2.557 chữ · ~18 phút đọc
Mặc kệ vành tai đỏ bừng vì bị cắn, Cố Phỉ im lặng mím môi, vòng tay ôm lấy vòng eo thanh mảnh của Phó Kim Khê, lòng bàn tay khẽ m*n tr*n vỗ về.
Dù tư thế cực kỳ thân mật, nhưng Cố Phỉ nhận ra sự chú ý của Phó Kim Khê vẫn luôn đặt trên khung ảnh kia.
Người vợ vốn sẽ mềm nhũn mà ngã vào lòng cô nũng nịu, giờ đây lại bướng bỉnh mím chặt môi, tự mình "so kè" với chính mình.
Gương mặt ửng hồng, Cố Phỉ khẽ dời môi, cô đưa tay định che đi tầm mắt vẫn còn cố chấp nhìn khung ảnh của Phó Kim Khê, nhưng giữa chừng thì lại bị nàng nắm lấy đầu ngón tay.
Tay nàng siết chặt lấy viên kim cương lấp lánh trên nhẫn, Phó Kim Khê nhìn chằm chằm Cố Phỉ bằng đôi mắt đỏ hoe.
"Nhẫn của Tần Thanh Vi đâu?"
Bờ môi khẽ động, Cố Phỉ bị nhìn đến mức chột dạ, ngay cả dũng khí nói dối cũng chẳng còn.
Mà phản ứng của cô lại khiến Phó Kim Khê nhếch môi cười lạnh.
Nhưng ngay khi Cố Phỉ tưởng rằng mình sẽ bị vợ "dạy dỗ", thì cô lại thấy Phó Kim Khê chỉ cúi đầu và nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay cô.
Thật lâu sau đó, Cố Phỉ nghe thấy giọng nói nhẹ tênh của nàng.
"Phỉ Phỉ, em thấy sao nếu chiếc nhẫn này bị nhuốm hơi thở của chị?"
"..."
Hiểu được ẩn ý, Cố Phỉ khẽ co ngón tay lại, tim đập thình thịch vì thẹn thùng, muốn rút tay khỏi lòng bàn tay của Phó Kim Khê.
Nhưng ngay giây sau lại bị lời "đe dọa" của nàng làm cho không dám động đậy.
"Nếu em không đồng ý, bây giờ chị sẽ trực tiếp công khai trên Weibo."
"..."
Đỏ mặt lắc đầu, Cố Phỉ ôm lấy nàng, nhỏ giọng xin lỗi.
"Học tỷ, thực ra đều là lỗi của em, khung ảnh đó là em làm, ảnh cũng là em muốn chụp..."
Khựng lại một chút, như sợ nàng không tin, Cố Phỉ mặt đỏ tía tai, tiếp tục liệt kê "tội trạng" của mình.
"Chẳng phải học tỷ cũng biết rồi sao? Em là một... một tên b**n th** nhỏ, không chỉ lén sưu tập nội y của chị thời đi học, thực ra... nhà mới của chúng ta cũng bị em lắp camera ẩn rồi, chính là để quay lén chị... Những gì Viên Hiểu nói hôm nay không sai đâu, tính kiểm soát của em thực sự rất nặng..."
Nói xong một tràng, Cố Phỉ thẹn thùng đến mức đầu cũng không ngẩng lên nổi.
Cô chưa bao giờ biết rằng, hóa ra việc "tự hạ thấp bản thân" không chỉ cần dũng khí, mà quan trọng nhất là phải vứt bỏ liêm sỉ.
Nhưng để dỗ dành vợ, Cố Phỉ chỉ có thể dùng hạ sách này.
Cô không thể xóa bỏ sự thù địch của Phó Kim Khê đối với Tần Thanh Vi, chỉ có thể tìm mọi cách dồn trọng tâm mâu thuẫn lên người mình.
Cũng giống như những lần trước, trước mặt Phó Kim Khê, chiêu này luôn hiệu nghiệm vô cùng.
Phó Kim Khê nhìn Cố Phỉ bằng ánh mắt thâm trầm, thay vì tra hỏi về hành vi b**n th**, nàng lại quan tâm đến một trọng điểm khác.
Nàng bóp cằm Cố Phỉ, đối diện với ánh mắt mềm yếu đầy xấu hổ của cô.
"Vậy còn căn nhà này? Em cũng lắp camera trong phòng của Tần Thanh Vi à?"
"... Không có."
Thành thật lắc đầu, thực ra là chưa kịp lắp ở đây, Cố Phỉ đỏ mặt nói dối.
