2.610 chữ · ~18 phút đọc
Vành tai ửng hồng vùi sâu vào hõm cổ Tần Thanh Vi, Cố Phỉ theo bản năng nhìn quanh một lượt.
Tuy không có ai khác, nhưng...
Nơi xa là hoàng hôn màu cam cháy, bên cạnh là cánh đồng hướng dương rực rỡ.
Trong lòng là người vợ đang khẽ cười, dịu dàng hôn mình...
Cố Phỉ hoàn toàn không có sức chống trả với sự rung động.
Cô nới lỏng đai lưng áo khoác trên người Tần Thanh Vi, gương mặt đỏ bừng thẹn thùng áp sát ôm lấy nàng.
Chiếc áo khoác rộng rãi bao bọc lấy thân hình hai người, vạt áo dài khẽ bay trong gió đêm.
Cố Phỉ cụp mắt, trao những nụ hôn dịu dàng và chuyên chú lên sườn mặt và cổ nàng, nhịp tim mãnh liệt đến mức Tần Thanh Vi có thể dễ dàng cảm nhận được.
Khẽ nhếch môi, Tần Thanh Vi m*n tr*n xương quai xanh của cô.
"Tiểu Phỉ thấy căng thẳng lắm sao?"
"Ưm... em sợ có người đi ngang qua."
Cố Phỉ đỏ mặt, nhỏ giọng đáp, gục đầu lên vai nàng, khẽ siết chặt vòng eo Tần Thanh Vi.
"Vậy... hay là chúng ta về nhé?"
Tần Thanh Vi hôn lên vành tai cô, khẽ cười trêu chọc.
"..."
Gương mặt Cố Phỉ đỏ bừng nóng hổi, cô ngước mắt nhìn nàng.
Tần Thanh Vi nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt thanh lãnh dịu dàng nhìn về phía những bụi hoa đằng xa.
Hơi thở có chút loạn, nàng khẽ nhếch môi, đỏ mặt tựa vào vai cô, hơi thở nóng bỏng phả hết vào bên cổ trắng ngần của Cố Phỉ.
"Chị cũng thấy căng thẳng lắm, Tiểu Phỉ."
Nhưng, nàng càng muốn cùng Cố Phỉ để lại những kỷ niệm khác biệt.
Làn gió đêm dịu nhẹ mang theo hương hoa thoang thoảng, đuôi mắt Tần Thanh Vi ửng hồng, thấp giọng chỉ dẫn bên tai Cố Phỉ.
......
Trời dần tối hẳn, sau khi giúp vợ thắt lại đai lưng, Cố Phỉ ngước mắt lên, liền bắt gặp ánh mắt thanh lãnh như nước của nàng, đuôi mắt vẫn còn vương màu đỏ hồng quyến rũ.
Cổ họng vô thức chuyển động, Cố Phỉ đỏ mặt, cúi người bế Tần Thanh Vi đi về phía xe.
"Vợ ơi, uống chút nước đi."
Sau khi thắt dây an toàn cho vợ, Cố Phỉ vặn nắp chai nước khoáng, đưa đến môi nàng.
Tần Thanh Vi rũ mắt, khẽ hé môi, cánh môi đỏ mọng thấm nước trông càng thêm động lòng người.
Cố Phỉ lặng lẽ nhìn, đợi nàng uống xong, cô không kìm được mà mím chặt môi.
Vốn dĩ cô không khát, nhưng giờ thì...
Giả vờ tự nhiên, đưa chai nước vợ vừa uống lên môi, Cố Phỉ đỏ mặt tu một hơi hết sạch nửa chai nước còn lại.
"Khát lắm sao?"
Tần Thanh Vi biết rõ còn hỏi, thấp giọng cười.
"Ưm, khát lắm."
Cố Phỉ chớp mắt, theo bản năng chạm vào tai mình, mới phát hiện nhiệt độ ở đó nóng đến đáng sợ.
Lẳng lặng nhếch môi, Tần Thanh Vi rướn người hôn lên môi cô.
"Về thôi, buổi tối chẳng phải còn phải tiếp tục dỗ Tiểu Phỉ sao?"
"... Vâng."
Nén ý cười trên khóe môi, Cố Phỉ trịnh trọng gật đầu, đôi mắt cong cong, khởi động xe hướng về phía tòa lâu đài cổ.
Trong lòng cô đã tràn đầy mong đợi cho tối nay.
Bữa tối là một bàn tiệc thịnh soạn do quản gia chuẩn bị, có đặc sản địa phương và cả món phương Đông hợp khẩu vị của hai người.
Quan trọng hơn, trên bàn còn bày hơn mười chai rượu vang lâu năm, đều là những cực phẩm được sưu tầm lâu đời dưới hầm rượu.
