2.659 chữ · ~18 phút đọc
Lần đầu tiên nhân loại thật sự ý thức được sự tồn tại của “Ma thuật sư”, chính là vào thời điểm đệ nhất hoàng đế Otis mới lập quốc.
Khi ấy, mọi người vẫn còn có tinh thần thể, nhưng theo thời gian trôi qua, số nhân loại có tinh thần thể ngày càng ít. Đến nay, tinh thần thể đã hoàn toàn biến mất, các nhà nghiên cứu căn bản không tìm ra nguyên nhân.
Otis là một lính gác, có đầu óc ưu tú cùng sức chiến đấu đỉnh cấp, tinh thần thể là một con mãnh hổ.
Thế nhưng một người cường đại như vậy, trong trận chiến với “Ma thuật sư” lại nguyên khí đại thương, chẳng bao lâu sau thì qu·a đ·ời.
Trong lịch sử không hề nói rõ nguyên nhân chiến bại, cho dù là trong bách khoa tinh tế cũng tra không ra.
Trên sách chỉ viết: “Ma thuật sư” âm hiểm xảo trá, có năng lực xâm nhập tư tưởng và biến hóa ngoại hình. Hắn không có phương thức công kích cụ thể, nhưng con người sẽ vô thức bị hắn mê hoặc, đặc biệt là lính gác có tinh thần lực bất ổn, cực dễ bị nổ tan xác mà ch·ết.
Hơn nữa, điều ghê tởm nhất chính là hắn không có thật thể. Cho dù biến hóa ra hình người, thì cũng chỉ là lớp vỏ bọc.
Tóm lại, chính là rất khó b·ị đ·ánh ch·ết.
Có người nói Otis bị hắn mê hoặc, đến lần thứ N khi chém “Ma thuật sư” thành tám khối thì cuối cùng phát điên, tự đâm dao vào tim mình. Còn quái vật kia chẳng hiểu sao cũng biến mất, mai danh ẩn tích.
Chân tướng thế nào, không ai biết. Nga, không, có lẽ Oss Đặc Uy là biết.
Trong tẩm cung hoàng đế có một thư viện, nơi đó lưu giữ toàn bộ sách cấm từ trước tới nay của đế quốc, khả năng bên trong giấu chân tướng.
Nếu “Ma thuật sư” trong quá khứ xuất hiện lại, Bạch Uyên chắc chắn sẽ không thèm chớp mắt, vững như Thái Sơn.
Quái vật này chỉ công kích lính gác, mà cậu chỉ là một dẫn đường cấp thấp, trừ khi điên rồi mới nhằm vào cậu.
Nhiều lắm cậu chỉ lo cho cha mẹ, hoặc đồng nghiệp chung công ty.
Nhưng bây giờ, cậu đã kết hôn, mà đối tượng lại là lính gác mạnh nhất đế quốc.
Vì thế Bạch Uyên lập tức mở quang não, chủ động gửi tin nhắn đầu tiên sau khi kết hôn cho Tạ Hoài.
“Nghe nói ‘Ma thuật sư’ lại xuất hiện, ngươi phải cẩn thận.”
Vừa gửi xong, cậu đã hơi hối hận. Nguyên soái khẳng định biết trước tin tức rồi. Sáng nay y đi gấp như vậy, giờ chắc đã bận rộn bố trí hành động, tin nhắn này của cậu căn bản không có ý nghĩa gì.
Đang lúc định thu hồi lại, Tạ Hoài trả lời.
“Được, cảm ơn Tròn Tròn nhắc nhở, ta sẽ chú ý. Chính mình ở nhà cũng phải cẩn thận, có việc thì lập tức liên hệ ta.” Phía sau còn kèm theo một cái icon biểu cảm cười tươi của hệ thống.
Bạch Uyên ôm quang não, ngây ngốc nở nụ cười.
Quân đoàn đệ nhất.
“Sao nguyên soái lại cười, chẳng lẽ thật sự bị ‘Ma thuật sư’ làm điên rồi?”
Lý Hành Chi vừa mới sắp xếp nhân sự theo lệnh, thấy lão đại đột nhiên mỉm cười, liền rùng mình một cái.
“Ngươi ngu à. Thấy quang não trong tay lão đại không? Rõ ràng là đang nhắn tin với anh dâu rồi!”
“Lão Quả, ngươi hiểu rõ như thế, sao giờ vẫn chưa lấy vợ?”
“Lại đây, ta nói bao nhiêu lần rồi đừng gọi ta là lão Quả! Các ngươi ngày nào cũng kêu vậy, ta tìm được vợ cái rắm!”
