2.839 chữ · ~19 phút đọc
“Nguyên soái phu nhân thế mà lại mất tích ở quân bộ!”
“Đúng vậy, ta cũng nghe nói. Tuy rằng cuối cùng tìm về được, nhưng càng nghĩ càng thấy rùng mình.”
“Quân bộ đã bị tập kích, tiếp theo chắc chắn sẽ là viện nghiên cứu.”
“Ai, sống được ngày nào hay ngày ấy thôi.”
Hôm nay, bầu không khí trong viện nghiên cứu rõ ràng bất thường, Clint đã nhiều lần nghe thấy người ta bàn tán chuyện này.
Hôm qua Tạ Hoài tìm y hỏi về chuyện liên quan đến Trần Bất Phàm — dù sao tin tức trên quang não của Bạch Uyên cũng là do hắn gửi. Gần đây tuy Clint có chút tiến triển, có thể xử lý được một ít số liệu trong nhóm nghiên cứu của Trần Bất Phàm, nhưng muốn tiếp cận trực tiếp con người kia thì vẫn không có khả năng.
Tuy đã có tin đồn quân bộ bị xâm lấn, nhưng chi tiết thì chẳng ai biết. Clint từ chỗ Tạ Hoài mới nắm rõ căn nguyên sự việc, trong lòng cũng thấy lạnh sống lưng, nhưng y vẫn không tin Trần Bất Phàm có tham dự vào.
Tạ Hoài cũng không đưa ra nhận xét gì về Trần Bất Phàm, chỉ bảo y đẩy nhanh tiến độ.
Đúng vậy, dẫn đường của mình gặp loại chuyện này, ai mà chịu nổi? Clint tính toán sẵn đường lui, đã chuẩn bị kịch bản để có thể đối thoại trực tiếp với Trần Bất Phàm bất cứ lúc nào, cũng chuẩn bị sẵn đường thoát thân.
Nhưng không ngờ, chi tiết chuyện này hai ngày sau lại truyền khắp viện nghiên cứu. Clint không cách nào phân tán tinh lực đi tra ai đã tung tin, chỉ có thể tập trung vào nhiệm vụ chính.
“Ô, là Diệp Miên sao? Tìm ta có việc gì không?”
Người trước mặt là cộng sự lâu năm và cũng là bạn tốt của Trần Bất Phàm, hướng nghiên cứu của bọn họ vốn tương đồng.
“Xin lỗi đã quấy rầy ngài. Hiện tại tôi phụ trách số liệu thể thực nghiệm, phát hiện một ít sai lệch. Trước kia Trần tiến sĩ cũng từng làm thực nghiệm tương tự, tôi muốn so sánh đối chiếu với số liệu của anh ấy, nhưng không liên hệ được. Ngài có thể giúp tôi không?”
Đức Ân tỏ vẻ tiếc nuối: “Ta cũng muốn giúp ngươi, nhưng số liệu của Trần tiến sĩ đều do anh ta tự quản lý, không có mật mã sinh vật của anh ta thì căn bản mở không ra cơ sở dữ liệu.”
Clint do dự vài giây, giọng mang theo chút nôn nóng: “Nhưng thể thực nghiệm này mô phỏng đặc điểm sinh vật ‘ma thuật sư’, hiện tại chỉ tiêu sai lệch, nó sắp chết rồi. Nếu không điều chỉnh ngay, sẽ là tổn thất lớn của viện nghiên cứu.”
Đức Ân hơi dao động: “Cái này…”
Thấy thần sắc hắn có chút lung lay, Clint lập tức chớp lấy thời cơ.
“Thể thực nghiệm số 256 là tác phẩm tâm huyết, nếu nó chết, tất cả nhân viên liên quan sẽ bị xử phạt. Giờ Trần tiến sĩ không ở đây, ngài là thượng cấp trực tiếp của ta, nếu xảy ra vấn đề, ai gánh nổi trách nhiệm?”
Đức Ân sững sờ, thậm chí hơi tức giận: “Ngươi đang uy h**p ta sao?”
