2.470 chữ · ~17 phút đọc
Không khí dường như ngưng lại mất vài giây.
Bị vợ nhìn chằm chằm, Cố Phỉ có chút đỏ mặt chột dạ.
Cô hẳn không tính là giả bệnh... thật sự chiều nay lúc uống cà phê cô đã vô tình bị bỏng một chút.
Còn về việc có nghiêm trọng hay không, tính sau đi.
Dù sao cũng cần bác sĩ Minh kiểm tra mới biết được...
Vừa nghĩ đến đây, Cố Phỉ liền vờ bình tĩnh chớp chớp mắt, lại tiến gần Minh Đàn thêm một bước.
"Bác sĩ Minh, em có thể vào được chưa ạ?"
Ánh sáng mờ ảo trước cửa y quán phác họa đường nét khuôn mặt tinh xảo của cô, cùng với nụ cười và sự mong chờ nhàn nhạt nơi đáy mắt.
Vốn luôn chú tâm nhìn cô, Minh Đàn khẽ động lòng.
Ánh mắt dừng lại trên đôi môi hồng nhuận của Cố Phỉ một thoáng, Minh Đàn hơi nghiêng người cho cô vào.
Kế hoạch thành công, Cố Phỉ lập tức cong mắt cười.
"Cảm ơn bác sĩ Minh."
Liếc nhìn cô một cái, Minh Đàn không nói gì, chỉ quay người thản nhiên sải bước đi vào nhà chính.
Nhưng ở góc độ Cố Phỉ không nhìn thấy, nàng khẽ nhếch môi với một độ cong cực nhạt.
Cố Phỉ theo sau nàng, ánh mắt đảo quanh sân một vòng. So với sự lộn xộn ngày hôm qua, sau một ngày dọn dẹp và sắp xếp, tiểu viện rõ ràng đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, sạch sẽ ngăn nắp, hơn nữa còn thoang thoảng mùi thảo dược dịu nhẹ.
Tuy mang chút đắng ngắt nhưng không hề khó ngửi.
Có lẽ vì ở đây cả buổi chiều nên trên người Minh Đàn cũng nhiễm chút mùi thảo dược, lúc Cố Phỉ nói chuyện với nàng là đã ngửi thấy rồi.
Hương tường vi thanh khiết quyện lẫn với hương cỏ cây hơi đắng.
Cố Phỉ không những không thấy khó chịu, mà ngược lại còn cảm thấy dưới sự tôn lên của hương thuốc, mùi hương tường vi trên người Minh Đàn càng thêm nổi bật.
Điều đó khiến cô chỉ cần ngửi thấy thôi đã cảm thấy lòng mình mềm nhũn và đầy quyến luyến.
...
Khi bước vào phòng, so với "bệnh tình" của mình, điều đầu tiên Cố Phỉ thảo luận với Minh Đàn lại chính là bữa tối cô mang tới.
"Bác sĩ Minh, chị có đói không? Ăn chút gì đó trước nhé..."
Vì Minh Đàn mới xuất hiện lần đầu nên Cố Phỉ vẫn chưa biết khẩu vị của nàng, sợ mua phải món vợ không thích, Cố Phỉ liền rập khuôn theo khẩu vị bữa khuya của Minh Đàn mua tối qua, tìm đến một nhà hàng cao cấp.
Cô không chỉ mua lại combo món ăn y hệt, mà còn gọi thêm vài món với khẩu vị khác, muốn mang hết qua cho Minh Đàn thử.
Trong việc yêu vợ, Cố Phỉ luôn cảm thấy mình làm bao nhiêu cũng là chưa đủ.
Đặc biệt là sau khi biết Tần Thanh Vi bị bệnh, Cố Phỉ càng thường xuyên rà soát lại những chi tiết khi ở bên cạnh vợ, rồi nghiêm túc ngẫm nghĩ.
Bác sĩ nói, điều trị bệnh tâm lý cần người nhà bệnh nhân phải có lòng kiên nhẫn cực lớn, bởi đây không phải chứng bệnh có thể chữa khỏi trong một sớm một chiều.
Thâm tâm Cố Phỉ cũng hiểu rõ, vết thương lưu lại trong lòng bao nhiêu năm, sao có thể dễ dàng được chữa lành?
Từ lần thứ hai trao đổi với bác sĩ, mục đích của Cố Phỉ đã âm thầm thay đổi.
