4.688 chữ · ~32 phút đọc
Dựa theo lời nói của Cố Y mà tưởng tượng đến khung cảnh đó, gương mặt Cố Phỉ dần dần đỏ lên.
Nếu là như vậy, dường như người cần được bảo vệ không phải là cô...
Liếc nhìn vợ mình một cái, Cố Phỉ có phần dè dặt, nhỏ giọng nhắc nhở.
"Chị ơi, eo của chị không được tốt, chúng ta vẫn nên lượng sức thì hơn."
"Ai nói với em là eo của chị không tốt?"
Cố Y nhướng mày nhìn cô, nhưng tay lại không nhịn được đưa ra sau xoa xoa phần eo.
Không biết có phải vì tối qua nhớ đến Cố Phỉ quá lâu hay không, nhưng sáng nay thức dậy, nàng thực sự cảm thấy có chút lực bất tòng tâm.
Cố Phỉ liếc theo cử động của nàng, đưa tay ấn nhẹ vào thắt lưng nàng.
"Có đau không chị?"
"...Chẳng có cảm giác gì cả."
Cố Y vén vài lọn tóc sau tai, cố tỏ ra bình tĩnh đáp lại.
Nàng là người có thể khiến Cố Phỉ mệt đến mức ngất xỉu trên giường, sao thể chất lại có thể mong manh như vậy được?
Nhất định là do nàng có tuổi rồi, cộng thêm việc ít vận động, chỉ cần chăm chỉ tập luyện thêm là sẽ ổn thôi.
Nghe vậy, Cố Phỉ bật cười bất lực.
"Ngày nào chị cũng phải quay nhiều cảnh hành động như thế, thấy mệt là chuyện bình thường mà. Tối về em sẽ mát-xa cho chị."
"Thôi bỏ đi, em ngoan ngoãn đừng cử động lung tung, mau dưỡng cho vết thương lành hẳn đi. Chị tự đi đến phòng tập là được."
Nhận lấy hộp cơm trưa từ tay Tiểu Loan, Cố Y bày đồ ăn lên chiếc bàn gấp nhỏ, rồi đưa cho Cố Phỉ một đôi đũa.
"Ăn cơm trước đi, lát nữa vào xe nghỉ ngơi cùng chị."
"Dạ."
Trong lúc hai người đang ăn trưa, Lâm Kỳ và Phương Ngưng cũng mang theo cơm hộp đến ngồi cùng. Bốn người chen chúc nhau, vừa ăn vừa trò chuyện.
Nhìn Cố Y thỉnh thoảng lại gắp đồ ăn cho Cố Phỉ, Phương Ngưng cười trêu chọc.
"Cố Phỉ, nếu em không đến thì có khi chị Thanh Vi sắp đánh nhau với đạo diễn rồi đấy."
Nói thật, đây là lần đầu tiên Phương Ngưng thấy Tần Thanh Vi cãi tay đôi với đạo diễn trên phim trường. Phải công nhận rằng, không hổ là người từng ba lần đoạt giải Ảnh hậu, thái độ diễn xuất vô cùng cầu toàn, có thể nói đến mức đạo diễn phải cạn lời, nghi ngờ cả nhân sinh.
"..."
Cố Y vẫn giữ nét mặt thản nhiên, cầm ly nước lên nhấp một ngụm.
Không biết có phải vì Tần Thanh Vi có danh tiếng quá tốt trong giới hay không, mà cho dù diễn xuất của Cố Y có lúc không theo kịp, người khác cũng sẽ không nghĩ nhiều, mà ngược lại còn cho rằng đó là một cách xử lý vai diễn khác biệt của nàng.
Người duy nhất không dễ qua mặt chính là đạo diễn. Đây là lần thứ tư đạo diễn của bộ phim này hợp tác với Tần Thanh Vi, bà tuyệt đối không dung túng cho Tần Thanh Vi thể hiện diễn xuất tệ hại như vậy trong phim của mình, nên ngày nào cũng lên lớp dạy bảo nàng.