"Thanh Vi không chấp nhận được việc đó..."
Vừa nghe thấy mình có thể đè bẹp Tần Thanh Vi ở một khía cạnh nào đó, Phó Kim Khê hài lòng nhếch môi.
"Có gì mà không chấp nhận được, cô ta chính là không đủ yêu em mà thôi."
Nàng vừa nheo mắt vòng tay qua cổ Cố Phỉ, hôn nhẹ lên môi cô, vừa không quên bồi thêm một nhát.
"Phỉ Phỉ, em làm gì chị cũng chấp nhận được, b**n th** hơn chút nữa cũng không sao."
"... Ưm, học tỷ đối xử với em thật tốt."
Lần đầu tiên nghe thấy mấy lời âu yếm kiểu này, Cố Phỉ cảm động muốn rơi nước mắt.
Vì có hứng thú mới, Phó Kim Khê không còn cố chấp so kè với chiếc nhẫn kim cương nữa, ngược lại lại đầy phấn khích thúc giục Cố Phỉ mau đưa nàng về nhà mới của hai người.
Nàng đang nôn nóng muốn tìm xem Cố Phỉ đã lắp camera ẩn ở những chỗ nào...
***
Khi xe dừng trước cửa nhà mới, Cố Phỉ đỏ mặt dắt tay Phó Kim Khê xuống xe. Nghĩ một chút, cô đưa điện thoại của mình cho nàng.
"Học tỷ, chị yên tâm, camera trong nhà đều là do em tự chế, mọi hình ảnh sẽ không truyền đi đâu cả, chỉ có thể xem trên phần mềm này trong điện thoại em thôi..."
Camera trên thị trường ít nhiều đều có rủi ro lộ ảnh, nên để đề phòng, Cố Phỉ đã tự làm một cái.
Dù mục đích thực sự không phải là b**n th**, mà là để theo dõi trạng thái chuyển đổi nhân cách của vợ, nhưng để Phó Kim Khê không lo lắng, Cố Phỉ vẫn nghiêm túc giải thích với vợ.
"Em hứa, video trong máy em sẽ không giữ quá một ngày. Em sẽ... xem xong một lần là em sẽ xóa ngay lập tức."
Nhìn căn nhà mới chưa được bài trí xong, Phó Kim Khê mở ứng dụng lên xem.
Góc nhìn đầu tiên rõ ràng là phòng khách.
Tuy chỉ có một camera, nhưng hình ảnh bao quát gần như toàn bộ khu vực chung của tầng một.
Nhưng Phó Kim Khê nhìn màn hình rộng lớn này lại khẽ nhíu mày, quay sang nhìn Cố Phỉ.
"Hình ảnh nhỏ thế này, có nhìn rõ được không?"
"... Rõ ạ."
Cố Phỉ thẹn thùng gật đầu, nhỏ giọng giải thích với vợ.
"Có thể phóng to màn hình được ạ."
"Thế thì còn tạm được."
Phó Kim Khê nhướng mày, chỉ vào khoảng trống ngay giữa phòng khách.
"Sofa thì cứ đặt ở đây đi."
Nói rồi, nàng mỉm cười đầy thấu hiểu.
"Vị trí này vừa hay sẽ được quay chụp toàn diện, thuận tiện cho Phỉ Phỉ sau này từ từ xem lại mà hồi tưởng."
"..."
Cố Phỉ được vợ quan tâm đến mức đỏ cả mang tai.
Vài chục phút sau đó, Cố Phỉ đi cùng Phó Kim Khê từ lầu trên xuống lầu dưới, từ phòng khách đến phòng ngủ.
Gần như mọi phòng có lắp camera đều được nàng chỉ đạo đặt nội thất ở vị trí cụ thể.
Rõ ràng lúc này màn hình camera vẫn còn trống không, nhưng Cố Phỉ chỉ dựa vào những liên tưởng trong đầu mà đã nóng đến toát cả mồ hôi.
***
Bảy giờ tối, thợ lắp nội thất và nhân viên vệ sinh cùng rời đi.
Nhìn căn nhà mới đã có chút hơi ấm, Cố Phỉ không kìm được mỉm cười.
Trong phòng ngủ, Phó Kim Khê ôm ga giường trong lòng, thò đầu ra cửa gọi.
"Phỉ Phỉ, qua đây giúp chị thay ga giường."
"Dạ."
