2.733 chữ · ~19 phút đọc
Bạch Uyên thật sự không ngờ Tạ Hoài có thể trở về nhanh như vậy, cho nên khi cảm ứng được y và Trần Bất Phàm cùng nhau tiến vào phủ nguyên soái, trong lòng cậu thoáng có chút chột dạ.
May mà Tạ Hoài cũng không nói gì, Bạch Uyên ngoan ngoãn đi theo y xuống lầu.
Trần Bất Phàm thấy hai người xuống dưới, rất có mắt nhìn, liền nhường ra chỗ ngồi sô pha của mình, dịch sang chiếc ghế đơn.
Bạch Uyên cũng không để ý, thuận thế ngồi cạnh Tạ Hoài, trực tiếp mở miệng: “Ta hình như có một tinh thần thể.”
Hai người kia kinh hãi, Trần Bất Phàm lập tức đứng bật dậy: “Tinh thần thể? Ngươi không phải đang nói giỡn chứ?”
Tạ Hoài nhíu mày, cũng cảm thấy khó tin: “Em kể chi tiết xem.”
Vì thế, Bạch Uyên thuật laik đơn giản chuyện mình đối thoại với con hồ ly kia cho bọn họ nghe.
“Nói như vậy, tinh thần thể này tám chín phần là thật. Chỉ có điều, đế quốc chưa từng tiến hành nghiên cứu nào liên quan đến tinh thần thể.” Trần Bất Phàm nói.
Tạ Hoài rót cho Bạch Uyên một cốc nước: “Vừa rồi em nói con hồ ly kia ở chung với em rất lâu?”
“Đúng vậy. Kỳ thật ta cũng mơ hồ có cảm giác, con hồ ly đó chính là tinh thần thể của ta.” Bạch Uyên nuốt nước bọt, “Tuy cảm thấy rất khó tin, nhưng ta lại có cảm giác chúng ta đã từng cùng nhau chiến đấu.”
Trần Bất Phàm nhớ lại: “Tư liệu có ghi, lần cuối cùng nhân loại có được tinh thần thể là khoảng năm mươi năm sau khi đế quốc được lập. Đồng thời, nhờ sự trợ lực của tinh thần thể, lúc đó tinh thần lực của mọi người đều mạnh hơn con người hiện tại rất nhiều.”
“Cho nên, ta đến từ khoảng thời gian đó sao?”
Nói ra câu này, chính Bạch Uyên cũng thấy khó tin, nhưng trong lòng lại cảm thấy đó là sự thật.
Tạ Hoài chú ý tới vẻ kinh ngạc của cậu, nắm lấy cổ tay, khẽ nói: “Không sao cả, mặc kệ xảy ra chuyện gì, ta vẫn sẽ luôn ở bên em.”
Bạch Uyên ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm của y, trong lòng lập tức an ổn hơn nhiều.
Ngay sau đó, Tạ Hoài mở miệng: “Hôm nay ta đã đi tìm lão sư của ta.”
Y khái quát lại đoạn đối thoại với Bối Sâm, rồi lấy ra khối nguyên thạch.
“Cái này… có chút kỳ lạ.” Trần Bất Phàm nói.
Tạ Hoài nhìn chằm chằm mấy chữ khắc trên nguyên thạch: “Trên này giống như khắc hai chữ ‘Quy Vân’.”
“Quy Vân…” Bạch Uyên lẩm bẩm.
“Đây không phải là tên cơ giáp của ngươi sao? Sao lại xuất hiện trên này!” Trần Bất Phàm kinh hãi.
“Thế nào, Tròn Tròn, em có suy nghĩ gì sao?” Tạ Hoài hỏi.
Bạch Uyên hoàn hồn: “À… không, chỉ là cảm thấy quen quen, thì ra đây là cái tên ngươi đặt cho cơ giáp.” Cậu cố gắng bỏ qua cảm giác kỳ quái kia, rồi hỏi: “Ta nghĩ, vì sao ngươi và ta lại bị ném vào cùng một khu rừng?”