Cô không còn chấp nhất vào việc làm sao để chữa khỏi cho Tần Thanh Vi, mà chỉ muốn giúp vợ duy trì sự ổn định, cố gắng không để xảy ra tình trạng hỗn loạn nhân cách do bị k*ch th*ch từ bên ngoài như lần đầu tiên nữa.
Chỉ cần Tần Thanh Vi được sống bình an và vui vẻ, Cố Phỉ đã mãn nguyện rồi.
Một đời người rất dài cũng rất ngắn, bất kể bệnh tình có thể chữa khỏi hay không, cô đều sẽ ở bên cạnh vợ mình.
***
Trong lúc Cố Phỉ bắt đầu bày biện thức ăn, Minh Đàn đã dọn dẹp xong phần bã thuốc còn sót lại trên bàn ở gian trong, rồi đi đến bồn rửa tay một lần nữa.
Nàng liếc nhìn Cố Phỉ, chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh mình.
"Lại đây."
"... Dạ."
Không thể lấp l**m cho qua, Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, đi về phía nàng.
Khi ngồi xuống bên cạnh Minh Đàn, nhìn đường nét ngón tay thon dài cùng thần sắc cấm dục và đạm mạc trên gương mặt nàng, chút chột dạ trước đó của Cố Phỉ lại vô thức dâng lên.
Dù sao cũng đã vào được đây rồi, chắc vợ sẽ không đuổi mình ra ngoài nữa đâu nhỉ...
Với tâm thế đó, khi Minh Đàn nắm lấy cằm cô rồi hơi cúi người lại gần, Cố Phỉ chủ động nghe lời và phối hợp khẽ hé môi.
Cô hơi ngẩng đầu nhìn người vợ đang ở gần trong gang tấc.
Ánh đèn trên đỉnh đầu bị Minh Đàn che khuất một phần, bóng tối đổ xuống gần như bao trùm lấy Cố Phỉ, đồng thời cũng khiến cô một lần nữa ngửi thấy mùi hương thanh khiết dễ chịu trên người vợ.
"Lưỡi."
Minh Đàn ngước mắt nhìn cô, nhạt giọng nhắc nhở.
"Ưm..."
Cố Phỉ đỏ mặt làm theo.
Minh Đàn kiểm tra rất nghiêm túc, hơi thở nhàn nhạt phả qua gò má Cố Phỉ.
Nhìn đôi mắt đang rũ xuống đầy chuyên chú của nàng, Cố Phỉ không kìm được mà nhìn đến ngẩn ngơ.
Cùng lúc đó, cổ họng cô cũng khẽ lăn một cái.
Vì cô vẫn luôn há miệng, nên chút động tĩnh nhỏ ấy trở nên vô cùng rõ rệt trong căn phòng yên tĩnh.
Minh Đàn hơi rũ mắt, ánh mắt lưu luyến trên vùng cổ trắng ngần đang khẽ động của Cố Phỉ.
Nhận ra mình có chút thất thố, gương mặt Cố Phỉ tức khắc đỏ bừng.
"Em rất căng thẳng à?"
Đầu ngón tay Minh Đàn nhẹ nhàng m*n tr*n trên vùng cổ trơn nhẵn của cô, nhạt giọng hỏi.
"..."
Cố Phỉ không thốt nên lời, chỉ đỏ mặt thành thật gật đầu.
So với căng thẳng, cô thấy chột dạ nhiều hơn.
Vợ rõ ràng đang nghiêm túc kiểm tra cho mình, cô lại không đúng lúc mà nảy sinh d*c v*ng trong lòng.
Cố Phỉ cảm thấy mình có chút không tôn trọng bác sĩ Minh.
Đặc biệt là khi nghĩ đến lý do xem bệnh của mình, sự xấu hổ trong lòng Cố Phỉ càng nặng nề hơn.
Hình như ngay từ đầu cô đã không tôn trọng bác sĩ Minh cho lắm.
Làm gì có ai chỉ bị bỏng đầu lưỡi một chút đã đi tìm bác sĩ chứ...
Nhưng mà...
Cố Phỉ lại không kìm lòng được mà khẽ động cổ họng.
Cô thực sự chỉ muốn được ở bên cạnh vợ mà thôi.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Trong lúc cô đang hồi thần, đầu lưỡi đột nhiên bị đầu ngón tay của Minh Đàn chạm vào.
