2.768 chữ · ~19 phút đọc
Lòng bàn tay chống trên bàn ăn, những đầu ngón tay ửng hồng khẽ cuộn lại.
Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn, trên gương mặt tinh tế nhu hòa phủ đầy hơi nóng của d*c v*ng đang dâng trào...
Cố Phỉ nắm lấy cổ chân nàng, ngậm quả dâu tây nơi đầu môi, hơi cúi người xuống.
Bắp chân trắng nõn thon dài bị lòng bàn tay nhẹ nhàng nắm giữ, gác lên vai...
Quả dâu tây chậm rãi bị đẩy đi từ bờ môi.
Nhịp thở của Tần Thanh Vi càng thêm hỗn loạn, bắp chân cũng theo bản năng khẽ ghì xuống.
Cố Phỉ mặt đỏ tía tai ngước mắt lên, vừa vặn đối diện với ánh nhìn thanh lãnh mà nóng bỏng của Tần Thanh Vi.
Cổ họng khẽ động, cô nén lại lời đề nghị muốn đổi ý đang chực chờ nơi đầu môi, tiếp tục ngậm lấy quả dâu tây ấy...
......
Khi quả dâu tây chỉ còn lại một chút, Cố Phỉ nhìn ở khoảng cách gần, không khống chế được mặt đỏ tim run.
Cô cảm thấy đầu óc mình chắc chắn là hỏng rồi, nếu không sao lại có thể đối xử với vợ như thế này...
Khẽ ấn vào đùi Tần Thanh Vi. Vành mắt hơi đỏ, Cố Phỉ ngước nhìn, cẩn thận ôm lấy vòng eo nàng.
"Thanh Vi, có phải khó chịu lắm không... Em... không phải em..."
Cô không kìm được lo lắng và nghĩ ngợi mà muốn giải thích, muốn cúi người lấy quả dâu ra, nhưng lại bị Tần Thanh Vi nâng lấy gương mặt, trực tiếp ngậm lấy môi.
"Đừng sợ, Tiểu Phỉ."
Trong lúc môi chạm môi, nàng thấp giọng an ủi.
Lại khi chạm phải ánh mắt vương hơi nước của Cố Phỉ, nàng dịu dàng hôn nhẹ lên đuôi mắt cô.
"Thực ra... chị rất thích như thế này với Tiểu Phỉ..."
Vành mắt đỏ hoe, Cố Phỉ nhìn nàng, chỉ nghĩ rằng Tần Thanh Vi đang bao dung mình.
"Lần sau em không thế này nữa đâu... Em..."
Cô rũ mắt, tâm trí thực ra vẫn còn đặt trên quả dâu tây kia.
Cô muốn lấy nó ra, rất sợ Tần Thanh Vi vì vậy mà không thoải mái.
Mím môi nhìn cô, vệt đỏ trên mặt Tần Thanh Vi vẫn chưa tan, nhưng đại khái nhận ra Cố Phỉ hiện tại đã nảy sinh ý định rút lui, nàng do dự một lát, cuối cùng vẫn khẽ khàng nói bên tai Cố Phỉ.
"Tiểu Phỉ... nếu chị nói, chị càng thích như thế này hơn thì sao?"
Cố Phỉ đối mắt với nàng một cái, sắc mặt càng thêm đỏ.
Nhưng đồng thời, tay cô đã đặt lên đùi Tần Thanh Vi.
"... Em cũng thích, nhưng mà, như vậy không tốt."
Vừa cúi đầu tiến lại gần, Cố Phỉ vừa tự làm tỉnh táo trong lòng.
Gần đây cô thực sự có hơi quá phóng túng rồi, mượn cớ tay chưa khỏi hẳn mà đã lâu rồi không dùng bao ngón tay.
Rũ mắt nhìn cô, Tần Thanh Vi mím môi.
Sau đó, ngay khi Cố Phỉ chuẩn bị bắt đầu, nàng dùng giọng nói thanh lãnh mà chầm chậm mở lời.
"Ý của chị là, chị không thích kiểu như trước đây của em."
