩm của Cố Phỉ.
Điều này khiến Cố Phỉ vừa đắm say, vừa cảm nhận được sự kiểm soát và nhu cầu khó diễn tả thành lời của nàng đối với mình.
Cố Phỉ đỏ mặt vùi sâu hơn nữa.
Cho đến khi vòng eo run rẩy một lần nữa, cơ thể Minh Đàn mới dần thả lỏng.
Sau khoảnh khắc thất thần ngắn ngủi, nàng mở đôi mắt mơ màng, t*nh d*c nơi đuôi mắt vẫn còn sóng sánh.
Cố Phỉ khẽ tựa trán vào đầu gối nàng, đỏ mặt th* d*c một lúc, rồi không nhịn được mà cong mắt, ngẩng đầu nhìn lên.
Minh Đàn đối diện với cô, nàng nhìn thấy đôi môi ướt át bóng loáng của Cố Phỉ, thấy cả đôi mắt sáng lấp lánh như sao của cô.
Vài giây sau, Cố Phỉ được nàng nắm lấy lòng bàn tay kéo đứng dậy. Chưa đợi cô đứng vững, nàng đã vòng tay qua eo, hôn cô thật sâu.
Cố Phỉ hơi bị động đón nhận nụ hôn bất ngờ của vợ, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô nhanh chóng đảo khách thành chủ mà đáp lại.
Cho đến khi không khí trong phổi gần như bị rút cạn, Minh Đàn mới hơi lùi lại.
Hai người trán chạm trán, hơi thở giao hòa, đầy ám muội và mê loạn.
"Vợ ơi, em làm tốt không?"
Nắm nhẹ đầu ngón tay nàng, Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, khẽ hỏi.
Liếc nhìn cô một cái, Minh Đàn không nói gì, chỉ giơ tay sờ lên môi Cố Phỉ. Đầu ngón tay mềm mại m*n tr*n trên cánh môi, thần sắc trong mắt mang theo chút tình ý khó thốt nên lời.
Cố Phỉ nhìn t*nh d*c nơi đuôi mắt nàng, thấp giọng cười khẽ.
......
Trong phòng phụ chỉ bật một ngọn đèn đầu giường vàng nhạt.
Không biết có phải vì đã chứng minh được "năng lực" của mình hay không, tóm lại khi Cố Phỉ theo sau Minh Đàn vào căn phòng này, cô đã không bị nàng từ chối.
Nằm nghiêng trên chiếc giường lớn, Cố Phỉ nhìn Minh Đàn bên cạnh đang yên lặng rũ mắt đọc sách, đáy lòng mềm mại lạ thường.
Ánh sáng dịu nhẹ phác họa góc nghiêng tinh tế của nàng, hàng mi dài rũ xuống tạo thành bóng râm mờ nhạt trên mí mắt.
Thần sắc bình tĩnh và đạm mạc, cứ như thể tất cả những gì vừa diễn ra trong phòng tắm chỉ là một giấc mộng xuân của riêng mình Cố Phỉ vậy.
Nhưng Cố Phỉ biết rõ, sự thật không phải như vậy.
Bởi vì hiện tại cuống lưỡi của cô vẫn còn cảm giác hơi tê mỏi.
"Không buồn ngủ à?"
Khoé mắt nhận thấy Cố Phỉ vẫn dán chặt vào mình không rời, Minh Đàn khẽ nghiêng mắt, thần sắc nhạt nhòa nhìn cô.
"Buồn ngủ ạ."
Cố Phỉ thành thật đáp lại, sau đó ngoan ngoãn nhắm mắt, gương mặt vùi vào bên người Minh Đàn, cánh tay cũng đặt lên vòng eo nàng.
"Vợ ngủ ngon."
"..."
Động tác lật sách khựng lại một chút, Minh Đàn không nói gì, ngầm cho phép hành động của cô.
Mãi đến khi nhận thấy bắp chân của Cố Phỉ dưới chăn cũng cọ lên người mình, Minh Đàn mới rời mắt khỏi trang sách.
