2.422 chữ · ~17 phút đọc
Số liệu vẫn hỏng bét, bảy ngày đã qua, Fenita vẫn không moi được bất cứ tin tức hữu hiệu nào từ Kael.
Fenita thở dài, chẳng lẽ thật sự phải giết gã?
Thật vất vả mới có một đối tượng thí nghiệm hoàn mỹ như thế, nếu kéo dài thêm chút thời gian, biết đâu có thể phá giải bí mật “Ma thuật sư”.
Hắn đang suy nghĩ nên tìm cách thuyết phục Quy Vân, thì quang não sáng lên, Quy Vân chủ động gửi tin tới.
Tim Fenita trầm xuống, xong rồi, mình còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào.
“Hôm nay là ngày thứ bảy, Fenita.”
Fenita bất đắc dĩ: “Đúng vậy, đáng tiếc ta cũng không nghiên cứu ra được gì. Nhưng mà, ta vẫn cảm thấy hiện tại…”
“Ta cho ngươi thêm chút thời gian, hy vọng sẽ có kết quả tốt.”
Câu nói bị cắt ngang, nhưng đổi lại là câu trả lời ngoài dự đoán.
Tuy không biết vì sao Quy Vân thay đổi ý định, nhưng rốt cuộc vẫn là muốn kết quả hắn muốn.
“Thật tốt quá, ta cũng đang định nói với ngươi chuyện này.”
Quy Vân ngồi ở mép giường, người yêu ngủ say bên cạnh.
Đôi tay 044 gần như không còn độ ấm, Quy Vân nắm lấy, run lên vì lạnh.
“Ta chờ tin tốt của ngươi.”
Ba ngày.
044 vẫn không có bất cứ phản ứng nào với thế giới bên ngoài, nhịp tim là minh chứng duy nhất cho thấy y còn sống.
Đáng tiếc, sự an ủi duy nhất này lại quá mỏng manh, như thể chỉ cần chớp mắt thôi, y sẽ rời bỏ nhân gian.
Quy Vân không dám nhìn mặt y, nhưng cũng sợ sẽ chẳng còn cơ hội nhìn thấy nữa.
“Ngươi biết đó, nghỉ trưa chỉ có một giờ, ta phải đi rồi.”
Cửa phòng khẽ mở rồi đóng lại, trong góc tối, ngón tay 044 run rẩy.
Phó quan của nguyên soái liên tục vắng mặt ba ngày, không ai là không thấy kỳ lạ.
Có người đánh bạo hỏi, Quy Vân đáp một câu thống nhất:
“Lăng tứ đang ở viện nghiên cứu phối hợp thử nghiệm loại hình mới, chưa xác định thời gian trở về.”
Công tác qua quang não liền bị tin tức bủa vây, ngón tay Quy Vân điểm từng điểm từng điểm, ánh mắt đôi lúc thất thần.
Cốc cốc.
Cửa lớn vang lên tiếng gõ.
Quy Vân miễn cưỡng tập trung, “Mời vào.”
Một mái đầu vàng ló ra, An Kỳ bước nhanh, chỉ hai giây đã vọt tới trước mặt Quy Vân.
“Trung giáo An Kỳ báo cáo ngài!”
Trận thế này khiến Quy Vân hơi sững sờ, mất hai giây mới phản ứng.
Không chờ hắn kịp nhớ lại, An Kỳ đã tuôn ra như đậu rang, chủ động giải thích:
“Ta đã thông qua khảo hạch quân đoàn của ngài, hiện tại rốt cuộc cũng là người của ngài rồi!”
Từ xưa, nguyên soái đương nhiệm đều nắm quyền cao nhất ở quân đoàn số một. Sau khi Quy Vân kế nhiệm, vẫn chưa thu nhận thêm dòng máu mới.
Một tháng trước, 044 nhắc đến chuyện này, định mở một cuộc khảo hạch để chọn ra những tân binh có chí hướng.
Quy Vân không tỏ ý kiến, 044 tự mình sắp xếp.
Giờ có kết quả, nhưng hắn lại chẳng hay biết gì.
Trong lòng Quy Vân thoáng dâng vị chua xót, nhưng vẫn gắng gượng mỉm cười, khích lệ chàng trai trẻ đang phấn khởi trước mắt.
“Quân đoàn số 1 hoan nghênh ngươi.”