Theo bản năng quay người, Cố Phỉ xỏ dép đi về phía phòng ngủ.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Dù vẫn chưa quen mắt với chiếc giường đơn này, nhưng với nguyên tắc "phải thích nghi", cô vẫn thả người nằm xuống giường, thở phào một cái sau khi dọn dẹp xong.
Ngay sau đó, Phó Kim Khê cũng nằm xuống, nép vào lòng cô.
"Phỉ Phỉ, chuyện em hứa với chị lúc trước, có còn nhớ không?"
Nghe giọng nói trầm thấp dịu dàng bên tai, Cố Phỉ đang đắm chìm trong không khí ấm áp liền chậm chạp chớp mắt.
Phản ứng của cô cũng lọt vào mắt Phó Kim Khê, nhưng dù sao hai người vừa mới xây xong tổ ấm mới, Phó Kim Khê đang tràn đầy vui sướng cũng không so đo nhiều với Cố Phỉ, chỉ hừ nhẹ rồi nhéo vành tai cô, thấp giọng nhắc nhở.
"Em đã nói là sẽ hôn một cái ở chỗ đó... quên rồi sao?"
"... Không có."
Cố Phỉ lập tức nhớ ra, đỏ mặt lắc đầu.
Cô đâu chỉ không quên, cô còn thực hành với vợ mấy lần luôn rồi.
Nhưng chuyện này, hiển nhiên không thể để cho Phó Kim Khê biết.
Nếu không thì Cố Phỉ thật sự không biết nên tiếp tục dùng lý do gì, tiếp tục "bôi nhọ" chính mình như thế nào để tiêu tan cơn giận trong lòng Phó Kim Khê nữa.
Thấy cô nhớ ra, Phó Kim Khê cong môi, ghé vào lòng Cố Phỉ, chủ động hôn cô.
"Chị muốn em làm ngay bây giờ... Em biết đấy, chị đói lâu rồi, Phỉ Phỉ."
"Ưm... được."
Ôm Phó Kim Khê trong lòng, Cố Phỉ hơi đỏ mặt, giành lại thế chủ động, ngậm lấy môi nàng.
Trong phòng ngủ không kéo rèm cửa, nhưng vì vừa khéo đang ở tầng hầm thứ nhất, thông qua sân vườn hình vòng cung ở giữa, cửa sổ sát đất sáng sủa và trong suốt không chỉ có thể phản chiếu hoàn hảo ánh trăng nơi chân trời, mà còn có thể lờ mờ nhìn thấy vài phần sóng nước trong vắt của hồ bơi trong sân.
Cố Phỉ mười ngón đan chặt với Phó Kim Khê, nụ hôn nồng nàn cũng càng ngày càng triền miên mà nóng bỏng.
Giường đơn không tính là nhỏ hẹp, nhưng hiển nhiên cũng không tính là rộng rãi, khi nụ hôn của Cố Phỉ rơi xuống eo Phó Kim Khê, cả người đã sắp rơi xuống gầm giường.
Cô đỏ mặt ngoái đầu nhìn thoáng qua tấm thảm trải trong nhà, lại mím môi nhìn Phó Kim Khê trên giường đã thần sắc mê man.
Sau khi im lặng suy tư một lát, Cố Phỉ vươn tay nhẹ nhàng nắm mắt cổ chân nhỏ nhắn của nàng, lòng bàn tay hơi dùng sức, cho đến khi đôi chân hơi co lại của Phó Kim Khê rơi xuống trước mắt mình.
Quỳ trên tấm thảm bên giường, Cố Phỉ đỏ mặt đỡ đầu gối nàng, chậm rãi cúi người xuống...
Lúc vừa mới bắt đầu, Cố Phỉ còn có thể miễn cưỡng duy trì vài phần tỉnh táo, chỉ sợ Phó Kim Khê phát hiện cô quá thành thạo.
Dù sao...
Cố Phỉ cũng từng khiến vợ vừa ý mà chủ động khen mình vài lần.
Ở điểm này, Cố Phỉ vừa kiêu ngạo vừa xấu hổ.
Nhưng bây giờ, nó lại trở thành điểm mấu chốt hạn chế cô phát huy.
Cô không dám biểu hiện quá rành, nhưng cũng không muốn quá tệ.
Cho nên vừa mới bắt đầu, cô chỉ qua loa...
Nhưng mặc dù như thế, Phó Kim Khê vẫn cho cô phản hồi rất tốt.
Đỏ mặt mím môi một cái, Cố Phỉ đứng dậy, nằm bên cạnh Phó Kim Khê rồi ôm lấy nàng, giả vờ lo lắng khẽ mở miệng dò hỏi.
