2.494 chữ · ~17 phút đọc
Bất tiện lớn nhất của việc sống một mình có lẽ là dễ ngủ quên. Khúc Ổ Đồng không thể ngờ mình lại đi muộn ngay trong ngày khai giảng đầu tiên của lớp 11 sau khi chia khối học.
Vừa mở mắt, con số trên mặt đồng hồ báo thức khiến cô giật nảy, tim đập thình thịch. Cô bật dậy như lò xo, vội vã thay đồng phục, vừa đánh răng rửa mặt vừa khoác vội cặp sách rồi lao thẳng ra khỏi nhà. Lỡ mất chuyến xe buýt nên cô đành nghiến răng vẫy một chiếc taxi ven đường, ngồi trong xe mà thầm khấn nguyện tất cả đèn giao thông đều bật xanh để kịp đến cổng trường Trung học số 1 đúng giờ.
Từ ngày bà mất, Khúc Ổ Đồng hiếm khi nào đi học muộn. Có lẽ kỳ nghỉ hè vừa rồi quá nhàn nhã, nuông chiều cô trong sự lười biếng nên mới xui xẻo ngủ quên ngay ngày khai giảng.
Dù tài xế đã đạp ga hết cỡ, khéo léo luồn lách qua từng ngã tư, nhưng khi taxi phanh gấp trước cổng trường thì vẫn chậm mất ba phút. Cô bất lực xuống xe, lục ví đổ ra tay một nắm xu lách cách vừa đủ trả tiền xe, đoạn buông tiếng thở dài rồi bước vào cổng trường.
Ấy vậy mà người xui xẻo đi muộn trong ngày khai giảng đầu tiên lại không chỉ có mình Khúc Ổ Đồng. Cô khẽ liếc sang hành lang đối diện và bắt gặp bóng dáng Lương Cận Thâm. Cậu chẳng hề tỏ ra vội vã hay lo lắng. Đồng phục chỉnh tề, gương mặt bình thản, ngay cả bước chân leo cầu thang cũng thong dong như thể vẫn còn nhiều thời gian.
Trái lại, Khúc Ổ Đồng thì đang thở hổn hển vì chạy, cúc áo sơ mi cài lệch, mái tóc ngắn xoăn tự nhiên bị gió thổi rối tung, trông đến là lôi thôi, nhếch nhác. Cơn bực dọc trào lên.
Khúc Ổ Đồng bèn thả bước chậm lại, thong thả chỉnh đồng phục, vuốt thẳng mấy lọn tóc rối, dần lấy lại nhịp thở và bình tĩnh.
Dường như ngay từ ban đầu, cô và Lương Cận Thâm đã mang theo hai nguồn năng lượng đối nghịch nhau. Ở ngôi trường thực nghiệm cấp hai, Khúc Ổ Đồng luôn giữ vững vị trí thứ nhất trong mọi kỳ thi lớn nhỏ. Thế nhưng cứ hễ đến kỳ thi chung toàn huyện, cô lại thua Lương Cận Thâm đến từ một ngôi trường không mấy tiếng tăm chỉ vì cách biệt vỏn vẹn một, hai điểm.
Những ngày bà nội bước vào giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư cũng là lúc bảng điểm kỳ thi thử cấp ba được công bố. Khúc Ổ Đồng thấp thỏm chờ đợi, vừa muốn chứng minh bản thân, vừa mong bà có thể vui thêm đôi chút, lại vừa khát khao để bà biết rằng cô nhất định sẽ trở thành niềm kiêu hãnh của bà.
Nhưng rồi hết lần này đến lần khác, chính cái tên Lương Cận Thâm chết tiệt ấy luôn đẩy cô xuống vị trí thứ hai. Đứng trước giường bệnh, tờ bảng điểm nhăn nhúm ướt đẫm mồ hôi bị cô siết chặt trong tay, chẳng dám mang ra khoe với bà. Trái tim cô như rỉ máu, lần đầu tiên Khúc Ổ Đồng căm ghét sự ngu ngốc của chính mình.
Không uổng bao tháng ngày miệt mài khổ luyện, rốt cuộc cô đã giành lại được vị trí thứ nhất trong kỳ thi vào cấp ba. Thế nhưng Lương Cận Thâm vẫn như bóng ma bám riết lấy cô, lần này hai người bằng điểm với nhau. Chỉ vì chữ cái đầu trong họ tên của cậu xếp trước nên tên cậu luôn được đọc trước cô trong danh sách khen thưởng.
