3.767 chữ · ~26 phút đọc
Lương Cận Thâm không chủ động cũng chẳng muốn buông lời bàn tán sau lưng ai, bởi điều đó khiến anh vô thức nhớ đến những lời đồn đại và suy đoán ác ý từng bám riết lấy mình suốt những năm tháng trưởng thành.
Anh đỡ tập bản nhạc dày cộp rồi nắm lấy tay cô, mỉm cười dịu dàng. Anh luôn chọn cách nhẫn nhịn để mọi chuyện lắng xuống theo thói quen từ bao lâu nay: “Người ta đã ghét anh, ắt hẳn cũng có lý do của họ.”
Cúi nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, Khúc Ổ Đồng duỗi thẳng năm ngón, trẻ con so từng đốt ngón tay để xem tay ai to hơn. Nếu nói một cách công bằng, đôi tay của Lương Cận Thâm mới thật sự sinh ra để chơi đàn. Ngón tay thon dài của anh dễ dàng trải rộng trên những phím đen trắng.
“Anh hiền quá.” Khúc Ổ Đồng bắt chước giọng điệu và nhịp nói của anh. Đây là lần thứ hai cô nói câu đó với anh. Trái tim Lương Cận Thâm khẽ run một nhịp.
Trong hội trường của trường cấp ba, Khúc Ổ Đồng và Lương Cận Thâm mười tám tuổi ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế nhựa màu xanh lam của riêng mình ở hàng đầu lớp A1. Lại đến lễ trao học bổng Athena thường niên, nhưng vì lịch học dày đặc của lớp 12 nên ban giám hiệu đã gộp lễ trao học bổng với buổi tuyên dương cuối kỳ của học sinh lớp 11. Lương Cận Thâm ngồi hàng đầu với tư cách người nhận học bổng Athena hạng đặc biệt, còn Khúc Ổ Đồng cũng rất hài lòng với thành tích đứng nhất toàn huyện trong kỳ thi cuối kỳ.
Trần Bái Bái đứng trên sân khấu trong bộ váy phiên bản giới hạn cùng sợi dây chuyền ngọc trai lấp lánh, thu hút vô số ánh nhìn và những lời bàn tán xì xào. Cô tiểu thư kiêu kỳ quyền quý ấy dường như chẳng nghe thấy gì, chỉ mải nghĩ xem nên nghiêng mặt thế nào để lên hình được đẹp nhất.
Dù Khúc Ổ Đồng đã cố gắng phớt lờ mọi chuyện bên lề, tập trung làm bài nhưng những lời xì xào chung quanh vẫn rõ mồn một. Cô liếc sang Lương Cận Thâm đang chăm chú đọc quyển tạp chí đặt trên đùi, thầm nghĩ chắc cậu còn nghe rõ hơn mình.
Có lẽ vì tâm trạng vui vẻ khi lại một lần vượt qua cậu, hoặc cũng có thể vì những lời đồn quá khó nghe, Khúc Ổ Đồng buột miệng hỏi: “Cậu có thấy phiền vì những lời bàn tán này không?”
Ngay sau đó, cô mới nhận ra sự hấp tấp bất lịch sự của mình bèn cúi rụp đầu, mắt dán vào bài tập từ trường về nam châm, cố ra vẻ người vừa lên tiếng không phải mình. Nhưng đã muộn, giọng cô đã truyền đến tai cậu.
“Có.” Bàn tay cậu hơi nổi gân xanh, song giọng nói vẫn bình thản.
Căn bệnh khiếm thính của Lương Kiều và Trần Thanh giúp họ có được khả năng phớt lờ mọi lời khen chê, nhưng Lương Cận Thâm thì không thể tự nhiên thừa hưởng khả năng ấy. Từ khi có ký ức, cậu đã phải nghe vô số phiên bản khác nhau của câu “bố mẹ nó là người khiếm thính”.
Hồi mẫu giáo, khi nắm lấy bàn tay chai sần đầy vết thương của Trần Thanh, cậu tận mắt thấy từng đứa bạn sau khi nghe câu nói đó liền tránh xa cậu như tránh tai họa. Trần Thanh không hay biết, vẫn mỉm cười chia kẹo cho đám trẻ ấy giúp cậu.