Clint hạ giọng, rũ mi mắt: “Ta không dám, chỉ là đang nói sự thật thôi.”
Đức Ân thở dài: “Nhưng ta thật sự không mở ra số liệu của Trần Bất Phàm được… Thôi, ta sẽ thử liên hệ anh ấy. Đưa ta thông tin của ngươi, chờ tin ta bất cứ lúc nào.”
“Đa tạ ngài.”
Clint cẩn thận đóng cửa giúp hắn, rồi quay về phòng nghiên cứu, đứng trước bồn dinh dưỡng chứa thể thực nghiệm số 256.
Y không rành lắm về phương diện này, nhưng đóng kịch hù dọa thì vẫn là sở trường. Dù sao, làm một thám tử thì không thể đòi hỏi y cái gì cũng tinh thông. Chỉ cần không để lộ sơ hở là được.
Huống hồ, y cũng không thật sự giúp họ nghiên cứu, thay đổi số liệu nào có khó gì?
Nhưng Clint cũng không động chạm gì đến 256, chỉ thả thêm chút benzen vào dịch dinh dưỡng. Thể chất của thể thực nghiệm vốn cường đại, liều lượng này sẽ không tạo vấn đề nghiêm trọng.
Nhiều lắm chỉ ngơ ngẩn một lúc.
Clint lẳng lặng quan sát 256 phun bong bóng, kết quả quang não sáng lên — không ngờ Đức Ân liên lạc nhanh như vậy.
“12 giờ trưa nay, ngươi đến văn phòng ta, Trần Bất Phàm sẽ đưa chúng ta đi giải khóa cơ sở dữ liệu.”
“Không thành vấn đề, đa tạ ngài.”
Hy vọng lần này y có thể tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Trần Bất Phàm.
Trong văn phòng Đức Ân.
“Đã quá nửa giờ, sao Trần Bất Phàm vẫn chưa tới?”
Clint ngồi một bên, giả vờ nghiêm túc đánh giá mấy ống nghiệm trên bàn.
“Tiến sĩ chắc rất bận, tạm thời không thể phân thân cũng có khả năng.”
Đức Ân cầm quang não xem một chút: “Chúng ta trực tiếp đến cơ sở dữ liệu, anh ấy đã giải khóa rồi.”
Vừa dứt lời, hắn cảm giác có một luồng gió thổi qua bên cạnh mình.
“Này, ngươi đi gấp như vậy làm gì!”
Đây có thể là cơ hội duy nhất để gặp Trần Bất Phàm, Clint tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Khó khăn lắm mới đuổi đến tầng lầu nơi đặt văn phòng của Trần Bất Phàm, nhưng đáng tiếc lại chẳng thấy bóng dáng ai.
Clint đẩy cửa, quả nhiên không khóa.
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau: “Ngươi là ai, đến đây với mục đích gì?”
Âm thanh quen thuộc từ sau lưng truyền đến, Clint vừa định quay đầu thì gáy chợt lạnh, một khẩu súng kề sát.
Họng súng ép vào sát da sau tai y, Trần Bất Phàm nhìn chằm chằm, thần sắc nghiêm nghị:
“Ngươi giấu được người khác, nhưng không giấu được ta, mặt nạ trên mặt ngươi chính là tác phẩm của ta.Nói!”
Clint giơ tay lên, thuận theo nói: “Ta không có ác ý, tiến sĩ.”
Trần Bất Phàm vẫn không dám buông lỏng, sát gần cơ thể rắn chắc của người này, có thể tưởng tượng y sở hữu sức bộc phát mạnh mẽ.
Thấy đối phương im lặng, Clint hạ giọng: “Ta đến là để cứu ngươi.”
Trần Bất Phàm khó tin, tay vẫn giữ nguyên tư thế, lôi y vào văn phòng.
Clint không quay đầu lại, ngoan ngoãn để mặc y.
“Cạch” một tiếng, như là khởi động gì đó, rồi tiếng cửa khóa lại vang lên.