Nhưng cũng nhờ có sự đốc thúc của đạo diễn mà diễn xuất của Cố Y đang dần tiến sát đến trình độ bình thường của Tần Thanh Vi. Tuy nhiên, đối mặt với sự phát tiết của đạo diễn thì nàng cũng không phải là người sẽ chịu đựng trong im lặng.
Thế nên hai ngày nay, hễ ở phim trường là đâu đâu cũng có thể bắt gặp cảnh hai người cãi nhau qua lại.
Nghe vậy, Cố Phỉ có chút lo lắng nhìn vợ mình.
"Không sao đâu, sẽ không động tay động chân đâu."
Cố Y an ủi cô.
Nàng cũng chẳng muốn vì mấy chuyện này mà lên hot search.
"..."
Cố Phỉ nhịn cười, cúi đầu lẳng lặng ăn cơm.
Suy nghĩ một lát, cô ghé sát vào tai Cố Y.
"Chị ơi, lát nữa em tập đọc kịch bản với chị nhé."
Trước đây, lúc ở bệnh viện cô cũng đã từng tập đọc kịch bản với vợ một lần, nên đại khái cũng biết cách diễn là như thế nào.
Dù Cố Y không nói ra, nhưng Cố Phỉ cũng biết nàng đang chịu áp lực lớn đến mức nào. Nếu vợ đã không muốn tạm dừng công việc, thì điều Cố Phỉ có thể làm là cố gắng giúp đỡ nàng hết sức.
Cố Y mím môi không nói gì, chỉ gắp thêm một miếng thịt bò đút cho cô.
"Ăn cơm xong rồi nói sau."
Nhiều lúc nàng thực sự rất ghét công việc này của Tần Thanh Vi, việc thường xuyên phải đối mặt với ống kính đã đành, ngay cả khi ra ngoài đường cũng phải cải trang. Khiến cho trước đây mỗi lần xuất hiện, Cố Y chỉ có thể ở trong quán bar của chính mình, thậm chí muốn uống một ly rượu cũng phải đeo mặt nạ.
Nhưng nàng cũng hiểu rõ, nếu không nhờ công việc này, số nợ của Tần Linh, có lẽ cả đời họ cũng không trả hết.
Nàng ghét công việc này, còn Tần Thanh Vi làm sao lại thích được vậy.
Một người từ nhỏ đã luyện múa cổ điển, rõ ràng khi xưa, ước mơ lớn nhất của cô ấy là được bước lên sân khấu của Nhà hát Lớn Quốc gia.
***
Sau bữa trưa, Cố Phỉ được Cố Y đẩy về chiếc xe RV của nàng.
"Em định khi nào về?"
Sau khi rửa mặt đơn giản, hai người tựa vào nhau, cùng nằm trên chiếc giường sofa trong xe.
Nghe vậy, Cố Phỉ rũ mắt nhìn Cố Y đang tựa vào vai cô nhắm mắt dưỡng thần, khẽ bật cười.
"Em mới vừa tới, chị đã muốn em đi rồi sao?"
"Trước đó chị đâu biết trên người em có thương tích đâu."
Cố Y thở dài, hôn lên cổ cô.
"Nếu em vẫn khỏe mạnh tung tăng như trước, đương nhiên chị sẽ không để em đi."
Thế nhưng Cố Phỉ bây giờ không chỉ trên trán dán băng gạc, mà hai chân còn đang bị cố định bằng nẹp, yếu ớt đến mức Cố Y không dám dùng sức ôm chặt cô một cái.
So với việc ở lại đoàn phim hỗn loạn và bận rộn, Cố Y đương nhiên vẫn muốn Cố Phỉ về nhà nghỉ ngơi cho yên tâm hơn.
"Em chỉ bị hạn chế đi lại một chút thôi, chị đừng lo."
Ngoài việc không xuống giường đi lại được, Cố Phỉ cảm thấy mình bây giờ và trước đây cũng chẳng có gì khác biệt.
Cô đưa tay m*n tr*n những ngón tay của Cố Y, đỏ mặt, nhẹ giọng nói.