An Kỳ nhạy bén nhận ra tâm tình anh họ không tốt, nhưng không rõ nguyên nhân.
Hắn không dám quấy rầy thêm, kéo theo một người từ ngoài cửa vào.
Người bị lôi hơi miễn cưỡng, nhưng vẫn thuận theo dẫn đường, từng bước đi đến trước mặt Quy Vân.
Quy Vân ngẩng lên thoáng nhìn, quả thật có chút quen mắt.
Thấy người này cứ im lặng, An Kỳ không nhịn được, hung hăng dẫm chân y một cái.
Lâm Cửu đau kêu khẽ một tiếng.
“Trung tướng Lâm Cửu báo cáo ngài.”
An Kỳ vừa lòng gật đầu, mắt sáng rực như ngọc bích trong suốt.
Quy Vân nhận ra động tác nhỏ của An Kỳ, không khỏi thấy buồn cười.
Hắn phải thừa nhận, tên nhóc này khiến tâm tình hắn khá hơn đôi chút.
“Các nhiệm vụ của quân đoàn số 1 sẽ do thượng tướng Pháp Tư Đặc trình lên. Ngoài thời kỳ đại chiến, các ngươi hành động theo lệnh của hắn.”
Làm nguyên soái, hắn không thể chăm chăm quản lý quân đoàn mình, toàn bộ quân bộ đều cần hắn sắp xếp. Điều này An Kỳ đều hiểu, nhưng khi nghe Quy Vân nói ra, trong lòng vẫn hụt hẫng.
Lâm Cửu liếc nhìn, thấy vị dẫn đường đã phai nhạt, tóc vàng cuộn lại như khô héo.
“Rõ, nguyên soái.”
Y nhéo nhẹ ngón tay An Kỳ, người sau lập tức phản ứng, chỉnh tề hành lễ.
Hai người sóng vai rời đi.
Trên đường, An Kỳ không ngừng líu ríu:
“Nếu Quy Vân có thể đích thân quản ta thì tốt rồi. À, đúng rồi, phó quan của hắn gần đây không ở, ta có thể xin làm phó quan của hắn không, cho dù chỉ là phó phó quan cũng được…”
Lâm Cửu chỉ thấy như có con ruồi vo ve ong ong bên tai.
“Đủ rồi.”
Sau gáy đột ngột bị nắm, An Kỳ im bặt.
Lâm Cửu như đang cầm động vật nhỏ, ngón tay không nặng không nhẹ xoa, chỗ đó nhanh chóng nổi hồng.
“Đừng mơ, không có khả năng. Còn nữa, phó phó quan là cái quái gì?”
An Kỳ xoay cổ hai cái, không né tránh.
“Lâm Cửu, ngươi buông ra, ngứa quá… Phó phó quan chính là phó phó quan chứ gì.”
Lâm Cửu bật cười, buông tay ra.
“Trâu bò. Bất quá ngươi cũng chỉ có thể ngẫm lại thôi.”
An Kỳ xoa sau cổ, dùng móng tay gãi vài cái, nhưng khối cơ bắp kia tựa hồ vẫn ngứa khó chịu.
“Cút đi.”
Quy Vân đang mở họp.
Quý tộc, chính khách trên đài đĩnh đạc nói, Quy Vân căn bản không muốn phân tâm để nghiêm túc nghe.
Không biết 044 thế nào, y chỉ có một mình, có thể sẽ xảy ra chuyện gì hay không.
Quy Vân tùy ý liếc quang não, còn nửa giờ.
Thần kinh trong đầu đột nhiên giật nảy, cảm giác đau đớn co rút như có như không.
Quy Vân hơi nhíu mày, hắn là dẫn đường, không có khả năng xuất hiện loại bệnh trạng này.
Nhưng 044 lại tinh thần tương liên với hắn, thì có khả năng…
Tuy hai người chưa hoàn thành đánh dấu bên trong, nhưng những gì nên làm đều đã làm, Quy Vân có thể cảm nhận được đại bộ phận dao động của 044.
“Xin lỗi.”
Mọi người trơ mắt nhìn nguyên soái đứng dậy, cắt ngang vị quý tộc đang thao thao bất tuyệt.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Quân bộ có việc, ta đi trước một bước.”
Không ai dám nghi ngờ, Quy Vân lập tức rời hội nghị.
