2.603 chữ · ~18 phút đọc
Băng bịt mắt vẫn không được tháo xuống. Cố Phỉ im lặng quỳ ngồi bên mép giường, lặng lẽ cảm nhận từng động tác lóng ngóng của Tống Yến Nhiên khi giúp cô đeo bao ngón tay.
Khẽ nghiêng đầu, cô hé mở bờ môi định nói gì đó, nhưng lại bị giọng nói cố tỏ ra bình thản của Tống Yến Nhiên ngắt lời.
"... Được rồi."
Đầu ngón tay khẽ động, Cố Phỉ gật đầu, hơi cúi người về phía trước để dò dẫm tiến lại gần.
Cho đến khi bả vai cô bị đầu ngón chân của Tống Yến Nhiên chặn lại.
"... Cố Phỉ."
Ở nơi cô không nhìn thấy, Tống Yến Nhiên đang vô thức căng cứng cả cơ thể, gương mặt đã đỏ bừng bừng.
"... Em tiến gần thêm nữa là sẽ chạm vào đấy."
Nàng thấp giọng nhắc nhở. Tuy không nói thẳng ra, nhưng Cố Phỉ vẫn nhanh chóng lĩnh hội được.
"... Xin lỗi vợ."
Gương mặt Cố Phỉ cũng đỏ bừng một mảng, cô nhỏ giọng xin lỗi. Vì không nhìn thấy gì, cô cũng bắt đầu trở nên khách sáo và thẹn thùng trong vô thức.
Tống Yến Nhiên không đáp lại, chỉ lặng lẽ đưa tay nắm lấy lòng bàn tay cô để dẫn lối.
Bờ môi mím nhẹ, Cố Phỉ cẩn thận tiến về phía trước.
"... Ừm."
Cố Phỉ đã tìm đúng hướng và nhận được một tiếng phản hồi.
"Em sẽ nhẹ một chút, vợ ơi..."
Một bàn tay vô thức chống lên đùi Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ vừa căng thẳng vừa đỏ mặt bắt đầu công việc.
Cùng với sự tập trung cao độ, Cố Phỉ không nhận ra rằng gương mặt mình cũng đang ngày càng sát gần.
Hơi thở ấm áp phả lên làn da, những sợi tóc mềm mại khẽ rũ xuống, lướt qua đùi một cách mơ hồ. Tất cả những xúc cảm chưa từng có này, khiến Tống Yến Nhiên một lần nữa căng thẳng đến cực hạn.
Lòng bàn tay nàng nắm chặt lấy ga giường bên dưới, bên cổ cũng bắt đầu rịn ra một tầng mồ hôi mỏng từ lúc nào không hay.
Sự ẩm ướt hòa quyện với mùi hương thảo mộc hơi chát của thuốc mỡ lan tỏa trong không khí. Chóp mũi Cố Phỉ khẽ động, sắc đỏ trên mặt càng đậm, tiếng tim đập nơi lồng ngực cũng không sao che giấu nổi.
"... Xong chưa?"
Khi cô dừng lại, Tống Yến Nhiên run rẩy cất tiếng hỏi.
"Vẫn chưa."
Khẽ lắc đầu, Cố Phỉ cảm nhận được đầu ngón tay mình có chút cứng nhắc.
Giữa hơi thở hỗn loạn của Tống Yến Nhiên, cô đỏ mặt nhỏ giọng nói.
"Vợ ơi, chị căng thẳng quá, em không thể tiếp tục được..."
"..."
Cảm giác xấu hổ ngay lập tức bao trùm lấy toàn thân Tống Yến Nhiên, cũng vạch trần sự bình tĩnh giả tạo của nàng.
Có lẽ vì nàng im lặng quá lâu, lâu đến mức khiến Cố Phỉ trong sự thẹn thùng khó tránh khỏi này đã nghĩ ra một cách mới.
"Vợ ơi..."
Cô hạ thấp giọng đầy nũng nịu rồi tiến lại gần. Tay trái chống xuống bên cạnh cơ thể Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ im lặng lắng nghe nhịp thở của nàng, rồi hôn chính xác lên khóe môi nàng trong bóng tối.
"Em biết chị chắc chắn vẫn còn rất đau, đừng căng thẳng, em sẽ thật nhẹ nhàng mà..."
Trong nụ hôn triền miên dịu dàng của cô, Tống Yến Nhiên khẽ run rẩy hàng mi vẫn không nói lời nào, chỉ là, cơ thể dần dần thả lỏng.
Đầu lưỡi cong nhẹ, Cố Phỉ cúi người kiên nhẫn dẫn dắt nhịp thở của Tống Yến Nhiên đang hỗn loạn dồn dập vì nụ hôn, đầu ngón tay cũng chậm rãi tỉ mỉ giúp nàng bôi thuốc.