"Tối qua chẳng phải chị vẫn còn nhớ em sao, hôm nay em đến rồi thì chắc chắn sẽ không để chị phải tự tay chịu vất vả nữa đâu."
Mỉm cười không nói gì, Cố Y đưa tay vẽ vẽ trong lòng bàn tay cô.
"Chân em vẫn đang bị thương, có làm được không?"
"Được chứ."
Cố Phỉ đỏ tai, nhìn những ngón tay đan vào nhau của hai người.
Chỉ cần tay còn cử động được, là cô còn làm được.
Tuy nhiên, để chăm sóc cho sức khỏe của vợ, Cố Phỉ vẫn thấp giọng đề nghị.
"Khi nào chị quá mệt thì em chỉ mát-xa cho chị thôi, không làm gì khác nữa."
Cố Y đang vui vẻ, lập tức bày ra vẻ mặt vô cảm mà nhìn cô.
"Lúc đóng phim giúp Tần Thanh Vi, chưa có ngày nào là chị không mệt cả."
Như vậy chẳng phải là mấy ngày tới đều không được chơi sao?
Mím môi nhịn cười, Cố Phỉ ôm nàng vào lòng.
"Chị vất vả rồi, đợi khi nào xong việc, em nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho chị."
"Bù đắp thế nào?"
Cố Y nheo mắt nhìn cô.
"Ưm..."
Nghĩ ngợi một chút, Cố Phỉ lấy điện thoại của mình ra, mở một đoạn video cho nàng xem.
"Trước đây chị nói thích cảm giác k*ch th*ch, nên em đã mua một chiếc du thuyền trên biển, lát nữa em cùng chị ra biển chơi nhé, chị thấy thế nào?"
Sau khi xem kỹ chiếc du thuyền khổng lồ trong video, Cố Y khẽ cong môi hài lòng.
"Bé cưng đối xử với chị thật tốt."
Không phải vì món quà này, mà là vì Cố Phỉ luôn nhớ những lời nàng nói vu vơ.
Hai người nằm nghỉ cùng nhau khoảng hai mươi phút rồi ngồi dậy tập đọc kịch bản.
Cố Phỉ nhớ lại thần thái của vợ lúc phân tích kịch bản ở bệnh viện, để Cố Y dễ hiểu hơn, cô đã tự mình thị phạm giảng giải.
Cô cũng chưa từng học qua diễn xuất, nhưng vẫn cố gắng hết sức để thể hiện những biểu cảm và cảm xúc cần có lên khuôn mặt mình.
Cố Y ngồi đối diện, nhìn ngũ quan trên khuôn mặt tuyệt mỹ của cô đang thi nhau "bay loạn", không nhịn được cười thành tiếng.
"Bé cưng à, kỹ năng diễn xuất của em còn không bằng chị đâu."
"...... Em đã cố hết sức rồi mà."
Cố Phỉ nhịn đỏ mặt, có chút ngượng ngùng, sờ sờ vành tai.
Biết cô làm vậy là để giúp mình, Cố Y mỉm cười, hôn lên má cô.
"Ngoan, chị nhất định sẽ làm việc thật chăm chỉ để không làm bé cưng thất vọng."
***
Sau khi bắt đầu quay vào buổi chiều, các cảnh quay của Cố Y quả thực thuận lợi hơn trước rất nhiều, ngoại trừ việc thỉnh thoảng bị bật cười, còn lại thì không có vấn đề gì lớn.
Phương Ngưng chưa tới lượt quay nên cũng ngồi xem cùng Cố Phỉ và Lâm Kỳ. Thấy bầu không khí xung quanh Cố Y nhẹ nhàng hơn buổi sáng rất nhiều, cô ấy không kìm được mà cảm thán với Cố Phỉ.
"Sức mạnh của tình yêu thật vĩ đại, cứ em đến là chị Thanh Vi đều sẽ cười."
"..."
Cố Phỉ cười ngượng nghịu mà không nói gì.
Sức mạnh tình yêu gì chứ, cô dám khẳng định, vợ bật cười... chắc chắn là vì lúc diễn nàng lại nhớ đến cách giảng giải dở tệ của cô ở trên xe ban nãy.