Nàng lặng lẽ nhìn cái đầu bù xù của Cố Phỉ một lúc, sau đó mới thấp giọng hỏi.
"Cần tắt đèn không?"
"Không cần đâu ạ..."
Khẽ lắc đầu, Cố Phỉ vùi trong lòng nàng, giọng nói nhuốm đầy vẻ ngái ngủ.
"Mở đèn em cũng ngủ được mà, vợ ơi..."
Dưới ánh nhìn của Minh Đàn, giọng cô càng lúc càng nhỏ, hơi thở cũng dần trở nên đều đặn, sâu dài.
"..."
Vô thức nhếch môi, Minh Đàn quay lại với trang sách trên tay.
Đêm khuya tĩnh mịch, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng lật giấy và tiếng thở khe khẽ đan xen của hai người.
Không biết qua bao lâu, Cố Phỉ trong giấc mộng vô thức dụi dụi vào lòng Minh Đàn.
Bàn tay đang vòng qua eo nàng cũng theo thói quen thành thạo luồn theo cổ áo ngủ lỏng lẻo... Lòng bàn tay ấm áp dán lên làn da mịn màng không chút ngăn trở.
Ngay cả khi đang quấn một lớp băng gạc, cô vẫn như không cần ai dẫn dắt - dùng một đốt ngón tay lộ ra bên ngoài mà khảy nhẹ.
Động tác đọc sách của Minh Đàn khựng lại.
Nàng chậm rãi rũ mắt, nhìn khuôn mặt đang chìm sâu trong giấc ngủ của Cố Phỉ.
Lẳng lặng nhìn vài giây, xác nhận Cố Phỉ thực sự vẫn đang ngủ, chân mày Minh Đàn khẽ động rồi dời mắt đi.
Cơ thể nàng thả lỏng, lựa chọn sự dung túng đối với hành động của đối phương.
Trong căn phòng yên tĩnh, Minh Đàn một lần nữa nhìn vào sách.
Chỉ là lần này, trang sách trên tay nàng hồi lâu vẫn chưa lật sang trang mới.
......
Sáng sớm hôm sau.
Ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa, hắt lên giường những mảng sáng ấm áp.
Cố Phỉ lờ mờ tỉnh giấc, khi mắt chưa mở hẳn mà đã theo bản năng giơ tay ôm chầm lấy người bên cạnh.
"Dậy rồi?"
Bị ôm trúng phóc, giọng nói của Minh Đàn có chút khàn khàn, mang theo vài phần gợi cảm khó tả.
"Ưm..."
Cố Phỉ mở mắt với thần sắc nhu hoà.
"Vợ ơi, chào buổi sáng..."
Đập vào mắt cô là gương mặt của Minh Đàn ở khoảng cách gần trong gang tấc.
Nàng đang nằm nghiêng bên cạnh, một tay chống cằm, lặng lẽ đối mắt với Cố Phỉ.
Mái tóc đen dài xõa tung trên gối, đôi mắt vốn luôn đạm mạc kia dường như cũng nhuốm chút hơi ấm mơ màng của buổi sớm.
Cố Phỉ theo bản năng rướn người hôn nhẹ lên mặt nàng một cái.
Minh Đàn để mặc nụ hôn của cô rơi xuống, nhưng khi Cố Phỉ định lùi lại để thức dậy, nàng lại đưa tay bóp nhẹ cằm cô.
Ánh mắt nhạt nhòa lưu chuyển trên khuôn mặt cô.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Rồi chậm rãi dời xuống, dừng lại trên đôi môi của Cố Phỉ.
Trước ánh mắt có chút thẹn thùng của Cố Phỉ, Minh Đàn khẽ nhếch môi.
"Nhớ tối qua đã làm gì không?"
Nàng hỏi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi môi Cố Phỉ.