Cảm giác hơi mát lạnh khiến Cố Phỉ sực tỉnh, đỏ mặt đối mắt với Minh Đàn.
"Bác sĩ Minh..."
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức trong đồng tử có thể soi thấy hình bóng thu nhỏ của đối phương.
Đầu ngón tay Minh Đàn vẫn cứ vô tình hay cố ý chạm vào đầu lưỡi Cố Phỉ, nhưng lời nàng hỏi ra lại vô cùng chính trực và thản nhiên.
"Chỗ này có đau không?"
"Không..."
Cố Phỉ đỏ mặt ú ớ đáp lại.
Cô bị vợ nhìn đến mức sắp không nhịn nổi nữa rồi.
Dù thần sắc trên mặt bác sĩ Minh rất nhạt nhẽo, nhưng sự sâu thẳm nơi đáy mắt lại khiến Cố Phỉ nhận ra rõ ràng.
Dương như là vợ cố tình.
Nàng nhìn ra cô đang giả bệnh, nhưng lại thong thả phối hợp với cô...
Thấy gương mặt Cố Phỉ càng lúc càng đỏ, Minh Đàn mới cười khẽ một tiếng, thu ngón tay về.
Nàng chậm rãi đứng thẳng người, quay lại bồn rửa tay xả nước, động tác thong dong.
Nhưng mỗi một cử chỉ đều khiến Cố Phỉ rung động.
Khẽ mím môi, Cố Phỉ đứng dậy khỏi ghế, ôm lấy vòng eo thon thả của Minh Đàn từ phía sau.
"Vợ ơi... em không cố ý giả bệnh đâu, chị đừng giận nhé..."
Chân mày khẽ động, Minh Đàn không nói gì, mãi cho đến khi lau khô những giọt nước trên tay, thì mới chậm rãi quay người lại.
Tấm lưng nhẹ nhàng tựa vào mép bàn phía sau, thần sắc nhạt nhòa, nhìn vào môi Cố Phỉ.
Khi Cố Phỉ đỏ mặt định áp sát lại gần, nàng vươn ngón tay, dùng đầu ngón tay hơi lạnh bóp lấy cằm cô.
"Tay đã khỏi chưa?"
"... Vẫn chưa ạ."
Bị nhắc nhở, Cố Phỉ theo bản năng cúi đầu nhìn lòng bàn tay vẫn còn quấn băng gạc của mình.
"Nhưng mà..."
Cô đỏ mặt e thẹn cười với Minh Đàn một cái.
"Vợ nói thích em dùng miệng hơn mà..."
Khẽ nhếch môi, đầu ngón tay Minh Đàn đang đặt trên cằm cô chậm rãi di chuyển xuống dưới, cho đến khi nắm lấy cổ tay Cố Phỉ.
Trong lúc lòng bàn tay khẽ m*n tr*n, nàng cũng nhìn chằm chằm vào mắt Cố Phỉ, chậm rãi hôn lên môi cô.
Đương lúc đầu lưỡi quấn quýt, Cố Phỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp dịu nhẹ của vợ.
"Có những lúc, chỉ có miệng là không đủ đâu."
Vành tai đỏ bừng, Cố Phỉ theo bản năng mở to mắt, đối diện với đôi mắt chứa đựng ý cười nhạt nhòa của Minh Đàn.
Sức nóng trên gương mặt không ngừng tăng lên, hơi thở nóng rực, Cố Phỉ giơ tay ôm chặt lấy eo Minh Đàn, nhỏ giọng hứa bên tai nàng.
"Vợ ơi... em sẽ nhanh chóng bình phục thôi."
"Ừm."
Minh Đàn nhàn nhạt đáp một tiếng, nàng không muốn làm cô mất hứng, chứ dựa theo vết thương trên tay Cố Phỉ, ít nhất cũng phải một tuần mới bình phục hẳn.
Mà Minh Đàn lại không chắc đến lúc đó chủ nhân của cơ thể này có còn là nàng hay không.
Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng sa sầm, một lần nữa hôn lên môi Cố Phỉ.
So với nụ hôn triền miên lúc nãy, động tác của Minh Đàn lần này rõ ràng mạnh mẽ hơn, hơi thở cũng có chút loạn.
Cố Phỉ bị cắn trúng đầu lưỡi, theo bản năng hừ nhẹ một tiếng, cô nhắm mắt, xoay người chiếm thế chủ động để đáp lại.