"... Thanh Vi?"
Cố Phỉ sững sờ, ngước mắt nhìn nàng.
Im lặng nhìn cô, Tần Thanh Vi mím môi, nén lại d*c v*ng chưa từng nguôi ngoai nơi đáy lòng.
"Không thích kiểu trước đây của em... là sao ạ?"
Cố Phỉ vừa hoảng hốt, vừa có chút ấm ức hỏi.
Nhìn dáng vẻ sắp khóc của cô, đầu ngón tay đang cuộn lại của Tần Thanh Vi khẽ động.
Hôm nay chỉ là khởi đầu, thực ra nàng có rất nhiều điều mới mẻ muốn thử cùng Tiểu Phỉ của nàng.
Nhưng ngặt nỗi Cố Phỉ luôn lo lắng quá nhiều, dẫn đến những thứ họ có thể thử nghiệm vô cùng hạn chế.
Nói không thích là giả, nhưng một khi đã bắt đầu, con người ta sẽ luôn muốn nếm trải hương vị ấy nhiều hơn nữa.
"Có phải em làm chỗ nào không tốt không?"
Trong lúc nàng im lặng một lát, Cố Phỉ đã bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, nước mắt không kìm được mà trượt dài xuống gò má.
Trên gương mặt tinh tế, xinh đẹp lúc này tràn ngập sự tủi thân và buồn bã.
Trái tim Tần Thanh Vi lập tức mềm nhũn, vừa thương vừa xót, nàng khẽ thở dài rồi kéo cô vào lòng.
Chưa kịp mở lời an ủi, cơ thể nàng đột nhiên cứng đờ ngay giây tiếp theo, gương mặt cũng tức khắc đỏ bừng vì thẹn thùng.
"Tiểu Phỉ..."
Nàng nắm chặt lấy cổ tay Cố Phỉ, trong sự xấu hổ tột cùng, vòng eo lại không kìm được mà nhũn ra, mất sạch sức lực, ngã vào lòng Cố Phỉ.
Bên tai là tiếng th* d*c nóng rực của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ mím môi, vành tai đỏ ửng, nhìn chằm chằm vào quả dâu tây bị nghiền nát nơi đầu ngón tay.
Đuôi mắt vẫn còn vương lệ, Cố Phỉ ấm ức cúi xuống, dụi dụi đầu vào đỉnh đầu Tần Thanh Vi.
"Vợ ơi, em sẽ thay đổi mà, chị đừng ghét em."
"... Ừm."
Tần Thanh Vi nhắm mắt, giọng nói trầm thấp nhu hòa có chút vô lực. d*c v*ng bị k*ch th*ch vẫn chưa bình phục, bây giờ ngay cả giọng nói của nàng cũng vô thức mang theo tiếng run rẩy khe khẽ.
Nhận được lời hồi đáp, Cố Phỉ thở phào nhẹ nhõm rồi cong môi cười. Cô nhìn màu đỏ của nước dâu tây nhuộm lên đầu ngón tay, thử ghé sát môi nhấm nháp một chút.
Quả nhiên là ấm áp rực nóng.
Cố Phỉ khẽ cười một tiếng, ngậm trọn quả dâu vào miệng, rồi rũ mắt ghé sát tai Tần Thanh Vi, thì thầm đầy vui vẻ.
"Thanh Vi, dâu tây được làm ấm... ngọt thật đấy."
"..."
Vòng eo Tần Thanh Vi lại run lên một nhịp, vành tai cũng không kiểm soát được mà đỏ ửng.
Cố Phỉ dường như cảm nhận được, cô bế Tần Thanh Vi chậm rãi nằm xuống bàn ăn phía sau, rồi cúi đầu xuống.
Nước dâu tây được l**m cực kỳ cẩn thận... l**m sạch sẽ.
Ánh mắt Tần Thanh Vi mê man, nhìn sang đĩa trái cây bên cạnh vẫn chưa động vào.
"Tiểu Phỉ, chị khát nước."
