2.138 chữ · ~15 phút đọc
Hoàng đế và Hoàng hậu ngồi cạnh nhau, thấy Tạ Hoài dắt Bạch Uyên lại gần, liền đứng lên đón tiếp.
Bạch Uyên lập tức căng thẳng đến mức không biết tay nên để đâu, vô thức nép người ra sau lưng Tạ Hoài.
Cảm nhận được dẫn đường nhỏ bất an, Tạ Hoài an ủi bằng cách khẽ siết tay cậu, dẫn cậu đi đến trước mặt Otis Đặc Uy.
Thấy hai người tương tác, Otis Đặc Uy cười nói: “Sớm đã nghe nói Tạ nguyên soái tìm được một đối tượng có độ xứng đôi cực cao, trước nay vẫn chưa có cơ hội gặp. Hôm nay vừa thấy, quả thật đáng yêu, vận khí của ngươi thật không tồi.”
Tạ Hoài dịu dàng nhìn sang Bạch Uyên: “Bệ hạ nói phải. Để gặp được em ấy ta đã dùng hết vận may cả đời.”
Cảm nhận được sự quen thuộc giữa Tạ Hoài và Hoàng đế, Bạch Uyên thở phào một hơi. Chỉ cần bọn họ không giống như lời đồn bất hòa gay gắt, thì cho dù có bàn chuyện gì liên quan đến mình, cậu cũng chịu được.
Bất quá, Tạ Hoài nói thế, thật sự có chút…
Mặt Bạch Uyên lại nóng bừng, cậu mím môi, lặng lẽ cọ cọ vào sau lưng y.
Hai người không nói thêm, Otis Đặc Uy vì công vụ bận rộn nên đưa Hoàng hậu rời đi.
Nhưng khách khứa vẫn còn đông, từng người tiến đến chúc mừng, không biết bao giờ mới xong. Nghĩ đến đó, Bạch Uyên khẽ thở dài.
“Mệt rồi? Có muốn về nghỉ không?” Tạ Hoài nhìn đồng hồ, đã là buổi tối.
Bạch Uyên quên mất lính gác có ngũ cảm nhạy bén, tưởng rằng thở dài nhỏ như vậy y sẽ không nghe thấy.
“Không mệt, chỉ là nghĩ phải tiếp bao nhiêu khách thế này, có chút nhức đầu.”
“Đa số đều là hạng râu ria, chẳng đáng để ta đi gặp.” Giọng Tạ Hoài bình thản, lời nói lại mang khí chất kiêu ngạo.
Thỉnh thoảng Bạch Uyên cảm thấy Tạ Hoài có chút trung nhị, ví như lúc này. Nhưng với thực lực của y, đây cũng là chuyện dễ hiểu.
Ngoài cửa vang lên một tràng ồn ào náo nhiệt, lấy bọn họ làm trung tâm, quý tộc xung quang đồng loạt trợn trắng mắt.
Theo ánh mắt Bạch Uyên nhìn sang, Tạ Hoài thấp giọng cười mắng: “Đám ồn ào kia là thuộc hạ của ta. Ta định đưa em qua gặp họ, rồi chúng ta sẽ về nhà.”
Trong lòng Bạch Uyên vốn kính trọng các chiến sĩ, nghe vậy liền vui vẻ đồng ý đi theo.
Hai người băng qua đám đông, bước ra khỏi đại sảnh.
Bạch Uyên tò mò hỏi: “Vừa rồi sao bọn họ không vào?”
“Bọn họ chướng mắt mấy lời chúc tụng giả tạo, nên dứt khoát tụ lại ngoài cửa xem cho xong.” Nghĩ tới điều gì đó, Tạ Hoài nhíu mày, siết chặt tay cậu hơn.
“Một lát nữa gặp bọn họ, vô luận nghe được gì cũng đừng để trong lòng. Quân nhân nói chuyện th* t*c, nếu em thấy khó chịu, ta sẽ lập tức đưa em đi.”
“Không sao, ta cũng khá tò mò về họ.”
Khoảng cách dần thu hẹp, tiếng ồn càng lúc càng rõ. Tuy nhiên, Bạch Uyên vẫn nghe không tường tận, chỉ thấy mày Tạ Hoài nhíu chặt hơn.
“Nguyên soái kia chính là cây cổ thụ ngàn năm, giờ mới nở hoa, anh dâu nhất định vất vả rồi.”
“Ha ha ha, chúng ta nên thông cảm cho nguyên soái, bị tinh thần lực bạo động quấy rầy lâu như vậy, mấy ngày tiếp không đến quân bộ thì cũng đúng.”
“Chúng ta chẳng lẽ không nên cảm ơn anh dâu sao? Vừa rồi các ngươi cũng thấy rồi, cậu ấy yếu đuối thế kia, gặp phải lính gác cường đại như nguyên soái chúng ta, chắc chưa chịu nổi mấy ngày đã bị dằn vặt đến nằm liệt giường. Nhưng chỉ cần cậu ấy chữa khỏi tinh thần lực bạo động cho nguyên soái, ta sẽ không còn phải chịu cảnh bị áp bức bất ngờ nữa!”
