2.562 chữ · ~18 phút đọc
Thấy vậy, Tần Thanh Vi hơi cúi người xuống, quan sát sự thay đổi thần sắc của Cố Phỉ ở khoảng cách gần.
"Mặt đỏ thế này, là vì bị tôi đoán trúng rồi sao?"
"... Ừm."
Cố Phỉ đáp lại một cách thành thật và thẳng thắn, gương mặt ửng hồng, đưa tay nắm lấy đầu ngón tay nàng.
"Bây giờ trễ thế này rồi, em không thể để một thiếu nữ 19 tuổi như chị rời đi một mình được, lỡ gặp nguy hiểm thì sao?"
"Chẳng phải cô mới là mối nguy hiểm lớn nhất sao?"
Tần Thanh Vi cúi mắt nhìn, định hất tay cô ra, nhưng phát hiện Cố Phỉ nắm rất chặt, thậm chí còn được đằng chân lân đằng đầu, chuyển sang tư thế mười ngón tay đan chặt vào nhau.
"..."
Nàng phát hiện Cố Phỉ đúng là một kẻ vô lại chính hiệu.
"... Lúc ở trên giường chị đâu có nói em như thế."
Cố Phỉ liếc nhìn nàng một cái, nhỏ giọng phản bác rồi dắt người đi ra ngoài.
Nghe rõ mồn một câu nói đó, gương mặt Tần Thanh Vi có chút đỏ lên, nàng linh cảm Cố Phỉ đang bịa chuyện, bằng chứng là nàng chẳng có chút ký ức nào về phương diện này cả.
***
Xe chạy thẳng đến trước cửa căn hộ của hai người, Tần Thanh Vi đẩy Cố Phỉ xuống xe. Sau khi thấy ngôi nhà trước mắt tối om, nàng theo bản năng cúi đầu nhìn Cố Phỉ.
"Cô sống một mình sao?"
"Nếu chị ở lại thì sẽ là hai chúng ta cùng sống chung."
Cố Phỉ cong mắt nói, tay còn túm chặt một chiếc cúc áo trên áo khoác của Tần Thanh Vi, như thể sợ nàng nhận quà xong là chạy mất.
"... Ý tôi là, không thuê người giúp việc hay quản gia gì sao?"
Tần Thanh Vi có chút bất lực.
"Chân cô như thế này, chẳng lẽ không thấy bất tiện sao?"
"Ưm... quen rồi là được thôi ạ."
Cố Phỉ chớp chớp mắt, nhìn thấy sự lo lắng vô thức lộ ra nơi đáy mắt Tần Thanh Vi, lòng cô khẽ xao động, liền cụp mắt bắt đầu giả vờ đáng thương.
"Chẳng qua cũng chỉ là chút va chạm nhỏ thôi, cũng không đau lắm đâu ạ."
"..."
Tần Thanh Vi vô cảm quan sát từng cử chỉ hành động của cô, dù biết rõ người này có ý diễn kịch, nhưng trong lòng nàng vẫn không tránh khỏi nảy sinh một chút xót xa.
"Nếu tối nay tôi ở lại..."
Nàng cân nhắc lên tiếng.
"Cái gì em cũng nghe theo chị hết."
Một câu còn chưa nói hết, Cố Phỉ đã dùng ánh mắt cháy bỏng nhìn sang nàng, kích động đến mức hận không thể nhảy thẳng từ trên xe lăn xuống.
Khóe môi không tự chủ được mà cong lên một độ cong nhỏ, Tần Thanh Vi lắc đầu, không nói gì thêm.
"Cô đừng có táy máy tay chân là được."
"Em hứa."
Sự vui vẻ trong giọng nói của Cố Phỉ không tài nào che giấu nổi.
Mãi đến khi vào trong huyền quan, Cố Phỉ lấy từ trong tủ giày ra một đôi dép đi trong nhà, đặt trước mặt Tần Thanh Vi.
"Quà ở trong phòng khách, còn bánh kem có lẽ phải đợi một lát ạ."
Bởi vì ban ngày chỉ lo bám dính lấy vợ, nên Cố Phỉ căn bản không kịp về nhà trước để làm bánh.
"Không sao đâu, muộn thế này rồi, tiệm bánh chắc cũng đóng cửa hết rồi."
Cúi đầu nhìn đôi dép lông cùng mẫu với đôi dưới chân của Cố Phỉ, Tần Thanh Vi khẽ nhướng mày.
"Có phải cô đã biết trước là tôi sẽ theo cô về đây không?"
"Nếu em biết trước thì chắc chắn đã làm xong bánh từ sớm rồi."
Cố Phỉ dắt nàng đi vào trong.
