2.595 chữ · ~18 phút đọc
"..."
Gương mặt đỏ bừng, Cố Phỉ bước về phía nàng, vốn định mở miệng nhận lỗi với Phó Kim Khê về việc cô đã cố ý "hành hạ" nàng vào tối qua.
Nhưng đi được nửa đường, cô đã thấy Phó Kim Khê ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm cho mình. Nàng xoay người đi thẳng vào phòng tắm, chỉ để lại một câu nói văng vẳng.
"Mang con thỏ vào đây."
"... Dạ."
Lặng lẽ quay người, đối mặt với món đồ chơi nhỏ vẫn đang rung bần bật trên giường cả một lúc, Cố Phỉ bấm đốt ngón tay, vô cùng uất nghẹn, mang theo con thỏ nhỏ bước vào phòng tắm.
Trong không gian phòng tắm rộng rãi, Phó Kim Khê đã thong thả ngâm mình trong bồn. Nghe thấy tiếng Cố Phỉ bước vào, nàng nhếch môi, khẽ hất cằm ra hiệu cho cô.
"Rửa sạch đi."
Gương mặt ửng hồng nhìn nàng, Cố Phỉ theo bản năng gật đầu, ánh mắt lại bất giác nán lại tại chỗ.
Trong không gian ngập tràn hơi nước, thoang thoảng hương thơm thanh mát mà cô vô cùng quen thuộc.
Ánh đèn sáng loáng như ban ngày cũng chiếu rọi lên làn da trơn bóng mà cô từng hôn qua, từng chạm qua.
Từng giọt nước lăn từ cổ xuống, rơi trên xương quai xanh tinh tế, nhưng vẫn chưa dừng lại...
Cho đến khi tầm mắt bị những gợn sóng lăn tăn cản lại, Cố Phỉ mới đỏ mặt tía tai mà hoàn hồn.
Dưới ánh mắt đầy dò xét và tiếng cười khẽ của Phó Kim Khê ở phía sau, Cố Phỉ đỏ mặt, cẩn thận rửa sạch đôi tay dưới vòi nước.
Hầu như không cần đoán, Phó Kim Khê cũng biết trong đầu tên nhóc xấu xa này đang nghĩ cái gì.
Khẽ nhếch môi, nàng nhìn con thỏ màu hồng bị Cố Phỉ tiện tay đặt sang một bên, mỉm cười lên tiếng.
"Phỉ Phỉ, rửa xong chưa?"
"Xong rồi ạ..."
Sau khi Cố Phỉ rửa tay xong, trong đôi mắt cô tràn đầy nóng bỏng pha lẫn sự thẹn thùng, khiến Phó Kim Khê chỉ cần liếc một cái cũng có chút không chịu nổi.
Đầu ngón tay bám trên thành bồn tắm hơi dùng sức, nhẫn nhịn đến mức ửng hồng.
Đôi chân đang ngâm trong nước cử động nhẹ với biên độ nhỏ, Phó Kim Khê đỏ mặt, giọng nói mềm mỏng vang lên.
"Vậy đưa cho chị đi."
Cố Phỉ vốn đang choáng váng đi đến bên bồn, vừa định c** q**n áo để vào ngâm cùng vợ, thì lại bị một câu nói của Phó Kim Khê chặn lại.
"Không cần em đâu, chị cần món đồ chơi mới mua."
"..."
Đầu ngón tay đang định cởi cúc áo bỗng khựng lại. Cố Phỉ ấm ức nhíu mày, ngồi xổm xuống đối diện với nàng.
"Em thật sự biết sai rồi, học tỷ."
Sắc mặt hàm chứa ý vị sâu xa đối diện với cô, Phó Kim Khê liếc nhìn xuống bàn tay trái thon dài trắng nõn của Cố Phỉ.
"Lần nào em cũng nói như vậy."
Nàng hừ nhẹ, điểm nhẹ lên ngực Cố Phỉ.
"Trước khi chị hết giận, cấm đụng vào chị."
"... Vậy phải làm thế nào thì học tỷ mới hết giận?"
Cố Phỉ khẽ nắm lấy lòng bàn tay nàng, giọng nói dịu dàng làm nũng.
"Tha lỗi cho em nhé, học tỷ, xin chị đấy..."
"Em..."
Phó Kim Khê bị dỗ cho mềm lòng, lườm Cố Phỉ một cái đầy hờn dỗi.
"Làm nũng cũng vô dụng thôi."
Nàng đã hạ quyết tâm tối nay phải cho Cố Phỉ một bài học, để cô không thể cứ ỷ vào tình yêu của nàng mà làm càn nữa.
Đổi mật khẩu thì thôi đi, hôm qua còn cố ý dùng tay trái để "hành hạ" nàng...