Theo bản năng lắc đầu, đại não lúc mới ngủ dậy của Cố Phỉ vẫn còn chút mờ mịt, toàn bộ sự chú ý đều đặt vào đôi mắt đạm mạc nhưng ẩn chứa t*nh d*c của Minh Đàn.
Hơi nghiêng người, Minh Đàn áp sát lại gần cô hơn.
Hơi thở mang theo hương thơm thanh khiết phả qua cánh mũi Cố Phỉ, đầu ngón tay cô cũng bị Minh Đàn bóp nhẹ một cái không nặng không nhẹ.
"Tối qua em mân mê suốt cả buổi, quấy rầy tôi cả đêm không ngủ được."
"!!!"
Đầu óc Cố Phỉ "uỳnh" một tiếng, lập tức tỉnh táo hẳn.
Gò má và cổ đỏ bừng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đồng thời, sực nhớ ra điều gì đó, Cố Phỉ âm thầm giơ đôi tay từ trong chăn lên, cố gắng biện minh cho sự trong sạch của mình.
"Em không có sờ mà vợ, em đang như thế này..."
Chân mày nhướng nhẹ, Minh Đàn cười khẽ không chút cảm xúc.
Nàng nắm lấy tay Cố Phỉ ấn vào trong chăn, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang láo liên của cô.
"Có phải em sờ không?"
"... Dạ phải."
Cảm nhận được sự ướt át, Cố Phỉ đỏ mặt tía tai thừa nhận.
Dưới ánh nhìn thản nhiên và trầm tĩnh của Minh Đàn, Cố Phỉ vô cùng tự giác bắt đầu chui vào trong chăn, dùng hành động thực tế để trả giá cho "sai lầm" mình đã gây ra.
Giữa những tiếng sột soạt, Minh Đàn rũ mắt nhìn khối u trồi lên từ dưới tấm chăn, cơ thể dần thả lỏng nằm phẳng ra, nhịp thở cũng càng lúc càng loạn...
......
Lúc ăn sáng, Minh Đàn nhận được tin nhắn từ Phùng Thiến.
Đó là vài bản đề cương kịch bản mới, hỏi nàng có ý định nhận không, sẵn tiện thông báo trợ lý mới cũng đã được sắp xếp xong.
Ánh mắt dừng lại một giây trên thông tin của một kịch bản nào đó, Minh Đàn hồi âm cho Phùng Thiến, hẹn một tiếng sau đến công ty để bàn bạc chi tiết.
Lúc ra cửa, Cố Phỉ cũng ngồi ở ghế phụ của Minh Đàn.
"Đưa em đi làm nhé?"
Thần sắc nhạt nhòa cúi người giúp cô thắt dây an toàn, Minh Đàn hỏi.
"Không cần đâu ạ..."
Khẽ nhấc đôi tay vẫn còn quấn băng gạc, Cố Phỉ nói dối, mặt mày mất tự nhiên.
"Công ty không có việc gì, vả lại em thế này cũng không cách nào làm việc được..."
Đối diện với ánh mắt chờ đợi của Minh Đàn, Cố Phỉ ngượng ngùng cười một cái.
"Em đi theo chị có được không? Vợ ơi."
Về chuyện biến động cấp cao của tập đoàn, Cố Phỉ đã gửi danh sách mình lập sẵn cho Thư ký, công việc cụ thể thì không cần cô phải đích thân ra mặt.
Cô đi theo Minh Đàn, thực chất là sợ vợ mình lại bị Phùng Thiến bắt nạt.
"Được."
Liếc nhìn cô một cái, Minh Đàn trực tiếp khởi động xe, hướng về phía công ty quản lý.
Đến công ty, Phùng Thiến đã đợi sẵn trong văn phòng.
Khi thấy Cố Phỉ, biểu cảm trên mặt bà ta co rúm lại một chút, nhưng đã nhanh chóng khôi phục như thường.
Vụ chụp lén ở khách sạn lần trước đã có hai trợ lý đứng ra nhận tội, chủ mưu là Triệu Nguyên Nguyên.
