2.558 chữ · ~18 phút đọc
Giữa tháng mười, vì dự án hợp tác mới được ký kết với Lâm thị, Lâm Kỳ gần đây thường xuyên lui tới văn phòng của Cố Phỉ.
Nhưng dạo này cô phát hiện ra, trong văn phòng của Cố Phỉ hình như có chút thay đổi.
Sau khi bàn xong công việc với Cố Phỉ một lần nữa, Lâm Kỳ không vội rời đi, ngược lại còn đảo mắt nhìn kệ tủ trưng bày phía sau lưng Cố Phỉ thêm vài lần.
"Tôi nhớ lần trước tới đây, trên đây chưa có nhiều hoa như thế này phải không?"
Trên kệ tủ màu đen, ngoài vài món đồ trang trí tinh xảo được đặt rải rác, những khoảng trống còn lại được sắp xếp rất có tính toán, mỗi ngăn đều đặt một bình thủy tinh trong suốt, bên trong có vài bông tường vi đỏ thắm cắm nghiêng nghiêng.
Dưới ánh nắng ban mai rọi qua cửa sổ sát đất, chúng trông có phần sống động như thật.
Như thật?
Lâm Kỳ nheo mắt đứng dậy, lại gần nhìn kỹ, mới phát hiện ra những bông hoa này thực sự là đồ giả.
Chỉ là chúng được làm từ loại giấy có vân, cộng thêm một chút hiệu ứng chuyển màu và kỹ thuật gấp hoa tinh xảo, nên trông chẳng khác gì hoa thật.
"... Không được chạm vào đâu."
Cố Phỉ liếc nhìn bàn tay đang định táy máy của cô.
"Nếu cô thích thì có thể tự mình gấp."
"... Ý gì đây? Đừng bảo là mấy thứ này đều do cô tự tay gấp nhé?"
Lâm Kỳ tròn mắt nhìn Cố Phỉ, chưa hiểu chuyện gì.
"Ừm."
Cố Phỉ nhấp một ngụm cà phê, cúi đầu tiếp tục xử lý công việc khác.
Gần đây cô đều như vậy, lúc rảnh rỗi ở công ty là lại gấp hoa. Để hoa không bị ép hỏng, cô liền cho vào mấy cái bình thủy tinh kia, đợi đến lúc tan làm thì gom lại mang về y quán một thể.
Sau gần nửa tháng nỗ lực, Cố Phỉ đã gấp được 800 bông rồi.
Mặc dù thành quả đã có, nhưng cái giá phải trả cũng không phải là không có.
Hai ngày nay cô đã bắt đầu cảm thấy đầu ngón tay hơi đau đau...
"Cô gấp mấy thứ này làm gì? Muốn hoa thì cứ đi mua không phải xong chuyện rồi sao?"
Lâm Kỳ có chút khó hiểu.
"Quà tặng vợ thì cả tiền bạc lẫn tâm ý đều phải có đủ."
Cố Phỉ trả lời Lâm Kỳ mà không thèm ngẩng đầu.
Giống như việc cô tặng cả hoa đá quý lẫn hoa giấy gấp vậy.
"...Cô lấy đâu ra lắm trò lấy lòng người khác thế?"
Lâm Kỳ như sực tỉnh, có chút bất lực ngồi xuống đối diện Cố Phỉ.
"Cái chuyện tự tay gấp hoa hồng này mà cô cũng nghĩ ra được à?"
"... Là tường vi."
Cố Phỉ đính chính.
"... Cho tôi xin hai tờ đi."
Lâm Kỳ không nhịn được lại ngó tới mấy bông tường vi trong bình thủy tinh, cực kỳ động lòng mà đưa tay ra đòi giấy từ chỗ Cố Phỉ.
"... Để tôi cũng tạo cho Ngưng Ngưng nhà mình một bất ngờ."
Tránh cho Phương Ngưng suốt ngày chê cô không đủ lãng mạn.
"...Cô đừng có mà đạo nhái ý tưởng của tôi."
Cố Phỉ lấy từ trong ngăn kéo ra hai tờ giấy gấp màu hồng, đưa cho Lâm Kỳ.
"...Tôi gấp ngôi sao không được à?"
Lâm Kỳ chột dạ phản bác một câu.
"Mà ngôi sao gấp thế nào nhỉ?"
"..."
Cố Phỉ mỉm cười, thu hai tờ giấy kia lại.
"Gấp ngôi sao phải dùng giấy dải dài cơ."
"..."