Tạ Hoài cất nguyên thạch đi: “Ta cũng thấy lạ, cho dù ta là thực nghiệm thể, nhưng so với báo cáo thực nghiệm của ‘kế hoạch Ánh Rạng Đông’ thì cũng sớm hơn mấy năm, mà trong đó không có bản ghi chép nào về việc chế tạo lính gác cả.”
Trần Bất Phàm gãi cằm, giọng hơi do dự: “Chẳng lẽ ta bỏ sót cái gì?”
Tạ Hoài liếc nhìn hắn: “Vậy thì không biết được. Tóm lại, Trần Bất Phàm, ngươi tiếp tục tra tư liệu trong viện nghiên cứu, có gì thì báo ngay.”
Sau đó, y quay sang nhìn Bạch Uyên, dịu giọng: “Em cũng đừng vội, nếu có thể, hãy nhiều trò chuyện với hồ ly nhỏ kia.”
Bạch Uyên mỉm cười: “Chuyện đó không vấn đề. Nếu nó là tinh thần thể của ta, hẳn sẽ nghe lời ta.”
Trần Bất Phàm đứng lên: “Vậy ta đi trước, có việc thì gọi ta.”
Tạ Hoài gọi hắn lại: “Chờ đã, hôm nay hai con quái vật kia vốn là bị nhốt trong nút không gian, nhưng lại rơi xuống từ phi thuyền của nghiên cứu viên bên các ngươi. Ta nghi ngờ có người trong đó giở trò, tốt nhất ngươi nên đi bằng phi thuyền của ta.”
Trần Bất Phàm nghĩ ngợi, thấy có lý.
“Clint, ngươi đưa hắn một chiếc phi thuyền.”
“Vâng, tiên sinh.”
Clint đi đến trước mặt Trần Bất Phàm: “Trần tiên sinh, mời theo ta.”
“À à, được.”
Tạ Hoài xoay người, phát hiện Bạch Uyên vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, ngây người không nhúc nhích.
Biết cậu đang lo lắng, Tạ Hoài quyết định gợi chuyện mà cậu thích, để dời đi lực chú ý.
“Đúng rồi, việc nghiên cứu cơ giáp của em tiến triển thế nào?”
Nghe y hỏi, Bạch Uyên lập tức có hứng: “Đã có hình dáng sơ bộ, nhưng cảm giác vận hành sẽ rất khó.”
“Nếu không, em cho ta xem bản vẽ thử?”
Nói xong, Bạch Uyên liền hơi hối hận. Tạ Hoài đã thấy qua quá nhiều cơ giáp tốt, bản vẽ còn non nớt của cậu đem ra chắc chắn sẽ bị chê cười.
Cậu mới định nói “Thôi”, thì Tạ Hoài đã tỏ ra rất hứng thú: “Mang ra đi, ta cũng rất muốn xem thành quả của em.”
Bạch Uyên cắn răng, dù sao chỉ là cho y xem một chút, cùng lắm thì bị chê cười.
Cậu chiếu ra bản vẽ cấu hình giả thuyết, nhưng vừa thấy Tạ Hoài nhìn, liền vội thu lại.
“Sao thu nhanh thế?”
“Ờ, cái này còn nhiều chỗ chưa hoàn thiện, nên không cần xem kỹ.”
Đôi tai dẫn đường nhỏ đỏ bừng, có chút ngượng ngùng.
Thân là lính gác cấp cao, thị lực động thái không cần bàn, chỉ thoáng nhìn, Tạ Hoài đã hiểu sơ bộ.
“Kỳ thật ý tưởng này của em rất tốt, nếu thành công, chắc chắn sẽ làm thực lực của chúng ta tăng mạnh.”
Bạch Uyên biết y đã nhìn thấu, thở dài.