Cố Phỉ lặng lẽ nhìn Tần Thanh Vi bên cạnh, quả nhiên, so với đồ ăn, vợ cô hứng thú với rượu trên bàn hơn nhiều.
Kết thúc bữa tối, hai người không ăn bao nhiêu đồ ăn, nhưng uống khá nhiều rượu.
Chỉ riêng việc nếm thử mỗi loại nửa ly, sau một vòng, thần sắc Cố Phỉ đã bắt đầu có chút mê ly.
Uống cạn ngụm vang trắng cuối cùng, Cố Phỉ tì mặt lên bàn, đôi mắt si mê nhìn Tần Thanh Vi, cười ngây ngô.
"Thanh Vi..."
Cô khẽ gọi, một bàn tay dưới gầm bàn lặng lẽ móc lấy ngón tay nàng.
Ánh mắt Tần Thanh Vi khẽ động, nàng nghiêng đầu nhìn cô, ý cười nơi đáy mắt thanh lãnh mà dịu dàng.
"Say rồi sao?"
"Chưa mà..."
Cố Phỉ lắc đầu, cứ liên tục xích lại gần phía Tần Thanh Vi.
Cho đến khi vai kề vai, chân chạm chân, cô mới thỏa mãn khẽ nheo mắt lại.
"Tiểu Phỉ muốn làm gì?"
Một tay chống cằm, Tần Thanh Vi cười nhìn cô.
Hiếm khi Cố Phỉ mất đi sự tỉnh táo, lại ngoan như vậy, không dỗ cô nói vài lời thật lòng thì thật đáng tiếc.
"Ưm... muốn hôn chị."
Cố Phỉ không chút phòng bị, nhìn thẳng vào môi Tần Thanh Vi, giọng nói mềm mỏng đáp lại nàng.
Khóe môi khẽ nhếch, Tần Thanh Vi cúi người áp sát, cho đến khi hơi thở hai người quấn quýt.
Đối diện với ánh mắt si mê, vừa đỏ mặt vừa chân thành của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi khẽ chạm mũi vào mũi cô.
"Muốn hôn chị, hay muốn hôn Thư ký Bùi?"
"Hôn chị."
Cố Phỉ đáp lại không chút do dự, cổ họng khẽ động.
"Tại sao? Tiểu Phỉ không phải thích Thư ký Bùi sao?"
Tần Thanh Vi thấp giọng cười, ánh mắt sâu thẳm, hôn lên môi cô một cái.
"Em thích vợ, thích vợ nhất."
Cố Phỉ thừa cơ ngậm lấy môi nàng, lòng bàn tay cũng ôm lấy eo Tần Thanh Vi mà m*n tr*n.
Rất nhanh, Tần Thanh Vi đã bị cô hôn đến nhũn người.
Để mặc Cố Phỉ bế mình lên lầu, Tần Thanh Vi quàng cổ cô, nhắm mắt si mê, tiếp tục nụ hôn triền miên.
Cố Phỉ khi say là người không biết nói dối nhất, có lẽ nàng thực sự không cần phải bận tâm đến vị Thư ký Bùi chẳng có chút đe dọa nào kia nữa.
Tần Thanh Vi im lặng mỉm cười, nghĩ thầm.
Ngoại trừ gương mặt tương tự nàng, vị Thư ký Bùi ấy không còn điểm nào đặc biệt.
......
Trong phòng tắm sáng sủa rộng rãi.
Cố Phỉ và Tần Thanh Vi đối diện nhau, ngâm mình trong bồn tắm. Cô ôm lấy vợ đang ngồi trên eo mình, gương mặt đỏ bừng vùi vào lòng nàng.
Cố Phỉ lúc say không vội làm "chuyện chính".
Trên làn da của Tần Thanh Vi đã trải dài những vết đỏ.
Nàng đỏ mặt x** n*n sau gáy Cố Phỉ, thần sắc dịu dàng để mặc cô giày vò.
Dù sao nàng đã hứa tối nay sẽ dỗ dành Cố Phỉ, đương nhiên phải lấy ý nguyện của Cố Phỉ làm chủ.
Tuy cảm giác nhẫn nhịn không mấy dễ chịu, nhưng Tần Thanh Vi cũng không vội vàng lúc này.
Đợi Cố Phỉ chơi đủ rồi, tự nhiên nàng muốn gì cô cũng sẽ chiều theo.
......
Sau khi hai người bước ra khỏi phòng tắm, Cố Phỉ cũng tỉnh rượu được vài phần.
Cô ôm Tần Thanh Vi ngã xuống giường, quỳ trước chân nàng, vừa nhẹ nhàng kéo khăn tắm quấn quanh người vợ, vừa dịu dàng thẹn thùng đối mắt với nàng.