"Đưa thỏ con cho chị."
Trừng mắt nhìn Cố Phỉ chỉ mới trong chốc lát mà đã suýt hôn lên đầu ngón tay mình, Phó Kim Khê rút tay về, lại tức tối múc một vốc nước trong bồn tắm, vẩy nhẹ lên mặt Cố Phỉ.
"Nhanh lên."
"... Vâng."
Làm nũng không thành, Cố Phỉ ủ rũ cầm lấy con thỏ trên bồn rửa tay, rồi dưới sự thúc giục của Phó Kim Khê, cô vô cùng miễn cưỡng cẩn thận rửa sạch và khử trùng cho nó.
"Mát lạnh như thế này, chắc chắn dùng không thích đâu..."
Quay trở lại trước bồn tắm, Cố Phỉ nắm chặt con thỏ trong tay, không chịu đưa cho Phó Kim Khê, miệng vẫn nói những lời khó nghe.
"Không sao đâu, có thể làm ấm lên mà."
Phó Kim Khê lười biếng tựa vào bồn tắm, chìa lòng bàn tay ra, nhướng mày ra hiệu cho Cố Phỉ đưa đồ cho nàng.
"Ngón tay của em chẳng phải cũng được chị làm ấm ..."
"..."
Cố Phỉ đỏ mặt chặn môi Phó Kim Khê, trong lúc hôn còn định lén thò tay phải vào bồn tắm.
Thế nhưng, khi vừa chạm vào vòng eo của Phó Kim Khê thì liền bị nàng bắt quả tang, trực tiếp nắm lấy cổ tay Cố Phỉ, đuổi ra ngoài.
"Còn sờ lung tung nữa thì em cũng đừng hòng ở lại phòng tắm."
"..."
Cố Phỉ tủi thân ngồi xổm ở góc tường nhìn nàng.
Phó Kim Khê cụp mắt để che đi sự vui vẻ trong đáy mắt, nhìn con thỏ trong lòng bàn tay hồi lâu, mới liếc nhìn Cố Phỉ vẫn đang hờn dỗi bên cạnh.
"Công tắc ở ngay bên cạnh em kìa, đồ ngốc."
Hàng mi khẽ chớp, Cố Phỉ theo bản năng quay đầu, lấy được cái điều khiển bé bằng lòng bàn tay trên kệ để đồ.
Đầu ngón tay khẽ co lại, vành tai đỏ lựng, cô nhìn Phó Kim Khê.
"Học tỷ muốn em bấm ạ?"
Không lên tiếng trả lời, Phó Kim Khê chỉ đỏ mặt, nhúng con thỏ xuống nước...
Vài phút sau, đuôi mắt nàng ửng hồng, Phó Kim Khê lại tiện tay ném con thỏ sũng nước vào lòng Cố Phỉ.
"Lại đây giúp chị."
"..."
Trái tim Cố Phỉ như muốn nhảy ra ngoài, chậm rãi đi đến bên cạnh nàng, cầm con thỏ trong lòng bàn tay, khẽ xoa nhẹ.
"Nhanh lên."
Nhìn thấy đầu ngón tay cô chạm vào miệng con thỏ, Phó Kim Khê có chút nóng mặt quay đi.
Chạm chỗ nào không chạm, cứ phải chạm vào nơi nàng vừa mới động vào...
Cố Phỉ ngước mắt nhìn đuôi mắt ửng hồng của Phó Kim Khê cùng một lớp mồ hôi mỏng trên trán nàng, cổ họng nuốt khan.
Hồi lâu sau, cô đỏ mặt gật đầu.
Dưới ánh mắt của Phó Kim Khê, Cố Phỉ cầm con thỏ, đưa xuống mặt nước...
Nhưng sau đó, cô lại vứt con thỏ cản trở này sang một bên dưới đáy bồn.
"Ưm..."
Phó Kim Khê bị k*ch th*ch đến mức bật ra tiếng rên khẽ, hơi thở có phần rối loạn, nàng giữ chặt cổ tay Cố Phỉ.
"Cố Phỉ, đồ xấu xa nhà em..."
Nàng nũng nịu rúc vào lòng Cố Phỉ, cắn cô một cái, bàn tay đang đè cổ tay Cố Phỉ lại vô thức nới lỏng.
"Ừm, em là đồ xấu xa."
Vành tai nóng ran, cô nhỏ nhẹ lặp lại lời buộc tội của nàng, Cố Phỉ mỉm cười ôm nàng vào lòng.
Thấy ánh mắt Phó Kim Khê bắt đầu mông lung, cô cố ý lên tiếng hỏi.