Đối mặt với thẩm vấn của cảnh sát, cô ta không hề nhắc tới Phùng Thiến, chỉ nói vì từng chịu ấm ức ở chỗ Tần Thanh Vi nên mới muốn chụp ảnh scandal để trả thù.
Cố Phỉ biết kết quả này cũng không truy cứu gì thêm, chỉ giao Triệu Nguyên Nguyên cho cảnh sát xử lý.
Còn Phùng Thiến có đứng sau lưng chỉ thị hay không, trong lòng Cố Phỉ rất rõ ràng.
Dưới cái nhìn trầm tĩnh của Cố Phỉ, Phùng Thiến tuy căm giận nhưng lòng vẫn không ngừng hoảng sợ, chỉ một lúc mà mồ hôi đã vã ra đầy trán.
Nhưng để giữ thể diện, bà ta vẫn mặt dày vờ bình tĩnh bắt đầu giới thiệu cho Minh Đàn tình hình cụ thể của vài kịch bản.
Liếc nhìn vợ mình dường như có ý định nhận phim, Cố Phỉ không lên tiếng quấy rầy, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh lắng nghe.
Giữa chừng, Cố Phỉ nhận được điện thoại của Thư ký nên đã cầm điện thoại ra ngoài hành lang nghe máy.
Cuộc gọi đến là của Thư ký Trần, để báo cáo tiến độ xử lý hậu kỳ về việc thay đổi nhân sự cấp cao.
Cố Phỉ lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra vài chỉ thị ngắn gọn súc tích, ánh mắt lơ đãng nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Đến khi cúp máy, Cố Phỉ quay lại văn phòng thì lại bắt gặp một bóng dáng bất ngờ ở đây.
"Thật khéo."
Chu Bằng với nụ cười thâm sâu tiến lại gần cô vài bước.
Chân mày khẽ nhíu, Cố Phỉ không đáp lời, sải bước định đi lướt qua.
"Em chắc chắn không muốn nói chuyện với tôi chứ?"
Nụ cười trên mặt mang đầy vẻ nắm chắc phần thắng, Chu Bằng nghiêng mắt nhìn Cố Phỉ.
"Nói về mẹ của Tần Thanh Vi, thấy thế nào?"
Bước chân khựng lại, trong đầu nhớ lại câu nói buột miệng của Cố Liễm lần trước, Cố Phỉ gật đầu đồng ý.
Cô đương nhiên không dễ dàng tin lời người ngoài, nhưng dù thật hay giả, khi liên quan đến bệnh tình của Tần Thanh Vi, cô vẫn muốn thử từng bước tìm hiểu.
***
Trong phòng khách ở cuối hành lang. Cố Phỉ thần sắc lạnh nhạt đứng ở cửa, không hề có ý định ngồi xuống nói chuyện lâu.
"Sao lại chỉ đối xử với mỗi mình tôi là lạnh lùng thế này?"
Chu Bằng cười, ngồi trên sofa nhìn cô, ánh mắt đã vô cùng lớn gan - trực tiếp quét tới quét lui trên mặt Cố Phỉ, mang theo sự hứng thú và tính xâm lược không hề che giấu.
"Cô có thể trực tiếp vào thẳng vấn đề."
Chân mày nhíu chặt, Cố Phỉ nén sự mất kiên nhẫn trong lòng, lạnh giọng lên tiếng.
"Đừng gấp..."
Chu Bằng đứng dậy tiến sát lại vài bước, nhìn chằm chằm Cố Phỉ.
"Tôi đều nghe chị gái em nói cả rồi, giờ em đang ở cùng Tần Thanh Vi phải không?"
"..."
Tự thấy sẽ không nhận được thông tin hữu ích, Cố Phỉ quay người định rời đi.
"Đợi đã."
Chu Bằng nhanh hơn một bước, khóa trái cửa lại.
