1.813 chữ · ~13 phút đọc
“Ưm……”
Thiếu oxy làm tầm mắt đảo lộn, Quy Vân nắm chặt vạt áo 044, nhưng thân thể vẫn không khống chế được mà trượt xuống.
Trước mắt, đôi mắt người kia nhắm nghiền, khóe mắt còn ươn ướt.
“Hả?”
Đột nhiên bị treo lơ lửng khiến hắn hoảng sợ, may mắn cảm giác ấy chỉ thoáng qua một giây, rồi Quy Vân lại có lại được hô hấp.
Cơ bắp dưới thân siết chặt, hơi nóng lan tỏa khiến hắn run rẩy.
044 khẽ vuốt sống lưng trong ngực, vẫn chưa chịu rời khỏi môi hắn.
Không biết qua bao lâu, cơn dây dưa điên cuồng mới chấm dứt.
Trán Quy Vân tựa vào ngực 044, thở hổn hển không ngừng.
Quả thật… còn mệt hơn chạy 5000 mét.
044 vuốt nhẹ gáy người yêu, đôi chân không được tự nhiên giật giật.
Cuối cùng Quy Vân ngẩng đầu, liếc y một cái.
“Nhịn đi.”
Sức nặng trên đùi biến mất, 044 vội kéo áo khoác xuống che bớt, lộ rõ vẻ giấu đầu hở đuôi.
Quy Vân cài từng chiếc cúc áo lại, cũng chẳng rõ y đã tháo ra từ lúc nào.
“Phạt ngươi một tuần không được tới gần ta.”
044 vừa nghe liền phản đối ngay:
“Không được.”
“Ngươi dám trái lệnh?”
Đôi mắt tím còn long lanh, môi đỏ sưng nhẹ.
044 nuốt nước miếng, lẩm bẩm: “Cái này không thể tính là công vụ.”
Quy Vân nhướng mày, kéo ghế ra xa, ngồi xuống.
“Sao lại không tính? Ta và ngươi vốn dĩ là cấp trên cấp dưới.”
“Nhưng chúng ta cũng là người yêu.”
044 mang chút ủy khuất: “Rõ ràng Quy Vân cũng rất thích.”
Quy Vân nghẹn lời, ho khẽ hai tiếng.
“Ba ngày, không được chạm nữa.”
044 còn muốn mở miệng, đã bị nhét vào một miếng tôm chiên.
“Quyết định vậy đi, ăn cơm trước.”
“A.”
Otis lật xem số liệu ký sinh gần một tháng, lòng nhẹ nhõm không ít.
“Mấy ngày nay ngươi vất vả rồi. Nếu không có ngươi, không biết bao nhiêu dân thường đã gặp nạn.”
Quy Vân cụp mắt, cung kính: “Đó là bổn phận.”
Otis không quên mục đích thật sự, đổi đề tài.
“Gần đây sự kiện ký sinh đã giảm rõ rệt, ta tin không bao lâu nữa, đế quốc sẽ khôi phục nguyên trạng.”
Ông gõ nhẹ lưng ghế, rồi đứng dậy.
“Công lao của ngươi, mọi người đều thấy rõ. Tháng sau, nguyên soái Carl sẽ giải nghệ, vị trí ấy không còn ai xứng đáng ngoài ngươi.”
Hai tháng trước, Otis từng đề cập với Quy Vân. Khi đó bận rộn ngập đầu, hắn chưa từng cân nhắc kỹ.
Nguyên soái — người nắm quyền lực quân sự tối cao của đế quốc. Công huân và vinh quang chỉ là bề ngoài, trọng trách vô thượng mới là cốt lõi.
Quy Vân không chắc mình có đủ tư cách. Dù sao, hắn là người từ nơi khác đến, cho dù bí mật ấy không ai biết.
“Không còn lựa chọn nào khác sao?”
Otis lắc đầu, bất đắc dĩ: “Số thượng tướng vốn ít, chỉ có ngươi theo ta lâu nhất.”
“Ta hiểu rõ phẩm tính và năng lực của ngươi, tin tưởng sự trung thành của ngươi.”
Ông đã ngồi trên ngai vàng 15 năm. Ở thời đại tuổi thọ trung bình 150, Otis vẫn còn cường tráng, nhưng dấu vết năm tháng đã hằn rõ trên gương mặt, không thể che giấu.