Lên tiểu học rồi trung học, mỗi lần Lương Kiều đến họp phụ huynh, câu nói ấy lại vang lên. Những phụ huynh lẫn bạn bè từng ngưỡng mộ thành tích học tập của cậu lập tức đổi sang ánh nhìn thương hại. Lương Kiều chẳng nghe thấy gì, chỉ chăm chú xem bảng điểm của con trai, ánh mắt đong đầy tự hào.
Đến cấp ba, câu nói ấy có thêm vô vàn biến tấu, cùng với lòng tốt quá mức của Trần Vũ Tồn, cái tên Trần Bái Bái dần gắn chặt với cậu, bị nhắc đi nhắc lại như một điều hiển nhiên. Đôi khi, Lương Cận Thâm còn tự hỏi mỗi ngày Trần Bái Bái có hắt xì đến mấy chục lần không.
Thực ra mỗi học kỳ cậu chỉ gặp Trần Bái Bái đúng một lần. Tính cả thời gian trao giải cũng chưa đến ba phút. Họ không nói với nhau một câu nào, Trần Bái Bái đưa giấy chứng nhận và cậu nhận lấy. Vậy mà chẳng hiểu sao mọi người lại có thể tưởng tượng và thêu dệt nên bao nhiêu câu chuyện phù phiếm đến thế.
Tất nhiên là phiền, nhất là khi những lời ấy nói ra đúng lúc Khúc Ổ Đồng đi ngang qua. Lúc đó cậu gần như không thể thở nổi. Nhưng phải giải thích thế nào đây? Nói thật rằng mình chẳng liên quan gì đến Trần Bái Bái? Hay thanh minh những tin đồn về gia đình? Cậu luống cuống, cổ họng ứ nghẹn chẳng thể thốt thành lời. Không ai từng dạy cậu cách đáp trả những chuyện như vậy. Cậu chỉ biết bắt chước họ, bịt tai giả vờ như chẳng nghe thấy gì.
Khoảnh khắc Khúc Ổ Đồng đặt câu hỏi, trái tim Lương Cận Thâm nổ tung như vừa có siêu tân tinh1, những mảnh vỡ trôi dạt trong lồng ngực, va đập vào từng tạng phủ khiến cậu đau nhói.
“Vậy sao cậu không nói thẳng ra?” Giọng Khúc Ổ Đồng hơi vút lên, đầy nghi hoặc. “Cậu hoàn toàn có thể nói hết những gì mình nghĩ mà?”
Câu nói ấy rút cạn sức lực của cậu. Giọng cô ở ngay sát bên, còn cậu thì tan thành một hạt bụi nhỏ bé, đáp lại với giọng khản đặc: “Tớ không biết phải nói thế nào.”
Cô vẫn cúi đầu tính toán, lọn tóc tuột khỏi vành tai che mất gò má: “Tớ không thích. Không phải như thế. Đừng nói nữa.”
“Ba câu đó cũng dễ nói mà?” Khúc Ổ Đồng ngạc nhiên.
Cô luôn coi mình là trung tâm thế giới. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ chính trong trò chơi cuộc đời dành riêng cho Khúc Ổ Đồng là được, những nhiệm vụ phụ và NPC khác đều chẳng mấy quan trọng.
Những lời của cô khiến Lương Cận Thâm ngây người. Trang tạp chí lật giở trước mắt nhưng cậu chẳng nhớ nổi bất kỳ nội dung nào trên đó.
“Cậu hiền quá.”
Thầy cô đang đọc danh sách những học sinh đạt giải nhất từng môn kỳ cuối lớp 11 trên sân khấu. Đến lượt tên mình, Khúc Ổ Đồng gấp cuốn bài tập, đoạn lẩm bẩm.
Mồ hôi thấm ướt lưng làm áo đồng phục dán sát vào da. Lương Cận Thâm khắc sâu từng câu từng chữ trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy của hai người vào tim. Cô là người đánh thức dũng khí trong cậu, nhịp tim và nhịp rung nơi cổ họng khi cất lời cùng hòa làm một.
Lương Cận Thâm đã yêu Khúc Ổ Đồng mất rồi, yêu đến mức không sao cứu chữa nổi.
Từ đó trở đi, cậu bắt đầu thử phản bác những điều khiến mình khó chịu. Môi vẫn nở nụ cười dịu dàng nhưng lời nói dần có trọng lượng hơn. Dần dà, những lời bàn tán trong trường cũng bớt hẳn. Ít nhất, cậu không còn phải nghe chúng vang lên ngay trước mặt nữa. Cậu mượn ánh sáng của Khúc Ổ Đồng để uốn nắn con người mình thành một dáng vẻ thoải mái hơn.