***
Tám giờ tối, công việc của Cố Y kết thúc. Cố Phỉ cùng nàng lên xe về khách sạn.
Trên xe, Cố Y tẩy trang qua loa rồi thay một bộ quần áo thoải mái.
Lúc thay đồ, liếc thấy đôi mắt không chớp lấy một cái của Cố Phỉ, nàng liền khẽ nhếch môi, cởi nốt áo lót màu đen duy nhất trên người ra, sau đó mặc thẳng chiếc váy ngủ hai dây cần thay vào.
"Chị ơi, đồ lót..."
Cố Phỉ đỏ mặt, nhẹ nhàng nhắc nhở nàng.
"Lát nữa xuống xe rồi mặc sau."
Nói xong, Cố Y liền ôm cô tới ngồi lên đùi mình.
"Có đau không?"
Nàng nhìn xuống đôi chân không thể cử động của Cố Phỉ.
Lắc đầu, Cố Phỉ đưa hai tay vịn lên vai nàng, e thẹn ngồi ngay ngắn.
Cô chỉ cần nghiêng người một chút là có thể chạm vào dáng người mềm mại của Cố Y.
Cố Phỉ hơi lo lắng cho khả năng kiềm chế của mình.
Vợ đã đóng phim cả ngày rất mệt mỏi, điều nên làm nhất là nghỉ ngơi, chứ không phải là vận động.
Nhìn ra sự căng thẳng của cô, Cố Y khẽ nhướng mày.
"Thân mật một lát cũng không được sao, bé cưng?"
"... Được ạ."
Cố Phỉ rũ mắt, đỏ mặt nhẹ nhàng hôn lên môi nàng.
Động tác vừa quy củ vừa ngoan ngoãn, bảo hôn thì chỉ hôn, không hề s* s**ng lung tung.
Nhìn đôi bàn tay quy củ của cô, Cố Y cong môi, đưa tay cởi mở cổ áo sơ mi của Cố Phỉ.
Cố Phỉ có thể nhịn, nhưng nàng thì không.
Theo nụ hôn ngày càng triền miên, chiếc áo sơ mi trên người Cố Phỉ cũng bị mở toang.
Chiếc áo lót màu trắng ôm trọn vóc dáng hoàn mỹ, lại hiện lên màu hồng nhạt trong sự e thẹn và d*c v*ng, vô cùng quyến rũ.
Cố Y rũ mắt ngắm nhìn, lòng bàn tay từ từ di chuyển dọc theo bờ vai tinh xảo cho đến tận xương quai xanh.
Cố Phỉ đỏ mặt nhìn thẳng vào nàng.
"Ngoan, để chị hôn một cái."
Cố Y nắm lấy đầu ngón tay cô, khẽ hôn, rồi chuyển dần xuống cổ.
Hơi thở của Cố Phỉ có chút dồn dập, cô vịn lên vai nàng, ngoan ngoãn ngồi im để vợ hôn cho thoả.
Cô cảm thấy như vậy cũng rất tốt, vừa không khiến vợ mệt, mà lại còn làm d*c v*ng của nàng dịu đi.
Ngoại trừ việc cô phải nhịn có hơi vất vả một chút. Quả thực như là một mũi tên trúng hai đích.
***
Khi xe dừng lại ở tầng hầm để xe của khách sạn, trên người Cố Phỉ đã phủ đầy những vết hôn, chẳng kém cạnh gì những dấu vết mà cô đã để lại trên người vợ trước đó.
Trước khi xuống xe, Cố Y thay một bộ quần áo khác. Không chỉ thay đồ lót mới trước mặt Cố Phỉ, nàng còn cởi chiếc q**n l*t màu đen trên người ra, cố tình ném thẳng vào lòng cô.
"Chuyện tốt mà em làm đấy."
"..."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Nhìn mảnh vải sẫm màu hơn thấy rõ, Cố Phỉ đỏ bừng mặt mũi mà cầm lấy, lí nhí biện bạch cho bản thân.
"Chị ơi, em chưa làm gì cả mà."
Sửa sang lại quần áo trên người, Cố Y liếc cô một cái.