Vừa bước qua cửa lớn, hắn cơ hồ muốn kéo mạnh động cơ xe huyền phù. Lộ trình nửa giờ bị ép còn một phần sáu.
Người trên giường đã không cánh mà bay, cửa sổ bị đục một lỗ lớn.
Quy Vân biết hắn đã đến chậm.
Không có thời gian tự trách, hắn cũng trực tiếp nhảy qua cửa sổ đuổi theo.
Tinh thần của 044 không xong, không ai biết y sẽ làm gì trên đường.
Quy Vân ép xuống trái tim kinh hoảng, nghiêm túc lục soát dấu vết của y.
“A a a a!!!!”
Vách tường trung tâm thương mại bị lực lượng bạo lực xé toạc, tốc độ kẻ nọ quá nhanh, mắt thường căn bản nhìn không rõ.
044 xuyên thấu cả trung tâm thương mại, y lang thang không mục tiêu, nơi nơi tán loạn, cuối cùng dừng ở khu sơn màu chuyên dụng tầng 11.
“Ngươi, ngươi là…”
Lính gác mất trí đứng trước quầy, nhân viên bán hàng nhìn rõ bộ dáng của y.
“Y là Lăng tứ! Là phó quan của nguyên soái!!”
Tin tức một truyền mười, mười truyền trăm. Rất nhanh, chuyện 044 phát điên trong trung tâm thương mại bị thổi bùng.
Lính gác đối với tên của mình cũng không mẫn cảm, thanh âm ngoại giới như một dòng nước lặng.
Y đưa tay chạm vào giá trưng bày màu sắc trên tường, ngón tay lây dính màu tím thẫm sáng ngời.
044 gần như si mê, cố vươn cổ dài, khẽ dán lên.
Giây tiếp theo, thân thể y bị sợi dây vô hình quấn chặt.
Màu tím kia trong tầm mắt càng lúc càng xa, 044 điên cuồng giãy giụa, trong cổ họng phát ra tiếng gầm trầm thấp.
Lá chắn trong đầu bị bạo lực xé rách, tinh thần lực của dẫn đường không còn ôn hòa như ngày thường, cứng rắn buộc y bình tĩnh thần phục.
Thân thể 044 vặn vẹo mất khống chế, hai mắt y đối thẳng một mạt tím khác.
Y đột nhiên bất động.
Thần kinh gào thét trong đầu ngoan ngoãn trong nháy mắt, đây mới là màu sắc y muốn, chính tông nhất.
Quy Vân th* d*c kịch liệt, còn may 044 không tiếp tục giãy giụa, bằng không chỉ dựa vào lực lượng, chính hắn vô pháp áp chế y.
Đám người chung quanh sớm đã ngây dại, tinh thần lực của dẫn đường tràn ngập cả trung tâm, bọn họ ít nhiều đều bị ảnh hưởng.
“Má nó, sướng thật, ta cảm giác lông tơ mình đều bị mài phẳng.”
“Ngươi hình dung sao mà ghê chết đi được.”
“Mẹ ơi, ta có thể ngủ luôn tới sang năm.”
Quy Vân hoàn toàn khống chế được 044, mở khuếch đại âm thanh: “Phó quan của ta đột nhiên tiến vào kỳ xao động, không thể nhanh chóng khống chế tốt y, đây là thất trách của ta. Tổn thất của các vị đều có thể tìm ta bồi thường, ta sẽ cho mọi người một lời giải thích vừa lòng trên tinh võng.”
Không còn thời gian quản phản ứng của dân chúng, thấy không có ai bị thương, Quy Vân nhanh chóng mang 044 về phòng.
Hắn tạm thời dùng tinh thần lực vo tròn một mảng vá, đậy lỗ thủng trên cửa sổ.
044 vẫn ngoan ngoãn theo hắn đi, giống như con rối không có linh hồn.
Quy Vân kéo y ngồi trên giường, cẩn thận đánh giá y từ đầu đến chân.
“Ngươi nhận ra ta không?”
044 nghiêng đầu, tựa hồ nghe không hiểu.
Quy Vân thở dài, khi Kael bị ký sinh cũng đâu có ngốc.
“Ta là Quy Vân, là dẫn đường của ngươi.”
Không biết là chữ nào chạm đúng, mắt 044 sáng rực, bật dậy muốn dán lên người Quy Vân.