Lâm Kỳ bẽ bàng rời đi, quyết định vừa ra khỏi cửa là sẽ đi mua giấy ngay.
***
Buổi trưa, Cố Phỉ đã bận rộn xong công việc vẫn đang tiếp tục sự nghiệp gấp giấy vĩ đại của mình. Khi có tiếng gõ cửa từ bên ngoài, cô cũng chỉ thuận miệng đáp một tiếng.
"Mời vào."
"Cứ để lên bàn trà đằng kia cho tôi là được, cảm ơn."
Cứ ngỡ là Thư ký Hứa vào đưa cơm, Cố Phỉ cũng chẳng ngẩng đầu lên. Sau khi gấp xong bông hoa trên tay, cô liền xoay người cắm thẳng vào bình thủy tinh trên kệ.
Thấy vậy, Minh Đàn khẽ nhướng mày, nàng tiện tay đóng cửa lại, đặt hộp giữ nhiệt mang tới lên bàn trà.
"Đến giờ cơm mà vẫn nỗ lực thế này cơ à..."
Vòng qua bàn làm việc, nàng đứng cạnh Cố Phỉ, khẽ cười lên tiếng.
"Không sợ mệt lả đi sao?"
"... Bác sĩ Minh."
Gương mặt Cố Phỉ hơi ửng hồng, cô khẽ mân mê đầu ngón tay mình, không nỡ nói rằng tay mình thực sự có chút đau.
"Qua đây ăn cơm đi."
Minh Đàn liếc nhìn những bông tường vi trong bình, nhếch môi, đẩy xe lăn của Cố Phỉ đến trước bàn trà.
"Tôi làm theo công thức trong sách, chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu."
Mấy ngày trước, vì Cố Phỉ bận việc không về y quán vào buổi trưa, Minh Đàn đã thử tự nấu cho mình vài bữa cơm. Tuy vẫn chưa thành thạo lắm, nhưng cũng không còn hiện tượng thảm bại quá rõ rệt nữa.
"Lại còn có món tráng miệng nữa ạ?"
Cố Phỉ cúi người mở nắp hộp giữ nhiệt, thấy bên trong bày biện gọn gàng một món mặn, một món rau, và một phần bánh pudding màu caramel nhạt.
"Ừm, thấy các bước em làm lần trước cũng không quá khó, nên tôi mô phỏng lại một chút."
Minh Đàn bình thản bày biện cơm nước trước mặt Cố Phỉ, ngữ khí tùy ý như thể nàng chỉ vừa làm một việc nhỏ không đáng nhắc tới.
Nhưng Cố Phỉ lại nhìn thấy hàng lông mi của nàng khẽ rung động trong tích tắc.
"Bác sĩ Minh thật lợi hại."
Cố Phỉ cong mắt, hôn nhẹ lên khóe môi nàng một cái.
"Chỉ một lần mà đã học được rồi."
Khóe môi Minh Đàn khẽ cong lên một độ cong khó nhận ra, nàng chạm nhẹ vào môi cô.
"Ăn cơm trước đã."
Món tráng miệng đều là để thưởng thức sau bữa ăn.
Cố Phỉ không nhận ra hàm ý sâu xa này, liền hớn hở ăn bữa trưa tình yêu do vợ làm, rất nhiệt tình mà quét sạch cả hai món chay mặn lẫn phần tráng miệng.
Minh Đàn đưa cho cô một ly nước ấm, cúi xuống thu dọn lại hộp giữ nhiệt trên bàn.
"Mấy nay buổi trưa em đều không nghỉ ngơi sao? Cứ mãi gấp hoa à?"
Nàng vốn tưởng lúc làm việc Cố Phỉ sẽ không làm mấy thứ này, dù sao người này lúc tan làm về y quán cũng chẳng khi nào nghỉ tay.
Khi Minh Đàn nằm trên giường đọc sách, Cố Phỉ sẽ tựa vào lòng nàng, đôi tay không ngừng gấp giấy.
Khoảng thời gian trước khi đi ngủ đều dành hết cho việc này rồi.
Không ngờ Cố Phỉ còn nỗ lực hơn nàng tưởng, ngay cả lúc đi làm cũng không quên gấp hoa.
Trách sao nàng cứ cảm thấy số lượng hoa trong y quán tăng lên có hơi nhanh...
"Mấy cái hộp lưu trữ em mang về sau khi tan làm mấy ngày trước, bên trong đó đều là thứ này sao?"