“Lão Quả nói đúng lắm. Một lát nữa gặp anh dâu, chúng ta phải xếp hàng cảm ơn cậu ấy mới được!”
Những câu này, Bạch Uyên nghe rõ mồn một, như sấm nổ bên tai.
Trong lòng cậu lập tức nghiến răng nghiến lợi, đột nhiên chẳng còn muốn gặp mấy người kia nữa. Nhưng vẫn phải cứng đầu bước tiếp.
Chẳng mấy chốc, cảnh tượng đập vào mắt cậu: từng thân hình cao lớn, cơ bắp cường tráng, không ngoại lệ đều là lính gác cấp cao.
Ngay lúc ấy, một gã tóc vàng đầu húi cua thấy bọn họ đến, lập tức hô to: “Hoan nghênh nguyên soái! Hoan nghênh anh dâu!”
Giọng này, chẳng phải chính là lão Quả vừa nãy sao!
Bạch Uyên vốn định mở miệng đáp lại, nhưng Tạ Hoài đã giành nói: “Các ngươi dường như rất quan tâm đến dẫn đường của ta?”
Giọng lạnh đến mức đủ đông chết một con trâu.
Đám lính kia lập tức im bặt, biết rõ nguyên soái đã nghe thấy toàn bộ lời bọn họ bàn tán lúc trước. Ai nấy đều cúi đầu, không dám nhúc nhích.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn răm rắp kia, Bạch Uyên lại thấy buồn cười.
Tạ Hoài cũng không thực sự tức giận, chỉ kéo Bạch Uyên tới sát vào bên mình.
“Bình thường nghỉ ngơi, ta không muốn quản các ngươi quá chặt. Đều là lính gác, ai cũng không thích mỗi ngày bị cấp trên kéo tai mắng mỏ.”
Ánh mắt y đảo qua một vòng, nghiêm giọng: “Nhưng về sau, hễ gặp Bạch Uyên, miệng lưỡi phải sạch sẽ! Trước mặt em ấy, tuyệt đối không được nói mấy lời th* t*c, cho dù không có ác ý cũng không!”
Đúng lúc này, tay áo Tạ Hoài bị ai đó kéo nhẹ. Y cúi đầu, liền chạm phải ánh mắt đen láy sáng ngời của Bạch Uyên.
“Sau này bọn họ sẽ không thế nữa, ngươi đừng tức giận.”
Tạ Hoài bất đắc dĩ khẽ gật đầu, không nói thêm. Y biết bọn họ đều là người biết chừng mực, có mình giám sát ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Vừa nghĩ xong, quang não trên tay đã rung lên dữ dội.
Bạch Uyên nhìn ra Tạ Hoài đang khó xử, chủ động ghé lại gần: “Ta muốn cùng bọn họ chơi thêm một lúc, ngươi đi làm việc đi.”
Tạ Hoài do dự giây lát, cuối cùng vẫn đồng ý. Nhưng y không đi xa, chỉ tìm một góc yên tĩnh để nhận thông tin.
Khi thật sự tham gia, Bạch Uyên phát hiện trò chơi mấy người này chơi đều rất đơn giản, điểm chung chính là nhất định phải uống rượu.
Cậu uống rượu cũng khá, hôm nay lại là ngày thành hôn, nên nghĩ uống nhiều chút cũng không sao.
Đợi Tạ Hoài vừa buông quang não, cảnh tượng lọt vào mắt chính là chồng mới cưới của mình chân dẫm ghế, nâng ly đấu rượu cùng phó quan của y.
“Đây đã là ly thứ năm rồi đó, tửu lượng anh dâu thật tốt!”
“Lý phó, ngươi kém quá, ngay cả anh dâu cũng uống không lại.”
Nghe vậy, Lý Hành Chi càng thêm quyết tâm, vừa thấy Bạch Uyên rót xong một ly nữa, lập tức mang cả chai rượu mới tới, vỗ vai cậu, cười hề hề: “Bạch lão đệ, tối nay không say không về!”
Ngay lập tức có người ồn ào: “Ai ai, ngươi gọi cái gì đó hả?”
“Đúng rồi, ngươi gọi anh dâu là lão đệ, vậy nguyên soái để đâu?”
Lý Hành Chi cũng nhận ra mình lỡ lời, hơi hối hận. Nhưng Bạch Uyên lại chẳng để bụng, cười ha hả: “Không sao, gọi gì cũng được. Chỉ cần đừng gọi ta là anh dâu, nghe thấy lạ lắm.”
Cậu tự rót đầy rượu, cùng Lý Hành Chi chạm ly, giọng trong trẻo: “Lý phó quan, chúng ta nói rồi, không say không nghỉ!”
Bình thường, Bạch Uyên chỉ khi liên hoan mới uống chút rượu, nhiều lắm chỉ hơi say, vẫn ngoan ngoãn, lời nói hành động không khác thường. Nên cậu tin rằng say rượu của mình cũng chỉ vậy thôi.
Nhưng hôm nay, mọi biểu hiện của cậu lại khác hoàn toàn.