"Học tỷ, thỏ con lợi hại hơn, hay là em lợi hại hơn?"
"Ưm... không biết..."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Phó Kim Khê bám lấy cổ cô, c*n m** d***, lắc đầu không chịu đổi lời.
Đôi môi mỏng mím lại, Cố Phỉ rũ mắt, hôn lên môi Phó Kim Khê, quấn lấy đầu lưỡi nàng triền miên.
"Học tỷ phải nói là em lợi hại..."
"... Không nói..."
Phó Kim Khê đỏ mặt, tựa nhẹ vào trán cô mà th* d*c.
"Thỏ con... miệng có thể... ưm... đuôi còn cử động được... em làm được không?"
"Em không được sao?"
Cố Phỉ nhìn xuống cổ tay mình vẫn đang ngâm trong nước, rồi lại đỏ mặt cắn nhẹ lên xương quai xanh của Phó Kim Khê để ám chỉ.
Phó Kim Khê khẽ nhếch môi cười, chỉ vào con thỏ màu hồng bị vứt bỏ, lời nói ẩn ý.
"Thời lượng pin của nó là ba tiếng đồng hồ..."
Vành tai đỏ bừng, mím môi, Cố Phỉ bế Phó Kim Khê đứng dậy khỏi bồn tắm.
"Tối nay học tỷ có thể đếm thử, xem thời lượng pin của em là bao lâu..."
......
Sáng sớm hôm sau, Cố Phỉ vừa ôm Phó Kim Khê đang mệt mỏi ngủ thiếp đi đặt lên giường, thì đã nghe thấy tiếng chuông cửa.
Có chút nghi hoặc đứng dậy, Cố Phỉ đắp chăn cẩn thận cho Phó Kim Khê, vừa đi vào phòng thay đồ lấy bộ đồ ngủ mặc vào, vừa suy nghĩ xem ai lại đến tìm cô vào sáng sớm.
Ngôi nhà này tuy đã mua từ lâu, nhưng cô chưa từng kể cho nhiều người biết về việc dọn nhà.
Vài phút sau, Cố Phỉ đánh răng rửa mặt xong liền lên lầu mở cửa, người đứng trước mặt chính là dì Tôn đang tay xách nách mang.
"Dì Tôn? Sao dì mang nhiều đồ thế ạ?"
Cố Phỉ theo bản năng nhận lấy túi xách từ tay bà, cười bất lực, mời dì Tôn vào nhà.
"Mấy ngày trước chẳng phải đã bảo Thính Hàm mang tới một lần rồi sao, phần đó con vẫn chưa ăn hết mà."
Dì Tôn đi theo cô về phía bếp, nghe vậy liền lườm cô một cái, ra vẻ giận dỗi.
"Còn nói nữa, con bệnh như vậy mà không nói gì với dì, nếu hôm qua Thính Hàm không nhắc tới, chắc dì vẫn chẳng được biết gì đâu."
Nói rồi, dì Tôn đã thành thạo tìm thấy chén đĩa trong bếp và đổ bát canh bổ dưỡng mang theo vào đó.
Lập tức, một mùi thơm của canh gà quyện cùng vị thuốc bắc lan tỏa trong không khí.
"Bệnh? Con bị bệnh hồi nào..."
Cố Phỉ khó hiểu, sờ sờ tai mình, chưa kịp giải thích thì dì Tôn đã nhét một cái muỗng vào tay cô.
"Đừng nói nữa, ăn canh khi còn nóng đi, đây là thang thuốc hôm qua dì đặc biệt đến bệnh viện Trung y nhờ bác sĩ kê cho, tốt cho cơ thể lắm đấy."
"..."
Nếm thử một ngụm canh gà đậm đà, Cố Phỉ khẽ mím môi, vẻ mặt có chút chậm chạp.
Dì Tôn ngồi bên cạnh vẫn luôn quan sát cô, cất lời khuyên nhủ.
"Đừng chê đắng, trong này có bỏ mấy vị thuốc bắc, đắng một chút là chuyện bình thường."
"... Dì cho những gì vào thế ạ?"
Cố Phỉ quay người rót cho mình một ly nước lọc, uống liên tiếp mấy ngụm mới miễn cưỡng đè xuống được vị đắng trong miệng.
"Đỗ trọng, đương quy, gừng tươi, kỷ tử..."
Dì Tôn kể ra một loạt các loại thuốc bắc, vừa lải nhải vừa mở một chiếc bình giữ nhiệt khác.
"Đây là nước đường dì nấu từ dâu tằm, đậu đen và táo đỏ, lúc đi làm con mang theo mà uống. Khoảng thời gian này nhớ đừng uống cà phê nữa đấy nhé."
