2.398 chữ · ~16 phút đọc
“Khúc Ổ Đồng.”
Lương Cận Thâm vô thức nín thở. Một màu hồng nhạt lan dần trên gò má cậu. Có lẽ mấy ngụm bia vừa uống trong buổi tiệc tri ân thầy cô đã bắt đầu lên men, ủ nên sắc hồng dịu nhẹ ấy.
Khúc Ổ Đồng dừng bước, ngẩng đầu nhìn người bạn học cấp ba không quá thân thiết đang đứng trước mặt mình. Những suy đoán vẩn vơ xoay vòng trong đầu như một cơn lốc nhưng vẫn không nghĩ ra được lý do cậu gọi mình lại. Chẳng lẽ lại muốn thảo luận đề thi đại học đã công bố điểm xong xuôi từ lâu rồi sao? Dù Khúc Ổ Đồng cũng biết việc mình thi đỗ thủ khoa quả thật có hơi giỏi giang.
Lương Cận Thâm hắng giọng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt thẫm màu của cô, đỏ mặt cất lời: “Tuy hơi bất lịch sự nhưng cho tớ hỏi cậu đã thích ai chưa?”
Khúc Ổ Đồng sững người, há hốc miệng. Đây là lần đầu tiên cô biết thì ra đỏ mặt cũng có thể lây sang người khác, bởi lúc này mặt cô nóng ran, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể vô thức lắp bắp đáp: “Chưa.”
Lương Cận Thâm khẽ thở phào, đếm từng nhịp rung của hàng mi cô rồi nói: “Khúc Ổ Đồng, tớ rất thích cậu.”
“Tớ không muốn ép cậu phải lập tức cho tớ một đáp án rõ ràng về chuyện có muốn hẹn hò với tớ hay không. Tớ chỉ thấy… tớ nên để cậu biết rằng tớ thích cậu.”
“Cậu rất thông minh, rất đáng yêu, rất xinh đẹp…”
Lương Cận Thâm nói liền một mạch, gom tất cả những từ ngữ miêu tả ngọt ngào, tốt đẹp nhất mà mình biết để nói cho cô nghe. Cậu thoáng ngừng lại lấy hơi, mặt nóng đến mức sắp bốc cháy, khẽ lặp lại: “Tớ rất thích cậu.”
Miệng khô rang, mắt cay xè, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Khúc Ổ Đồng tách từng chữ trong những lời cậu vừa nói ra, đọc lại trong đầu thêm một lần nữa mà vẫn không thể tin nổi. Hơi nóng từ gò má lan dần tới tận vành tai. Cô bất giác hé môi thở mạnh. Thực ra chính cô cũng không biết lúc này mình nên đáp lại thế nào mới thích hợp, nhưng bầu không khí hiện tại dường như đang ép cô phải nói điều gì đó.
Dây thanh quản rung lên, âm thanh từ cổ họng vừa bật ra. Song, chữ “cảm ơn” vừa bắt đầu tan vào không khí thì toàn bộ cảnh tượng trước mắt bỗng như bị ai đó nhấn nút tạm dừng.
Khúc Ổ Đồng nghe thấy trong đầu vang lên một tiếng “ting”. Ngay sau đó, một giọng điện tử kỳ quái không biết chui ra từ tế bào thần kinh nào trong não cô bắt đầu lải nhải không ngừng.
“Chủ nhân ơi! Không ổn rồi! Cốt truyện của thế giới này lệch hướng hết rồi!”
Giọng điện tử mang theo âm điệu nức nở, nghe như cái loa bị ngấm nước rồi chập điện. Khúc Ổ Đồng nhăn mặt, vừa thấy lạ lùng vừa chẳng hiểu nó đang nói gì.
Cả vũ trụ dường như đông cứng thành thể rắn, thứ duy nhất còn chuyển động chỉ có Khúc Ổ Đồng và cái giọng điện tử quái dị kia.
“Rốt cuộc cậu là thứ gì? Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi. Nếu còn giở trò gì nữa, đừng trách tôi dùng nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác để xử lý cậu!”
Khúc Ổ Đồng cắn môi giấu đi sự hoang mang, cố điều chỉnh hơi thở để giữ bình tĩnh, ra vẻ không dễ bị lừa mà đối đầu với giọng điện tử kia.