Clint cảm thấy họng súng trên gáy biến mất, vừa định cử động thì đầu bị ấn xuống, da sau cổ nhói đau.
Trần Bất Phàm đã tiêm cho y thứ gì đó.
Hoàn thành xong, hắn mới thở ra, đi đến đối diện, nhìn thẳng vào mặt Clint.
“Ngươi có mười lăm phút, nói cho ta mục đích của ngươi. Nếu ngươi dám manh động, thứ ta tiêm sẽ lập tức phát huy tác dụng.”
Cuối cùng Clint cũng nhìn rõ gương mặt mà y vẫn luôn nhung nhớ.
Lâu ngày không gặp, người này gầy đi không ít, nhưng đôi mắt vẫn sáng như thế. Khi uy h**p người khác thì chậm rãi, không nhanh không chậm, rõ ràng vô cùng tự tin vào năng lực bản thân.
Đây chính là điểm hấp dẫn Clint nhất.
Bị nhìn thẳng không chớp mắt, Trần Bất Phàm thấy không quen. Vừa định mở miệng thì đã bị người kia cướp lời.
“Ta không lừa ngươi, ta thật sự đến cứu ngươi. Ngươi có thể bóc mặt nạ của ta.”
Lúc này y có nói gì, Trần Bất Phàm cũng không dễ tin. Không bằng trực tiếp cho hắn xem chứng cứ.
Trần Bất Phàm bán tín bán nghi: “Vì sao ngươi không tự bóc?”
Clint nhàn nhạt đáp, như đang nói sự thật: “Là ngươi không cho ta cử động.”
Trần Bất Phàm sững sờ, không ngờ người này lại nghe lời như vậy.
“Ta cho phép ngươi.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Clint được cho phép lại không vội, thong thả đưa tay lên mặt, từng chút tháo xuống.
Trần Bất Phàm nhìn chằm chằm, nóng ruột đến mức hận không thể tự mình động thủ xé xuống giúp.
“Ta vừa rồi nói mười lăm phút không phải để hù ngươi. Nếu không có thuốc giải độc, khi thời gian đến, ngươi sẽ chết ngay lập tức.”
“Đã dám cả gan lẻn vào viện nghiên cứu, còn sợ chút đau khi gỡ mặt nạ sao?”
Clint thật sự không ngờ hắn lại nghĩ thế, bật cười một tiếng. Ngay sau đó, y mạnh tay xé phăng cả mặt nạ xuống.
Trần Bất Phàm bị tiếng cười của y làm phiền lòng, vừa muốn mắng, nhưng khi đối diện gương mặt kia thì lập tức sững sờ, ngây người tại chỗ.
“Clint?”
“Là ta.”
Trần Bất Phàm biết Tạ Hoài sẽ phái người tới, nhưng không ngờ lại là y.
Hắn có chút hoảng, vội tìm kiếm trên mặt bàn.
“Chờ chút, ta lập tức tiêm thuốc giải độc cho ngươi.”
Clint hơi nheo mắt: “Cảm ơn.”
Chất lỏng trong ống tiêm chảy hết, Trần Bất Phàm cuối cùng cũng thở phào.
“Không ngờ ngươi còn có bản lĩnh này, vốn tưởng ngươi chỉ là một quản gia tới mà thôi.”
Rõ ràng là lời xem thường, nhưng Clint không hề tức giận. Tuy rất muốn cùng Trần Bất Phàm trò chuyện thêm, song thời gian cấp bách, không chịu nổi trì hoãn.
“Hiện tại tình huống của ngươi thế nào, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Trần Bất Phàm khẽ thở dài: “Ngươi biết được bao nhiêu rồi?”
Clint không rõ hắn đang hỏi điều gì, nhưng vẫn trả lời. Y chỉ biết chuyện liên quan đến Trần Bất Phàm qua sự kiện Bạch Uyên gặp nạn.
Nghe xong, Trần Bất Phàm vô cùng bực bội.