Vừa tra cứu đặc tính của các loại dược liệu này trên điện thoại xong, Cố Phỉ có chút không giữ nổi nụ cười ôn hòa trên mặt.
"Toàn là thuốc bổ thận ạ?"
"Đúng rồi, không phải con vừa mới phẫu thuật sỏi thận xong sao? Đây đều là thuốc trị đúng bệnh đấy..."
"... Con..."
Nhìn vẻ mặt đầy quan tâm của dì Tôn dành cho mình, Cố Phỉ đành nuốt những lời định nói xuống, chỉ gật đầu đồng ý. Tay cô lại lạch cạch gõ phím, nhắn tin cho Tôn Thính Hàm để chất vấn.
— —Ai bảo em là chị phẫu thuật sỏi thận?
Tôn Thính Hàm đang ở nhà học từ vựng, nhìn thấy tin nhắn thì lắc đầu, vừa bất đắc dĩ lại vừa đồng cảm.
— —Chị à, đừng có giấu bệnh sợ thầy thuốc. Em biết có vài chuyện chị khó nói thẳng, nên mới đặc biệt dùng cách này để nhờ mẹ em nấu canh đại bổ cho chị. Sao hả, được quá đúng không?
— — ...Ý em là sao?
Trực giác mách bảo Cố Phỉ rằng Tôn Thính Hàm có ý khác, cô vừa xoa xoa giữa chân mày, vừa uống bát canh bổ của dì Tôn với khuôn mặt nhăn nhó.
Cũng may cô đã tra trên điện thoại, những loại canh này người khỏe mạnh thỉnh thoảng uống một lần cũng không sao, nếu không Cố Phỉ thật sự không có dũng khí để uống hết cả một tô to này.
Ting một tiếng, lúc dì Tôn quay đi rửa hộp giữ nhiệt, Cố Phỉ cũng nhận được tin nhắn trả lời của Tôn Thính Hàm.
— —Chị không được mà đúng không? Ngoài suy thận ra... thì còn có thể là gì nữa? Chẳng lẽ lại là tay chị có vấn đề?
Ngay sau đó, Tôn Thính Hàm còn gửi thêm một cái sticker biểu cảm "không thể tin nổi".
"..."
Đúng lúc Cố Phỉ đang tức đến mức khí huyết dâng trào, chuẩn bị thanh minh, thì Phó Kim Khê cũng xoa xoa vòng eo mỏi nhừ mà bước lên cầu thang, vì nàng phát hiện Cố Phỉ không ở trong phòng ngủ dưới lầu.
"Phỉ Phỉ..."
Nàng đi chân trần trên thảm, khi nhìn thấy Cố Phỉ đang ngồi cạnh bàn ăn, liền nhíu mày ngồi lên đùi cô, thấp giọng hờn dỗi.
"Eo của chị đau muốn chết đi được, em cũng chẳng thèm ở bên cạnh chị..."
Cố Phỉ đưa tay ôm lấy nàng, đỏ mặt nhìn tô canh thuốc to đùng trước mặt.
"Eo của học tỷ đau lắm ạ?"
"Ưm... Biết còn hỏi."
Phó Kim Khê rúc vào lòng cô, nhắm mắt hờn dỗi.
"Vậy... ăn chút canh bồi bổ nhé?"
Cố Phỉ múc một muỗng canh còn bốc khói đưa đến bên miệng nàng.
"..."
Phó Kim Khê bị mùi vị đắng chát xộc vào mũi làm cho giật mình mở mắt, vừa vặn chạm phải muỗng thuốc đen ngòm trong tô.
Nàng từ từ ngước mắt lên, nhìn Cố Phỉ.
"Đây là cái gì?"
"Bổ thận, canh đại bổ đấy."
Cố Phỉ nhếch môi, mỉm cười dịu dàng với nàng.
Khựng lại một chút, cô khẽ bổ sung.
"Là Thính Hàm đặc biệt nhờ dì Tôn nấu cho một người "suy thận" đấy."
Nghe hiểu được hàm ý, Phó Kim Khê có chút chột dạ, muốn đứng dậy khỏi đùi cô.
"Thế thì em ngoan ngoãn uống hết đi, đừng phụ tấm lòng của dì Tôn..."
Khẽ cong môi, Cố Phỉ ấn nhẹ vào phần eo của nàng, thấp giọng nói.
"Em có bị suy thận đâu."
"Ưm..."
Vòng eo của Phó Kim Khê lập tức mềm nhũn, mất hết sức lực, nàng lại ngã nhào vào lòng cô, khuôn mặt tức tối đỏ bừng bừng, cắn một cái lên xương quai xanh của Cố Phỉ.
"Chị suy thận... được chưa? Đồ tính toán..."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.