Uất ức đến nghẹn lòng song Khúc Ổ Đồng chẳng thể giận cái tên của chính mình, đành dồn hết căm hờn sang con người mang tên Lương Cận Thâm. Từ đó, cậu trở thành “kẻ địch giả tưởng” suốt những năm tháng thanh xuân của cô.
Có lẽ để cân bằng học lực giữa các lớp nên khi vào lớp 10, trường Trung học số 1 đã không xếp cô và cậu cùng lớp. Nhưng điều đó chẳng ngăn được cái tên “Lương Cận Thâm” xuất hiện dày đặc trong cuộc sống của cô.
Trong mọi danh sách tuyên dương khen thưởng, hai cái tên “Khúc Ổ Đồng” và “Lương Cận Thâm” luôn sóng đôi ở hạng nhất, hạng nhì. Thứ tự có thể thay đổi nhưng điểm số chỉ chênh nhau một, hai điểm.
Giáo viên chủ nhiệm thường phân tích ưu khuyết điểm của cả hai, cuối cùng luôn lấy “cạnh tranh lành mạnh” làm lời động viên. Còn bạn bè trong lớp, nhất là đám con gái, thì nhắc đến Lương Cận Thâm không ngớt, nào là dịu dàng, nào là khôi ngô, nào là mấy tin đồn mập mờ một cách đầy hứng thú. Ngay cả người cô họ Khúc Lâm thỉnh thoảng ghé qua chăm nom cô cũng đôi ba lần nhắc đến Lương Cận Thâm ở cạnh nhà mình, thở dài tiếc nuối rằng giá mà cậu em họ Tiểu Lãng thông minh và hiểu chuyện được một nửa của cậu thì tốt biết mấy…
Khúc Ổ Đồng chỉ giữ im lặng trước tất cả những lời bàn tán ấy. Đêm xuống, cô lặng lẽ thức khuya hơn, ra sức học hành, thề rằng kỳ thi tới nhất định phải bỏ xa cậu.
Trớ trêu thay, dù học chung một trường nhưng suốt năm lớp 10, cô và Lương Cận Thâm chưa từng nói chuyện trực tiếp. Cả hai chỉ thoáng chạm mặt trong những buổi lễ tuyên dương. Khi thì cô đứng bên trái, cậu ở bên phải, khi thì ngược lại. Các kỳ thi nối tiếp, hai người cứ thay phiên nhau bước lên bục nhận phần khen thưởng cho hạng nhất. Thành thử đến tận bây giờ, mỗi khi ai đó nhắc về thời trung học, trong đầu Khúc Ổ Đồng tức khắc lại hiện lên khuôn mặt của Lương Cận Thâm cùng với bao cảm xúc hỗn loạn từ ngượng ngùng, đố kỵ đến bất mãn, oán hận, xen lẫn cả sự chua chát.
Khúc Ổ Đồng lén quan sát Lương Cận Thâm ở phía chéo trước mặt, hệt như soi gương để nhìn thật kỹ nốt mụn mới mọc. Cậu có làn da rất trắng, khoảnh khắc ánh nắng hắt từ khung cửa sổ hành lang rọi xuống, sắc trắng ấy bừng sáng đến mức như nhòe đi. Vai cậu rộng, khác hẳn đám con trai cùng tuổi. Mái tóc mềm mại rủ xuống, gương mặt sáng sủa, đường nét tuấn tú.
Chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi, Lương Cận Thâm hẳn nên là nhân vật nam chính trong một bộ phim thần tượng tuổi trẻ ăn khách, chứ không phải cái kẻ đáng ghét suốt ngày tranh giành vị trí thứ nhất với cô.
Cầu thang sắp lên tới tầng lớp học, Khúc Ổ Đồng tăng tốc, mỗi lần vượt hai bậc, vội dẹp bỏ sự quan sát và mớ tưởng tượng, để rồi vượt qua dáng vẻ bình thản của cậu.
Cô không muốn bị bỏ lại phía sau, dù chỉ một lần.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Có lẽ bởi danh hiệu hạng ba và hạng bốn trong kỳ thi toàn thành phố cuối học kỳ lớp 10 quá xuất sắc nên thầy Trần chủ nhiệm lớp kiêm giáo viên Ngữ văn mới cũng chẳng làm khó hai kẻ “đồng lõa” lỡ bước chân vào lớp muộn. Ông chỉ khoát tay, bảo họ tự chọn chỗ ngồi.