Ban ngày cô cứ luôn lo lắng hãi hùng, chỉ sợ mình rời đi một lát là vợ lại gặp phải chuyện ngoài ý muốn khác.
Nghe vậy, trong mắt hiện lên một chút ngạc nhiên, Tần Thanh Vi mím môi, lúc này nàng mới nhận ra Cố Phỉ định tự tay làm bánh kem cho mình.
"Tại sao cô lại..."
... thích tôi đến vậy.
Câu hỏi bên miệng còn chưa kịp nói ra hết, Tần Thanh Vi đã chú ý đến bó hoa tường vi bằng hồng ngọc lấp lánh dưới ánh đèn ở chính giữa phòng khách.
"Quà sinh nhật đấy, chị có thích không?"
Cố Phỉ dùng đầu ngón tay khẽ cọ nhẹ vào lòng bàn tay nàng.
Đôi môi đỏ khẽ mím lại, Tần Thanh Vi tiến lại gần bó hoa đó, đầu ngón tay chạm nhẹ vào từng cánh hoa tinh khiết và trong suốt.
Giữa những cánh hoa còn cài một tấm thiệp nhỏ, ngón tay khựng lại một lát, Tần Thanh Vi đưa tay lấy nó ra.
Đập vào mắt nàng hai chữ đầu tiên chính là — —Vợ yêu.
Nàng cúi đầu nhìn Cố Phỉ.
"Là em đơn phương thích gọi chị như vậy thôi."
Gương mặt hơi đỏ, Cố Phỉ giả vờ bình tĩnh, khẽ ho một tiếng.
Dù sao, bất kể là 30 tuổi hay 19 tuổi, Tần Thanh Vi cũng chỉ có thể là vợ của cô mà thôi.
Một chút vui vẻ vô thức hiện lên nơi đáy mắt, Tần Thanh Vi đọc kỹ bức thư tình đó cho đến khi kết thúc, đầu ngón tay khẽ m*n tr*n cạnh của tấm thiệp.
"Món quà này, cô đã chuẩn bị bao lâu rồi?"
"... Không lâu lắm."
Cố Phỉ đáp lời, ánh mắt hơi phiêu lãng.
Thực tế, kể từ khi cô biết vợ mình thích hoa tường vi, món quà này đã bắt đầu được chuẩn bị.
Nhưng cô lo lắng nói thật sẽ khiến người vợ hiện tại nảy sinh nghi ngờ, nên chỉ có thể trả lời một cách mập mờ.
Nghe vậy, Tần Thanh Vi không bình luận gì mà chỉ gật đầu, nàng cúi người nhìn cô.
"Cho nên, thực ra tình cảm cô dành cho tôi cũng không sâu đậm lắm đúng không? Giống như bó hoa này, trông thì rực rỡ lóa mắt, nhưng chẳng qua cũng chỉ là thứ có tiền là mua được."
Nàng hỏi một cách dồn dập, nhưng thực tế, ở góc độ mà Cố Phỉ không nhìn thấy, tấm thiệp đó đã được nàng nắm chặt trong lòng bàn tay, trân trọng nhét vào túi áo khoác.
"..."
Cố Phỉ mím môi đối diện với nàng, đưa tay lấy chiếc khăn quàng cổ nằm không mấy nổi bật bên ngoài những cành hoa lại đây.
"Cái này là tự em đan."
Hàng mi khẽ rung động, Tần Thanh Vi đưa tay muốn nhận, nhưng bị Cố Phỉ né tránh.
"Chị nói sẽ không thích em. Cô Tần, nếu không thích thì tại sao còn bận tâm việc em có dụng tâm chuẩn bị quà cho chị hay không?"
Cố Phỉ cong môi nhìn nàng, ngay khi Tần Thanh Vi vì chột dạ mà định đứng dậy, cô đã nhanh hơn một bước, giam nàng vào lòng mình.
"Hoặc là chị nói chị thích em, hoặc là, chị hãy thừa nhận rằng chị đang cố ý đùa giỡn em."
"..."
Tần Thanh Vi rối bời, không biết nên mở lời thế nào.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Rừng Thép
151 ch
Nàng thừa nhận, vừa rồi khi nhìn thấy bó hoa đó, nàng thực sự bị kinh ngạc bởi vẻ đẹp của nó, nhưng khi nghe Cố Phỉ nói là chuẩn bị tùy ý, nàng lại không kìm được mà nảy sinh nghi ngờ.
Biết đâu, đây chỉ là thủ đoạn tán tỉnh phụ nữ quen thuộc của Cố Phỉ.
Những viên đá quý rạng ngời dùng để lấy lòng một cô gái trẻ, chẳng phải là rất đúng lúc sao?