Chính vì chưa làm gì cả nên nàng mới tức đó.
Đã đến mức này mà Cố Phỉ vẫn nhịn được không làm gì cả.
Xoay người bước đến trước mặt cô, Cố Y gấp gọn mảnh vải mỏng manh lại, rồi nhét thẳng vào túi áo sơ mi của Cố Phỉ ngay trước mặt cô.
"Về nhà giặt giúp chị đi."
"... Vâng."
Theo bản năng sờ vào túi áo đang phồng lên, Cố Phỉ đỏ mặt gật đầu.
***
Trong phòng khách sạn, nhân lúc Cố Y đang tắm, Cố Phỉ thay ga trải giường, sau đó ôm ga trải giường vừa thay cùng với mảnh vải trong túi áo, tiến vào gian ngoài của phòng tắm.
Đầu tiên là nhét ga giường vào máy giặt, Cố Phỉ tìm một cái thau nhỏ, điều khiển xe lăn tới ngồi trước bồn rửa mặt, cẩn thận vò giặt mảnh vải màu đen kia.
Đến khi Cố Y tắm xong bước ra, Cố Phỉ đã treo chiếc q**n l*t vừa giặt lên, đang ngồi đợi nàng bên ngoài.
Liếc nhìn mảnh vải vẫn còn đang nhỏ nước, Cố Y không nhịn được mà cong môi, đẩy Cố Phỉ đi vào trong.
"Đi thôi, chị phục vụ em tắm."
Cố Phỉ có chút đỏ mặt.
"Em lau qua một chút là được rồi ạ."
Tình trạng này của cô, vừa không thể tắm vòi sen, cũng chẳng thể ngâm bồn.
"Yên tâm, chị sẽ chăm sóc em thật tốt."
Vừa giúp cô c** q**n áo, Cố Y vừa khẽ nhếch môi.
Nhìn Cố Phỉ đang tr*n tr**ng ngồi trên ghế, Cố Y cầm vòi sen, cúi người đứng trước mặt cô, động tác nhẹ nhàng giúp cô gội đầu.
"Nước có vào mắt thì nhớ nói với chị nhé."
"Dạ."
Cố Phỉ ngồi đỏ bừng mặt mũi, không dám động đậy.
Nhưng ánh mắt lại cứ không nhịn được mà rơi xuống phần cổ áo mở toang của Cố Y.
Vì vừa mới tắm xong, Cố Y đang mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, vóc dáng tuyệt mỹ được bao bọc một cách hờ hững bên trong, để lộ ra vùng da trắng ngần ở xương quai xanh.
Cộng thêm tư thế cúi người, cô lại càng được nhìn thấy rõ mồn một.
Cố Phỉ không biết vợ có cố ý hay không, nhưng cô phải thừa nhận rằng, bản thân đã bị quyến rũ.
Đỏ mặt hít một hơi thật sâu, Cố Phỉ lặng lẽ nhắm mắt lại.
Mãi đến khi Cố Y giúp cô lau người, Cố Phỉ mới không kìm được mà rũ mắt xuống.
Nhìn động tác cầm khăn lau chùi của Cố Y, Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, nhìn nàng.
"Chị ơi, không cần lau kỹ như vậy đâu."
Vùng da dưới xương quai xanh đã được vợ cô lau hết năm phút rồi.
Làm cho phản ứng sinh lý của Cố Phỉ cứ không chịu dịu xuống, gò má lại càng đỏ lựng vì xấu hổ.
"Chị chỉ thấy chỗ này đáng yêu, muốn chào hỏi chúng lâu hơn một chút thôi."
Cố Y nhếch môi, đáp lại với vẻ ngây thơ và đầy ám muội.
"..."
Cố Phỉ xấu hổ đến mức bùng nổ, đưa tay giữ lấy cổ tay nàng.
"Chúng rất thích chị, nên chị không cần phải......"
Khóe môi khẽ cong lên một nụ cười vui sướng. Cố Y nghiêng người, hôn nhẹ lên xương quai xanh của cô.
"Chị cũng rất thích các em."
