584 chữ · ~4 phút đọc
Cao Huyền tôn giả đến 1 ngày rồi nhanh chóng cùng Khanh Lập rời đi, xem ra cậu ta ở đây 1 tuần người làm sư phụ đã không chịu được đến đây đón về. Vậy mà cũng bày đặt làm tôn giả nhìn thấu sự đời, còn không phải là một kẻ chỉ biết sống bằng nửa thân dưới?
Những tưởng Khanh Lập đi rồi thì Khanh Dã sẽ về nhà, nhưng không, hắn vẫn vậy, rất ít khi về nhà. Mà lần nào về xong cũng vội vã đi, xem ra công việc ở Đại lý tự vô cùng bận rộn, đến cha hắn là tể tướng ta còn thấy không bận bằng hắn. Không hiểu sao từ khi xác định rõ quan hệ với Khanh Dã, ta không hề xuất hiện thêm bất kỳ tình huống nguy hiểm nào với người khác nữa. Xem ra cái thế giới này đã xác định ta với Khanh Dã là một cặp. Như vậy thật tốt, không cần phải sống nơm nớp lo sợ, đề phòng, mà Khanh Dã cũng tôn trọng ta.
Chỉ là khi mọi thứ quá êm đềm như vậy ta lại sinh ra cảm giác chán nản, ngày ngày uể oải nằm dài trên ghế sưa, không nhúc nhích, đến việc vươn tay lấy bánh lá dứa cũng lười. Tay chỉ sờ sờ trên bàn tìm xem chiếc đĩa ở đâu, đầu không thèm quay sang, mắt cũng không thèm nhìn. Đang sờ mãi không thấy cái đĩa đâu thì một chiếc bánh được nhét vào tay ta, ta cầm lấy, đưa lên miệng cắn một miếng.
"Nàng lười đến mức đó luôn hả?"
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Ta thật thấy mình giống như một bà lão 70 tuổi, nằm dài chờ chết. Vì muốn vực tinh thần ta lên, Khanh Dã hiếm hoi lắm mới có một ngày rảnh rỗi đã đưa ta lên ngựa, phóng ra ngoài thành. Con ngựa chở hai bọn ta đi vào cánh rừng ngoại thành, đi một mạch không ngừng nghỉ. Mặc cho Khanh Dã nói rất nhiều thứ bên tai nhưng cũng chẳng vào tai ta được bao nhiêu. Ta nói với Khanh Dã, giọng đều đều:
"Trên đĩa vẫn còn 2 bánh lá dứa."
"?"
"Đợi đến lúc về sợ chúng hỏng hết rồi."
Khanh Dã ngồi sau cười ngặt nghẽo, ta thật sự sợ hắn vì cười mạnh quá mà tuột tay làm ta ngã xuống. Hắn cố nhịn cười nói:
"Đến nơi này nàng sẽ không còn nghĩ đến mấy cánh bánh đó nữa đâu. Còn nếu vẫn muốn ăn, khi về phủ ta sẽ cho nàng ăn bao nhiêu tùy thích."
Đợi đến lúc đó thì ta hết hứng ăn rồi.
Chúng ta đi vào rất sâu trong rừng, không biết ở trong này có cái gì, không lẽ tên này lại xây một lâu đài sâu trong núi như trong truyện cổ tích châu Âu?
Sau một hành trình dài đầy mồ hôi và máu (bị mấy con muỗi trong rừng đốt, mất đi ít máu), hai người cũng xuống ngựa. Khanh Dã buộc chặt con ngựa vào một cây đại thụ rồi nắm tay ta. Vẫn phải đi tiếp hả? Từ lúc đến Khanh phủ, ta suốt ngày chỉ ăn với nằm nên giờ lười vận động, chỉ đi một chút thôi liền uể oải muốn nằm xuống rồi. Ta nói với Khanh Dã:
"Nếu thứ ngươi cho ta xem không ra gì thì đừng trách ta không khách khí!"
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà
10 ch
Khóa Chặt Trái Tim Anh - Băng Kỳ Lâm Tiểu Thư
7 ch
Lạy Nhầm Mộ, Trúng Nhầm Người
17 ch
Sau Mạt Thế, Tôi Dùng Ẩm Thực Nuôi Cả Hoang Thôn
85 ch
Em Đi Cầu Độc Mộc
10 ch
Hưu Thư - Tuẫn Dữ
1 ch
Hán Tử Thô Vớ Được Nàng Dâu Vượng Phu
201 ch
Nam Hoa Khôi Chỉ Muốn Tích Tiền Mua Đất
100 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.