“Nhưng thật sự rất khó thành công, nghe nói nhiều tiền bối từng thử nhưng đều thất bại.”
“Cho nên cơ hội này sẽ để lại cho em.” Tạ Hoài cười, “Ta không rành thiết kế cơ giáp, không giúp được em nhưng ta rất mong một ngày nào đó, ta có thể điều khiển cơ giáp do em thiết kế.”
Ngữ khí của Tạ Hoài vô cùng nghiêm túc, nghe ra được y thật sự tin tưởng cậu.
Bạch Uyên không muốn làm y thất vọng, nhưng cũng không dám chắc mình làm được.
Cậu gượng cười: “Ta sẽ cố gắng thử xem.”
Bên kia, Trần Bất Phàm vừa chọn phi thuyền, vừa trò chuyện cùng Clint.
“Quản gia tiên sinh, ngươi là lính gác cấp cao đúng không?”
Trong kho phi thuyền của nguyên soái chứa rất nhiều loại, hắn xem đến hoa mắt. Vừa ý cái nào thì trèo lên ghế điều khiển, cảm nhận thử.
Clint nhìn chằm chằm hắn, lo vị nghiên cứu viên quen ngồi văn phòng này ngã xuống, đáp: “Đúng vậy.”
Trần Bất Phàm nghịch cần điều khiển: “Ai, quả thật xứng danh nguyên soái Tạ, ngay cả quản gia cũng phải là nhân vật cấp cao như vậy mới đảm đương nổi.”
“Tạ tiên sinh có ân với ta, trở thành quản gia là lựa chọn của ta.”
Trần Bất Phàm hơi bất ngờ: “Nguyên soái đã từng giúp không ít người, cũng có nhiều kẻ muốn ở lại, nhưng y đều không đồng ý, sao lại giữ ngươi lại?”
Chưa chờ Clint trả lời, hắn đã lẩm bẩm: “À, ta hiểu rồi, nhất định bọn họ đều không chịu nổi uy áp của nguyên soái.”
Một tiếng cười khẽ vang lên.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Trần Bất Phàm ngạc nhiên phát hiện tiếng cười này lại đến từ chính vị quản gia mặt than.
“Trời ạ, đây giống như là lần đầu ta thấy ngươi lộ biểu tình.”
Nụ cười kia chỉ thoáng lướt qua rồi biến mất, Clint lại khôi phục gương mặt lạnh nhạt thường ngày.
“Đó chỉ là một phương diện mà thôi. Được rồi, Trần tiên sinh, ngươi cần phải trở về.”
“Được thôi, đây là bí mật nhỏ riêng của ngươi và Tạ Hoài, ta sẽ không hỏi.”
Clint không đáp, chỉ đưa cho hắn chìa khóa bí mật của phi thuyền. Mãi đến khi bóng dáng phi thuyền biến mất, hắn mới quay người trở lại phủ.
Bạch Uyên lại cùng Tạ Hoài trò chuyện một lúc, chợt nhớ ra người này vừa mới đánh nhau với quái vật xong.
Cậu có chút áy náy, vội nói: “Tạ Hoài, nếu không ngươi lên lầu nghỉ một chút, ta giúp ngươi chải vuốt không gian tinh thần.”
Tạ Hoài không từ chối: “Được, vậy thì làm phiền Tròn Tròn.”
Hai người cùng trở lại phòng ngủ của Tạ Hoài.
Có kinh nghiệm mấy lần trước, Bạch Uyên bình tĩnh hơn nhiều. Huống hồ, hiện tại tinh thần lực của cậu dư thừa, hẳn là sẽ rất dễ dàng.
Nhưng khi tiến lại gần người đàn ông mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, đang tựa vào đầu giường, tim cậu vẫn không kìm được mà đập nhanh hơn.
Bạch Uyên không biết bây giờ mình trông như thế nào.