“Chủ nhân ơi!” Giọng điện tử hét lên thảm thiết, tốc độ nói lập tức tăng gấp đôi, cuống cuồng giải thích về cái gọi là “cốt truyện” cùng tình hình nhiệm vụ hiện tại, như thể sợ cô thật sự nghĩ ra cách nào đó để cưỡng chế gỡ cài đặt nó. Nó biết chủ nhân của nó rất thông minh.
Khúc Ổ Đồng nhăn mặt, giọng đầy nghi ngờ: “Ý cậu là… thế giới tôi đang sống thực chất là một cuốn tiểu thuyết cà chua gì đó? Và tôi chỉ là một NPC trong cuốn tiểu thuyết ấy, còn Lương Cận Thâm lại là nam chính?”
Cô bĩu môi đầy bất mãn: “Tôi không tin! Thôi xin đấy, tôi là thủ khoa còn cậu ta chỉ là á khoa! Nếu phải chọn nhân vật chính thì rõ ràng tôi hợp lý hơn chứ?”
Giọng điện tử thở dài. Nó không ngờ sự chú ý của Khúc Ổ Đồng lại nằm ở chuyện chọn ai làm nhân vật chính. Nó bèn nói bừa vài câu để dỗ dành cô: “Bởi vì đây là tiểu thuyết lãng mạn mà! Nếu là tiểu thuyết giải trí thì chắc chắn cô sẽ là nữ chính!”
Khúc Ổ Đồng miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này. Cô đảo mắt nhìn thế giới đang bị đóng băng xung quanh, nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ.
“Trong cuốn tiểu thuyết này, Lương Cận Thâm có một mối tình xứng đôi vừa lứa. Đáng lẽ sau khi lên đại học cậu ta sẽ gặp nữ chính và yêu từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng không hiểu vì sao cốt truyện lại xảy ra lỗi, khiến cậu ta đột nhiên tỏ tình với tôi, làm ảnh hưởng đến toàn bộ diễn biến phía sau, dẫn tới việc thế giới sắp sụp đổ.”
Vừa nghĩ tới hình phạt mình phải gánh chịu nếu thế giới thật sự sụp đổ, giọng điện tử nghẹn ngào như sắp khóc. Nó nức nở cầu xin bằng giọng run run xẹt xẹt như rò điện: “Đúng vậy! Cho nên để cứu thế giới này, tôi buộc phải bắt cặp với chủ nhân. Chúng ta cần khôi phục lại, đưa cốt truyện quay về đúng quỹ đạo ban đầu.”
“Thế sao lại tìm tôi?” Khúc Ổ Đồng bĩu môi, không hài lòng. “Tôi đâu phải người gây ra hỗn loạn cho thế giới, cũng không phải là người ép Lương Cận Thâm thích tôi.”
Cô hất hàm về phía Lương Cận Thâm đang đứng bất động phía trước, hừ mũi: “Ai thắt nút thì tìm người đấy mà gỡ chứ. Cậu sang bắt cặp với Lương Cận Thâm là xong chuyện rồi còn gì.”
Giọng điện tử nhức đầu không thôi, đành giả vờ đáng thương giải thích: “Theo phân tích và tính toán của hệ thống, người thích hợp nhất chính là chủ nhân! Chỉ có cô mới cứu được thế giới này thôi! Lương Cận Thâm không làm nổi đâu!”
Khúc Ổ Đồng miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích ấy nhưng vẫn cò kè mặc cả: “Nếu nhiệm vụ thành công thì có phần thưởng gì không?”
“Chắc cậu cũng biết tôi chẳng có vướng bận gì ở thế giới này. Cho dù thế giới thật sự sụp đổ thì với tôi cũng đâu phải chuyện gì ghê gớm.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
“Nếu nhiệm vụ thành công có thể thưởng cho cô một trăm triệu! Hoặc có thể đưa cô đến những thế giới tiểu thuyết khác để trải nghiệm, ví dụ như làm nữ chính trong truyện ngọt ngào, hoặc sống cuộc đời thoải mái vui vẻ các kiểu!” Giọng điện tử có chút chột dạ, không biết mấy lời dụ dỗ đường mật mình đưa ra liệu có đủ sức lay động Khúc Ổ Đồng hay không.
