2.440 chữ · ~17 phút đọc
Hai người dùng bữa tối tại y quán.
Minh Đàn vốn định ăn uống qua loa tại nhà hàng bên ngoài, nhưng Cố Phỉ dường như đã hiểu lầm ý của nàng.
Lúc chọn lò nướng ở trung tâm thương mại, Minh Đàn nghĩ rằng, thời gian tới Cố Phỉ có lẽ sẽ ở lại y quán cùng mình, nên đã thuận tay mua thêm một số bộ nồi niêu và đồ dùng nhà bếp khác.
Khi chỉ có một mình, nàng sao cũng được, dù sao cũng không ở lại lâu, mọi nhu cầu ăn uống đi lại phần lớn đều giải quyết bằng tiền. Nhưng hiện tại đã có Cố Phỉ, cộng thêm chân của cô vẫn đang trong thời kỳ hồi phục, tuy không nói ra nhưng Minh Đàn muốn chăm sóc cô thật tốt.
Ít nhất, không thể bữa nào cũng chạy ra ngoài ăn.
Chỉ là, Minh Đàn vốn không có ý định sẽ bắt tay vào nấu nướng ngay tối nay.
Bởi vì, nàng cần phải học trước đã.
Y quán tuy có thiết kế nhà bếp, nhưng chưa bao giờ sử dụng qua.
Thế nhưng Cố Phỉ lại hiểu lầm Minh Đàn mua những thứ này là để tối nay nấu cơm tại nhà, thế là cô hăng hái mua thêm rất nhiều rau củ quả và thực phẩm, trông như thể đang mong chờ một bữa tối ấm cúng.
Vì vậy, trên đường lái xe về nhà, Minh Đàn có chút im lặng.
Nàng không muốn dập tắt sự mong đợi của Cố Phỉ, cũng không cam lòng thừa nhận trước mặt cô rằng mình hơi hơi không bằng các nhân cách khác.
Cho nên, nàng chỉ có thể thử đáp ứng cô trong tình trạng chưa có chút kinh nghiệm nào.
Khi xe dừng trước cửa y quán, nhân viên giao hàng của trung tâm thương mại cũng vừa vặn đến nơi.
Minh Đàn đẩy Cố Phỉ vào đại sảnh nghỉ ngơi trước, sau đó mới cùng nhân viên vào bếp lắp đặt.
Bếp nấu và tủ bếp đều sạch bong, tủ lạnh, máy rửa chén cùng các đồ điện gia dụng khác đều đầy đủ. Minh Đàn nhìn nhân viên bày biện các dụng cụ mới mua xong xuôi, sau khi tiễn họ về, nàng mới nhìn quanh một lượt, ngập ngừng mở túi thực phẩm hai người mua tối nay ra.
Có thịt có rau, có cá có tôm, phối hợp với nhau chắc hẳn có thể làm ra một bữa tối giàu dinh dưỡng.
Nhưng trước đó, Minh Đàn cần phải xem qua công thức nấu ăn đã.
"Bác sĩ Minh, em đến giúp chị nhặt rau đây."
Ngay khi Minh Đàn định đi lấy máy tính bảng, Cố Phỉ đã ngồi trên xe lăn, mỉm cười ló đầu ra ở cửa bếp.
Cô vừa bận rộn giấu hộp sữa bột trẻ em kia đi. Sau khi lượn lờ một vòng trong đại sảnh, Cố Phỉ mới miễn cưỡng nhét được hộp sữa to đùng đó vào sau kệ sách.
Quà vợ tặng thì tốt thật đấy, nhưng Cố Phỉ sợ có ngày nàng lại "tự đối đầu với chính mình", ngộ nhỡ lại hiểu lầm Cố Phỉ có con với người khác thì cô có mười cái miệng cũng giải thích không xong.
Dù sao thì cô cũng không thể nói là vì mình tò mò nên mới mua về nếm thử.
Quá là b**n th**.
Mà nếu bảo là người khác tặng thì càng dễ bùng nổ hơn.
Nhìn Cố Phỉ trước mặt đã tự giác bắt đầu nhặt rau xanh, Minh Đàn mím môi.
"Không cần đâu, em đi nghỉ đi."