"..."
Cố Phỉ cảm giác đầu mình sắp bốc khói rồi.
......
Sau khi ra khỏi phòng tắm, Cố Phỉ cùng Cố Y xem qua kịch bản cho ngày mai trước, sau đó bảo nàng nằm sấp xuống giường, còn cô thì xoa tay chuẩn bị mát-xa cho nàng.
So với lần đầu tiên thử nghiệm ở bệnh viện, lần này Cố Phỉ đã chuẩn bị đầy đủ.
Cô lấy ra lọ tinh dầu mà mình mang theo, rồi đỏ mặt ngập ngừng bảo Cố Y cởi áo choàng tắm trên người xuống.
Thành thật mà nói, Cố Phỉ cảm thấy đây đúng là một thử thách đối với bản thân.
Cô cảm thấy sau khi mát-xa cho vợ xong, tối nay chưa chắc cô đã ngủ được.
Cho dù có ngủ được, trong đầu chắc chắn cũng toàn là những giấc mộng xuân tươi đẹp.
Cố Y thì không nghĩ nhiều như vậy. Sau khi liếc nhìn Cố Phỉ một cái, nàng cởi hẳn áo choàng tắm rồi nằm sấp xuống giường, còn có tâm trạng trêu chọc Cố Phỉ.
"Có cần chị cởi luôn cả cái còn lại không?"
"... Không cần đâu ạ."
Cố Phỉ cố tỏ ra bình tĩnh, nhỏ giọng lên tiếng.
Ngồi trên xe lăn, nhìn dáng người mềm mại trước mặt, cô đỏ mặt vì thiếu kiềm chế.
Xoa đều tinh dầu trong lòng bàn tay, Cố Phỉ xắn tay áo, bắt đầu xoa bóp từ bờ vai của nàng.
Nửa giờ sau, Cố Y đã nhắm mắt lại vì thoải mái, Cố Phỉ cũng im lặng thở phào một hơi.
Cô thực sự rất sợ vợ lại quyến rũ mình, trong tình huống này, Cố Phỉ thật sự sẽ khó mà nhịn được.
May là Cố Y có vẻ như thực sự mệt mỏi và cũng rất thích kỹ thuật mát-xa của Cố Phỉ. Cho dù Cố Phỉ có dừng lại, thì nàng cũng chỉ nhắm mắt khen ngợi cô một câu.
"Ngón tay của bé cưng thật linh hoạt, dù trên giường hay dưới giường đều khiến chị rất thích."
"..."
Cố Phỉ lí nhí đáp lại, chuẩn bị xoay người vào phòng tắm để rửa sạch tinh dầu còn sót lại trên tay.
Nhưng Cố Y lại hơi nghiêng người vào lúc này, mở mắt mỉm cười nhìn Cố Phỉ.
"Chưa mát-xa xong đâu, bé cưng."
Bị nhìn trúng, hơi thở của Cố Phỉ trong chốc lát trở nên hỗn loạn.
Cố Y chú ý tới sự thay đổi trong biểu cảm của cô, hài lòng cong môi.
"Lại đây."
Nàng dịu dàng lên tiếng.
Cố Phỉ đỏ mặt đi tới.
Cố Y đưa tay s* s**ng cổ tay cô.
"Có mệt không?"
Cố Phỉ lắc đầu.
Cố Y nén nụ cười, nâng cằm cô lên.
"Chị định ăn thịt em chắc, sao không dám nhìn chị?"
"... Nhìn rồi lại không nhịn được mà phạm sai lầm mất."
Cố Phỉ thành thật lí nhí đáp lại.
"Nhưng chị lại muốn em phạm sai lầm thì sao?"
Cố Y hôn lên môi cô một cái.
"Bé cưng vất vả như vậy, chị thưởng cho em một chút cũng không được sao?"
"... Tạm thời thiếu trước nhé."
Cố Phỉ e thẹn mím môi, mỉm cười.
"Đợi chân em khỏi rồi, chị thưởng cho em sau nha."