“Quang não của ta đã sớm bị Sở Trưởng lấy đi. Hắn gọi ta qua nói là để ta xử lý thể bị ‘ma thuật sư’ ký sinh mà Tạ Hoài bắt được trước đó , nhưng thực tế hoàn toàn không phải.”
“Trừ ta ra, hắn còn gọi người bên bộ kỹ thuật. Nhìn tổng thể nghiên cứu, hắn muốn lấy quang não làm môi giới, truyền xuất tinh thần lực. Đồng thời dùng lực lượng đó tạo ra dị độ không gian.”
“Trước đây ta còn chưa dám chắc, nhưng nghe ngươi nói vậy thì tám chín phần mười là đúng.” Trần Bất Phàm cau đầu bứt tóc, “Không ngờ mục tiêu của Sở Trưởng lại là Bạch Uyên.”
Clint có chút lo lắng, nhưng mặt vẫn bình tĩnh.
“Nghe nói năng lực của hắn rất mạnh. Hoàn cảnh hiện tại của ngươi không an toàn. Tạ tiên sinh phái ta đến bảo hộ ngươi, có cần ta lập tức đưa ngươi đi không?”
Trần Bất Phàm cười khổ, thở dài.
“Ta mà rời đi bây giờ thì coi như hoàn toàn xé rách mặt với viện nghiên cứu. Hơn nữa, theo như ngươi nói, phía Sở Trưởng còn có rất nhiều năng lực chúng ta chưa từng thấy. Huống chi, hiện giờ cơ bản có thể xác định Sở Trưởng có liên quan đến ‘ma thuật sư’. Ta vừa đi, tin tức bên này liền hoàn toàn bế tắc.”
Bình tĩnh mà xét, lời của Trần Bất Phàm có lý. Nhưng Clint vẫn không muốn hắn ở mãi nơi nguy hiểm thế này.
“Ngươi không thể lần nào cũng tìm được cơ hội liên hệ với ta, như vậy không ổn.”
Trần Bất Phàm gật đầu: “Tự nhiên là không. Tuy ta đã làm ra phương pháp phá giải thiết bị che chắn tinh thần, nhưng vẫn có nguy cơ rất lớn bị phát hiện.”
Clint tự cân nhắc, mọi thứ dần thông suốt.
Vì sao quân bộ rõ ràng trang bị thiết bị che chắn tinh thần mà vẫn bị đắc thủ? Xem ra nguyên nhân ở đây.
Thấy ánh mắt y, Trần Bất Phàm lập tức hiểu y đang nghĩ gì.
Hắn bất đắc dĩ buông tay: “Ta cũng không có biện pháp, chỉ có thể cố làm chậm tiến độ nghiên cứu. Nhưng ta có thể đưa thiết bị phá giải đang đặt trong phòng cho ngươi. Quân bộ cũng có kỹ thuật viên, nhìn vào thứ này hẳn sẽ nghĩ ra cách phản chế.”
Đó là một vật màu trắng nhỏ xíu, thoạt trông giống đồ trang trí.
Clint thu lại ánh mắt: “Vậy chúng ta liên hệ thế nào?”
Trần Bất Phàm nghĩ nghĩ, cuối cùng như hạ quyết tâm.
“Ngươi có đối tượng chưa?”
Clint không ngờ đề tài rẽ ngang như vậy: “Chưa.”
Đúng như dự liệu.
Trần Bất Phàm thản nhiên: “Thế thì dễ làm. Ngươi trực tiếp đánh dấu bên trong ta đi.”
Clint tưởng mình nghe lầm, vẻ mặt suýt không giữ được bình tĩnh: “Cái gì?”
Trần Bất Phàm ghé sát, trong mắt đầy nghi hoặc.
“Ngươi thấy điều kiện của ta rất kém sao?”
Bị nhìn chằm chằm, Clint thấy không tự nhiên, lần đầu chủ động dời mắt.
“Dĩ nhiên không phải.”
Lần đầu thấy người này bộc lộ thần thái như thế, Trần Bất Phàm cảm thấy mới lạ, lại áp sát thêm một chút.