Có lẽ chỉ cần một phút rung động, một cô bé chưa trải đời sẽ buông bỏ phòng bị mà ngã vào lòng người ta.
Nàng tưởng rằng Cố Phỉ coi nàng là hạng người như vậy.
"Đã nghĩ thông suốt chưa?"
Cố Phỉ vẫn luôn lặng lẽ quan sát vợ, khẽ cười thành tiếng. Cô không sợ vợ quên mình, chỉ sợ vợ không có cảm giác với mình.
Tức giận cũng được, đùa giỡn cũng được, chỉ cần trong lòng nàng có cô là được.
Nhìn đôi môi đỏ đang mím nhẹ của Tần Thanh Vi, Cố Phỉ tiến lại gần hơn, hôn nhẹ lên cằm nàng một cái.
"Không nói gì thì em coi như chị thích em rồi nhé."
"..."
Tần Thanh Vi nghiêng đầu né tránh nụ hôn của cô, thấy né không được, nàng đành đưa tay bịt miệng cô lại.
"Cô chiếm hết tiện nghi rồi, tôi nói hay không, còn quan trọng sao?"
Cố Phỉ bị bịt miệng nhưng đôi mắt vẫn cong lên, gật đầu lia lịa.
"Dù bị đùa giỡn em cũng không ngại, nhưng nếu được thích thì em sẽ vui hơn một chút."
Cô đáp ồm ồm qua kẽ tay nàng.
Trong phút chốc cảm thấy buồn cười, Tần Thanh Vi lấy chiếc khăn quàng cổ trên tay cô, thử quàng lên cổ Cố Phỉ để ngắm nghía.
"Tay nghề khá đấy."
Vành tai ửng đỏ, Cố Phỉ nôn nóng hôn lên môi nàng.
"Vợ ơi, ở phương diện khác, tay nghề của em còn tốt hơn nhiều."
"..."
Tần Thanh Vi thẹn thùng cắn nhẹ lên cánh môi cô một cái.
"... Ý em là làm bánh kem ấy."
Cố Phỉ nén cười, ra vẻ oan ức mở to mắt nhìn nàng.
"Ngược lại là chị đấy, chị vừa tròn 19 tuổi, sao suy nghĩ của chị lại thiếu trong sáng thế?"
Bị trêu chọc ngược lại, Tần Thanh Vi đưa tay luồn vào vạt áo cô, đầu ngón tay hơi dùng lực, bóp nhẹ vào vùng da trước xương quai xanh của Cố Phỉ.
"Cô để tôi cắn một cái đi, rồi sẽ biết tại sao tôi lại nghĩ như vậy."
Cả buổi sáng bị Cố Phỉ cắn lâu như thế, Tần Thanh Vi bây giờ vẫn cảm thấy trước ngực mình tê dại và căng tức.
"Được thôi."
Cố Phỉ điều khiển xe lăn, đưa nàng di chuyển về phía sofa.
"Chị muốn cắn bao lâu cũng được."
"..."
Đến khi Tần Thanh Vi hoàn hồn thì nàng đã bị đưa xuống nằm trên sofa.
Nhìn Cố Phỉ đang ở phía trên, gương mặt nàng không kìm được mà ửng đỏ. Nàng định rút bàn tay đang luồn trong vạt áo cô ra, nhưng lại bị Cố Phỉ ấn chặt lại.
"Chẳng phải muốn cắn em sao? Vợ ơi."
Cố Phỉ cong mắt hôn nhẹ lên vành tai nàng.
Hơi thở ấm nóng cùng cách xưng hô đầy ám muội khiến thắt lưng Tần Thanh Vi mềm nhũn, trong phút chốc liền ngã gục vào lòng Cố Phỉ.
Khẽ cười trầm thấp, Cố Phỉ cúi đầu cọ nhẹ vào cổ áo nàng.
"Có phải là không biết cắn thế nào không? Hay để em làm mẫu cho chị xem nhé?"
Chưa đợi Tần Thanh Vi kịp đáp lời, nàng đã cảm nhận được những chiếc cúc áo phía trước và móc cài phía sau của mình bị cởi bỏ cùng một lúc.
"..."
Đuôi mắt Tần Thanh Vi ửng hồng, nàng nhắm nghiền mắt lại, nhỏ giọng trách mắng.
"Có phải cô... ưm... lần nào cũng dỗ dành để tôi cho ăn như thế này không?"
"Ưm... Vợ em thông minh thật đấy."
Cố Phỉ đỏ bừng vành tai, hôn nhẹ lên xương quai xanh của nàng.
"Thực ra... chị còn từng cho em ăn thứ khác nữa, có muốn thử không?"
Hơi thở có chút hỗn loạn, Tần Thanh Vi nghi hoặc mở mắt nhìn cô.