“Anh chưa từng dùng đến số tiền học bổng đó.”
Để mặc Khúc Ổ Đồng nghiên cứu đường vân tay mình, Lương Cận Thâm cố nhịn cảm giác nhồn nhột nơi lòng bàn tay để lên tiếng.
“Hả?” Cô không hiểu, đôi mắt sáng trong ngước lên nhìn anh.
“Anh chưa từng dùng đến học bổng Athena.” Anh giải thích, “Dù chú Trần có lòng tốt nhưng anh và bố đều không nghĩ gia đình mình thuộc diện cần hỗ trợ.”
“Bố đã bàn với anh rằng đổi toàn bộ số tiền đó thành vàng rồi tặng lại cho Trần Bái Bái trong buổi tiệc mừng cô ấy đỗ đại học.”
“Thế mà cô ấy còn ghét anh! Bực thật!” Khúc Ổ Đồng cau mày làu bàu.
Được dịp thổ lộ hết nỗi lòng, trái tim Lương Cận Thâm nhẹ nhõm như trút hết gánh nặng, mỉm cười đáp lại: “Anh không quan tâm cô ấy có thích anh hay không.”
“Vậy anh quan tâm điều gì?”
Một thoáng im lặng đầy nghi ngờ, ánh mắt Lương Cận Thâm khẽ dao động, bị đôi khuyên tai đong đưa của Khúc Ổ Đồng hút chặt, anh thành thật đáp: “Anh quan tâm em.”
Lần này đến lượt Khúc Ổ Đồng im bặt. Sự im lặng mong manh như một quả bóng chuyền qua lại giữa hai người, rơi xuống rồi lại được nâng lên. Chỉ một thoáng sơ sẩy là đủ khiến người ta choáng váng. Dẫu vậy, chẳng ai nỡ buông tay, cũng chẳng ai muốn đứng dậy kết thúc buổi tối này.
“Sao dạo này mắt em thâm thế?”
Mạnh Cận Niên vui vẻ bắt chuyện. Rõ ràng là sếp, vậy mà sáng nào cũng quen thói chen chân cùng Khúc Ổ Đồng chấm vân tay đúng giờ. Cô che miệng ngáp, lười biếng đáp: “Tối qua ngủ không ngon.”
Lại quậy đến quá khuya rồi.
“À này.” Mạnh Cận Niên như chợt nhớ ra chuyện gì đó, quay sang cô. “Anh nhờ người tìm hiểu giúp rồi, chồng em tìm Issca không phải để bàn chuyện hợp tác làm ăn đâu.”
Cô thuận miệng hỏi: “Thế để làm gì?”
Anh ta nhún vai, vừa nhìn vào vách kính văn phòng vừa tỉ mỉ chỉnh lại cà vạt: “Chuyện đó thì anh chịu. Chắc không phải đến để Issca tư vấn tâm lý đâu nhỉ?”
Rẽ vào phòng riêng, Khúc Ổ Đồng giật mình bước ra khỏi ảo tưởng về cuộc hôn nhân “tâm đầu ý hợp” mà cô vẫn cố tin. Cô ngồi xuống bàn làm việc rồi mở chiếc bình giữ nhiệt. Bên trong là nước cà chua tươi mà Lương Cận Thâm ép từ sáng. Cô nhấp một ngụm rồi trầm ngâm.
Nút thắt mang tên Trần Bái Bái đã được anh bất ngờ tháo gỡ trong tối qua, cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ấy suýt khiến cô quên rằng giữa họ vẫn còn những chiếc gai nhỏ cồm cộm khó chịu, chẳng hạn như Apple Rhapsody và Issca. Có vẻ nước cà chua hôm nay chua quá, vị đắng chát lan nhẹ nơi đầu lưỡi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Lương Cận Thâm tìm Issca để làm gì? Câu hỏi ấy như chiếc kính áp tròng vướng trong mí mắt khiến người ta bứt rứt mà không biết xử lý thế nào. Không phải cô có h*m m**n kiểm soát quá mạnh, chỉ là Issca và cô đều là chuyên gia tâm lý, thậm chí còn có thể xem là đối thủ cạnh tranh. Khúc Ổ Đồng không tài nào tìm được lý do hợp lý để anh lén tránh mặt cô rồi đi gặp Issca.