Trong lớp chỉ còn trống bàn đôi ở hàng cuối cạnh thùng rác, vốn là vị trí chẳng mấy ai ưa. Đồng nghĩa với việc Khúc Ổ Đồng buộc phải tạm thời ngồi cùng bàn với Lương Cận Thâm.
Cô treo cặp lên lưng ghế, lấy một cuốn từ vựng ra bắt đầu ôn tập. Cô không mảy may bận tâm đến lời giảng nhạt nhẽo về nội quy của thầy Trần trên bục, cũng chẳng đoái hoài đến Lương Cận Thâm ngồi cạnh đang chống cằm, thả hồn nhìn lên bảng như thể suy nghĩ đã bay xa chín tầng mây.
Lần trước cô đã học đến chữ cái Z. Lật soàn soạt những trang sách, Khúc Ổ Đồng tìm được từ Zeus mà mình đánh dấu. Ngón tay lướt qua phiên âm và dịch nghĩa, miệng lẩm nhẩm học thuộc.
“Khúc Ổ Đồng!” Giọng nói trong trẻo, lạnh mát như băng của Lâm Chi Trừng vang lên.
Bị gọi bất ngờ, Khúc Ổ Đồng ngơ ngác ngẩng đầu. Trên môi cô vẫn còn đang mấp máy thầm đọc chữ Zoom. Thầy Trần trên bục giảng mỉm cười hiền hậu nhìn xuống, còn trong lớp, không ít gương mặt quen lạ đều ngoái lại, ánh mắt dồn cả về phía cô.
Hoang mang chẳng hiểu chuyện gì, Khúc Ổ Đồng theo phản xạ quay sang bên cạnh, mong tìm được câu trả lời từ nét mặt của Lương Cận Thâm. Tiếc thay, dường như cậu cũng chẳng biết rõ hơn cô là bao. Hàng mi dài khẽ rung, đôi mắt màu hổ phách trong vắt tựa kẹo bơ đường ánh lên vẻ ngỡ ngàng, phản chiếu trọn vẹn một Khúc Ổ Đồng cũng đang bối rối chẳng kém.
“Vậy thì bạn Khúc Ổ Đồng sẽ là lớp trưởng của chúng ta nhé! Mọi người vỗ tay cổ vũ nào!” Thầy Trần lên tiếng, có vẻ vô cùng hài lòng với đề cử của Lâm Chi Trừng và cả quyết định vừa rồi của mình.
Khúc Ổ Đồng vội tránh ánh nhìn từ mọi phía, lẳng lặng quay sang Lâm Chi Trừng. Cô bạn đang nở nụ cười rạng rỡ, chiếc răng khểnh lóe sáng, gương mặt hồn nhiên phơi phới, đúng dáng vẻ thích thú của kẻ đang xem kịch vui, càng náo nhiệt càng hay.
Khúc Ổ Đồng vừa bực vừa bất lực.
“Vậy thì chức lớp phó sẽ giao cho bạn Lương Cận Thâm nhé.” Thầy Trần đưa mắt nhìn cô rồi lại liếc sang người ngồi bên cạnh, nói dõng dạc như thể vừa đưa ra một quyết định sáng suốt: “Hạng nhất và hạng nhì của khối phải phối hợp thật tốt, cùng dẫn dắt lớp A1 của chúng ta không ngừng tiến bộ!”
Câu nói vừa dứt, tâm trạng Khúc Ổ Đồng liền nhẹ nhõm hẳn. Cô cúi đầu tiếp tục học từ vựng. Thực ra việc làm lớp trưởng đối với cô cũng chẳng phải chuyện to tát, chỉ cần Lương Cận Thâm phải chịu thua kém mình một bậc là được.
Nào ngờ về sau lại có biết bao lần Lương Cận Thâm phải cúi đầu vì cô. Cúi người, khom lưng, hạ mình, thậm chí quỳ gối… Trên chiếc giường ấy, anh luôn dễ dàng chọn cách đầu hàng trước cô.
***
Cả đêm Khúc Ổ Đồng ngủ không sâu giấc, vừa chợp mắt được một lát đã bị chuông báo thức kéo dậy. Nhìn vào gương trang điểm, quầng thâm mờ xanh dưới mắt hiện lên rõ mồn một. Cô bèn chấm thêm nhiều kem dưỡng, cẩn thận thoa quanh mắt rồi kiên nhẫn massage cho thấm.
Trong đầu cô bất giác bật ra câu cửa miệng quen thuộc mà chẳng cần suy nghĩ: Tất cả đều tại Lương Cận Thâm.