Sau khi uống xong ly rượu, cả người Lý Hành Chi như bị ai khống chế, ngẩn ra tại chỗ.
Cậu vừa định hỏi sao thế, thì eo đã bị một cánh tay ôm lấy. Giọng Tạ Hoài vang lên ngay sau lưng, không rõ mang theo ý gì: “Xem ra em cùng bọn họ ở chung cũng rất tốt.”
Lý Hành Chi lập tức cúi gằm mặt, thậm chí đã nghĩ sẵn hố để chui xuống.
Men rượu làm tê liệt thần kinh, Bạch Uyên chẳng hiểu tình hình, chỉ cười đáp: “Đúng vậy, người của ngươi đều rất tốt, ta chơi với bọn họ thật vui.”
Tạ Hoài thật sự không biết làm gì với cậu. Muốn nghiêm khắc cấm cậu lần sau đừng uống nhiều như vậy, nhưng nhìn dáng vẻ say rượu lại đáng yêu thế này, y lại mềm lòng, căn bản chẳng nỡ nặng lời.
Chỉ đành hơi tỏa ra tinh thần lực, lạnh lùng cảnh cáo đám lính: “Sau này không được rủ em ấy uống rượu nữa.”
Thực ra Tạ Hoài hiểu rõ, tám chín phần là do Bạch Uyên tự nguyện uống, bọn họ nhiều lắm chỉ hùa theo, nghĩ vậy mà vừa bực vừa buồn cười.
“Các ngươi cứ chơi tiếp đi. Ngày mai ta cho nghỉ một ngày.”
Dứt lời, y bế ngang chồng mới cưới, mặc cho cậu ôm chặt chai rượu không buông, giãy giụa trong lòng ngực, ngang nhiên rời đi.
“Ách, xem ra ngày mai chắc chắn anh dâu không xuống giường nổi.”
“Không chỉ ngày mai đâu, có khi cả tuần tiếp theo cũng vậy.”
“Lão Quả, ngươi lại nói đúng rồi.”
“Tóm lại, đó là chuyện của hai người bọn họ, chúng ta tiếp tục uống đi!”
—
Phủ nguyên soái.
Hôn lễ vốn định tổ chức tại đây, nhưng vì Hoàng đế chủ động cung cấp địa điểm nên bọn họ đã chuyển sang.
Cha mẹ Bạch Uyên được người đưa về nhà trước, ông bà không muốn ở phủ, nên Tạ Hoài cũng không giữ lại.
Giờ trong phủ nguyên soái rộng lớn chỉ còn lại hai người họ, những người hầu khác đều ra ngoài lo liệu.
Bạch Uyên hoàn toàn không biết mình đã được mang về, dọc đường chỉ ôm chai rượu nằm trong lòng Tạ Hoài.
Lo cậu say xỉn sẽ bị thương, Tạ Hoài bật chế độ lái tự động, một tay ôm chặt cậu.
Bầu trời đêm đầy sao. Ngoài Lam tinh, những tinh cầu khoa học kỹ thuật khác cũng rực sáng ánh đèn, khiến bầu trời như một bức tranh nền đen lấp lánh muôn điểm sáng.
Sợ Bạch Uyên bị cảm lạnh vì gió đêm, Tạ Hoài không dừng lại ở sân, ôm cậu về thẳng phòng ngủ.
“Mệt rồi phải không, đêm nay đừng nghĩ gì cả, ngủ một giấc cho ngon.”
Tuy Bạch Uyên không tỉnh táo, nhưng vẫn nhận ra y là lính gác của mình.
Cậu lẩm bẩm: “Không được, ta chưa làm xong việc.”
Tim Tạ Hoài mềm nhũn: “Chuyện gì để mai hẵng làm. Mấy ngày nay em lo lắng hôn lễ, căng thẳng đến không ngủ được, giờ phải nghỉ cho tốt.”
Y cho rằng cậu muốn tắm rửa, liền gọi robot phục vụ đến hỗ trợ.
Nhưng Bạch Uyên lắc đầu: “Không phải. Ta… ta là dẫn đường của ngươi, thì phải có trách nhiệm với ngươi.”
Tạ Hoài chưa từng thấy cậu như vậy, cũng không vội, liền hỏi tiếp: “Vậy em định phụ trách thế nào?”
“Ta muốn giúp ngươi khai thông tinh thần lực!”
Vốn nghĩ sẽ nghe thấy những lời “miệng sói” nào đó, Tạ Hoài: …
Nhớ đến lần ngoài ý muốn trước kia, y không dám để cậu mạo hiểm nữa. Dù Bạch Uyên có năn nỉ thế nào, y cũng kiên quyết không đồng ý.
Y tưởng cậu cuối cùng sẽ bỏ cuộc.
Nhưng dẫn đường nhỏ đột ngột nhào tới, nắm chặt cổ áo y, như hạ quyết tâm lớn lao:
“Còn có một cách có thể giúp ngươi khai thông tinh thần lực.”
Bạch Uyên l**m môi dưới, giọng khẽ run:
“Ngươi… đánh dấu ta đi.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.