Chiều đến, màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn của Lương Cận Thâm.
Lương Cận Thâm: Tối nay anh phải tăng ca đột xuất, không về ăn cùng em được. Em nhớ tự lo bữa tối nhé.
Lương Cận Thâm: Trong tủ lạnh còn ít cà ri với đồ kho, hâm nóng là ăn được.
Khúc Ổ Đồng bực bội gõ lạch cạch trên bàn phím, chỉ đáp gọn: Em ăn ngoài.
Lương Cận Thâm vẫn dịu dàng như mọi khi, lập tức gửi lại một chiếc nhãn dán hình con nai đơn giản kèm chữ “Ừ.”
Một tuần trôi qua, Khúc Ổ Đồng lại ghé quán ăn nhẹ dưới tầng trệt tòa nhà văn phòng để ăn tối. Cô xiên miếng bông cải xanh mà mình ghét rồi tống vào miệng. Tâm trạng tụt dốc khiến ngay cả loại sốt dầu giấm yêu thích cũng trở nên nhạt thếch. Ăn không ngon miệng nhưng lại không muốn lãng phí đồ ăn, Khúc Ổ Đồng nhíu chặt mày, nín thở cho hết đám rau xanh đáng ghét vào miệng, nhai qua quýt rồi nuốt xuống. Kết thúc bữa tối một cách vội vàng, cô lái xe về nhà.
Cửa điện tử ra mở một khoảng tối om trong phòng. Cô mò mẫm bật đèn rồi cúi xuống thay giày, nghĩ bụng có lẽ hôm đó mình không nên từ chối lời đề nghị nuôi chó của Lương Cận Thâm.
Ngả xuống chiếc xô pha lười đặt trên thảm, uể oải chẳng còn hứng thú làm gì, cô mở điện thoại đăng nhập vào Apple Rhapsody. Quảng cáo nhẫn kim cương trong trò chơi vẫn đang phát trên màn hình lớn ở quảng trường. Cô bặm môi. Đến giờ Lương Cận Thâm vẫn chưa dạy cô thủ ngữ.
Cô điều khiển Paris quay đầu bỏ đi, chẳng thèm quan tâm anh thích cà chua hay táo nữa. Về đến nhà, căn hộ trong trò chơi và căn hộ ngoài đời cùng mang dáng vẻ cô đơn hệt nhau. Paris quăng ba lô, lấy ra cuộn băng có in hình quả cà chua. Nhìn thấy nó, Khúc Ổ Đồng tạm thoát trò chơi, mở phần theo dõi đơn hàng, chiếc máy phát băng cũ sẽ đến sau hai ngày nữa. Cô quay lại trò chơi, Paris vẫn ngoan ngoãn đứng chờ.
Sau khi lục tung từng ngóc ngách trong căn hộ không biết bao nhiêu lần, Paris thở hổn hển, chẳng mấy chốc đã kiệt sức, đói lả rồi ngã ập xuống giường. Khúc Ổ Đồng vội lấy dung dịch dinh dưỡng trong ba lô cho cậu uống. Mấy tuần đi lang thang bên ngoài đã làm Paris quen với đủ loại đồ ăn ngon nên cậu ta nhăn mặt uống thứ chất lỏng màu xanh với vẻ đầy miễn cưỡng. Thể lực đã hồi phục nhưng Paris không còn tâm trạng giải mã cuộn băng, chỉ buồn bã gục mặt bên bậu cửa sổ bếp, ngẩn ngơ nhìn chậu cà chua xa xăm.
Khúc Ổ Đồng không muốn làm phiền bèn thoát khỏi trò chơi. Cô cầm điện thoại mà không biết phải làm gì, chỉ lặng lẽ nhìn màn hình tắt sáng. Gương mặt mệt mỏi và khóe môi trễ xuống phản chiếu trên lớp kính đen.
Uống vài ngụm rượu vậy. Khúc Ổ Đồng ép mình đứng dậy đi vào bếp. Vừa mở tủ lạnh, đập vào mắt là hộp đồ kho được xếp ngay ngắn. Đám bông cải xanh như còn mắc nghẹn trong cổ họng, nuốt không trôi. Cô ghét sự thất thường của chính mình.