“Có lẽ tối nay anh không phải tăng ca.” Lương Cận Thâm vừa thắt cà vạt vừa giả bộ tình cờ đi ngang bàn trang điểm của cô, nhẹ nhàng nói: “Tối em muốn ăn gì?”
Bao nhiêu món ngon mà cô đã lưu công thức trên mạng lập tức ào đến bên môi, Khúc Ổ Đồng suýt nữa đã bật thốt ra nhưng đúng lúc ấy, cô chợt nhớ ra tối nay có buổi học piano đã hẹn trước nên đành tiếc nuối từ chối: “Tối nay em có chút việc, chắc không về ăn cơm được.”
Lương Cận Thâm ngập ngừng giây lát, nuốt lại câu hỏi cứ lởn vởn đầu môi: “Ừ.”
“Nghe Chi Trừng nói, trò chơi mới ra mắt của Zeus hình như rất thành công.” Không chịu nổi bầu không khí yên ắng đang lan dần trong phòng ngủ, Khúc Ổ Đồng buộc phải tìm đại một chủ đề để mở lời. “Chúc mừng các anh nhé.”
“Cảm ơn em. Nhiều đồng nghiệp của anh cũng đang xem Khúc biến tấu tình yêu, ai nấy đều khen em hết lời.”
Lương Cận Thâm lúc không ở trên giường vẫn giữ phong thái lịch thiệp và nhã nhặn thường thấy.
“Thời gian này anh mải lo dự án, nhưng sang quý tới, anh có thể tập trung chuẩn bị cho đám cưới và kỳ trăng mật của chúng ta rồi.”
Cô nhận ra dường như anh có một sự cố chấp đặc biệt với chuyện đám cưới, như thể sinh ra đã được định sẵn để trở thành một người chồng, một người đàn ông mẫu mực trong gia đình.
Khúc Ổ Đồng vốn không mấy hứng thú với những nghi thức như đám cưới hay ngày kỷ niệm, nhưng thấy anh cứ liên tục nhắc tới, cô cũng chỉ đành gượng gạo gật đầu.
“Trời mưa rồi, em nhớ mang ô theo.”
Lương Cận Thâm vừa pha cho cô cốc cà phê để trên bàn, vừa chuẩn bị đi làm. Nhìn qua lớp kính sát sàn thấy màn mưa bụi giăng mờ ngoài trời, anh khẽ dặn dò thêm.
Khúc Ổ Đồng chỉ gật đầu lấy lệ, cúi xuống tiếp tục vật lộn với chiếc khăn lụa trên cổ, buộc thế nào cũng thấy không vừa ý.
Có lẽ không chịu nổi dáng vẻ lóng ngóng của cô, bước chân Lương Cận Thâm vốn đã quay ra cửa lại bất giác đổi hướng, dừng ngay trước mặt cô. Anh cúi người, đưa tay tháo bỏ nút thắt vụng về kia rồi kiên nhẫn buộc lại thành một chiếc nơ bướm gọn gàng.
Khoảng cách hai người gần sát, hơi thở anh phả lên cằm và cổ cô, nhẹ nhàng lướt qua như những hạt mưa lất phất ngoài cửa sổ.
Có lẽ ngoài những khoảnh khắc quấn quýt khiến người ta đỏ mặt kia, chỉ trong những giây phút dịu dàng thế này, Khúc Ổ Đồng mới thật sự cảm nhận được sự tồn tại của cuộc hôn nhân giữa cô và anh.
Lương Cận Thâm dường như rất hài lòng với tác phẩm của mình. Anh mỉm cười ngắm gương mặt ửng hồng dưới nền xanh của chiếc khăn lụa rồi thân mật gập ngón tay, chạm nhẹ vào má cô bằng đốt ngón trỏ.
“Em về sớm nhé.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Chỉ Thích Nàng - Lộ Mạn Mạn Kỳ Tu Viễn Hề
15 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 5: Ảnh Đế Gặp Quỷ
17 ch
Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 6: Phá Thuật Mượn Vận
17 ch
Tiếng Lòng Giữa Chúng Ta
12 ch
Thiên Kim Thật Là Kẻ Liều Mạng
12 ch
Đêm Xét Nhà, Ta Từ Hồ Sen Sống Lại
26 ch
Ta Vốn Là Hoàng Hậu Tương Lai
14 ch
Bầu Trời Bé Nhỏ Và Người Cũ
12 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.