Vì vừa mới tỉnh dậy rồi đi xuống lầu, trên người cậu vẫn là bộ áo ngủ còn hơi nhàu. Gương mặt không hiểu sao lại ửng hồng, môi cũng vì vừa uống nước mà trở nên ướt át.
Nhìn qua, trông vô cùng gần gũi.
Ánh mắt Tạ Hoài tối lại, thân thể theo bản năng mà di chuyển.
Khi cảm giác mềm mại từ trên môi truyền tới, Bạch Uyên còn chưa kịp phản ứng. Nụ hôn của Tạ Hoài mang tính xâm lược quá mạnh, trong chớp mắt đã chiếm đoạt tất cả phòng tuyến của cậu.
Bạch Uyên bị hôn đến thất thần, thiếu oxy khiến cậu không còn sức để phản kháng, chỉ có thể mặc cho Tạ Hoài ngang ngược càn quét môi răng mình.
Cuối cùng, người đàn ông ban ân cho cậu một hơi thở. Tư duy dần tỉnh táo, cậu mới nhận ra mình có thể hô hấp bằng mũi.
Bạch Uyên bắt đầu đáp lại.
Sự chủ động của người yêu khiến lý trí mà y cố gắng gượng duy trì hoàn toàn sụp đổ.
Nụ hôn của Tạ Hoài càng thêm mãnh liệt, nếu vừa rồi chỉ như gió tuyết quét qua, thì bây giờ chính là bão tuyết cuồng nộ.
Bạch Uyên nhanh chóng không chống đỡ nổi.
Không chỉ như thế, dưới thân còn truyền đến nhiệt độ rõ rệt.
Cậu gấp gáp thở hổn hển, khẽ nói: “Ta tới giúp ngươi.”
Tạ Hoài không đáp, chỉ hôn càng sâu.
Đến khi bàn tay y đặt xuống dưới thân cậu, Bạch Uyên mới giật mình hiểu người này muốn làm gì.
Cậu cố gắng lùi lại: “Không… không cần, ta tự…”
Tạ Hoài dịu dàng giữ lấy, ghé bên tai dụ dỗ: “Không sao. Ta giúp em trước, lát nữa em lại giúp ta.”
“A…ưm…”
Vài tiếng rên khe khẽ vang lên, cùng với sương sớm bắn tung, sương hoa rải khắp.
Giọng trầm thấp của nam nhân khẽ thì thầm bên tai: “Tròn Tròn giỏi lắm. Bây giờ, có phải tới lượt ta rồi không, hả?”
Trong cơn triều thể cuồn cuộn, Bạch Uyên xấu hổ đến cực điểm.
kh*** c*m bản thân chưa nguôi, lại bị người kia nắm tay dẫn dắt chạm vào sức nóng rực rỡ.
Một lần dây dưa lâu dài nữa lại bắt đầu.
Khi dòng lũ vỡ bờ, Bạch Uyên lại bị hôn ngấu nghiến một lần nữa.
Hai người quấn lấy nhau, cắn nuốt, tựa hồ muốn đem đối phương nuốt trọn.
Khoảnh khắc này, Bạch Uyên chợt cảm thấy, bản thân khi tràn đầy công kích mới là mình thực sự.
Tuy dáng vẻ bị động của dẫn đường nhỏ rất đáng yêu, nhưng không hấp dẫn bằng sự mãnh liệt dữ dội này.
Tạ Hoài say mê tận hưởng trân phẩm quý giá nhất, chiếm đoạt tất cả khát vọng của mình.
Cơn lốc tan dần.
Nhân lúc đối phương thỏa mãn, Bạch Uyên thả ra xúc tua tinh thần, tiến nhập không gian tinh thần của y.
Tạ Hoài hoàn toàn không kháng cự, ngược lại nhắm mắt, tùy ý để cậu tung hoành.
Bạch Uyên đứng giữa biển tuyết.
Xung quanh toàn là sắc bạc, thoạt nhìn thì thuần khiết vô cùng, nhưng tiếng tuyết lở mơ hồ từ xa lại phơi bày sự tàn khốc vô tình.