“Làm sao cậu biết tôi không tự kiếm được một trăm triệu?” Khúc Ổ Đồng chống nạnh, đầy tự tin vào bản thân. “Với lại tôi cũng không hứng thú với mấy thể loại tiểu thuyết đó.”
Giọng điện tử cuống quýt lo lắng: “Vậy… vậy… cô có yêu cầu gì thì cứ nói!”
Khúc Ổ Đồng cụp mắt suy nghĩ rất lâu. Cô cắn môi, cuối cùng nói ra mong muốn cháy bỏng duy nhất của mình: “Nếu nhiệm vụ thành công… có thể để bà tôi sống lại không?”
“Tôi sẽ đi thương lượng với hệ thống chính, chắc là được!” Giọng điện tử vội vàng đáp ngay.
“Vậy… cũng được.” Khúc Ổ Đồng thả lỏng vai.
Những chuyện kỳ quái và phức tạp này khiến cô giống như một viên kẹo Ferrero: lớp vỏ cứng và những hạt sần sùi bên ngoài chỉ giả vờ cứng cỏi mạnh mẽ, còn đầu óc bên trong đã đặc quánh như sô-cô-la tan chảy, gần như không thể vận hành bình thường nữa.
“Vậy bây giờ cốt truyện sẽ được khôi phục lại từ đầu. Điểm lưu của dòng thời gian là ngày đầu tiên nhập học lớp 11. Xin chủ nhân chuẩn bị sẵn sàng! Cốt truyện sắp được tua ngược!”
Giọng điện tử vang lên giữa những tiếng lách cách gõ bàn phím cùng hàng loạt âm báo liên tục. Trước mắt Khúc Ổ Đồng tối sầm, cô chìm vào giấc ngủ mê man. Trong mơ, cô vẫn không hiểu vì sao tuổi mười tám đầy khí phách của mình lại không phải đối mặt với một tương lai rộng mở thẳng tắp, mà là mớ tình cảm rối ren hỗn loạn này.
“Chủ nhân ơi! Dậy đi thôi!”
Giọng điện tử nhảy nhót trong đầu. Khúc Ổ Đồng mở đôi mắt nặng trĩu, trần nhà quen thuộc phủ một lớp bụi trong phòng ngủ đập vào tầm mắt, nhưng mọi thứ lại mang đến cảm giác không chân thực khó tả.
“Theo phân tích của hệ thống, điểm giao nhau rõ ràng đầu tiên giữa cô và Lương Cận Thâm là ngày đầu tiên đi học, hai người cùng đến muộn nên bị xếp ngồi chung bàn. Để tránh việc cậu ta lại thích cô lần nữa, tốt nhất lần này chúng ta đừng đến muộn, tránh ngồi cùng bàn với cậu ta.”
“Ờ.” Khúc Ổ Đồng miễn cưỡng ngồi dậy, uể oải nheo mắt đánh răng rửa mặt rồi nhanh chóng thay đồng phục, đeo cặp lên vai và bắt taxi tới trường.
Giọng điện tử ở bên cạnh không ngừng cổ vũ, còn liên tục tung ra đủ lời khen nịnh nọt. Khúc Ổ Đồng bị làm phiền đến mức phải bịt tai lại: “Cậu ồn quá rồi đấy. Không được nói nữa.”
Giọng điện tử tủi thân đáp “Vâng”. Nó tính toán thời gian taxi đến trường, xác định lần này hai người chắc chắn sẽ không còn cơ hội ngồi cùng bàn nữa.
Khúc Ổ Đồng đến lớp đúng giờ nên đương nhiên được ngồi cùng Lâm Chi Trừng, còn Lương Cận Thâm đến muộn, tạm thời ghép bàn với một nam sinh khác cũng vừa kịp giờ.
“Cốt truyện đang phát triển theo hướng rất tốt!” Giọng điện tử tự cổ vũ cả mình lẫn Khúc Ổ Đồng. “Chủ nhân ơi, nếu cô đã từng trải qua cuộc sống cấp ba căng như dây đàn rồi thì lần này cứ thả lỏng mà tận hưởng đi. Dù sao đề thi đại học chắc cũng chẳng thay đổi đâu.”
“Thế nào mới gọi là thả lỏng?” Khúc Ổ Đồng không hiểu.
