539 chữ · ~4 phút đọc
Trần Thâm đột nhiên đến gần tôi: “Để anh ôm Hạo Hạo về phòng ngủ.”
Giọng nói cố ý hạ thấp mang theo một tia dịu dàng, anh ấy gần đến mức tôi còn có thể cảm nhận được luồng không khí ấm áp thổi qua tai.
Tôi chỉ cảm thấy có một luồng điện vô hình xuyên qua cơ thể khiến toàn thân tôi tê dại.
Má nóng bừng, toàn thân căng thẳng.
Khoảnh khắc anh ấy ôm Hạo Hạo——
Tất cả các nút áo của tôi đều bị xé toạc!
Bởi vì bàn tay nhỏ bé của Hạo Hạo đang nắm chặt áo tôi.
Gió đêm sảng khoái ngoài cửa sổ thổi qua lồng ngực, tôi rùng mình vì lạnh, bất giác muốn kéo áo lại.
Nhưng Hạo Hào nắm rất chặt, tôi không dám dùng sức quá sợ làm thằng bé thức giấc.
"Anh ôm Hạo Hạo, em từng chút một đem áo lấy ra." - Trần Thâm nói.
Anh nhìn không chớp mắt, chỉ tập trung vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Hạo Hạo.
Tôi nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, thật cẩn thận lấy áo từ trong tay Hạo Hạo ra.
Chỉ có mười phút, nhưng tôi cảm thấy như đã qua cả thế kỷ.
Chờ Trần Thâm ôm Hạo Hạo đi ra ngoài, tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thắt hết nút áo lại, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn nên về phòng đổi thành áo ngủ khác, không có nút.
Chuyện xấu hổ vừa rồi, tôi cũng không muốn bản thân mình gặp phải thêm một lần nào nữa.
"Được, tôi biết rồi."
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngoài cửa vừa vang lên thanh âm của Trần Thâm, anh liền đẩy cửa tiến vào.
Tôi vội vàng giả vờ ngủ.
Trần Thâm đi vào đóng cửa lại, sau đó cầm đồ ngủ mà vào phòng tắm tắm rửa, cuối cùng nằm xuống bên cạnh tôi, một loạt động tác đều rất nhẹ nhàng.
Mẹ ơi, nam thần nằm ngay bên cạnh con!
Tôi cứng đờ người.
Cũng không thể trách tôi quá kích động, tôi không nhớ mình đã kết hôn với nam thần hay sinh con.
"Thiên Ca, anh biết em chưa ngủ."
Trần Thâm quả thật không dễ lừa gạt, tôi buông bỏ lớp ngụy trang.
Nhưng tôi không nói chuyện vì tôi không biết phải nói gì.
Nếu tôi nói với anh ta, tôi đã vượt qua thời gian 10 năm để đến đây, e rằng anh ấy sẽ đưa tôi vào một bệnh viện tâm thần ngay lập tức.
"Hoắc Vân nói, em bị mất trí nhớ, nhưng chỉ nhẹ."
"Hoắc Vân?"
"Cô ấy là bạn thân của em."
Nói thật, tôi không có chút ấn tượng nào với Hoắc Vân, phỏng chừng là mười năm sau quen biết.
"Đừng căng thẳng."
Anh quay người, vươn tay ôm tôi vào lòng, thì thầm bên tai tôi, trong giọng nói mang theo khí chất quyến rũ, mơ hồ mà mê hoặc, quen thuộc như nước len lỏi vào hô hấp của tôi, hòa cùng gió đêm mát rượi, tôi không khỏi nhắm mắt lại dần dần thư thái.
Anh hứa: “Anh sẽ mang về kỉ niệm tình yêu của chúng ta.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Mị Quân Tháp - Tùy Sơn Nguyệt
349 ch
Thái Tử Xuyên Không Thành Đứa Trẻ Ba Tuổi
264 ch
Vụ Án Giết Người Được Tiên Đoán Trong Truyện Tranh
190 ch
Cả Tông Môn Đều Sống Lại, Chỉ Có Ta Là Xuyên Không
150 ch
Lệch Quỹ Đạo - Thánh Hỏa Miêu Miêu Giáo
4 ch
Niệm Nô Kiều - Gia Khải
6 ch
Bùi Kinh Thu
12 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.