Người rời khỏi thị trấn nhỏ dường như cũng mang theo cả lời nguyền của nó. Tính nết Khúc Ổ Đồng cũng như thời tiết thất thường nơi đó. Hôm nay có thể nắng gắt ba mươi độ, ngày mai lại lao dốc xuống còn mười mấy độ.
Cô ghét kiểu thời tiết thất thường này, và không biết liệu một “phiên bản thất thường” như chính mình có khiến người khác chán ghét hay không. Có lẽ cô nên làm lại bảng trắc nghiệm rối loạn lưỡng cực. Khúc Ổ Đồng mím môi, lòng rối như tơ vò.
Cô tiện tay lấy hộp đồ ăn sẵn, nghĩ bụng hâm nóng lên thì cũng có thể thành một món nhắm ra trò. Lại tìm chai tequila còn sót chút đáy và một quả chanh. Cô vớt những miếng mề vịt mình thích cùng vài nguyên liệu khác bỏ vào nồi nhỏ, chế thêm ít nước dùng, bật bếp điện, để lửa nhỏ liu riu. Cô cắt đôi quả chanh, tìm một chiếc ly thủy tinh đẹp, cho đá và tequila vào rồi vắt nửa quả. Hương chua tươi mát ngay lập tức lan ra trong căn bếp nhỏ.
Bước đến bàn đảo bếp, Khúc Ổ Đồng nhớ lại mẹo pha chế học lén ở nhà Lâm Chi Trừng liền xoay đĩa đựng gia vị để tìm muối. Nước tương, dầu hào, đậu đen lên men, sa tế, giấm… Sao lại chẳng thấy muối nhỉ?
Cô tặc lưỡi vì sự vụng về của bản thân, bực bội xoay mạnh đĩa một lần nữa, vô tình làm đổ hàng loạt chai lọ. Hít sâu một hơi, cô cẩn thận dựng lại từng thứ.
Cái gì đây? Có vài lọ nhựa nhỏ được giấu trong góc giữa những lọ muối và đường. Cô tò mò lấy chúng ra quan sát. Những chiếc lọ đó trống trơn không có nhãn mác. Khúc Ổ Đồng nhìn chúng, bỗng thấy kích cỡ quen như lọ thuốc. Cô mở nắp. Quả nhiên, bên trong chứa đủ loại thuốc.
Đổ vài viên ra lòng bàn tay, cô quan sát kỹ như thể đang bắt đầu chẩn đoán bệnh. Nếu đoán không nhầm, những viên thuốc kỳ lạ này hẳn là axit oxalic với lamotrigine2 mà cô đã quá quen. Số còn lại không có gì đặc biệt nên cô không nhận ra.
Trong nhà chỉ có cô và Lương Cận Thâm. Những viên thuốc này đương nhiên không phải của cô, vậy chỉ có thể là của anh. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Khúc Ổ Đồng xiết chặt nắm thuốc. Chuyện anh từng hẹn gặp Issca, điều mà cô vẫn luôn canh cánh trong lòng bỗng ăn khớp với khoảnh khắc này như một mảnh ghép trùng khít.
Chiếc nồi trên bếp điện sôi trào dữ dội, mùi khét len lỏi vào làn hương chanh chua dịu, nhưng cô không sao nhúc nhích nổi. Bầu trời u ám chuyển mưa rào, cả người cô như bị cơn mưa tầm tã dội ướt sũng vào tận xương tủy.
Nước trong nồi gần cạn sạch. Khúc Ổ Đồng lơ đãng nhai mề vịt vô thức cho muối quá tay, còn ly rượu thì chua và đắng đến mức không nuốt nổi. Cô nhăn mặt, nghiến răng uống cạn. Câu hỏi về căn bệnh tâm lý của Lương Cận Thâm cứ chờn vờn trong tâm trí. Tại sao anh lại không nói cho cô biết?
Khúc Ổ Đồng thấy sống mũi cay xè. Lương Cận Thâm cũng đắng như ly rượu này vậy. Tối nào anh cũng một mình trong bếp, đếm từng viên thuốc rồi nuốt xuống. Những lúc ấy, lòng anh nặng nề đến mức nào? Cuộc sống đã khó khăn như thế, vậy mà anh vẫn nhẫn nại chịu đựng sự trẻ con và những cơn giận dỗi vô lý của cô ngày này qua ngày khác. Vẫn ôn tồn, vẫn dịu dàng như chưa từng mệt mỏi.