"Cái gì cơ?"
Lặng lẽ cong môi, Cố Phỉ ghé sát tai nàng, nói nhỏ một câu.
Sự xấu hổ khiến sắc đỏ nơi đuôi mắt Tần Thanh Vi càng đậm hơn.
"... Sao cô lại b**n th** đến mức này vậy hả?"
Khi được Cố Phỉ đỡ eo, vừa nhỏ giọng dỗ dành vừa nhẹ nhàng đẩy người lên phía trên, Tần Thanh Vi nghẹn giọng hỏi cô.
"Đều là do chị dạy ra cả đấy..."
Cố Phỉ với hơi thở nóng rực khẽ cong môi, đỏ mặt nhỏ giọng tiến lại gần.
"Ưm..."
Cần cổ thon dài trắng ngần hơi ngửa ra, Tần Thanh Vi nhìn ánh đèn lấp lánh trong phòng khách với ánh mắt mơ màng, nàng đã không còn tâm trí để bận tâm đến câu trả lời vừa rồi của Cố Phỉ nữa.
......
Khi còn năm phút nữa là đến 0 giờ, Cố Phỉ vội vàng bưng một chiếc bánh kem nhỏ từ nhà bếp ra.
Tần Thanh Vi đang quấn chăn mỏng nghỉ ngơi trên sofa, mở mắt liếc nhìn cô một cái, nén sự rã rời nơi thắt lưng mà ngồi dậy.
Ngắm nhìn chiếc bánh sinh nhật nhỏ nhắn tinh tế, nàng vô thức liếc nhìn những ngón tay thon dài của Cố Phỉ.
"... Tay nghề tốt thật đấy."
Nàng đỏ mặt khen ngợi một câu.
Cố Phỉ mỉm cười, thắp nến sinh nhật lên, rồi tắt hết đèn trong phòng khách.
"Vợ ơi, ước một điều ước đi."
Đôi môi đỏ khẽ mím lại, Tần Thanh Vi nhìn ánh sáng le lói đang nhấp nháy trong bóng tối, chậm rãi nhắm mắt lại.
Nàng hy vọng, năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có giờ này.
Hiện tại cơ thể nàng khỏe mạnh, tuy má không ở bên cạnh nhưng vẫn luôn quan tâm nàng.
Năm 15 tuổi ấy, khi bị Quý Mâu đánh gãy chân phải phải nhập viện, Tần Thanh Vi từng tưởng rằng trong lòng má chỉ có người phụ nữ kia, sẽ không còn quan tâm nàng nữa.
Thế nhưng không ngờ, má lại chọn đứng về phía nàng, không chỉ ở lại bệnh viện chăm sóc mà còn ly hôn với Quý Mâu.
Đó là lần đầu tiên Tần Thanh Vi cảm nhận được tình thương của má.
Mặc dù chân phải để lại chút di chứng, nhưng Tần Thanh Vi không vì chuyện đó mà nảy sinh ám ảnh tâm lý, bởi nàng biết rằng, dù thế nào đi nữa, vẫn còn có má sẵn sàng bảo vệ nàng.
Còn bây giờ...
Lặng lẽ nhìn sang Cố Phỉ bên cạnh, Tần Thanh Vi nở nụ cười trên môi rồi thổi tắt nến.
Nếu người bên cạnh có thể vẫn luôn ở bên nàng từ năm 19 tuổi, đến 29 tuổi, rồi đến tận lúc bạc đầu sau này... thì cũng không tệ.
......
Đèn phòng khách sáng suốt cả đêm.
Chiếc bánh kem nhỏ đó tuy là để chúc mừng sinh nhật Tần Thanh Vi, nhưng phần lớn đều trôi vào bụng Cố Phỉ.
Tần Thanh Vi với gương mặt ửng hồng vòng tay qua cổ cô, trước xương quai xanh hơi hõm lại vẫn còn dính vài vệt kem ngọt lịm, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ thẹn thùng và mềm mại.
"... Cố Phỉ, cô đừng... không được cắn hỏng nữa..."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Niệm Kiều Kiều - Thập Tứ Châu
6 ch
Lò Hương Nữ - Zhihu
11 ch
Vết Hoa Đào Trên Cổ Đế Vương
9 ch
Ánh Nắng Ngày Đông
4 ch
Cuồng Luyến - Bách Xuyên Quy Vị
67 ch
Từ Thôn Nữ Đến Đương Gia Phu Nhân
33 ch
Nhìn Thấy Bình Luận Của Khán Giả, Đại Tiểu Thư Vạch Mặt Trà Xanh
33 ch
Tuế Tuế Xuân Hoan - Siêu Ái Tiểu Bàng Giải
285 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.