Còn Quy Vân, người đã theo ông suốt mười sáu năm, dường như chẳng đổi khác gì ngày đầu gặp gỡ.
Đôi lúc, Otis nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp mặt. Ông thừa nhận, ngay cái nhìn đầu tiên, ông đã sa vào dung mạo ấy.
Không ai có thể quên đôi mắt tím kia.
Phản ứng đầu tiên của Otis là: nếu Quy Vân không thể trở thành một binh lính đủ tư cách, ông sẵn sàng giữ người bên mình, làm dẫn đường của ông.
Nhưng Quy Vân đã chứng minh được bản thân. Những chiến công không tưởng phủ đầy trên người hắn, khiến Otis hoàn toàn dẹp bỏ ý niệm cũ, chỉ còn lại sự tôn kính.
Ông thừa biết, vị dẫn đường vừa xinh đẹp vừa cường đại này cất giấu rất nhiều bí mật. Không ít lần ông lo ngại: nếu một ngày Quy Vân phản bội, mình phải làm sao?
Nhưng nỗi lo ấy rốt cuộc thành thừa. Mọi điều ông lo sợ đều chưa từng xảy ra. Hết thảy đều tiến triển theo hướng tốt đẹp nhất.
Đem vị trí nguyên soái giao cho hắn tuyệt đối không phải hứng khởi nhất thời, mà là phần hồi báo cho mười hai năm nỗ lực dựng nên cục diện phồn thịnh hôm nay.
“Quy Vân, hy vọng ngươi có thể tiếp nhận trách nhiệm này. Ta biết nó vô cùng nặng nề, nhưng chỉ có chức vị này mới xứng với ngươi.”
Quy Vân cũng không coi nhẹ sự tín nhiệm mà Otis dành cho mình. Hắn nghiêm cẩn hành lễ: “Nguyện không phụ mệnh.”
Otis gật đầu, khẽ thở dài một hơi.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Nếu Quy Vân kiên quyết cự tuyệt, ông cũng sẽ không ép buộc, nhưng chiếc ghế ấy hẳn sẽ trống thêm một thời gian. So với để kẻ không đủ tư cách ngồi vào, để không còn hơn.
May thay, mọi chuyện tiến triển theo hướng tốt đẹp một lần nữa.
Ngươi luôn mang may mắn đến cho đế quốc, Quy Vân.
“Về sau ta phải gọi ngài là nguyên soái Quy Vân rồi.”
Biết tin, 044 kích động vô cùng. Quả nhiên, đại nhân của y chính là đỉnh cao.
“Không đúng, trực tiếp gọi nguyên soái là được.”
044 tự cân nhắc: bởi vì thượng tướng không chỉ có một, nên xưng hô phải kèm tên. Nhưng nguyên soái chỉ có một người, ngắn gọn mà độc nhất vô nhị.
Y thích sự độc tôn ấy, trong lòng thầm sung sướng.
Thấy bộ dạng y, tâm tình Quy Vân cũng tốt lên.
“Vậy thì làm phó quan của ta chẳng lỗ chút nào, ngươi thắng cuộc rồi.”
044 lắc đầu, không đồng ý: “Ta vốn vì ngài mà đến. Hiện tại mục đích đã đạt.”
Đôi mắt cong cong, nào còn thấy dáng vẻ thể thực nghiệm thô bạo khiến người ngoài sợ hãi, chỉ còn sự dịu dàng: “Trở thành lính gác của ngài, đó là nguyện vọng lớn nhất của ta.”
Dù thường nghe 044 thốt ra lời ngọt ngào, Quy Vân vẫn không kìm được mà đỏ mặt.
“Được rồi, nguyên soái có rất nhiều việc phải tiếp nhận, nhanh đi làm đi.”
“Rõ, đại nhân.”
Gần đây, Kael sống trong trạng thái như mộng.
Từ sau khi được Quy Vân loại bỏ ô nhiễm, tình cảm say đắm trong lòng gã lại một lần nữa bùng lên. Hoặc vốn chưa bao giờ tắt, chỉ là cơ hội này làm nó nảy lửa thêm.
“Phó quan Lăng cũng xin lỗi ngươi. Chú ý nghỉ ngơi.”
Lần trò chuyện cuối cùng dừng lại ở đây, từ đó Kael không chủ động nhắn thêm.