Nói rồi, nàng đẩy xe lăn của Cố Phỉ quay lại đại sảnh.
"Bữa tối cần thêm một chút thời gian nữa, em..."
Khựng lại một chút, Minh Đàn nhìn sang hộp sữa bột người lớn đặt trên bàn trà.
"Pha cho em một ly sữa uống trước nhé?"
"... Không cần đâu ạ, thực ra em vẫn chưa đói lắm."
Vừa nhìn thấy sữa bột là nhớ ngay đến bình sữa, Cố Phỉ đỏ mặt lắc đầu.
Cúi xuống nhìn cô một cái, Minh Đàn im lặng suy nghĩ.
"Vậy bữa tối làm đơn giản một chút nhé? Một món mặn một món xào?"
"Tất nhiên là được rồi ạ."
Theo bản năng mỉm cười đáp lại, Cố Phỉ nhạy bén nhận ra một vài sự thay đổi trong lời nói của Minh Đàn.
Bác sĩ Minh rất ít khi thương lượng với cô, thông thường toàn dùng giọng điệu khẳng định mang tính ra lệnh...
Hơi nghiêng đầu, Cố Phỉ đã hiểu rõ.
"Bác sĩ Minh, chị định làm món gì vậy? Thực sự không cần em giúp sao?"
Đôi mắt trong veo nhìn nàng, Minh Đàn thản nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Tôm luộc, cải ngồng xào."
Hai món này dường như không cần nhiều gia vị và nguyên liệu phụ, chắc cũng tính là đơn giản rồi.
Minh Đàn thầm tính toán như vậy.
"Tôm phải xử lý phiền phức lắm, bác sĩ Minh, em nhất định phải phụ chị một tay."
Nhân cơ hội đó, Cố Phỉ làm bộ hốt hoảng lên tiếng, rồi điều khiển xe lăn chạy tót vào bếp.
"..."
Nhìn bóng lưng cô ngồi trên xe lăn chạy vèo đi mất, Minh Đàn không kìm được mà khẽ nhếch môi.
Trong bếp.
Cố Phỉ nhìn những con tôm tươi đang nhảy tanh tách trong bồn nước, lại liếc nhìn bóng dáng Minh Đàn ngoài hành lang đang dần tiến lại gần, cô cúi đầu cười thầm rồi lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra.
"Bác sĩ Minh, em xem công thức bảo tôm luộc cần dùng nước hành và gừng để khử mùi tanh, chị chuẩn bị bước này nhé? Để em xử lý chỗ tôm này cho."
"... Được."
Dù đã nhận ra Cố Phỉ đang cố ý giả ngốc để phối hợp với mình, nhưng khi cúi xuống, Minh Đàn vẫn vô thức để lộ một chút vui vẻ nơi đáy mắt.
Xác nhận vợ có thể hoàn thành bước thái lát hành gừng, Cố Phỉ mới yên tâm quay người bắt đầu xử lý đống tôm sống.
Tay nghề của cô quả thực không có gì để chê, gần như ngay khi Minh Đàn thêm nước vào nồi xong, trên đĩa đã có thêm một nửa số tôm đã được làm sạch.
Đứng sau lưng cô quan sát một lúc, Minh Đàn cũng thử bắt tay vào làm.
Cố Phỉ vô thức làm chậm động tác trong tay lại, dùng khoé mắt để ý tiến độ của Minh Đàn. Thấy nàng rút được trọn vẹn một sợi chỉ tôm ra, cô liền vô thức cong mắt cười.
"Bác sĩ Minh, thực ra mấy công việc chuẩn bị sơ chế này cứ giao hết cho em, như vậy mới gọi là phân công rõ ràng chứ."
Nghe vậy, Minh Đàn liếc cô một cái, lại cầm thêm một con tôm khác.
"Đợi chân em khỏi hẳn rồi hãy nói."
Hai người cùng bận rộn một hồi, tuy chỉ là hai món ăn đơn giản nhưng khi thực sự được ăn cơm thì đã gần mười giờ đêm.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Bữa tối biến thành bữa khuya, nhìn dáng vẻ Cố Phỉ bên cạnh ăn đến mức mặt mày rạng rỡ, Minh Đàn cúi đầu bóc thêm một con tôm nữa, bỏ vào chén của cô.