“Vậy thì được. Đánh dấu bên trong giữa lính gác và dẫn đường cao cấp cho phép tùy ý tiến vào không gian tinh thần của đối phương. Ngươi hẳn là lính gác cao cấp, như vậy việc liên lạc sẽ không có vấn đề.”
Dĩ nhiên Clint không thấy phiền, hoặc phải nói, y đã chờ ngày này rất lâu.
Y nén d*c v*ng muốn lập tức đáp ứng, trịnh trọng nói: “Nhưng như vậy ngươi hy sinh quá lớn.”
Trần Bất Phàm không hiểu: “Hy sinh gì?”
Clint cũng không hiểu: “Bị buộc trói định với một lính gác mình không thích, chẳng phải là hy sinh sao?”
Trần Bất Phàm bật cười ha hả, như nghe chuyện gì thú vị.
“Trói định? Ha ha ha, xin lỗi, ngươi nghĩ nhiều rồi. Ta là người theo chủ nghĩa độc thân, tự nhiên sẽ không trói định với lính gác.”
Hắn vươn vai, giọng điệu lười nhác.
“Đánh dấu bên trong cũng có thể tẩy bỏ a. Việc này kết thúc, ta sẽ đi phẫu thuật. Yên tâm, chắc chắn chúng ta sẽ không dây dưa mãi. Không chỉ ta không muốn, mà với ngươi cũng chẳng công bằng. Dù sao lính gác như ngươi, khẳng định sẽ muốn tìm dẫn đường mình thích.”
Sắc mặt Clint hơi trầm, cực kỳ không hài lòng với thái độ ấy.
“Những lời như vậy ngươi đã nói với ai nữa chưa?”
Trần Bất Phàm lại không hiểu: “Nói với ai… A, ta hiểu rồi. Yên tâm, ta là người sòng phẳng, ngươi không thiệt đâu. Ta vốn dĩ không hứng thú với chuyện này. Chẳng qua vì tình huống quá khẩn cấp, bằng không sao lại tùy tiện như vậy.”
Clint sắp bị chọc tức đến bật cười, nghiến răng: “Ta đáp ứng ngươi. Khi nào đánh dấu?”
Trần Bất Phàm nghển cổ, tính ngày.
“Dựa vào ba chu kỳ từ lần kỳ kết hợp nhiệt trước của ta, lần tiếp theo hẳn là sắp đến. Yên tâm, dù ta chưa vào kỳ, ta cũng sẽ tiêm thuốc hướng dẫn. Trong vòng ba ngày ta nhất định sẽ tìm ngươi.”
“Sở Trưởng sẽ thả ngươi ra sao?”
“Sẽ chứ, hiện giờ ta chẳng phải cũng ra được đây sao. Đức Ân báo cho ta những chuyện này đều là Sở Trưởng chỉ thị. Có vẻ chỉ cần không dính dáng đến bọn Tạ Hoài, ta vẫn là người tự do. Đến lúc ta vào kỳ, hắn cũng không đến mức ép ta lên bàn mổ nghiên cứu a.”
Trước mắt Clint tối sầm — người này thật sự định làm vậy.
Hắn cố gắng vãn hồi: “Sở Trưởng sẽ không đoán được phương thức này ư?”
Trần Bất Phàm vỗ vai hắn: “Yên tâm, bao nhiêu năm nay, thiết lập ‘chủ nghĩa độc thân’ của ta rất kiên cố. Hơn nữa ta sẽ dùng thuốc dược ngụy trang, giả vờ như chưa bị đánh dấu.”
Clint bỏ cuộc tranh luận: “Xem ra ngươi đã nghĩ kỹ rồi.”
Trần Bất Phàm đương nhiên: “Tất nhiên.”
Clint quay người định đi: “Vậy hẹn lần sau gặp.”
“Chờ đã, ngươi mang theo số liệu này đi, để kẻ khác khỏi nghi ngờ.”
“Được.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.