Tình trạng bây giờ của cô, tuy vẫn có thể làm, nhưng dù sao cũng có chút hạn chế, không thể mang lại cho vợ trải nghiệm quá hoàn hảo.
Ngắm nhìn cô một lát, Cố Y ngồi dậy, dựa vào đầu giường, lại ngoắc ngoắc ngón tay với Cố Phỉ.
"Sao vậ..."
Lời còn chưa dứt, Cố Phỉ đã bị nàng kéo vào lòng.
"Ôm một cái cũng được mà bé cưng? Tối qua chị đã muốn cho em như thế này rồi."
"...Dạ."
Cố Phỉ đỏ bừng mặt đáp lời.
Đến khi quay lại phòng tắm, Cố Y trên giường đã được thoa một lớp tinh dầu bóng loáng từ ngực trở lên.
Nhìn bóng lưng của Cố Phỉ, Cố Y nhìn xuống vết ngón tay mờ nhạt trên người mình, hài lòng cong môi.
......
Đêm khuya, hai người nằm trên giường, Cố Y nghiêng người ôm Cố Phỉ vào lòng.
Rõ ràng đã mệt mỏi cả ngày, nhưng vì có Cố Phỉ ở bên cạnh, nàng lại không có chút buồn ngủ nào.
Đưa tay nhẹ nhàng chạm vào lớp băng gạc trên trán Cố Phỉ, nàng khẽ nói.
"Bé cưng, lúc em bị thương, là đang ở cùng Tống Yến Nhiên phải không?"
Cố Phỉ đang tận hưởng mùi hương thanh khiết trên người vợ để chìm vào giấc ngủ, liền khẽ gật đầu.
"Thảo nào cô ấy không chịu đi..."
Nàng lẩm bẩm một câu rồi hôn lên mặt Cố Phỉ.
"Hôm qua chị nghe Phương Ngưng nói, đạo diễn ban đầu của bộ phim này là Chu Bằng, chính em là người thay mụ ta đi à?"
Cố Phỉ ngập ngừng mở mắt, hơi nghiêng đầu nhìn nàng.
"Mụ ta đi theo Cố Liễm rồi."
"Hửm?"
Cố Y nhất thời không hiểu.
"Ở trong tù."
Cố Phỉ nhìn nàng trong màn đêm tối tăm, khẽ lên tiếng.
Nên là... chị ơi, chị không cần phải bận tâm về bọn họ nữa.
Lông mày khẽ nhíu lại, Cố Y mím môi.
"Là Minh Đàn làm, hay là em?"
Cố Phỉ không nói gì.
Im lặng hồi lâu, Cố Y siết chặt ngón tay cô.
"Em đã nhớ ra hết rồi à?"
Cố Phỉ khẽ ậm ừ.
Cố Y mỉm cười với vẻ mặt vừa phức tạp vừa nhẹ nhõm, nàng từ từ rũ mắt xuống, tựa trán vào trán cô.
"Bé cưng giỏi quá."
Nàng dịu dàng khen ngợi, nhưng trong giọng nói lại không có nhiều niềm vui.
Nàng không phải Tần Thanh Vi, nhưng đủ hiểu rõ người đó.
Không còn quả bom nổ chậm Chu Bằng này, Tần Thanh Vi sẽ không còn bất kỳ nghi ngờ nào nữa.
Tiếp theo, có phải sẽ là đi khám bệnh và loại bỏ bọn họ không?
Sau đó không còn nỗi lo âu nào nữa, công khai chuyện tình cảm với Cố Phỉ, tổ chức đám cưới, sống một cuộc sống mà Tần Thanh Vi đã khao khát từ lâu.
Cô ấy sẽ luôn ở bên Cố Phỉ, có lẽ họ sẽ còn có một đứa con và sống hạnh phúc mãi mãi.
Cố Y không thích trẻ con. Nàng cảm thấy trẻ con sinh ra đã bị phụ huynh kiểm soát, không có năng lực phản kháng, dù bị đối xử thế nào cũng phải chấp nhận vô điều kiện.
Làm một đứa trẻ rất cực khổ.
Ít nhất thì trước đây nàng cũng từng như vậy.