"Ngày mai muốn ăn gì? Để tôi xem trước công thức."
Cố Phỉ không nhịn được cười, nghiêng đầu nhìn nàng.
"Bác sĩ Minh, em không kén ăn đâu, chị làm gì em cũng thích ăn hết."
Minh Đàn bình thản gật đầu, liếc nhìn hộp sữa bột trên bàn.
"Sáng thì sữa kèm bánh mì nướng, trưa thì mì Ý sốt kem, tối sẽ là súp nấm kem."
Dừng một chút, nàng nhếch môi nhìn Cố Phỉ.
"Em thấy thế nào?"
"... Em thấy tốt lắm ạ."
Ngoại trừ việc có thể cả ngày cô sẽ "thơm nồng mùi sữa" ra, thì Cố Phỉ không có ý kiến gì khác.
"Bác sĩ Minh cũng ăn giống em chứ?"
"Tất nhiên."
Đuôi lông mày khẽ nhướng, Minh Đàn thản nhiên gật đầu.
Nàng xưa nay vốn không có yêu cầu gì khắt khe về chuyện ăn uống.
Nghe vậy Cố Phỉ mỉm cười, cắn lấy miếng tôm nõn mà nàng vừa đưa đến tận miệng.
"Vậy món tráng miệng sau bữa cơm ngày mai sẽ là bánh mochi khoai môn phô mai và sữa tươi chiên được không ạ? Bác sĩ Minh chắc không có ý kiến gì chứ?"
"... Không có."
Minh Đàn rũ mắt nhìn đầu ngón tay mình bị Cố Phỉ khẽ cắn lấy, rồi khi chạm phải ánh mắt mang theo ý cười tinh quái của cô, nàng không nhịn được mà khẽ nhếch môi.
"Trẻ con."
......
Sáng sớm hôm sau, Cố Phỉ dậy sớm vào bếp bận rộn. Sáng nay cô có một cuộc họp phải tham dự, món sữa tươi chiên làm xong thì bỏ vào tủ lạnh, vừa vặn đến trưa là có thể định hình xong.
So với sự bận rộn của Cố Phỉ, Minh Đàn lại tỏ ra thong thả hơn nhiều. Đúng như lời đã nói tối qua, nàng pha hai ly sữa và nướng vài lát bánh mì làm bữa sáng.
Điểm khác biệt duy nhất là trong ly sữa của Cố Phỉ có thêm một muỗng mứt hoa hồng.
Lúc ăn sáng, Cố Phỉ nhìn ly sữa hơi ngả sang màu hồng, đỏ mặt bưng lên nhấp một ngụm.
"Vị thế nào?"
Minh Đàn nhìn cô với ánh mắt thản nhiên.
"Hơi chát ạ."
Cố Phỉ mím môi thầm cảm nhận. Hương hoa chỉ ngửi thấy được, chứ uống không ra vị.
"Vậy sao? Có lẽ là cho hơi ít."
Minh Đàn bình thản múc thêm một muỗng mứt hoa hồng nữa, cho vào ly của cô.
"..."
Cố Phỉ uống một ngụm đầy vụn cánh hoa, yên lặng chớp chớp mắt.
Giờ cô mới nhận ra, tối qua mình không nên mua lọ mứt hoa hồng đó.
Vợ cô lúc đó rõ ràng là đang ghen mà...
Chín giờ sáng, Cố Phỉ được Minh Đàn đưa đến hầm gửi xe của công ty.
"Họp xong tôi đến đón em."
Để lại câu nói đó xong, Minh Đàn liền lái xe rời đi.
Cố Phỉ buồn cười cong môi, quay người nhấn nút thang máy.
Dù biết vợ vội về để xem công thức nấu ăn, nhưng cũng không cần phải gấp gáp đến vậy chứ.
Sau khi Cố Phỉ vào văn phòng, Thư ký Trần cũng đúng lúc bước vào.
"Chủ tịch Cố, còn mười lăm phút nữa cuộc họp sẽ bắt đầu."
"Ừm."
Cố Phỉ đáp lại bằng giọng ôn hòa, lướt qua các tài liệu trên tay.