"Học tỷ, em làm tốt không?"
"Ưm..."
Phó Kim Khê không còn sức lực, toàn thân mềm nhũn dựa vào lòng cô, nghe vậy thì sắc mặt ửng hồng mở to mắt, hôn nhẹ lên môi Cố Phỉ.
"Phỉ Phỉ làm bất cứ cái gì cũng đều rất lợi hại..."
Nghe nàng khen ngợi, Cố Phỉ rất xấu hổ âm thầm đỏ vành tai.
Để đền bù cho việc mình lừa gạt Phó Kim Khê, Cố Phỉ hôn lên đầu ngón tay của nàng, sau đó liền quay lại quỳ bên giường một lần nữa, quyết định sẽ dùng hết khả năng của mình để cho vợ một trải nghiệm hoàn mỹ nhất.
Mà khi hai người đều đắm chìm trong đó, điện thoại Cố Phỉ đặt bên giường lại đột nhiên truyền đến một tràng tiếng chuông.
Bởi vì không muốn phá hỏng trải nghiệm của vợ, Cố Phỉ không vội vàng nhận cuộc gọi, ngược lại còn vùi đầu tiếp tục.
Nhưng Phó Kim Khê trên giường lại nghiêng đầu th* d*c, nhìn thoáng qua chiếc điện thoại vẫn vang lên không ngừng, nhắm mắt lại để tạm hoãn một chút, đuôi mắt nàng ửng hồng, vươn tay lấy điện thoại.
Vốn là định trực tiếp cúp máy, nhưng sau khi nhìn thấy cuộc gọi hiển thị là Phùng Thiến, Phó Kim Khê lại thay đổi chủ ý.
Ánh mắt mê ly nhìn trần nhà, Phó Kim Khê nhếch môi ấn nhận cuộc gọi, sau đó trực tiếp ném điện thoại sang một bên.
"Chủ tịch Cố, cái kia... tôi cũng không muốn muộn như vậy mà còn quấy rầy ngài, nhưng mà công ty bên này muốn xin chỉ thị một chút, về chuyện trên mạng và scandal của Thanh Vi, phía ngài dự định xử lý như thế nào? Nếu như muốn công khai tình cảm, bên tôi nhất định sẽ sắp xếp cho phòng quan hệ công chúng phối hợp..."
Trong căn phòng yên tĩnh đến mức kiều diễm, giọng nói cẩn thận và mang theo sự thăm dò của Phùng Thiến truyền đến, động tác quỳ trên mặt đất của Cố Phỉ hơi khựng lại, cô đỏ mặt ngẩng đầu nhìn Kim Khê, lại chỉ đối diện với khuôn mặt vui vẻ rạng rỡ và khó nén d*c v*ng của nàng.
"Trả lời bà ta đi."
Lúc nhìn nhau, Cố Phỉ dựa vào khẩu hình chậm rãi của Phó Kim Khê, đọc hiểu được ba chữ này.
"..."
Rất là cạn lời với thời điểm mà cuộc điện thoại này gọi tới, Cố Phỉ một lần nữa lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Nghênh đón cái nhìn chằm chằm của Phó Kim Khê, Cố Phỉ đỏ mặt, hướng về phía chiếc điện thoại còn đang trong cuộc gọi, thấp giọng mở miệng.
"Tạm thời không..."
Hai chữ "công khai" còn chưa thốt ra, Cố Phỉ liền nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng vang dị thường.
Tách.
Phó Kim Khê đang thưởng thức bức ảnh vừa chụp được, chậm rãi nhếch môi.
Trong ảnh, sắc mặt nghiêm túc của Cố Phỉ ửng đỏ, tựa vào đùi nàng.
Còn cặp đùi thon thả trắng ngần thì mang theo vết hôn, cùng với khóe môi ướt át...
Không một chỗ nào là không phơi bày sự thân mật của hai người.
Giữa thanh âm dò hỏi nhỏ nhẹ của Phùng Thiến truyền đến từ trong điện thoại, Cố Phỉ nhìn thấy bức ảnh mới ra lò của Phó Kim Khê được trưng bày ngay trước mắt mình.
Cô mặt đỏ tía tai đối diện với Phó Kim Khê, mà Phó Kim Khê thì giẫm nhẹ lên vai cô, nụ cười xảo quyệt mà rạng rỡ.
"Phỉ Phỉ, em cảm thấy... dùng bức ảnh này làm ảnh công khai của chúng ta thì sẽ thế nào?"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.