Cố Phỉ nghe vậy thì ngẩng đầu, định đi rót nước cho nàng theo phản xạ, nhưng bị Tần Thanh Vi ngăn lại.
"Muốn ăn trái cây."
"Được ạ."
Cố Phỉ nhón hai quả nho xanh, bế Tần Thanh Vi ngồi dậy, rồi đưa quả nho mang hương thơm thanh khiết tới bên môi nàng.
Tần Thanh Vi khẽ lắc đầu, đuôi mắt ửng đỏ nhìn cô, nhỏ giọng nói,
"Không phải chỗ này khát."
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt vô thức rũ mắt xuống, sau đó liền lắc đầu.
"... Không được đâu."
Tần Thanh Vi nhìn cô không nói gì, chỉ nhận lấy hai quả nho xanh đó.
Sau đó, ngay trước mặt Cố Phỉ, nàng lấy từng quả một... nhét vào bên trong.
Hơi thở nóng bỏng đối diện với Cố Phỉ, gương mặt thanh lãnh của Tần Thanh Vi khẽ nhếch môi.
"Có thể bế chị về phòng ngủ không?"
"... Dạ."
Trái tim Cố Phỉ đập loạn đến mức gần như không nói nên lời, đầu óc như có pháo hoa nổ tung, vừa loạn vừa rạo rực, nhưng tay thì lại rất nghe lời bế Tần Thanh Vi đi về phía phòng ngủ.
...
Khi đặt người lên giường, Cố Phỉ quỳ một gối bên mép giường, vô thức nhìn chằm chằm vào bụng dưới của Tần Thanh Vi, mặt đỏ bừng định nói lại thôi.
Nhưng Tần Thanh Vi lại giả vờ như không thấy, chỉ nhẹ nhàng chúc cô ngủ ngon rồi kéo chiếc chăn mỏng đắp lên eo, nhắm mắt chuẩn bị đi ngủ.
"..."
Cố Phỉ lúng túng hé môi, không biết nên nói gì.
Đến nước này, nếu cô còn không nhận ra thái độ của vợ thì đúng là đồ ngốc.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Suy nghĩ một chút, Cố Phỉ vào phòng tắm lấy một chiếc khăn nóng sạch sẽ, rồi lại nhẹ nhàng quỳ ngồi bên giường, cẩn thận lật mở chiếc chăn mỏng trên người Tần Thanh Vi.
Lúc hành động, cô còn lén nhìn mặt nàng một cái.
Nhưng thấy vợ dường như đã thực sự ngủ say, không có chút phản ứng nào.
Cố Phỉ...
Cố Phỉ tin chết liền.
Vành tai đỏ bừng, vén váy của Tần Thanh Vi lên, Cố Phỉ động tác dịu dàng giúp nàng lau chùi.
Nhưng không biết có phải do khăn quá nóng hay không, Tần Thanh Vi vô thức run rẩy.
Cố Phỉ nhận ra, động tác lau khựng lại, rồi nghiêng người sát tai vợ, khẽ hỏi.
"Thanh Vi, là khăn nóng quá sao?"
Tần Thanh Vi mím môi không nói, chỉ nằm nghiêng khép chặt hai chân lại.
Không nhận được hồi đáp, Cố Phỉ vừa bất lực vừa bất lực khẽ cười.
Sau khi cất khăn vào phòng tắm, cô cũng tắt đèn nằm xuống bên cạnh Tần Thanh Vi.
Nhưng Cố Phỉ hoàn toàn không thấy buồn ngủ, trong lòng cứ canh cánh về hai quả nho xanh kia.
Cô biết vợ nhất định cũng chưa ngủ được.
Lặng lẽ nhìn bóng lưng Tần Thanh Vi ngay trước mắt, Cố Phỉ thử ôm lấy eo nàng, may mắn là Tần Thanh Vi không vùng ra.
Nhưng khi Cố Phỉ định trượt theo bụng dưới của nàng... thì Tần Thanh Vi nắm lấy cổ tay cô.
"Đừng có lộn xộn."
"Vợ ơi..."