Giọng điện tử tỉ tê: “Chẳng hạn như… thử yêu sớm xem? Hoặc nắm bắt cơ hội thời đại, thử đầu tư Bitcoin chẳng hạn? Hoặc đi trước người khác một bước, tận dụng internet để viết tiểu thuyết mạng!”
Khúc Ổ Đồng cạn lời: “Cậu nhìn quanh xem có nam sinh nào hợp với tôi không? Với lại tôi lấy đâu ra vốn để đầu tư Bitcoin. Tôi còn chưa có điện thoại thông minh, chơi internet kiểu gì.”
“Xin lỗi chủ nhân, tôi không nghĩ tới mấy chuyện này.” Giọng điện tử ỉu xìu, phát hiện chủ nhân của mình hình như còn thê thảm hơn nó tưởng. Âm thanh của nó dịu xuống, dù chất giọng điện tử vẫn không đổi: “Vậy thì cứ vui chơi thôi! Đừng để ý đến điểm số nữa, cho bản thân nghỉ ngơi một chút đi.”
Khúc Ổ Đồng thở dài, chống cằm nhìn bóng cây lay động ngoài cửa sổ. Khi thanh gươm Damocles1 mang tên kỳ thi đại học được dỡ xuống, cô bỗng nhiên không biết mình nên đi đâu nữa. Cảm giác ấy khiến người ta thấy trống rỗng hụt hẫng đến khó chịu.
Thế là Khúc Ổ Đồng bắt đầu thường xuyên đến thư viện và gần như đã đọc hết toàn bộ sách ở đó. Hai năm trôi qua, nếu in lịch sử mượn sách trên thẻ học sinh của cô thì có lẽ chồng giấy ấy đã cao gần bằng chính cô.
“Thị Thị ơi, những cuốn sách này giống như từng viên gạch vậy. Chúng chồng chất lên nhau rồi tạo thành con người hiện tại của cô.” Trong hai năm ấy, giọng điện tử cũng dần thân thiết hơn với cô, bây giờ nó toàn gọi cô bằng biệt danh.
“Thế à?” Khúc Ổ Đồng chẳng mấy hứng thú đáp lại nó. Tâm trí cô lúc này chỉ hướng về buổi tiệc tri ân thầy cô kiêm họp lớp sắp diễn ra.
Hai năm qua, cô giấu đi sự thù địch cùng tâm lý ganh đua với Lương Cận Thâm của thế giới trước, cố gắng khiến mình thả lỏng như một ổ bánh mì bị lên men quá độ. Sự tiếp xúc giữa hai người gần như bằng không. Lần duy nhất có lẽ chỉ là lúc cùng đứng trên bục nhận thưởng trong lễ tuyên dương thành tích học tập.
Khúc Ổ Đồng nhẩm đếm, cô gần như chưa từng nói với Lương Cận Thâm một câu nào. Dù đến giờ cô vẫn không hiểu vì sao ở thế giới trước Lương Cận Thâm lại thích mình, nhưng càng nghĩ cô càng không tìm ra nổi lý do để cậu thích cô ở thế giới này.
Nếu cậu lại tỏ tình với cô lần nữa… thì đúng là chuyện kỳ quặc nhất trên đời.
“Đúng là gặp phải chuyện kỳ quặc thật rồi.”
Khúc Ổ Đồng thở dài, quay sang than phiền với giọng điện tử.
*******************************
Chú thích:
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Bé Con Omega Duy Nhất Của Gia Đình Phản Diện Toàn Alpha
249 ch
La Váy Lụa Và Giáp Hoàng Kim
13 ch
Gả Khéo - Zhihu
11 ch
Hắc Liên Hoa Phản Diện Chỉ Muốn Chiếm Hữu Ta
90 ch
Vào Ngày Kết Hôn, Tôi Suýt Chút Nữa Đã Không Kìm Được Mà Đào Hôn Ngay Tại Chỗ
32 ch
Ly Hôn Sau 6 Năm Tha Thứ
5 ch
Đỉnh Lưu Đăng 18 Tấm Ảnh Vì Một Câu Nói
5 ch
Sau Khi Mang Thai Con của Long Ngạo Thiên, Ta Giả Chết Bỏ Trốn
78 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.