Nhưng nếu là con của Tần Thanh Vi và Cố Phỉ, chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Đứa trẻ lớn lên trong tình yêu thương thì không có lý do gì để không hạnh phúc cả.
Chỉ tiếc là, nàng nhất định sẽ không được nhìn thấy khung cảnh đó.
"Chị ơi..."
Ý định ban đầu của Cố Phỉ là muốn vợ được an tâm, nhưng không ngờ lại khiến Cố Y chìm vào im lặng.
"Bé cưng."
Nàng khẽ nắm lấy bàn tay Cố Phỉ đang đặt trên má mình, Cố Y nhìn cô, khẽ cong môi.
"Nếu chị nói, chị mang thai rồi, em sẽ thế nào?"
"!"
Cố Phỉ ngồi bật dậy thẳng tắp trên giường, đôi mắt trong đêm tối sáng lên đến mức kinh người.
Cô cứ ngẩn ngơ ngồi đó, không nói một lời, điều này ngược lại lại khiến Cố Y thoát ra khỏi cảm xúc buồn bã.
"Ngốc rồi à?"
Nàng khẽ cười, véo nhẹ vành tai Cố Phỉ.
"Chị ơi... chúng ta... là thật ạ?"
Đầu óc Cố Phỉ đang hơi quay cuồng, chỉ thiếu điều muốn bò lên giường dán sát vào bụng Cố Y. Nhưng tiếc là vì hai chân không cử động được, cô chỉ có thể nửa nằm nửa quỳ, dựa vào lòng Cố Y.
Tư thế vừa vụng về vừa vô cùng đáng yêu.
Cố Y không nhịn được vỗ nhẹ vào lưng cô.
"Ý chị là 'nếu' thôi."
Nàng vừa mới hỏi rõ ràng như vậy, sao Cố Phỉ lại chọn lọc nghe mỗi vế sau thế cơ chứ?
"Ừm... ừm..."
Cố Phỉ với nhịp tim lúc nhanh lúc chậm, nằm sấp trong lòng nàng, cố gắng trấn tĩnh lại bộ não vừa bị tắt nguồn.
Không trách cô nghĩ nhiều, thực sự là vợ hỏi quá đột ngột, Cố Phỉ cứ theo lẽ thường mà tưởng rằng Cố Y đang nói thật...
Nhẹ nhàng vỗ về trên lưng cô, Cố Y mỉm cười.
"Trả lời câu hỏi của chị đi."
"... Em sẽ..."
Mím môi nhớ lại câu hỏi vừa rồi của Cố Y, Cố Phỉ ngẫm nghĩ.
"Em sẽ ở bên cạnh bảo vệ chị không rời nửa bước, chị muốn em làm gì em sẽ làm đó, không để chị phải tức giận, không để chị phải mệt mỏi......"
Cô lải nhải một hồi lâu, miệng cứ thế nói không ngừng, khiến cho người trong cuộc như Cố Y suýt nữa cũng tưởng rằng mình thực sự có thai rồi.
Thế nhưng, sau khi cẩn thận ngẫm nghĩ theo lời của Cố Phỉ, nàng có chút bất lực.
"Hình như cũng chẳng có gì thay đổi, chẳng phải vẫn giống hệt thái độ của bé cưng đối với chị lúc này sao?"
Thật đáng tiếc, nàng còn muốn mình là người đầu tiên được trải nghiệm sự chăm sóc tỉ mỉ của Cố Phỉ, nhưng giờ xem ra, dường như chẳng có gì khác biệt.
Nghe ra sự tiếc nuối trong giọng nói của nàng, Cố Phỉ rất nghiêm túc ngước mắt lên đính chính.
"Có khác biệt mà, em nhất định sẽ chăm sóc chị còn chu đáo hơn cả bây giờ nữa."
"Vậy sao?"
Khẽ nhướng mày, Cố Y nở một nụ cười đầy tinh quái.
"Vậy nếu chị bắt em hầu hạ chị trong suốt thời gian mang thai, em đồng ý hay là không đây?"
"..."
Cố Phỉ đỏ bừng mặt, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.