"Có thể dùng miệng trước được không? Vợ ơi."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Nửa tựa vào đầu giường, Tần Thanh Vi thần sắc dịu dàng nhìn cô.
Nghe xong, nàng không nói lời nào, mà chỉ khẽ nâng bắp chân lên.
Sự tình tứ thanh lãnh trong ánh mắt như muốn nói lại thôi.
Cố Phỉ nuốt khan, nắm lấy cổ chân tinh tế của nàng.
......
Khi những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống đầu gối, Tần Thanh Vi đỏ mặt mở mắt ra, nhưng dưới ánh đèn, nàng thấp thoáng thấy trên cổ Cố Phỉ chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện vài vết đỏ li ti.
Nàng khẽ nhíu mày, đưa tay chạm vào cổ cô, nhưng lại bị Cố Phỉ đang chìm đắm trong t*nh d*c bắt lấy cổ tay, cô rũ mắt, hôn từng cái lên đầu ngón tay nàng.
Tần Thanh Vi bất lực cong môi, nàng bóp cằm cô và hơi dùng lực, cần cổ trắng ngần của Cố Phỉ hoàn toàn lộ ra dưới ánh đèn.
"Ngứa không?"
Tần Thanh Vi nhíu mày, chạm vào mảng nốt đỏ đang lan dần xuống xương quai xanh, cảm thấy triệu chứng này của Cố Phỉ giống như bị dị ứng thứ gì đó.
Thần sắc mang theo vài phần mờ mịt, Cố Phỉ lắc đầu, theo bản năng giơ tay sờ lên cổ mình theo ánh mắt của nàng, nhưng lại bị Tần Thanh Vi giữ chặt cổ tay.
Tay áo choàng tắm trượt xuống, lộ ra cánh tay trắng nõn thon dài.
Cũng đang nổi lên một mảng đỏ.
"..."
Tần Thanh Vi im lặng một lát, đầu ngón tay hơi dùng lực, đai lưng áo choàng tắm trên eo Cố Phỉ liền tuột xuống.
Thân hình phơi bày không còn gì che giấu.
May mà phần trước ngực và bụng không bị ảnh hưởng.
Cố Phỉ quỳ ngồi trên giường, lúc này mới có chút muộn màng giơ tay gãi cổ.
"Hơi ngứa, Thanh Vi."
Tần Thanh Vi bất lực nhìn cô một cái, cầm điện thoại bàn ở cạnh giường gọi cho quản gia, bảo bà gọi bác sĩ gia đình tới.
Vừa trao đổi với quản gia, Tần Thanh Vi vừa ra hiệu cho Cố Phỉ quay người lại.
Ngoan ngoãn quay lưng đi, Cố Phỉ rũ mắt nhìn những nốt đỏ trên tay, thẫn thờ.
Còn Tần Thanh Vi vén mái tóc trên lưng cô ra xem, vùng lưng cũng có vài mảng đỏ tương tự.
Sau khi cúp điện thoại, Tần Thanh Vi đi vào phòng thay đồ, lấy một chiếc váy ngủ mặc vào, lúc quay lại còn giúp Cố Phỉ đang ngơ ngác tỉnh rượu quấn lại áo choàng tắm.
"Đừng gãi lung tung."
Nàng giữ lấy cánh tay đang định gãi lưng của Cố Phỉ, nhẹ nhàng ấn cô vào lòng.
"Ngoan, nhịn một chút."
"Nhưng mà em ngứa..."
Cố Phỉ gục trong lòng nàng, mím môi có chút tủi thân.
Hai tay cô đều bị Tần Thanh Vi khống chế, để giảm ngứa, cô chỉ có thể vô thức ngọ nguậy cọ xát không ngừng trong lòng nàng.
"..."
Tần Thanh Vi rũ mắt nhìn động tác không ngoan ngoãn của cô, mím môi nén lại d*c v*ng đang dâng trào trong lòng.
"Chị cũng thấy ngứa lắm, Tiểu Phỉ."
Nàng cất giọng thanh thanh lãnh lãnh, lại dùng đầu gối đè lên bắp chân của Cố Phỉ khi cô đang có ý định cọ nhẹ vào đùi mình.
"... Còn lộn xộn nữa, chị sẽ mặc kệ em đấy."
Nàng thấp giọng đe dọa.
Vốn dĩ đã nhẫn nhịn trong phòng tắm lâu như vậy, bây giờ Cố Phỉ lại còn cọ loạn trên người nàng...
Tần Thanh Vi có chút hối hận vì sự dung túng của mình dành cho Cố Phỉ tối nay.
Mà Cố Phỉ bị vợ mắng thì càng thêm tủi thân, cô vùi đầu vào lòng nàng, cắn một cái.
Để lên án sự xấu xa của Tần Thanh Vi đối với mình, Cố Phỉ còn cố ý dùng răng nghiến nhẹ.