Cố Phỉ định giải thích.
Nhưng Tần Thanh Vi như biết cô muốn nói gì, chỉ xoay người lại đối mặt nhìn thẳng vào cô.
Hồi lâu sau, cho đến khi ánh mắt Cố Phỉ không kìm được mà liếc xuống dưới lần thứ ba, Tần Thanh Vi mới mỉm cười, nhẹ giọng nói.
"Nếu ngày mai chị không bị bệnh, thì Tiểu Phỉ hứa với chị một chuyện nhé?"
"..."
Cố Phỉ gật đầu rồi lại nhanh chóng lắc đầu.
"Bây giờ em có thể hứa với chị luôn mà, Thanh Vi, đừng đợi đến ngày mai được không..."
Tần Thanh Vi khẽ cười, nhẹ bóp cổ tay cô.
"Chuyện gì cũng hứa sao?"
"Dạ dạ."
Cố Phỉ không đợi được nữa định chui vào dưới chăn mỏng.
Tần Thanh Vi nhắm mắt th* d*c khe khẽ, không ngăn cản.
Nho xanh nhỏ hơn dâu tây, sâu hơn và cũng càng khó......
Cố Phỉ mất một lúc lâu mới chui ra khỏi chăn.
Trong miệng vẫn còn ngậm hai quả nho xanh đang ch** n**c quả.
Tần Thanh Vi vẫn luôn nhìn chăm chú cho đến khi cô nuốt miếng quả xuống.
Thật lâu sau, mới khẽ mở lời.
"Ngày mai ăn cherry, có được không?"
"... Được ạ."
Cố Phỉ đỏ mặt ôm nàng vào lòng, thực chất trong lòng đang âm thầm lên kế hoạch, định nửa đêm sẽ lén dậy ăn sạch hết cherry trong nhà.
...
Sáng ngày hôm sau, khi Cố Phỉ tỉnh dậy, Tần Thanh Vi không có bên cạnh, chỉ có tiếng nước chảy râm ran truyền ra từ phòng tắm.
Nằm trên giường xoa xoa vành tai, Cố Phỉ thở dài thườn thượt rồi ngồi dậy.
Đêm qua cô tỉnh dậy một lần, không ngờ vợ nằm bên cạnh cũng chưa ngủ, đang bật đèn ngủ để xem kịch bản.
Thấy cô động đậy, nàng tưởng cô khát nước nên đưa cho một ly nước.
Bị bắt quả tang, Cố Phỉ lẳng lặng uống sạch ly nước lớn, chưa kịp nghĩ ra kế hoạch lần hai thì đã không chịu nổi cơn buồn ngủ mà ngủ thiếp đi trong lòng Tần Thanh Vi.
Đến khi tỉnh lại đã là hôm nay.
Lặng lẽ nhìn về phía phòng tắm một cái, Cố Phỉ ngượng ngùng mỉm cười.
Hôm nay cô đến công ty, chắc vợ sẽ không mớm cherry cho cô nữa đâu...
Nghĩ vậy, Cố Phỉ đứng dậy, xỏ dép đi sang phòng phụ bên cạnh để vệ sinh cá nhân.
Đến khi quay lại phòng ngủ, Tần Thanh Vi đang thay đồ.
Váy ngủ trượt khỏi vai, rơi xuống đất.
Phần trên được bao bọc bởi một chiếc bra thể thao màu trắng, tôn lên vóc dáng ưu mỹ, bên dưới là một chiếc quần đùi cùng tông màu, vòng eo thon gọn lộ ra ngoài, mảnh mai có thể ôm trọn trong một vòng tay.
Cố Phỉ không nhịn được tiến lại gần, cúi người tự nhiên nhặt váy ngủ trên thảm lên.
"Vợ ơi, chị đi chạy bộ buổi sáng sao?"
"Ừm, Tiểu Phỉ muốn đi cùng không?"
"... Muốn ạ."
Cố Phỉ không có chút sức kháng cự nào mà gật đầu đồng ý, quăng luôn kế hoạch đi làm sớm ở công ty ra sau đầu.
