1.101 chữ · ~8 phút đọc
Thái độ của Cố Tử Sâm đối với Mộng Linh thay đổi rõ rệt qua từng ngày. Hắn thậm chí còn chủ động bắt chuyện với cô, hoặc bày ra những hành động ấm áp, khiến cho Mộng Linh cảm thấy rung động.
Sáng nay hắn đã đặt bàn ở nhà hàng từ trước, sau khi Mộng Linh đón Minh Châu đi học về, ba người sẽ đến đó dùng bữa tối.
Cố Tử Sâm vốn định đi đón con bé cùng với Mộng Linh, nhưng buổi chiều hắn còn có một cuộc hẹn với đối tác, không thể không đi được.
Bốn giờ chiều, Mộng Linh ngồi taxi từ công ty đến thẳng trường tiểu học của Minh Châu. Chẳng mấy chốc cổng trường đã mở ra, âm thanh ríu rít của trẻ con nhanh chóng lan ra khắp sân trường rộng lớn.
“Tiểu Châu, mẹ ở đây.”
Bé con nhào về phía Mộng Linh, dang tay ôm chầm lấy cổ cô. Hai mẹ còn vừa nắm tay nhau đi ra cổng vừa nói chuyện vô cùng vui vẻ, cho đến khi một người phụ nữ đứng chắn ngay trước mặt.
Là Thẩm Yến, vợ cũ của Cố Tử Sâm.
Mộng Linh bất giác nắm chặt lấy tay Minh Châu, định không để ý đến cô ta mà lướt qua ngay tức khắc. Không ngờ Thẩm Yến lại đi tới, chủ động bắt chuyện:
“Minh Châu à, con có khỏe không?”
Minh Châu ngơ ngác nhìn cô ta, đối với người phụ nữ ở trước mặt thì không có thiện cảm cho lắm. Bé con lùi về phía sau, nép lấy sau chân của Mộng Linh, im lặng không nói gì.
“Tiểu Châu tất nhiên là khỏe rồi. Lần trước chị cũng đã nghe những lời Tử Sâm nói, phiền chị sau này đừng đến làm phiền chúng tôi nữa.” Mộng Linh lấy hết can đảm nói với người phụ nữ trước mặt.
Thẩm Yến không xứng đáng được gặp Minh Châu. Cô ta bỏ đi từ khi con bé còn nhỏ xíu, khiến một người ngoài như Mộng Linh nhìn vào đã thấy bất bình, thì không biết chính con bé và cha của nó sẽ cảm thấy thế nào nữa.
Chắc chắn là rất căm hận!
Minh Châu còn nhỏ, Mộng Linh không muốn để con bé biết quá nhiều mà phải chịu những tổn thương không đáng có. Cô bế Minh Châu lên, không muốn đôi co với Thẩm Yến mà chủ động rời đi.
Nhưng vừa đi được mấy bước, Mộng Linh đã bị cô ta kéo lại. Cô mất đà, làm rơi chiếc ba lô của Minh Châu, suýt chút còn ngã nhào ra đất. Cơn tức giận trỗi dậy, Mộng Linh để con bé đứng xuống, nhíu chặt lông mày nhìn người phụ nữ kia, đanh giọng:
“Rốt cuộc chị muốn cái gì?”
“Tôi muốn nói chuyện con của mình, cô lấy quyền gì ngăn cản? Minh Châu, lại đây với mẹ đi con.” Thẩm Yến kéo mạnh tay Minh Châu, khiến con bé sợ quá khóc òa lên.
Mộng Linh vội đẩy cô ta ra, một lần nữa bế Minh Châu lên. Người phụ nữ này thật mặt dày hết thuốc chữa.
“Tránh ra. Cô làm con bé sợ có biết không?”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Cô mới là người phải tránh ra đó. Cô là cái thá gì hả?” Thẩm Yến gào lên, trước mặt bao nhiêu phụ huynh còn ở trong sân trường.
Cô ta trừng mắt về phía Mộng Linh, như thể cô mới là người thứ ba xen vào gia đình bọn họ. Tình cảnh oái oăm như hiện tại, Mộng Linh nhất thời lúng túng không biết phải làm thế nào.