Thế nhưng Tần Thanh Vi chỉ rũ mắt nhìn cô, đuôi mắt hơi ửng hồng.
"Mạnh thêm chút nữa."
Nàng khẽ ra lệnh.
"..."
Cố Phỉ vừa hờn dỗi vừa nghe lời ngoan ngoãn làm theo.
Đến khi bác sĩ gia đình gõ cửa bên ngoài, trên người Tần Thanh Vi đã có thêm vài vết răng mới.
Khi rời khỏi ngực nàng, Cố Phỉ thậm chí cảm thấy mình đã cắn đến mức sưng lên rồi.
Cô vừa có chút đau lòng, vừa thấp thỏm. Nhưng Tần Thanh Vi lại chỉ mỉm cười hài lòng, hôn lên mặt cô một cái.
"Giỏi lắm."
Nàng thấp giọng khen ngợi.
Nhìn bóng lưng vợ đi mở cửa cho bác sĩ, Cố Phỉ muộn màng đỏ mặt.
Hóa ra vợ thích cô làm mạnh một chút.
Cố Phỉ thầm ghi nhớ "kiến thức" mới này vào lòng.
Qua chẩn đoán của bác sĩ gia đình, triệu chứng của Cố Phỉ đúng là dị ứng.
Cô hồi tưởng lại những thứ tiếp xúc ban ngày, ăn uống không có gì đặc biệt, rau củ, thịt hay trái cây đều là những thứ trước đây cô từng ăn.
Thứ duy nhất hiếm khi tiếp xúc... chắc là cánh đồng hướng dương cô đã cùng vợ đi xem chiều nay.
Lúc này quản gia cũng nhớ ra, lần trước Cố Phỉ đến đây quả thực cũng từng xuất hiện tình trạng tương tự.
Chỉ là thời gian đã quá lâu, quản gia nhất thời quên mất nguyên nhân gây dị ứng của cô.
Cố Phỉ gật đầu như đã hiểu, bản thân cô chẳng nhớ gì về việc mình từng bị dị ứng, cô lại cúi xuống nhìn những nốt đỏ trên cánh tay.
Vì vừa bôi thuốc mỡ mà bác sĩ đưa, nên giờ không còn ngứa như trước, thứ duy nhất có cảm giác tồn tại mãnh liệt, chính là vùng lưng chưa được bôi thuốc.
Ở bên cạnh, Tần Thanh Vi mím môi có chút áy náy. Nàng cảm thấy nếu lúc đó nàng không nhất quyết đòi cùng Cố Phỉ làm ở cánh đồng hoa, có lẽ cô đã không bị phản ứng dị ứng nặng thế này.
Đợi bác sĩ và quản gia rời đi, Cố Phỉ rất tự giác cởi áo choàng tắm rồi nằm sấp trên giường, nghiêng đầu nhìn Tần Thanh Vi đang đứng sau lưng mình, giọng nói hơi nghèn nghẹn.
"Vợ ơi, giúp em bôi thuốc đi."
Tần Thanh Vi bước tới ngồi bên mép giường, bôi thuốc lên lưng cho cô.
"Những chỗ khác có bị không?"
Nàng khẽ hỏi.
Cố Phỉ im lặng cảm nhận một chút rồi lắc đầu.
"Hình như hết rồi ạ."
Nói đoạn, như nhớ ra điều gì, Cố Phỉ hơi lật người trên giường, nghiêng mình nhìn Tần Thanh Vi.
"Vợ ơi, lúc nãy chị nói chị thấy ngứa ở đâu? Có phải cũng bị dị ứng rồi không?"
Lặng lẽ nhìn cô, Tần Thanh Vi mỉm cười, dùng khăn ướt lau sạch thuốc mỡ còn sót lại trên đầu ngón tay.
"Có phải dị ứng hay không... em giúp chị kiểm tra một chút là biết ngay."
Nói xong, nàng cụp mắt, tháo đai lưng váy ngủ trên người mình.
Lớp vải mềm mại trượt khỏi vai.
Nàng chậm rãi tiến lại gần Cố Phỉ, dải lụa thắt lưng cũng được nàng nhẹ nhàng che lên mắt cô.
Cùng lúc đó, Cố Phỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng trên đỉnh đầu.
"Nhớ kiểm tra kỹ một chút nhé."
Cổ họng không nhịn được nuốt khan, Cố Phỉ ngửi thấy hương tường vi ở chóp mũi, vô thức đỏ mặt, lên tiếng.
"Thanh Vi, em không nhìn thấy gì cả, sao mà kiểm tra được..."
Tần Thanh Vi khẽ cười, m*n tr*n vành tai cô, nhắc nhở.
"Dùng miệng á, chẳng phải Tiểu Phỉ thích như vậy nhất sao?"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.