“Người đã chọn xong chưa?” Tạ Hoài cắt ngang bọn họ.
Mễ Quát lập tức nghiêm chỉnh: “Đều đã chọn xong.”
“Tốt. Lý Hành Chi theo ta, các ngươi đi viện nghiên cứu đế quốc đòi cơ giáp.”
Có người khó hiểu: “Nhưng nguyên soái, ngài không phải nói ba ngày nữa cơ giáp sẽ xong sao?”
Tạ Hoài khẽ cười lạnh: “Ngươi tin hay không, hôm nay không đi, thì mười ngày nữa cũng chưa chắc lấy được?”
Mễ Quát vội bịt miệng tiểu đệ, “Được rồi lão đại, bọn ta đi thúc giục ngay.”
Cả đám ồn ào rời đi, chỉ còn lại Tạ Hoài cùng Lý Hành Chi.
Lý Hành Chi hơi lo lắng, nhắc nhở: “Nguyên soái, giờ ngài không giống như trước, anh dâu ở nhà một mình, e là nguy hiểm.”
“Nhưng không thể để em ấy đến quân doanh.” Tạ Hoài thở dài, “Những người này tinh thần lực quá mạnh, một mình ta ở nhà đã đủ khiến em ấy chịu áp lực, huống chi là nhiều lính gác như vậy.”
Y như đang an ủi chính mình: “Clint đâu phải ăn chay, hơn nữa nếu thật sự có chuyện, ta sẽ lập tức chạy về.”
Nói xong, y liền đi ra khỏi cửa lớn, bước nhanh hơn, thẳng hướng hoàng cung.
“Chân tướng năm đó rốt cuộc là gì?”
Vấn đề này Tạ Hoài đã hỏi hoàng đế vô số lần.
Ban đầu, Oss Đặc Uy luôn dùng “không biết” để qua loa, mãi sau bị hỏi phiền mới nói “hiện tại còn chưa phải lúc”.
Lần này cũng thế.
Thực ra, cái gọi là chân tướng kia, Tạ Hoài cũng không mấy bận tâm. Hoàng đế khai quốc đã ch·ết bao nhiêu năm rồi, nhàn rỗi lắm mới đi hỏi thăm.
Trọng điểm là, sau trận đại chiến năm đó, “Ma thuật sư” mai danh ẩn tích suốt một thời gian dài, giờ lại xuất hiện lại.
Có thể nói trận chiến ấy đã làm loại quái vật này nguyên khí đại thương.
Mà Otis là người duy nhất thành công, có lẽ còn có người khác, nhưng trong lịch sử không ghi lại.
Nếu biết rõ chân tướng lúc đó, nói không chừng có thể tổng kết kinh nghiệm, hoàn toàn trừ khử loài quái vật này.
Chính thái độ ba phải của Oss Đặc Uy thật sự khiến Tạ Hoài khó hiểu. Cho dù có điều gì kỳ quặc, nói ra ít nhất có thể cùng nhau giải quyết. Bản thân Oss Đặc Uy nghiên cứu bao năm vẫn chưa tìm ra đáp án, thì thêm vài năm nữa cũng chẳng có kết quả.
“Vậy ngài nói, rốt cuộc khi nào mới có thể nói cho ta chân tướng?” Tạ Hoài bất đắc dĩ hỏi.
“Ta không biết.” Oss Đặc Uy từ vương tọa đứng dậy, chậm rãi nói: “Ngươi trung thành với đế quốc, ta đều thấy rõ. Nhưng chuyện này, hiện tại thật sự chưa phải lúc.”
Oss Đặc Uy bước xuống cầu thang, lướt qua Tạ Hoài.
“Khi nào thời cơ tới, ta sẽ chủ động nói cho ngươi. Cho nên, Tạ nguyên soái, về sau không cần hỏi lại.”
Một mình đứng trong đại điện, Tạ Hoài hít sâu mấy lần, cuối cùng đè nén xúc động muốn quay đầu lại đánh người.
Từ khi Oss Đặc Uy kế nhiệm đến nay, luôn lấy tác phong yêu dân mà được bách tính tôn sùng. Nếu chân tướng có thể cứu vớt vạn dân, vì sao hắn phải giấu giếm?
Không muốn nghĩ nhiều, Tạ Hoài còn phải đi đón Bạch Uyên, liền trực tiếp rời hoàng cung.