Nhận ra điều gì đó, Minh Đàn có chút bất lực nhéo nhẹ vành tai cô.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Lúc đó Cố Phỉ nói với nàng đó là tài liệu cần xử lý, Minh Đàn liền không mở ra xem, còn đang nghĩ thầm sao cô lại bận rộn đến thế, tối nào cũng phải tăng ca xem tài liệu...
"Ưm..."
Cố Phỉ đỏ mặt không hề phủ nhận.
Cô là sợ vợ chê mình không làm việc đàng hoàng, dù sao trước đây nàng luôn đốc thúc cô phải làm việc chăm chỉ. Nếu bị nàng biết cô dùng thời gian đi làm để gấp thứ này, nàng mà giận lên rồi tước đoạt quyền tự do gấp hoa của cô...
Thì Cố Phỉ chỉ còn cách thức khuya dậy sớm và nỗ lực hơn nữa mới có thể giao quà tận tay vợ đúng hẹn thôi.
"Không cần gấp gáp thế đâu."
Minh Đàn bế cô ngồi lên ghế sofa.
"Hay là nên nói, em đang vội vã hoàn thành nhiệm vụ để đuổi tôi đi đây?"
"... Oan cho em quá."
Cố Phỉ giơ những đầu ngón tay hơi đau của mình ra trước mặt nàng, giọng nói nũng nịu đáng thương.
"Em chỉ là muốn tặng quà cho bác sĩ Minh thôi."
Khẽ nhếch môi, Minh Đàn cúi mắt nhìn xuống đầu ngón tay cô.
"Tay làm sao thế này?"
"Đau."
Cố Phỉ mím môi ngồi trên đùi nàng, có chút tủi thân đẩy vai Minh Đàn, hơi dùng lực một chút đã đẩy nàng ngã ra phần tựa lưng của ghế sofa phía sau.
"Em nỗ lực muốn làm bác sĩ Minh vui lòng như thế, mà bác sĩ Minh lại cứ luôn nghi ngờ lòng chân thành của em."
Minh Đàn nhướng mày không cho là đúng, nắm lấy đầu ngón tay cô xem xét.
"Em cùng lúc quen nhiều bạn gái như vậy, tôi nghi ngờ em chẳng phải là lẽ đương nhiên sao?"
"..."
Vừa mới lấy lại được chút khí thế đã bị dập tắt ngay tức khắc, Cố Phỉ đỏ mặt im bặt.
Vợ cô cứ luôn nói mấy câu khiến cô muốn lăn đùng ra ngất xỉu tại chỗ.
"Sao không nói gì nữa?"
Động tác của Minh Đàn rất dịu dàng, v**t v* nhẹ nhàng lên đầu ngón tay cô.
"Bị tôi nói trúng rồi à?"
"... Em đau tay."
Cố Phỉ vùi đầu trả lời không liên quan, cố gắng chuyển chủ đề.
Biết thế lúc nãy không đối đầu với vợ rồi.
Giờ thì hay rồi, lại tự dồn mình vào "đường cùng".
Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, hối hận đến đấm ngực dậm chân.
"Về nhà châm cứu một chút là khỏi thôi."
Thầm cười một tiếng, Minh Đàn kiểm tra những ngón tay khác của cô.
"Kiểu này của em thuộc về chấn thương do vận động lặp đi lặp lại, không có gì đáng ngại đâu."
Nghe xem, khó khăn lắm mới tìm được cái cớ để làm nũng, thế mà bị vợ thản nhiên bóc mẽ ngay được.
Sợ Minh Đàn lại nói thêm câu gì đó khiến mình không trả lời được, Cố Phỉ đành mím môi, cố ép cho hốc mắt mình hiện lên chút hơi nước.
"Nhưng mà em đau lắm, bác sĩ Minh ơi."
Cô nhìn Minh Đàn với ánh mắt rưng rưng, cố gắng khơi gợi sự mềm yếu và xót xa của nàng dành cho mình.
"... Em muốn tôi giúp em điều trị ngay bây giờ sao?"
Lặng lẽ nhìn cô một hồi, Minh Đàn khẽ nheo mắt hỏi.
"Chí ít thì cũng phải dỗ dành em một chút chứ..."
Cố Phỉ nhỏ giọng nhắc nhở.
Lẳng lặng nhếch môi, Minh Đàn rất phối hợp chiều theo ý cô.
Nàng thản nhiên tựa vào phần lưng ghế phía sau, nâng đầu ngón tay Cố Phỉ lên, khẽ khàng lên tiếng bên tai cô.
"Tôi biết có một nơi có thể khiến em hết đau đấy."
"..."