Bị nhào tới bất ngờ, Quy Vân không kịp đề phòng, song cũng không cố ý né tránh.
Hắn bị 044 đè dưới thân, hai tay ngoan ngoãn đặt bên người, tùy y đánh giá.
Quy Vân lặng lẽ thả xúc tua tinh thần, lại lần nữa đột phá lá chắn của y.
Không gian thảm không nỡ nhìn như cũ, nhất là vừa rồi hắn còn bạo lực chải vuốt.
Quy Vân hơi đau lòng, nhưng không thể không làm vậy.
Lực lượng xâm nhập dần trở nên ấm áp, 044 thoải mái híp mắt.
Quy Vân tiêu diệt toàn bộ bóng đen có thể nhìn thấy, thể lực hắn tiêu hao cực lớn, mồ hôi ướt đẫm.
Trước mắt thoáng chốc tối đen, hơi thở rối loạn, thân thể run lên.
044 hiếu kỳ nhìn bảo vật xinh đẹp dưới thân, sao mặt hắn bỗng trắng bệch thế?
Y chán ghét loại màu sắc đó.
044 chống tay, đầu lưỡi lướt qua má Quy Vân an ủi.
Hơi thở ướt ngứa kề cận, Quy Vân không dám mở mắt, lông mi khẽ run.
044 tiếp tục thăm dò. Đầu lưỡi phác họa đường nét của Quy Vân, đại não y vẽ bậy trên tờ giấy ký ức hỗn độn của mình.
Màu tím mê người… biến mất.
044 hơi khó hiểu, nhưng y biết vị trí viên đá quý.
“A…”
Quy Vân kinh ngạc há miệng, mắt trái bị một vòng ấm áp bao lấy.
Mi mắt bị khẽ l**m m*t, đầu lưỡi nhẹ nhàng quét trên lông mi.
044 chú ý người dưới thân có phản ứng, thấy miệng hé ra, y lập tức đưa ngón tay mình vào, như muốn nhuộm đỏ khoang miệng kia.
“Ưm…”
Cảm giác này không dễ chịu, nhưng Quy Vân vẫn không hất ra.
Nếu việc này khiến 044 vui, hắn không để bụng.
Nguồn nhiệt trên mắt đột nhiên rời đi, lưu lại ấm ẩm dính nhớp.
Lúc này Quy Vân mới mở mắt, thấy 044 nở nụ cười như đạt được điều mong muốn.
Ngón tay trong miệng cũng đột nhiên rút ra, y cuối cùng đã tìm đúng chỗ, lập tức dán môi mình lên.
Trận tấn công hỗn loạn kết thúc, nụ hôn quen thuộc khiến hắn thả lỏng cảnh giác.
Hơi thở càng thêm khó khăn, ánh mắt Quy Vân dần mê ly.
Cuối cùng 044 buông hắn ra, cho phép hắn hô hấp vài ngụm không khí mới.
Quy Vân vẫn giữ nguyên tư thế ngửa đầu, 044 vẫn quỳ trên người hắn, đôi tay bận rộn, không biết đang làm gì.
Góc này nhìn không thấy, Quy Vân nâng cánh tay, định ngồi dậy.
Giây tiếp theo, khoang miệng lại bị lấp đầy.
Quy Vân bị đâm đến hoa mắt, cả người nghiêng dựa lên đầu giường.
Va chạm không ngừng, nước mắt không kìm được trào ra.
044 được ấm áp bao bọc, ngón tay mềm nhẹ lau đi nước bọt nơi khóe môi dẫn đường.
Quy Vân hoàn toàn không ngờ diễn biến tiếp theo sẽ là như thế, thể lực hắn tiêu hao quá độ, chẳng bao lâu đã mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp.
Biết trên mặt hắn dính không ít, 044 đưa tay bôi loạn, thỏa mãn ôm người ngủ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Yêu Đương Gì, Lo Học Tập Đi!
5 ch
Tâm Nguyện Của Anh, Từ Đầu Đến Cuối Đều Là Em
6 ch
Thập Niên: Vợ Ú Thời 80 Của Bác Sĩ Quân Y
160 ch
Ta Ở Biên Quan Bận Làm Ruộng
200 ch
Tỉnh Ngộ Không Thấy Mùa Thu
12 ch
Tối Nay Muốn Anh - Biệt Cảo Tiếu Liễu
3 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.