Xe huyền phù tự động điều khiển, y mở quang não ra, xem báo cáo dị thường mà thuộc hạ gửi lên.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Đối mặt với “Ma thuật sư”, mọi người đều rất coi trọng, chưa đến nửa giờ, tin tức mà Tạ Hoài nhận được đã nhiều thêm mấy trăm mục.
Năm nay Tạ Hoài hai mươi chín tuổi, lần đầu tiên “Ma thuật sư” xuất hiện, y chỉ mới chín tuổi. Theo lẽ thường, y không thể nào có chút kinh nghiệm giao tiếp nào với loại quái vật này.
Nhưng sự thật lại là, Tạ Hoài đối với thứ đáng sợ này lại rất quen thuộc.
Y là một cô nhi, vừa mở mắt ra đã ở trong cô nhi viện. Sau đó, vì tinh thần lực cao nên bị trường quân đội của đế quốc mang đi, sống ở đó hơn mười năm.
Chưa từng có lúc nào mà y không nỗ lực, chính y cũng không biết nguyên nhân. Có lẽ là muốn báo đáp ân tình mà đế quốc đã cho, nhưng lại thấy như thế vẫn chưa thỏa đáng.
Cố gắng để mạnh hơn giống như đã khắc vào tận gien, như một bản năng. Như có ai đó cần y phải bảo hộ.
Nhưng người này rốt cuộc là ai? Tạ Hoài cũng không biết.
Trường quân đội thường xuyên cho bọn họ cơ hội ra ngoài hành tinh rèn luyện, đến nỗi đi đâu, đối mặt cái gì, đều có thể tự do lựa chọn.
Mà Tạ Hoài thì không ngoại lệ, y luôn chọn những tinh cầu có “Ma thuật sư” lui tới.
Nếu hỏi vì sao, xin lỗi, y cũng không biết.
Rõ ràng loại quái vật này vô cùng hiếm thấy, rõ ràng ghi chép về nó chỉ có ít ỏi vài dòng, nhưng Tạ Hoài lại cực kỳ căm hận.
Mỗi khi ba chữ này xuất hiện cùng nhau, trong đầu y đều truyền đến cơn đau nhức. Dần dần, chờ cơn đau biến mất, dư lại chỉ còn là khoảng trống vô tận.
Rất nhiều lúc, Tạ Hoài cảm thấy bản thân mình không hoàn chỉnh. Sinh mệnh dường như đã thiếu mất một phần quan trọng nhất, nhưng y tìm không ra.
Y chỉ đành bắt đầu từ tất cả những gì có liên quan đến “Ma thuật sư”, cố gắng tìm kiếm dấu vết để lại.
Một tìm như vậy, đã mười lăm năm.
Bây giờ dấu vết “Ma thuật sư” liên tiếp xuất thế, ngược lại y lại trở thành người quen thuộc nhất với chúng.
Siết chặt lại, bỏ đi hai phần ba báo cáo vô dụng, Tạ Hoài tập trung nghiên cứu kỹ phần còn lại.
“Ma thuật sư” khi gây án thường chọn lính gác làm mục tiêu, ghi chép có liên quan đến dẫn đường thì ít ỏi vô cùng, mà hầu hết đều chọn dẫn đường cao cấp.
Chúng xuất hiện có một đặc điểm, cơ bản đều chọn lúc tinh thần lực của con người suy yếu nhất để xâm lấn. Ban đầu, kẻ bị xâm lấn không hề cảm giác được gì, sau đó có thể chỉ thấy hơi choáng đầu, hành động trì trệ. Trong trạng thái này, tinh thần năng lượng của con người sẽ không ngừng biến mất.
Từ góc nhìn của “Ma thuật sư”, ban đầu chúng bám vào trong không gian tinh thần của con người. Sau đó, theo thời gian bám rễ, dần dần học được thói quen sinh hoạt của người này, đồng thời hấp thụ tinh thần lực của hắn, cho đến khi hút cạn.
Khi đã có đủ lực lượng, chúng sẽ sáng tạo ra một cái xác giả, trở thành người đó, thay thế hắn.
Thời cơ tốt nhất để phát hiện chúng, chính là lúc “Ma thuật sư” chưa thoát ly cơ thể người, vẫn còn đang hấp thu năng lượng. Lúc này, người bị hại thường phản ứng trì độn, tinh thần suy yếu, dễ làm ra những hành động khác lạ. Người quen thân nếu phát hiện dị thường liền sẽ báo cáo lên quân đội.
Đây gọi là “Người quen có hành vi lạ”.