Lúc thay đồ, vì Cố Phỉ còn quấn băng gạc nên khi điều chỉnh nội y có chút không tiện.
Tần Thanh Vi đứng ngay trước mặt cô, thần sắc thanh lãnh mà dịu dàng giúp cô sửa sang lại.
Lúc thu tay về, nàng vô thức nhẹ nhàng m*n tr*n xương quai xanh của Cố Phỉ.
Làn da trắng ngần ửng hồng.
Cố Phỉ không nhịn được mà đỏ mặt.
Tần Thanh Vi nhìn cô một cái, mỉm cười dắt cô đi đến phòng tập gym.
Sau khi vận động xong, hai người ngồi ăn sáng cùng nhau.
Sữa tươi kèm bánh mì sandwich, và một đĩa trái cây.
Cố Phỉ nhìn đĩa trái cây trước mặt mình, rồi lại nhìn sang đĩa của Tần Thanh Vi.
Cả hai phần đều không thấy cherry.
Cố Phỉ vô thức mím môi, tự hỏi có phải đêm qua mình nhớ nhầm không, hay thực ra là mình đã ăn hết cherry rồi?
Trong lúc cô đang suy nghĩ, Tần Thanh Vi đã ăn xong, ngồi bên cạnh nhìn cô.
"Hôm nay có lên công ty không?"
"... Không ạ, có việc Thư ký sẽ gửi mail cho em."
Do dự một chút, Cố Phỉ nhét một quả dâu tây vào miệng rồi đáp.
Vì không có cherry, nên cô không nhất thiết phải đến công ty nữa.
Ở nhà với vợ vẫn là thoải mái nhất.
Tần Thanh Vi nghe vậy thì gật đầu, rồi như nhớ ra điều gì đó, nàng dùng đầu ngón tay lau đi vệt sữa bên môi Cố Phỉ.
"Là vị Thư ký Bùi đó sao?"
Đầu óc lập tức cảnh giác, ngoài mặt không để lộ bất thường, Cố Phỉ lắc đầu.
"Không phải, Thư ký Bùi xin nghỉ lâu rồi, vẫn chưa quay lại công ty trình diện."
"Vậy sao?"
Tần Thanh Vi mỉm cười đáp một tiếng, trông như thể câu hỏi vừa rồi chỉ là hỏi bâng quơ mà thôi.
Nàng nâng lòng bàn tay Cố Phỉ lên xem xét, sau đó đứng dậy đi lấy hộp y tế trong nhà tới.
Lúc thay thuốc, Cố Phỉ cũng quan sát kỹ lòng bàn tay mình, những vết thương bị đâm thủng cơ bản đã hồi phục, ngoại trừ khi cầm nắm mạnh mới có chút đau nhói, còn lại cơ bản có thể bỏ qua.
Cô vô thức cong mắt cười.
Lúc ngước lên, vừa vặn chạm vào ánh mắt của Tần Thanh Vi.
"Sao vậy?"
Tần Thanh Vi nhận ra sự háo hức trong mắt cô, mím môi nhịn cười.
"Thanh Vi, tay em khỏi rồi này."
Cố Phỉ đưa tay ra trước mặt nàng, những ngón tay thon dài khẽ đung đưa.
"Ừm... Vậy là có thể đến công ty làm việc được rồi."
Tần Thanh Vi nắm lấy đầu ngón tay cô, khẽ hôn một cái.
"... Ưm."
Cố Phỉ có chút hụt hẫng, nhưng khi nhìn thấy nụ cười trên gương mặt vợ, cô vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
"Được ạ."
Trước khi đi, Tần Thanh Vi tiễn Cố Phỉ ra tận cửa.
Thần sắc thanh lãnh mà dịu dàng giúp cô chỉnh lại cổ áo, rồi ngay lúc Cố Phỉ chuẩn bị rời đi, nàng hôn nhẹ lên môi cô, khẽ nói.
"Trưa nay chị đến đưa cơm cho em nhé, còn có... cherry nữa, được không?"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.