"Hừm..."
Đó là tiếng hừ mũi khẽ khàng đầy vẻ lưu luyến theo bản năng của Tống Yến Nhiên khi Cố Phỉ định rời đi.
Và chính tiếng rên không kìm được này đã khiến lý trí của nàng ngay lập tức quay trở lại.
Hàng mi run rẩy từ từ mở ra, đuôi mắt Tống Yến Nhiên cũng đỏ lên dữ dội.
"Cố Phỉ."
Khi bờ môi mềm mại của người phía trên định tiếp tục rơi xuống quấn quýt, Tống Yến Nhiên nghiêng đầu, đột ngột thấp giọng lên tiếng, d*c v*ng trong đáy mắt đã biến mất sạch sẽ.
"Đi rửa tay đi."
"... Ừm, vợ ơi, vậy có thể tháo bịt mắt ra chưa?"
Cố Phỉ vẫn chưa nhận ra cảm xúc của nàng có gì bất ổn, còn quyến luyến vùi đầu vào hõm cổ nàng, hôn nhẹ.
"... Được."
Sau vài giây im lặng, Tống Yến Nhiên rũ mắt, kéo tấm chăn bên cạnh che ngang thắt lưng.
...
Đợi đến khi Cố Phỉ tắm xong từ phòng tắm đi ra, Tống Yến Nhiên trên giường đã quay lưng về phía cô, vào giấc.
Động tác lên giường vô thức nhẹ đi, Cố Phỉ nằm nghiêng phía sau nàng, vài giây sau, như sực nhớ ra điều gì, cô khẽ đưa tay ra.
Dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp vị trí thắt lưng của Tống Yến Nhiên.
Bị chạm vào bất ngờ, cơ thể Tống Yến Nhiên cứng đờ theo bản năng, rồi lại khẽ mím môi ngay khoảnh khắc cảm nhận được cơn đau nơi thắt lưng.
"Em làm gì vậy?"
Không tiếp tục giả vờ ngủ nữa, Tống Yến Nhiên nhắm mắt thấp giọng hỏi.
"Em làm nặng tay quá, khiến chị thức giấc à?"
Cố Phỉ hơi áy náy cúi người, nhẹ giọng dán vào sau lưng nàng, đáp lại.
"Vợ ơi, vết bầm ở chỗ này của chị vẫn chưa tan, em muốn thử xoa bóp giúp chị..."
Trong lúc Cố Phỉ nói chuyện, động tác xoa bóp nhẹ nhàng trên tay cô vẫn không dừng lại, lực đạo vừa phải, làm cho Tống Yến Nhiên lẳng lặng cong môi một chút.
"Vết bầm..."
Nàng lẩm bẩm lặp lại.
Chắc lại là dấu vết để lại khi ở cùng Tần Thanh Vi hoặc Cố Y rồi, tóm lại, không phải là nàng.
Màu đỏ nơi đuôi mắt chưa tan, nhưng d*c v*ng trong lòng đã bình ổn sạch sẽ, Tống Yến Nhiên khế nhếch môi đầy tự giễu, đưa tay chặn lấy lòng bàn tay vẫn đang tiếp tục của Cố Phỉ.
Khi mở miệng nói, thần sắc trên mặt có chút mệt mỏi vô cớ.
"Không cần đâu, ngủ đi."
Vô thức rũ mắt, Cố Phỉ nhìn bóng dáng vẫn luôn quay lưng về phía mình, nhạy cảm nhận ra sự mệt mỏi trong giọng điệu của Tống Yến Nhiên.
Khẽ mím môi, cô nhẹ nhàng nằm xuống.
Tối qua ở quán bar cũng như thế này. Rõ ràng giây trước còn đang hôn mình, nhưng giây sau tâm trạng đã đột nhiên trở nên tệ đi.
Liên tưởng đến tính cách hoàn toàn khác biệt của Tần Thanh Vi hai ngày nay, cùng với hai cái tên thay đổi theo tính cách đó, trong lòng Cố Phỉ đã có chút suy đoán.
Cơ thể tiến lại gần, Cố Phỉ ôm lấy nàng từ phía sau.
Lòng bàn tay cũng thuần thục thâm nhập vào trong áo ngủ, bắt đầu xoa bóp n*n b*p.
"..."
Tống Yến Nhiên vốn chẳng có chút buồn ngủ nào lại một lần nữa bị cô làm cho giật mình.
"Cố Phỉ!"
Lòng bàn tay siết chặt lấy đầu ngón tay cô, Tống Yến Nhiên đỏ bừng mặt chuẩn bị xoay người, lại bị Cố Phỉ phía sau ôm chặt vào lòng, bên tai cũng theo đó vang lên giọng nói mềm mại triền miên của cô.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
"Cô giáo Tống..."