Cho đến khi nụ hôn này càng lúc càng sâu, càng lúc càng đắm đuối.
Bàn tay Cố Phỉ đang vòng sau eo Minh Đàn cũng bắt đầu không kìm được mà luồn vào dưới gấu áo của nàng.
Đầu ngón tay ấm áp chạm vào làn da mịn màng ở mạn sườn, nhẹ nhàng m*n tr*n.
Đuôi mắt Minh Đàn hơi đỏ lên, nàng mở mắt nhìn một cái, nhưng không ngăn cản.
"Vợ ơi..."
Cố Phỉ thấp giọng gọi, nụ hôn triền miên dịu dàng dần rơi xuống cằm Minh Đàn, rồi dọc theo cần cổ mà hôn nhẹ xuống tận xương quai xanh.
Cô vùi đầu vào cổ Minh Đàn hôn hít nhẹ nhàng, cảm giác tê ngứa khiến vòng eo của Minh Đàn vô thức mềm nhũn, lòng bàn tay cũng không biết tự lúc nào đã đặt trên gáy Cố Phỉ mà xoa nhẹ.
Mãi cho đến khi lòng bàn tay Cố Phỉ chạm vào lưng nàng, cảm giác hơi thô ráp của lớp băng gạc khiến nhịp thở của Minh Đàn sâu thêm. Nhận thấy Cố Phỉ có chút vướng víu vì ngón tay bị bó lại nên mãi không cởi được khuy, nàng chủ động duỗi tay ra giúp cô.
Nội y lỏng lẻo trút xuống.
Rũ mắt nhìn lớp mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán Cố Phỉ, Minh Đàn lặng lẽ nhếch môi, đưa tay cởi bỏ cúc áo sơ mi của mình.
Vốn định dùng răng cắn mở - Cố Phỉ đỏ bừng gương mặt, sau khi đối diện với ánh mắt thản nhiên của Minh Đàn một thoáng, cô ôm lấy vòng eo mềm mại của vợ rồi vùi vào lòng nàng.
Những ngón tay thon dài của Minh Đàn ấn nhẹ vào gáy cô, hàng mi đang khép lại cũng theo đó mà run rẩy một nhịp.
Ngay khi Cố Phỉ định vịn eo nàng đi xuống dưới, lại bị Minh Đàn ngăn lại.
Lòng bàn tay cô được nàng nắm gọn trong tay, Cố Phỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn của Minh Đàn bên tai mình.
"Cắn thêm một lát nữa đi."
Nói rồi, tay phải của Cố Phỉ cũng được nàng dắt tới...
Cách một lớp băng gạc, Cố Phỉ cũng có thể cảm nhận được.
Cùng lúc đó, vành tai cô cũng bị Minh Đàn nhẹ nhàng cắn lấy.
"Đau không?"
Nàng khàn giọng hỏi.
Hơi thở nóng bỏng, Cố Phỉ khẽ lắc đầu.
Không cần Minh Đàn nhắc nhở thêm, cô đã tự hiểu ra.
Lòng bàn tay cách lớp băng gạc...
Chỉ lộ ra một chút đầu ngón tay...
Đều khiến Minh Đàn nhận được sự an ủi ở mức độ lớn nhất.
Bóng đêm ngoài cửa sổ dần sâu, không khí trong phòng lại càng thêm tình tứ.
Khi Cố Phỉ cắn đến đoá tường vi thứ hai, Minh Đàn khẽ mở mắt, chăm chú nhìn vào đầu ngón tay linh hoạt của cô.
Hồi lâu sau, cho đến khi Cố Phỉ ôm lấy vợ để bình phục nhịp thở và định giúp nàng mặc lại quần áo, nàng lại nắm cổ tay cô đặt lên eo mình.
"Dùng tay thử xem."
Nàng nhìn chằm chằm Cố Phỉ, cất lời.
"!"
Cố Phỉ đỏ mặt chớp chớp mắt, lại rũ mắt nhìn bàn tay phải đang bị quấn đến mức chỉ lộ ra một đốt ngón tay của mình, xấu hổ vô cùng.
"Vợ ơi... em không được đâu..."
Minh Đàn không nói gì, chỉ ôm cô vào trong ngực, nhéo nhẹ cằm Cố Phỉ để cô ngậm lấy đoá tường vi, đồng thời cũng dẫn dắt cổ tay cô...
"Thử một chút là biết ngay."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.