"Em biết tôi đợi em lớn lên đã bao lâu rồi không? Cố Phỉ, sao em cứ luôn từ chối tôi vậy... Chỉ ở bên tôi một lần thôi... Cố Phỉ... Cố Phỉ..."
Chu Bằng càng nói càng kích động, thần sắc nơi đáy mắt gần như rơi vào điên cuồng.
Thấy mụ ta định lao tới nắm tay mình, Cố Phỉ nén cơn đau âm ỉ bất chợt nổi lên trong đầu, phẫn nộ lùi lại, gạt mạnh người kia ra.
Ngay khoảnh khắc cô mở cửa rời đi, Chu Bằng vẫn không chịu buông tha. Hai bên thái dương của Cố Phỉ lúc này đã bắt đầu nhảy dựng lên từng hồi nên cô không chú ý, trực tiếp kẹp cánh tay mụ ta vào khe cửa.
Cùng với tiếng thét thảm thiết, Chu Bằng ôm lấy cánh tay ngã rạp xuống đất.
Cố Phỉ nhất thời có chút ngẩn ngơ, cô cúi đầu nhìn tay mình, rồi nhìn Chu Bằng đang đau đớn khổ sở, đôi mày nhíu chặt.
Và ngay lúc này, Minh Đàn vừa bước ra khỏi văn phòng đã nhìn thấy bóng dáng Cố Phỉ đứng ở hành lang.
"Có chuyện gì vậy?"
Cố Phỉ đang định đáp lời thì Chu Bằng dưới đất lại như cố tình muốn làm Minh Đàn hiểu lầm, mụ ta nén cơn đau ở cánh tay, tìm mọi cách rướn người về phía Cố Phỉ.
Sắc mặt Cố Phỉ vô cùng khó coi khi cơn đau đầu ngày càng dữ dội, còn Minh Đàn sau khi nghe thấy tiếng động cũng đã sải bước tiến lại gần.
Thứ đầu tiên nàng nhìn thấy chính là gương mặt đã tái nhợt đến mức không còn chút sức sống nào của Cố Phỉ, và tiếp đó là Chu Bằng đang co rúm dưới đất định bò tới.
"Vẫn ổn chứ?"
Ánh mắt Minh Đàn trở nên sắc sảo, nàng nâng cằm Cố Phỉ lên, trầm giọng hỏi.
Khẽ lắc đầu, Cố Phỉ mím môi khi thần kinh căng thẳng được xoa dịu đôi chút.
"Chỉ là hơi đau đầu thôi ạ..."
Giơ tay nhẹ nhàng v**t v* gò má cô vài cái, Minh Đàn nhìn xuống Chu Bằng vẫn đang r*n r* khóc lóc dưới đất, ánh mắt lạnh thấu xương.
"Bà ta làm sao vậy?"
"... Bà ta vừa nãy phát điên, bị em vô tình kẹp cánh tay vào cửa."
Cố Phỉ sờ vành tai, thấp giọng đáp lại.
"Thế à?"
Khẽ nhếch môi, Minh Đàn chậm rãi bước đến trước mặt Chu Bằng rồi ngồi xổm xuống.
Khi hai người giáp mặt nhau, Chu Bằng cảm nhận được một áp lực không tên đè nặng xuống, ánh mắt bắt đầu vô thức né tránh, chỉ dám ngẩng đầu nhìn về phía Cố Phỉ.
"Tôi không trách em đâu, Cố Phỉ, nhưng em phải đưa tôi đến bệnh viện, hơn nữa phải túc trực chăm sóc tôi không rời nửa bước... Á!!!"
Lời mụ ta còn chưa dứt, từ cổ họng đã phát ra một tiếng hét thảm thiết xé lòng.
Cánh tay phải hoàn toàn vô lực buông thõng bên sườn.
Trong khi đó, Minh Đàn thu hồi lòng bàn tay, thần sắc thản nhiên đứng dậy.
"Đi thôi."
Đối diện với biểu cảm ngây người của Cố Phỉ, nàng thong dong chậm rãi mở lời.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.