"Mát-xa điều độ có lợi cho sức khỏe thể chất và tinh thần."
Cố Phỉ vừa xoa bóp vừa đỏ mặt dỗ dành vợ, khẽ cắn nhẹ vành tai nàng.
"Có thoải mái không, cô giáo Tống?"
Cánh môi khẽ động, Tống Yến Nhiên không nói nên lời, nàng hơi rũ mắt, xuyên qua vạt áo, nàng gần như có thể thấy đầu ngón tay trắng trẻo mang theo sắc hồng của Cố Phỉ.
"..."
Sự uất nghẹn trong lòng đã bị xoa dịu một cách khó hiểu, Tống Yến Nhiên đỏ mặt rút tay cô ra, xoay người lặng lẽ đối mắt với Cố Phỉ.
"Sao đột nhiên lại gọi tôi như thế?"
Cố Phỉ khẽ cong môi, nằm nghiêng trên gối tiến lại gần, thân thiết cọ nhẹ chóp mũi với nàng.
"Là chị nói với dì Tôn chị là gia sư của em mà, em gọi thế không đúng sao?"
"... Nhưng tôi thực sự chưa từng dạy em cái gì cả."
Tống Yến Nhiên hiểu rõ và thấm thía câu nói đó chỉ là lời nói dối mình bịa ra, nàng nhẹ giọng đáp.
Nàng hiểu rõ hơn bất kỳ nhân cách nào khác, tất cả những gì mà nàng sở hữu đều là giả.
Bao gồm cả tình yêu của Cố Phỉ ở trước mặt dành cho nàng.
"Ừm..."
Khẽ cau mày, Cố Phỉ giả vờ trầm tư xoa xoa cằm mình, thực chất bàn tay còn lại ở dưới chăn đang khẽ móc lấy đầu ngón tay của Tống Yến Nhiên
"Vậy biến nó thành sự thật chẳng phải là được rồi sao?"
"Cái gì?"
Tống Yến Nhiên nhất thời chưa phản ứng kịp.
"Là ý muốn chị dạy em đấy, cô giáo Tống..."
Cố Phỉ cười nhẹ, vùi đầu vào lòng nàng.
"... Ừm."
Hàng mi run rẩy một thoáng, Tống Yến Nhiên chậm rãi rũ mắt, vô thức thở nhẹ.
Áo ngủ mỏng manh có cùng kiểu dáng với mình đang được khoác trên người Cố Phỉ, lúc này cũng đã sớm bị cọ loạn theo động tác của cô.
Cổ áo hơi mở, lộ ra bờ vai tinh tế cùng đường nét mềm mại.
Yết hầu khẽ động, đuôi mắt Tống Yến Nhiên có chút đỏ lên.
"... Cố Phỉ."
"Ơi?"
"Chị... có một việc muốn em giúp."
Ánh mắt khẽ dời đi, Tống Yến Nhiên vừa chuyển chủ đề vừa thản nhiên đưa tay giúp cô chỉnh lại vạt áo.
"Cô giáo Tống lúc nào cũng khách sáo với vợ mình như thế."
Cố Phỉ một tay chống cằm cười nhìn nàng.
"... Hay là, chị thực sự coi em là học sinh rồi?"
Ánh mắt lướt qua cổ áo lại dễ dàng tán loạn theo động tác của cô, Tống Yến Nhiên vô thức đáp một tiếng, miệng vẫn nói ra lời đã chuẩn bị sẵn.
"Chị muốn nhờ em giúp chị chuẩn bị một cái thẻ ngân hàng, dùng để..."
Ánh mắt nhìn lén bắt gặp tầm mắt trong trẻo mềm mại của Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên mím môi, có chút thiếu tự nhiên chỉnh lại lọn tóc xõa bên mặt.
"... Dùng để giữ tiền công mà em chi trả."
"..."
"Dạy vợ mình mà còn thu tiền à?"
Cố Phỉ vừa kinh ngạc vừa thấy buồn cười nằm bò trên người nàng, nâng lấy mặt Tống Yến Nhiên chất vấn.
"... Trong thời gian giảng dạy, chỉ có quan hệ cô trò."
Tống Yến Nhiên nhẹ giọng đáp, trái tim hơi căng thẳng, có chút lo lắng sự "vô tình" của mình sẽ làm Cố Phỉ buồn.
"Được rồi."
Thở dài một tiếng, Cố Phỉ hơi ngồi thẳng dậy, khoanh chân nhìn nàng chằm chằm.
"Vậy cô giáo Tống định dạy em cái gì đây? Nói trước nha, em là một học sinh ưu tú đấy."