Bất ngờ, một người đàn ông bước nhanh đến, ngay lúc Thẩm Yến vươn tay định chạm vào Minh Châu liền bị hắn hất mạnh ra.
“Mộng Linh là vợ của tôi. Thẩm Yến, cô có chừng mực một chút đi.”
Cổ tay của cô ta bị Cố Tử Sâm vặn mạnh. Thẩm Yến không ngừng kêu đau, nhưng hắn vẫn không hề nể nang mà muốn dạy cho cô ta một bài học.
Cuộc hẹn kết thúc hơn dự định. Cố Tử Sâm lái xe đến trường học muốn đón Mộng Linh và Minh Châu đến thẳng nhà hàng, không ngờ lại bắt gặp cảnh tượng điên mắt này.
“Thẩm Yến, nếu cô cố tình tìm đến tiếp cận Minh Châu, gây khó dễ cho Mộng Linh, đừng trách tôi để pháp luật can thiệp vào.”
“Anh đang dọa em đó sao?” Thẩm Yến cắn răng kéo mạnh tay về.
“Cố Tử Sâm có dọa ai bao giờ không, cô tự mình cân nhắc đi.”
Bao nhiêu người còn đứng đó, Cố Tử Sâm không muốn ngày mai con gái mình trở thành tâm điểm của sự bàn tán, vội bế lấy con bé. Vai hắn đeo ba lô của Minh Châu, tay còn lại đan lấy tay Mộng Linh, lướt qua người bị nữ làm khùng làm điên kia, hướng về phía cổng trường.
“Em không sao chứ?”
Trên xe, Cố Tử Sâm lấy nước đưa cho Mộng Linh uống. Cô nhận lấy, rồi khẽ lắc đầu, ngụ ý không sao cả.
“Đừng lo lắng! Lần sau cô ta sẽ không dám tìm đến em gây sự nữa đâu.” Hắn trấn an cô gái nhỏ.
Nghiêng đầu nhìn sang phía Minh Châu, Cố Tử Sâm hỏi:
“Bây giờ ba đưa hai mẹ con đến nhà hàng ăn tối. Tiểu Châu, một lát nữa con muốn ăn gì nào?”
“Ăn sườn nướng, salad, còn có cả pizza nữa ạ.” Bé con nghĩ đến đồ ăn, nỗi sợ với Thẩm Yến cũng vơi đi bớt.
Cố Tử Sâm cười hiền, khởi động xe rồi lái về hướng nhà hàng.
Bàn ăn đã được đặt từ trước. Cố Tử Sâm chọn một vị trí khá tốt, tuy là không gian mở nhưng yên tĩnh mà không kém phần lãng mạn dành cho các cặp đôi mới cưới.
“Em thấy nơi này thế nào? Có đẹp không?” Đây là lần đầu tiên Cố Tử Sâm dẫn Mộng Linh và Minh Châu đến nhà hàng này.
Cô cười cười, dưới ánh đèn vàng lấp lánh, cảm nhận được sự ấm cúng khó tả.
“Ưm, rất đẹp!”
“Vậy thì sau này chúng ta sẽ thường xuyên đến đây nhé?”
Nói xong, Cố Tử Sâm liền đẩy nhẹ quyển thực đơn về phía Mộng Linh, để cô toàn quyền gọi món. Hắn còn nói Mộng Linh thích ăn món nào, hắn sẽ ăn cùng cô nữa.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Nữ Phó Giám Đốc Từng Đơn Phương Tôi
77 ch
Để Em Ở Trong Lòng
28 ch
Thịnh Sủng Đệ Nhất Phu Nhân - Thập Nguyệt Sơ (FULL)
16 ch
Yêu Anh, Bang Chủ Ác Ma
195 ch
Vòng Vây Hoa Hồng: Phu Nhân Độc Ác, Tổng Tài Nguy Hiểm
86 ch
Thiên Thần Trong Ác Quỷ
286 ch
Tôi Có Hệ Thống Bói Toán
146 ch
Em Không Muốn Làm Người Thay Thế Chị
100 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.