Tất cả là lỗi của Khúc Ổ Đồng. Ý nghĩ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như muốn chuộc lại điều gì đó.
Là một nhà tư vấn tâm lý, thậm chí là “chuyên gia tư vấn tâm lý xuất sắc” trong lời anh, người cùng anh ôm ấp kề gối bao lâu nay, vậy mà cô không hề nhận ra sự bất ổn và nỗi đau của anh. Tự mắng mình ngu dại, cuối cùng Khúc Ổ Đồng cũng hiểu ý nghĩa của chữ “Fluoxetine” trong trò chơi kia.
Rượu không nhẹ nhưng cô lại thấy mình tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô uống cạn ly, ăn hết đồ nhắm, dọn dẹp sạch sẽ rồi chạy vào phòng tắm xối nước qua loa. Quay lại phòng ngủ, chui vội vào chăn, hương bạc hà vấn vít bên mũi, Khúc Ổ Đồng chẳng biết phải đối mặt với Lương Cận Thâm thế nào. Giả vờ như chưa biết? Hay cố gượng cười? Cô không quyết được đành giả vờ ngủ. Ít ra khi nhắm mắt lại, biết đâu anh sẽ không nhìn thấy nỗi tự trách và xót xa như dòng nước cứ chực trào trong đáy mắt cô.
Như một hình phạt dành cho sự chậm hiểu của cô, Lương Cận Thâm lại lần nữa trở về trước khi cô kịp chìm vào giấc ngủ. Tiếng mở khóa, tiếng cởi giày, mở tủ lạnh, mở nắp chai, rồi bước chân tiến vào bếp, tất cả âm thanh ấy len lỏi vào tai cô, rõ ràng đến mức không thể phớt lờ.
Chất cồn muộn màng xâm chiếm dây thần kinh khiến đầu óc cô quay cuồng. Những âm thanh dần trở nên xa xôi, để mặc trí tưởng tượng tự vẽ nên cảnh anh thu mình nơi góc bếp, lặng lẽ nuốt từng viên thuốc. Ngay cả một người dịu dàng tử tế như Lương Cận Thâm cũng đang phải âm thầm chịu đựng nỗi đau đớn như một chiếc răng sâu, nhói buốt tận linh hồn. Nước mắt cô thấm ướt cả vạt áo trước ngực.
Khi anh tắm xong, mang theo hơi nước mát lạnh bước lại gần, Khúc Ổ Đồng không cách nào giả vờ ngủ được nữa. Cô xoay người chui vào lòng anh, áp gò má nóng ran vào cơ thể đượm mùi thường xuân quẩn quanh của anh.
Lương Cận Thâm cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên đầu mũi cô.
“Sao em lại uống rượu? Không vui à?” Anh luôn nhạy cảm với mọi thay đổi dù là nhỏ nhất của cô.
Cô lắc đầu qua loa, cắn chặt môi, cố chặn lại những câu hỏi đang dồn dập muốn bật ra.
“Chúc em ngủ ngon.”
“Chúc anh ngủ ngon.” Cô thì thầm một cách khó nhọc.
“Cuối tuần này mình đi sở thú nhé.” Trong cơn mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, anh vẫn cố lên tiếng như sợ lỡ quên mất. “Đi xem thiên nga.”
“Vâng.” Khúc Ổ Đồng nắm chặt vạt áo ngủ của anh. “Mình cùng đi xem thiên nga.”
Chỉ khi nhận được câu trả lời ấy, Lương Cận Thâm mới yên tâm thiếp đi.
Khúc Ổ Đồng khẽ vuốt hàng mi anh, lấy hai chữ “xin lỗi” thay cho từng con cừu cô đếm trong đêm.
******************
Chú thích:
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Chỉ Thích Nàng - Lộ Mạn Mạn Kỳ Tu Viễn Hề
15 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 5: Ảnh Đế Gặp Quỷ
17 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 6: Phá Thuật Mượn Vận
17 ch
Tiếng Lòng Giữa Chúng Ta
12 ch
Thiên Kim Thật Là Kẻ Liều Mạng
12 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Ta Vốn Là Hoàng Hậu Tương Lai
14 ch
Bầu Trời Bé Nhỏ Và Người Cũ
12 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.