Nói xong, Cố Phỉ hơi kiêu ngạo nhướng mày.
Trên mặt vô thức hiện lên một nụ cười dịu dàng, Tống Yến Nhiên ngồi đối diện cô, khẽ rũ mắt suy tư.
"Ngoại ngữ?"
"Ha, cô giáo Tống, chị nghĩ một người thường xuyên đàm phán hợp tác với khách hàng nước ngoài như em lại không biết ngoại ngữ sao?"
Hơi trầm ngâm, giữa biểu cảm kiêu ngạo hết mức của Cố Phỉ, Tống Yến Nhiên cười bổ sung.
"Tiếng Tây Ban Nha, bạn học Cố có thể sử dụng trôi chảy không?"
"..."
Lần này đến lượt Cố Phỉ bị đánh trúng điểm yếu, trợn to mắt nhìn nàng.
Tuy từ nhỏ đã theo giáo viên nước ngoài học tập, nhưng tiếng Tây Ban Nha luôn là khắc tinh của Cố Phỉ.
Cô không biết rung lưỡi.
Đầy oán niệm nhìn Tống Yến Nhiên một hồi, Cố Phỉ thực sự tò mò làm sao nàng biết được điểm yếu hiếm hoi này của mình.
Rõ ràng đến sinh nhật mình còn không nhớ, vậy mà lại biết cái điểm ngách này...
"Chúc mừng cô giáo Tống có công việc mới."
Nhỏ giọng lầm bầm một câu, Cố Phỉ có chút phiền lòng, tựa trán vào vai Tống Yến Nhiên, thầm mặc niệm cho bản thân.
Theo vợ học thứ mình dốt nhất, Cố Phỉ dự cảm mình chắc chắn sẽ làm ra rất nhiều trò hề...
"Ngày mai bắt đầu lên lớp."
Lặng lẽ cong môi, Tống Yến Nhiên đưa tay dịu dàng xoa xoa đầu cô.
***
Trước khi ngủ, Cố Phỉ vẫn còn oán niệm rất lớn, ở trong chăn lại thầm đưa tay ra xoa bóp.
Đối diện với ánh mắt xấu hổ của Tống Yến Nhiên, Cố Phỉ cố tình giả vờ ấm ức, cười trộm ôm lấy nàng.
"Cô giáo Tống, bây giờ không phải giờ lên lớp, em muốn giúp vợ mình xoa bóp cũng không được sao?"
"... Không được."
Tống Yến Nhiên một lần nữa từ chối, rút tay cô ra, nắm chặt không cho cô động đậy nữa.
"... Cô giáo Tống quản nhiều thật đấy."
Cố ý dán vào tai nàng mà trách móc, Cố Phỉ cắn môi, nhẹ giọng đỏ mặt lên tiếng.
"Vậy cô giáo Tống có muốn chạm vào em không? Lúc nãy chị nhìn lén, em biết hết đấy nhé."
"..."
Tống Yến Nhiên nhắm mắt không nói lời nào, thực chất vùng cổ trong bóng tối sớm đã đỏ ửng lên một mảng.
"Cố Phỉ, không được tùy tiện chọc ghẹo giáo viên."
Một lúc sau, nàng mới hơi trầm giọng dạy bảo.
Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, suýt chút nữa bị nàng hù dọa thật, Cố Phỉ cắn môi.
Ở trong bóng tối lặng lẽ quan sát Tống Yến Nhiên trông có vẻ rất nhập tâm vào thân phận "cô giáo Tống", Cố Phỉ lẳng lặng cong môi.
Lâu sau, ngay khi Tống Yến Nhiên tưởng cô đã an phận ngoan ngoãn lại, thì bên tai lại một lần nữa vang lên giọng nói mềm mại ẩn chứa sự dẫn dụ của Cố Phỉ.
"Cô giáo Tống, thực ra, em không ngại tình cô trò đâu."
Trái tim khẽ động, Tống Yến Nhiên siết chặt lòng bàn tay nơi sâu trong chăn.
Lâu sau, nàng mới dịu dàng đáp lại.
"... Chị ngại."
"Ngủ đi, ngoan."
Nói xong, nàng gỡ Cố Phỉ ra khỏi người mình, giúp cô đắp chăn cẩn thận rồi trực tiếp xoay người quay lưng về phía cô.
Câu nói vừa rồi, nếu là được nghe trước khi Cố Phỉ ở bên Tần Thanh Vi, Tống Yến Nhiên chắc hẳn sẽ rất vui.
Nhưng bây giờ...
"Cô giáo Tống, trên người chị thơm quá..."
Sự mềm mại dán chặt phía sau đã cắt đứt nỗi buồn tự thương hại mình của Tống Yến Nhiên.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.