Việc Tạ Hoài phải làm, chính là từ trong đống lớn báo cáo “Người quen có hành vi lạ” này tìm ra kẻ dị thường thật sự.
Xe dừng lại, đã đến nơi.
Tạ Hoài xoa giữa mày, điều chỉnh lại biểu cảm, lên lầu tìm Bạch Uyên.
Xem tin tức xong, Bạch Uyên trực tiếp xuống lầu một, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Thấy Tạ Hoài tới, cậu vội vàng đứng dậy, bước nhanh về phía cửa.
“Xin lỗi Tròn Tròn, ta đến trễ một chút.”
Bạch Uyên lắc đầu, cười nói: “Không sao, ta vừa đang xem tin tức.”
Cậu có thói quen này, là điều mà ban đầu Tạ Hoài không ngờ tới.
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, rồi cùng nhau về phủ nguyên soái.
Clint đã chuẩn bị sẵn cơm chiều, Bạch Uyên hơi ngạc nhiên.
“Ta cứ nghĩ sẽ uống dịch dinh dưỡng cơ.” Cậu nhìn đồ ăn thơm ngào ngạt mà ngẩn người.
Tạ Hoài gắp cho cậu một miếng thịt, cười nói: “Ở quân bộ thì đúng là vậy, nhưng đã về nhà thì tất nhiên phải ăn thứ ngon hơn.”
Ăn cơm xong, Tạ Hoài trở lại thư phòng xử lý công vụ.
Trước khi đi, y xin lỗi, nói đêm nay sẽ phải thức khuya, bảo Bạch Uyên cứ nghỉ ngơi trước.
Điều này khiến Bạch Uyên khó xử.
Trước hôn lễ, hai người luôn ngủ phòng riêng, chỉ có tối hôm qua mới ngủ chung.
Vậy giờ phải chọn thế nào? Ở chung thì cậu vẫn chưa quen. Không ở chung, lại thấy không đúng lắm.
Thôi vậy, Bạch Uyên xoay nắm cửa, đi vào phòng mình.
Cậu cần thêm thời gian để quen.
Tạ Hoài không biết trong đầu dẫn đường nhà mình có nhiều hoạt động tâm lý như vậy. Giờ phút này, y đang xem lại một đoạn video giám sát ngắn.
Trong video có ba người.
Nam tử A quát lớn: “Lão tử cho ngươi tiền là để ngươi ngày nào cũng đi chơi bời sao?” Nói xong, hắn như mệt mỏi, xoa huyệt Thái Dương, “Ngươi mẹ nó nếu còn dám trốn học lần nữa, lão tử sẽ đánh gãy chân ngươi!”
Nam tử B đứng một bên, th* d*c, hai tay nắm chặt, phản bác: “Ngươi thấy ta đi chơi bời chỗ nào? Ta thừa nhận ta trốn học, nhưng là để đi bệnh viện thăm bà nội!”
Nữ tử vội đỡ nam tử A ngồi xuống, rồi kéo nam tử B sang một bên, nói: “Đều là hiểu lầm, hai cha con đừng cãi nữa. Mau bình tĩnh lại, lát nữa còn phải đi thăm mẹ.”
Video dừng đột ngột ở đây. Thật ra nhìn tổng thể, giống như một lần cãi nhau trong gia đình bình thường, chỉ có vài hành động mệt mỏi ban đầu của người cha lính gác là hơi đáng nghi.
Nhưng người thân trong gia đình này đều nói, tính tình cả nhà họ vốn rất tốt. Tuy cha và con trai đều là lính gác, nhưng chưa từng cãi nhau. Con trai trước kia cũng từng làm vài chuyện phản nghịch, nhưng cho dù cha có tức giận cũng chưa từng quát tháo như vậy. Con trai cũng thế, cho dù có hiểu lầm thật, cũng sẽ không trực tiếp cãi lại cha.
Như vậy, chuyện này rất đáng hoài nghi.
Xem xét báo cáo lâu như vậy, chỉ có vụ này là đáng ngờ nhất, Tạ Hoài quyết định ngày mai sẽ đi một chuyến.
Thời gian đã khuya, y tắt quang não, trở về phòng, nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc.
Tạ Hoài khẽ cười, kéo chăn còn vương hơi thở của Bạch Uyên phủ lên người, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, trước khi đi, y gửi cho dẫn đường nhỏ nhà mình một tin: “Ta phải xử lý một ít việc, có lẽ ba bốn ngày mới về được. Có chuyện gì thì trực tiếp nói với ta, em ở nhà đừng sợ.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.