Cố Phỉ mặt đỏ tía tai nhìn Minh Đàn giúp cô lau chùi đầu ngón tay.
"Dùng khăn ướt cũng thấy đau sao?"
Nhận ra ánh mắt của cô, động tác của Minh Đàn khựng lại, nhướng mày hỏi.
"Nếu đau thật thì có lẽ phương pháp điều trị này không phù hợp với em rồi, hay là đợi tối về nhà châm cứu thì tốt hơn."
Quyền lựa chọn đột nhiên rơi vào tay mình, Cố Phỉ đỏ mặt chớp chớp mắt, đầu ngón tay đang ửng hồng theo bản năng khẽ co lại.
"Không đau ạ."
Cô nhỏ giọng ghé vào lòng Minh Đàn, đầu hàng vô điều kiện.
Cùng lúc đó, cô cũng nghe thấy một tiếng cười khẽ của Minh Đàn truyền đến từ trên đỉnh đầu.
"..."
Vĩnh viễn không đấu lại nổi vợ mình, gò má Cố Phỉ lại càng đỏ thêm một chút.
Nghe tiếng khóa kéo được kéo xuống, Cố Phỉ tựa cằm lên xương quai xanh của nàng, rũ mắt nhìn, rồi không nhịn được mà đỏ mặt tim đập thình thịch, miệng còn vô tình hữu ý nói ra tâm tư xấu xa của mình.
"Bác sĩ Minh, nếu ngón tay em đột nhiên đau dữ dội, có phải là nên để yên ở chỗ cũ mà nghỉ ngơi, không được cử động nữa đúng không ạ?"
Ánh mắt Minh Đàn sâu thẳm, nàng liếc nhìn cô với nụ cười không đổi.
"Em cứ thử xem."
"..."
Cố Phỉ ôm lấy vòng eo của nàng, vùi mặt vào lòng nàng, im lặng không hé nửa lời.
......
Trong văn phòng yên tĩnh, vệt đỏ nơi đuôi mắt Minh Đàn dần đậm hơn.
Nàng ngửa mặt tựa vào phần lưng ghế mềm mại phía sau, rồi nhếch môi, kéo một chiếc gối tựa bên cạnh lót dưới thắt lưng mình.
"Tốt nhất là em đau thật đi."
Nàng lên tiếng cảnh cáo.
"... Chỉ là nghỉ ngơi một chút thôi mà."
Cố Phỉ nén sự thẹn thùng trong lòng, khẽ khàng nũng nịu.
"Bác sĩ Minh, hình như chị chưa bao giờ gọi tên em cả."
"... Gọi em là gì?"
Gương mặt Minh Đàn có chút mất tự nhiên, nàng nhắm mắt lại.
"Cố Phỉ sao?"
"Chị đổi cái khác đi..."
Cố Phỉ ăn vạ trong lòng nàng, có chút không thỏa mãn mà cắn nhẹ vào xương quai xanh của nàng, rồi nhỏ giọng đe dọa một cách yếu ớt.
"Nếu không... sẽ cứ nghỉ ngơi mãi đấy."
"..."
Minh Đàn lặng lẽ nhếch môi, mở mắt đối diện với cô.
"Được thôi, dù sao tôi cũng không khóa cửa, nếu em không ngại thì cứ tiếp tục đi."
"!"
Cố Phỉ theo bản năng đỏ bừng mặt, nhìn về phía cửa.
Hình như là không khóa thật.
"Bác sĩ Minh, chị..."
Cố Phỉ toan rời đi để ra khóa cửa trước, nhưng lại bị Minh Đàn nắm lấy cổ tay, kéo ngược lại vào lòng.
"Chuyện gì cũng chưa làm... mà đã muốn đi rồi sao?"
Nàng khẽ cắn vào môi Cố Phỉ, day nhẹ.
"... Em đi khóa cửa, lát nữa sẽ làm thật tốt..."
Nhịp tim Cố Phỉ đập mạnh dữ dội, cô vội vàng giải thích.
"Chuyện của lát nữa, lát nữa hãy nói."
Minh Đàn hừ cười, rút chiếc gối lót sau lưng ra, sau đó nắm chặt lấy cổ tay Cố Phỉ.
"Còn lười biếng nữa, là tối nay sẽ phải quỳ suốt đấy."
"... Chân em bị gãy rồi mà, bác sĩ Minh."
Cố Phỉ vùi trong lòng nàng, xấu hổ đến cùng cực, nhắc nhở.
"Tôi đang nói tay."
Minh Đàn th* d*c, nghẹn ngào đáp lời.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.