Không chần chừ, cậu thả tinh thần lực, rải những mồi lửa ấm áp khắp nơi.
Lần đầu tiên, ngọn lửa chỉ hóa thành hư vô.
Nhưng giờ đây, Bạch Uyên đã khác xưa.
Ngay sau đó, ngọn lửa phá băng trồi lên. Từng mảng băng lớn tan chảy thành dòng suối, bông tuyết tàn khốc không còn công phá được hàng rào lửa.
Cậu đứng giữa tâm lửa, lần đầu tiên thấy nơi này có màu sắc khác.
Có người sẽ nghĩ, nếu không gian tinh thần toàn là băng tuyết, chứng minh căn nguyên sức mạnh chính là loại này. Vậy hòa tan băng liệu có xóa bỏ sức mạnh?
Bạch Uyên cũng từng nghĩ vậy. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy mảnh băng hóa thành giọt nước, cậu liền hiểu.
Trong lòng cậu có cảm giác, không gian tinh thần của Tạ Hoài vốn không nên như thế này.
Băng tuyết chiếm lấy cả núi sông, nơi lẽ ra phải là cỏ cây.
Thế giới của Tạ Hoài, vốn nên tràn đầy sinh cơ. Cho dù không có tinh thần thể, chắc chắn cũng có sinh mệnh.
Lần này, tinh thần lực sung túc, Bạch Uyên hoàn thành lần chải vuốt thành công nhất từ trước đến nay.
Cậu hòa tan hàng trăm km² băng tuyết, lộ ra lớp cỏ kiên cường bên dưới. Nước tuyết tụ lại thành sông, tràn về xa.
Dù có thể tiếp tục bị đông cứng ở phương xa, nhưng trước đó, chắc chắn chúng sẽ đón thêm nhiều dòng chảy mới.
Tạ Hoài đứng trên đỉnh núi, chứng kiến tất cả.
Y muốn lập tức xuống ôm lấy dẫn đường nhỏ, nhưng lại không thể di chuyển, chỉ có thể đứng nhìn.
Bạch Uyên không biết điều đó, chỉ nghĩ không gian tinh thần của Tạ Hoài quá lớn, mình khó tìm được y.
Thật ra, cậu cũng không định tìm y, sau khi chải vuốt xong liền rời đi.
Mở mắt ra, trước mặt là lồng ngực rắn chắc của nam nhân.
Vài vết sẹo ngang dọc, càng khiến thân thể ấy thêm vài phần hương vị khác biệt.
Một tiếng cười khẽ vang lên, kèm theo giọng trầm ác liệt của Tạ Hoài: “Nhìn đến mê mẩn như vậy sao?”
Bạch Uyên giật mình, lập tức phủ nhận: “Không có, ta vừa từ không gian tinh thần của ngươi trở ra, còn chưa kịp thích ứng.”
Tạ Hoài không vạch trần lời nói dối, chỉ ôm cậu chặt hơn.
“Thực xin lỗi, Tròn Tròn.”
Bạch Uyên có chút không hiểu: “Vì sao đột nhiên xin lỗi?”
Nhớ lại bản thân khi đứng trên đỉnh núi, nhìn lửa đỏ rực rỡ phía dưới, trong lòng Tạ Hoài không ngừng chấn động.
Khi đó, lẽ ra y phải ở bên cạnh cậu, có thể cho cậu thêm sức mạnh. Nhưng y chỉ có thể đứng một bên, bất động như khúc gỗ, nhìn người mình yêu dốc hết sức vì mình, hết lần này đến lần khác, không hề than phiền.
Tạ Hoài không trả lời, chỉ vươn tay xoa nhẹ đầu cậu: “Được rồi, em cũng mệt rồi, ngủ đi.”
Bạch Uyên cũng cảm thấy buồn ngủ, dần dần nhắm mắt lại.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.