Thư ký Trần đứng đối diện cô có vẻ muốn nói lại thôi.
"Chủ tịch Cố, vị Thư ký Bùi đó... còn đến làm việc nữa không ạ?"
Sau một hồi suy nghĩ kỹ, Thư ký Trần mở lời thăm dò.
Cô thực sự không muốn tin vị sếp trông có vẻ hiền lành khiêm tốn này lại là một người lăng nhăng mà ra vẻ đạo mạo.
Ánh mắt Cố Phỉ hơi khựng lại, cô chớp chớp mắt.
"Sẽ không."
Sau vài giây cân nhắc, Cố Phỉ đưa ra câu trả lời khẳng định.
Hiện tại vợ cô vẫn đang hiểu lầm cô và Thư ký Bùi có mối quan hệ mập mờ, nếu cô còn đưa Bùi Dao đến công ty mà để Thanh Vi biết được, thì ngày cô phải ly hôn chắc cũng không còn xa nữa.
"Vậy... có cần dọn trống văn phòng đã chuẩn bị cho Thư ký Bùi trước đó không ạ?"
Thư ký Trần tiếp tục thăm dò.
"... Không cần, cứ để đó đi."
Ngón tay đang lật tài liệu vô thức dừng lại, Cố Phỉ nhẹ giọng đáp.
Tuy không thể để vợ đến công ty dưới thân phận Bùi Dao nữa, nhưng dù sao, đó cũng là minh chứng cho việc cô ấy từng tồn tại.
Trong khi đó, Thư ký Trần đứng bên cạnh bắt đầu rơi vào trầm tư vì câu trả lời đầy mâu thuẫn của Cố Phỉ.
Không đến làm việc nhưng vẫn giữ lại văn phòng...
Xem ra Chủ tịch Cố đối với vị Thư ký Bùi kia cũng không hoàn toàn là hư tình giả ý.
Cũng đúng thôi, con cũng đã sinh luôn rồi, nếu không yêu thì đã chẳng đến mức đó.
Thầm than vãn trong lòng, trước khi rời đi, Thư ký Trần vẫn quyết định hỏi câu quan trọng nhất.
"Chủ tịch và cô Tần, là nghiêm túc chứ ạ?"
Nhìn Thư ký Trần hôm nay bỗng dưng nhiều chuyện lạ thường, Cố Phỉ hơi nheo mắt lại.
"Có phải cô muốn hỏi, người tôi thực sự thích là cô Tần hay là Thư ký Bùi, đúng không?"
Dù Bùi Dao chưa từng chính thức đến công ty, nhưng từ lâu Cố Phỉ đã dặn dò họ rằng, Thư ký Bùi và Tần Thanh Vi có gương mặt giống hệt nhau.
Cộng thêm việc Thanh Vi từng đến công ty ký hợp đồng, vụ tai nạn xe của hai người lần trước, và cả chuyện ở y quán ngày hôm qua, Thư ký Trần đều có thể coi là người chứng kiến.
Việc nhận ra mối quan hệ thân mật giữa cô và Tần Thanh Vi là không hề khó.
Cái khó chính là, vị Thư ký Bùi chưa từng lộ diện kia, bây giờ đang ở vị trí khó xử đến mức nào?
Đối mặt với câu hỏi ngược lại của Cố Phỉ, Thư ký Trần nở một nụ cười hơi gượng gạo.
"Xin lỗi Chủ tịch Cố, tôi..."
"Không sao, chính tôi cũng thấy chuyện này khá kỳ lạ."
Cố Phỉ mỉm cười.
"Thực ra không chỉ có một mình Thư ký Bùi đâu."
"?"
Thư ký Trần nhất thời chưa kịp phản ứng.
Cố Phỉ khẽ cười, nhìn đồng hồ rồi định bụng đi đến phòng họp.
"Những ai có diện mạo giống cô Tần, tôi đều thích cả."
Nói xong, cô điều khiển xe lăn rời đi trong tư thế hiên ngang.
Để lại một mình Thư ký Trần đứng ngây người tại chỗ, mồm chữ O mắt chữ A.
===================
==============
Tác giả:
Cố Phỉ: Đã đủ điên, miễn làm phiền. [Mèo tam thể đầu to]
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.