Xưa nay bọn họ chỉ liên hệ vì nhiệm vụ, nhưng giờ gã thậm chí không dám cùng Quy Vân chung một nhiệm vụ.
Nguyên nhân đơn giản: gã sợ bản thân sẽ làm ra chuyện không thể tha thứ.
“Khốn thật!”
Dù vậy, nghe tin Quy Vân sắp kế nhiệm nguyên soái, hoạt động này gã nhất định phải có mặt.
Kael hai tay tán thành quyết định của hoàng đế, không ai xứng đáng hơn Quy Vân cho vị trí ấy.
“Ta phải chỉnh tề một chút, không thể để Quy Vân mất mặt.”
Trong lễ thụ huân, mấy vị thượng tướng sẽ cùng đứng chung khung hình. Đây là cơ hội hiếm hoi, gã tuyệt đối không bỏ lỡ.
“Bệ hạ, thật sự cần phải long trọng vậy sao?”
Quy Vân duỗi thẳng cánh tay, bên cạnh có hai người đo đạc số liệu cơ thể.
Otis nhấp một ngụm trà: “Đương nhiên. Đây là lễ thăng chức nguyên soái, sao có thể sơ sài.”
“Kỳ thực lúc ngươi nhậm chức thượng tướng cũng nên như vậy, chỉ tiếc khi đó quá gấp, chẳng kịp chuẩn bị.”
Quy Vân thở dài, mặc cho hai người kia chấm đo vẽ vời.
“Thượng tướng, số liệu đã ghi xong. Ba ngày sau chúng tôi sẽ gửi lễ phục tới, nếu không vừa ý chỗ nào xin ngài góp ý.”
Hai dẫn đường này khó khăn lắm mới khống chế được bản thân. Đây chính là thần tượng của mọi dẫn đường — thượng tướng Quy Vân! Mà chẳng bao lâu nữa sẽ thành nguyên soái!
Lén bóp thử bắp tay hắn, kết quả vượt xa 99% dẫn đường khác!
Quy Vân chỉ cảm thấy ánh mắt hai người quá nóng, nhưng cũng chẳng tiện nói gì.
“Ừ, cảm ơn.”
Otis đứng dậy, vỗ vai hắn:
“Lễ thăng chức sẽ tổ chức sau mười ngày. Lịch trình ta vừa gửi, ngươi xem kỹ lại.”
Quy Vân đã mệt không buồn phản bác, chỉ như cái máy đáp lời:
“Rõ, bệ hạ.”
Otis hài lòng gật đầu: “Được rồi, ta đi trước.”
Cửa vừa đóng, 044 lập tức chui ra từ phòng khách.
“Hai người kia có phải đã sờ ngài lung tung không?” Tay y chẳng thành thật, s* s**ng khắp nơi, “Nếu không phải họ là dẫn đường, ta đã xông ra đánh rồi…”
Quy Vân buồn cười, vừa nghe hoàng đế đến liền trốn đi, còn ai vào đây?
Thấy ánh mắt người yêu mang theo ý cười trêu ghẹo, 044 hơi ngượng.
“Ta chỉ sợ làm bẩn danh tiếng của ngài.”
Đôi tay lính gác đan chặt, có phần bất an: “Dù sao ta cũng là thể thực nghiệm, chỉ sợ bệ hạ suy nghĩ nhiều, gây khó cho ngài.”
Quy Vân nhướng mày: “Ông ấy còn nghĩ được gì nữa?”
“Thì….” 044 tưởng tượng quá xa, “Ta mạnh, ngài còn mạnh hơn. Hai ta thành đôi, chẳng phải muốn mưu quyền soán vị sao?”
Khóe miệng Quy Vân giật giật. Đây rõ ràng là do tự ngươi nghĩ ra.
“Được rồi, bệ hạ sẽ không như vậy. Lần sau có khách cũng không cần trốn.”
044 mừng rỡ, nhưng vẫn lộ vẻ lo lắng.
“Thật sự sẽ không sao chứ?”
Quy Vân xoa mái tóc mềm y, dịu giọng: “Phó quan đến nhà cấp trên nói chuyện chẳng phải rất bình thường sao?”
Hắn khẽ chạm trán 044, mỉm cười: “Chỉ có ngươi đa nghi, mới nghĩ ra mấy thứ này.”
044 lập tức quấn chặt lấy, khẽ hôn lên gáy hắn.
“Bởi vì quan hệ chúng ta không chính đáng.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.